Nhảy đến nội dung

Tháng 9 2026

  • T6, 21/11/2025 - 13:03
  • admin1

THÁNG 9: RẠNG ĐÔNG CỦA ƠN CỨU ĐỘ

05/09/2026 | Chủ đề: Sinh nhật Đức Mẹ - Sao mai dẫn lối

  • Ý lực: Mỗi ngày mới là một cơ hội mới để yêu thương.
  • Tin Mừng: Mt 1, 1-16.18-23 (Gia phả Đức Giêsu Kitô).

SINH NHẬT ĐỨC MẸ - SAO MAI DẪN LỐI

DẪN VÀO THÁNH LỄ

Kính thưa cộng đoàn phụng vụ,

Hôm nay, cùng với toàn thể Giáo hội, chúng ta hân hoan mừng kính Lễ Sinh Nhật Đức Trinh Nữ Maria. Nếu như sự ra đời của mỗi con người là một niềm vui cho gia đình và dòng tộc, thì sự ra đời của Đức Mẹ lại là niềm hân hoan cho cả hoàn vũ, là rạng đông báo hiệu Mặt Trời Công Chính là Đức Giêsu Kitô sắp xuất hiện.

Trong phụng vụ hôm nay, chúng ta chiêm ngắm Mẹ dưới tước hiệu "Sao Mai" – ngôi sao của buổi bình minh. Giữa biển đời mênh mông và tăm tối, Sao Mai không chỉ báo hiệu ngày mới mà còn là phương hướng dẫn lối cho những ai đang lạc đường. Mừng sinh nhật Mẹ, chúng ta được mời gọi nhìn lại hành trình đức tin của mình, để thấy rằng mỗi ngày thức dậy không chỉ là sự lặp lại của thời gian, mà như ý lực sống hôm nay nhắc nhở: "Mỗi ngày mới là một cơ hội mới để yêu thương".

Trong tâm tình tạ ơn Thiên Chúa vì đã ban cho nhân loại một người Mẹ tuyệt vời, và với khao khát được Mẹ dẫn lối về với Chúa Giêsu, giờ đây, chúng ta hãy thành tâm sám hối, xin Chúa thanh tẩy tâm hồn để xứng đáng cử hành mầu nhiệm thánh.

BÀI TIN MỪNG (Mt 1, 1-16.18-23)

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Đây là gia phả Đức Giêsu Kitô, con cháu vua Đa-vít, con cháu tổ phụ Áp-ra-ham:

Ông Áp-ra-ham sinh I-xa-ác; I-xa-ác sinh Gia-cóp; Gia-cóp sinh Giu-đa và các anh em ông này; Giu-đa ăn ở với Ta-ma sinh Pe-rét và De-rác; Pe-rét sinh Khét-xron; Khét-xron sinh A-ram; A-ram sinh Am-mi-na-đáp; Am-mi-na-đáp sinh Nác-son; Nác-son sinh Xan-môn; Xan-môn lấy Ra-kháp sinh Bô-át; Bô-át lấy Rút sinh Ô-bét; Ô-bét sinh Giet-sê; Giet-sê sinh Đa-vít.

Vua Đa-vít lấy vợ ông U-ri-gia sinh Sa-lô-môn; Sa-lô-môn sinh Rơ-kháp-am; Rơ-kháp-am sinh A-bi-gia; A-bi-gia sinh A-xa; A-xa sinh Giơ-hô-sa-phát; Giơ-hô-sa-phát sinh Giô-ram; Giô-ram sinh Út-di-gia; Út-di-gia sinh Giô-tham; Giô-tham sinh A-khát; A-khát sinh Khít-ki-gia; Khít-ki-gia sinh Mơ-na-se; Mơ-na-se sinh A-môn; A-môn sinh Giô-si-gia; Giô-si-gia sinh Giơ-khon-gia và các anh em vua này; kế đó là thời lưu đày ở Ba-by-lon.

Sau thời lưu đày ở Ba-by-lon, Giơ-khon-gia sinh San-thi-en; San-thi-en sinh Dơ-rúp-ba-ben; Dơ-rúp-ba-ben sinh A-bi-hút; A-bi-hút sinh E-li-a-kim; E-li-a-kim sinh A-do; A-do sinh Xa-đốc; Xa-đốc sinh A-khim; A-khim sinh Ê-li-út; Ê-li-út sinh E-la-da; E-la-da sinh Mát-than; Mát-than sinh Gia-cóp; Gia-cóp sinh Giu-se, chồng của bà Ma-ri-a, bà là mẹ Đức Giêsu cũng gọi là Đấng Ki-tô.

Sau đây là gốc tích Đức Giêsu Kitô: bà Maria, mẹ Người, đã thành hôn với ông Giuse. Nhưng trước khi hai ông bà về chung sống, bà đã có thai do quyền năng Chúa Thánh Thần. Ông Giuse, chồng bà, là người công chính và không muốn tố giác bà, nên mới định tâm bỏ bà cách kín đáo. Ông đang toan tính như vậy, thì kìa sứ thần Chúa hiện đến báo mộng cho ông rằng: "Này ông Giuse, con cháu Đavít, đừng ngại đón bà Maria vợ ông về, vì người con bà cưu mang là do quyền năng Chúa Thánh Thần. Bà sẽ sinh con trai và ông phải đặt tên cho con trẻ là Giêsu, vì chính Người sẽ cứu dân Người khỏi tội lỗi của họ". Tất cả sự việc này xảy ra là để ứng nghiệm lời xưa kia Chúa phán qua miệng ngôn sứ: "Này đây, Trinh Nữ sẽ thụ thai và sinh hạ một con trai, người ta sẽ gọi tên con trẻ là Emmanuel, nghĩa là "Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-ta".

Đó là Lời Chúa.

BÀI GIẢNG

Kính thưa quý ông bà và anh chị em,

Hôm nay, bầu khí phụng vụ của chúng ta tràn ngập một niềm vui dịu dàng và sâu lắng, không ồn ào như tiếng kèn tiếng trống, nhưng lại rạo rực như khoảnh khắc nhìn thấy tia sáng đầu tiên của một ngày mới. Chúng ta mừng sinh nhật Mẹ Maria. Trong truyền thống của Giáo hội, chỉ có ba ngày sinh nhật được mừng trọng thể: một là sinh nhật của Chúa Giêsu (Lễ Giáng Sinh), hai là sinh nhật của Thánh Gioan Tẩy Giả, và ba là sinh nhật của Đức Mẹ. Tại sao vậy? Bởi vì sự ra đời của Mẹ không chỉ là chuyện vui riêng của gia đình ông Gioakim và bà Anna, mà là một biến cố vĩ đại của lịch sử cứu độ. Sự hiện diện của Mẹ trong trần gian này chính là dấu chỉ chắc chắn rằng: Đêm tối của tội lỗi sắp tàn, và bình minh của ơn cứu độ đã bắt đầu ló dạng. Hình ảnh đẹp nhất để diễn tả mầu nhiệm này chính là tước hiệu "Sao Mai" – Ngôi Sao Buổi Sớm.

Khi chúng ta nghe bài Tin Mừng hôm nay, có lẽ nhiều người sẽ cảm thấy khô khan, thậm chí là mỏi mệt vì một danh sách dài dằng dặc những cái tên lạ lẫm, khó đọc. Một bản gia phả khô cứng. Nhưng thưa cộng đoàn, chính trong cái vẻ khô cứng ấy lại ẩn chứa một dòng sông của ân sủng và lòng thương xót tuôn chảy không ngừng nghỉ qua bao thế hệ. Gia phả của Đức Giêsu mà thánh Matthêu ghi lại không phải là một bảng vàng danh dự chỉ toàn những vị thánh hay những anh hùng hào kiệt. Ở đó, xen lẫn với những vị vua khôn ngoan như Đavít, Salômôn, là những con người yếu đuối, tội lỗi, và cả những người ngoại bang. Ở đó có Ta-ma, người phụ nữ can trường nhưng phận đời éo le; có Ra-kháp, một kỹ nữ thành Giê-ri-khô; có Rút, một người dân ngoại gốc Mô-áp; và có cả Bát-sê-ba, vợ của U-ri-gia, người liên quan đến tội ngoại tình của vua Đavít. Tại sao Thiên Chúa lại để Con Một của Ngài sinh ra trong một dòng tộc "có vấn đề" như thế?

Câu trả lời nằm ở chính bản chất của tình yêu Thiên Chúa: Ngài không chê bỏ lịch sử con người. Ngài không viết lịch sử cứu độ trên những trang giấy trắng tinh khôi, tách biệt khỏi bụi trần, mà Ngài viết ngay trên những đường cong, những nét gãy khúc, những vết nhơ của phận người. Dòng sông lịch sử ấy cứ chảy, mang theo cả phù sa màu mỡ lẫn rác rưởi của tội lỗi, nhưng Thiên Chúa vẫn kiên nhẫn thanh lọc nó qua từng thế hệ. Và rồi, đến thời điểm viên mãn, từ dòng sông đục ngầu của lịch sử nhân loại ấy, một bông hoa tinh khiết tuyệt đối đã nở rộ. Đó chính là Đức Maria. Câu kết của đoạn gia phả như một tiếng thở phào nhẹ nhõm, như một nốt nhạc vút cao sau bản trường ca trầm buồn: "Gia-cóp sinh Giu-se, chồng của bà Ma-ri-a, bà là mẹ Đức Giêsu cũng gọi là Đấng Ki-tô".

Sự xuất hiện của Mẹ Maria trong gia phả này giống như sự xuất hiện của Sao Mai trên bầu trời đêm. Sao Mai, hay Sao Kim, là ngôi sao sáng nhất, lấp lánh nhất, xuất hiện ngay trước khi mặt trời mọc. Khi người ta nhìn thấy Sao Mai, họ biết chắc rằng bóng tối không còn ngự trị được bao lâu nữa, ánh sáng rực rỡ của mặt trời sắp sửa xóa tan mọi u tối. Mẹ Maria cũng vậy. Mẹ không phải là Mặt Trời, Mẹ không phải là nguồn sáng tự thân. Mẹ nhận ánh sáng từ Thiên Chúa và phản chiếu lại cho trần gian. Mẹ xuất hiện để báo cho nhân loại biết: Thiên Chúa sắp đến rồi! Đấng Emmanuel sắp hiện diện rồi! Sinh nhật của Mẹ là lời khẳng định rằng Thiên Chúa đã giữ lời hứa, rằng Ngài không bao giờ bỏ rơi con người trong tuyệt vọng.

Nhìn vào hình ảnh Sao Mai, chúng ta không chỉ thấy vai trò của Mẹ trong lịch sử cứu độ, mà còn tìm thấy sự dẫn dắt cho chính cuộc đời mình. Người đi biển ngày xưa nhìn sao để định hướng. Giữa đại dương mênh mông, không bờ bến, khi bão tố nổi lên, con người dễ mất phương hướng và sợ hãi. Cuộc đời chúng ta cũng là một cuộc vượt biển như thế. Có những lúc chúng ta lạc lối giữa những cám dỗ của vật chất, của danh vọng, hay chìm sâu trong nỗi buồn của thất bại, của sự phản bội, của bệnh tật. Lúc ấy, chúng ta cần một ánh sao dẫn lối. Mẹ Maria chính là "Sao Mai dẫn lối". Mẹ dẫn chúng ta đi đâu? Mẹ không dẫn chúng ta đi tìm kho báu trần gian, Mẹ dẫn chúng ta đến với bến bờ bình an đích thực là Chúa Giêsu.

Và từ hình ảnh Sao Mai báo hiệu ngày mới, chúng ta suy ngẫm về ý lực sống của ngày lễ hôm nay: "Mỗi ngày mới là một cơ hội mới để yêu thương". Thưa anh chị em, mỗi khi chúng ta thức dậy, nhìn thấy ánh sáng ban mai, đó là lúc Chúa ban cho chúng ta thêm một cơ hội. Ngày hôm qua có thể đầy rẫy những lỗi lầm, những cãi vã, những tổn thương mà chúng ta gây ra cho nhau hoặc người khác gây ra cho chúng ta. Nhưng khi Sao Mai mọc lên, khi bình minh tới, Thiên Chúa lật qua trang cũ và mời gọi chúng ta viết tiếp một trang mới. Sinh nhật của Mẹ là sự khởi đầu của một kỷ nguyên mới, thì mỗi buổi sáng của chúng ta cũng phải là một "sinh nhật" nhỏ của tâm hồn.

"Mỗi ngày mới là một cơ hội mới để yêu thương". Điều này nghe có vẻ đơn giản, nhưng để sống được lại cần một nỗ lực phi thường, một sự "sinh lại" không ngừng. Có khi nào chúng ta thức dậy với tâm trạng nặng nề vì hận thù cũ chưa nguôi? Có khi nào chúng ta mang theo sự bực dọc của ngày hôm qua vào bữa sáng của ngày hôm nay? Nếu vậy, chúng ta chưa thực sự đón nhận ánh sáng của "Sao Mai". Mừng sinh nhật Mẹ là mừng sự tươi mới của ân sủng. Mẹ Maria, dù sống trong một thế giới đầy tội lỗi, Mẹ vẫn giữ được tâm hồn tinh tuyền, luôn mới mẻ trong tình yêu dành cho Thiên Chúa. Mẹ không để bụi bặm của thế gian làm hoen ố trái tim mình. Mẹ dạy chúng ta rằng, dù hoàn cảnh có đen tối thế nào, chúng ta vẫn có quyền lựa chọn trở thành một ngôi sao sáng, một con người mới của tình yêu thương.

Cơ hội để yêu thương không phải là những điều to tát, vĩ đại xa vời. Nó nằm ngay trong những việc nhỏ bé hằng ngày. Là một nụ cười với người thân khi vừa thức giấc thay vì khuôn mặt cau có. Là sự nhẫn nại lắng nghe một câu chuyện dài dòng của cha mẹ già. Là lời xin lỗi chân thành với người bạn đời vì sự vô tâm hôm trước. Là sự tha thứ cho một người đồng nghiệp đã chơi xấu mình. Mỗi hành vi yêu thương ấy chính là một tia sáng của Sao Mai mà chúng ta thắp lên trong đêm tối của cuộc đời này. Khi chúng ta chọn yêu thương thay vì ghét bỏ, chọn tha thứ thay vì trả thù, chúng ta đang làm cho "Sao Mai" rực sáng trong tâm hồn mình, và chúng ta đang cùng Mẹ dọn đường cho Chúa Giêsu đến với người khác.

Hãy nhìn lại bài Tin Mừng một lần nữa. Thánh Giuse, một người công chính, khi đối diện với sự việc Mẹ Maria mang thai, ông đã bối rối và định tâm lìa bỏ Mẹ cách kín đáo. Đó là một đêm tối trong tâm hồn của Giuse. Nhưng rồi, sứ thần Chúa hiện đến, soi sáng cho ông, mở ra cho ông một con đường mới, một sứ mạng mới: Đón nhận Maria và đặt tên cho Hài Nhi. Giuse đã thức dậy, và ông đã làm như lời sứ thần truyền. Từ khoảnh khắc đó, cuộc đời Giuse bước sang một trang mới, đầy trách nhiệm nhưng cũng đầy vinh quang. Ông đã nắm bắt "cơ hội mới để yêu thương" – yêu thương Mẹ Maria và yêu thương Đấng Cứu Thế đang tượng hình. Nếu Giuse cứ chìm đắm trong sự nghi ngờ và tổn thương, lịch sử cứu độ có lẽ đã rẽ sang hướng khác. Nhưng ông đã chọn tin tưởng và yêu thương.

Chúng ta cũng vậy, thưa anh chị em. Có thể ngay lúc này đây, có ai đó trong chúng ta đang cảm thấy bế tắc, cảm thấy cuộc đời mình giống như một đêm đen không lối thoát. Có thể là nỗi lo cơm áo gạo tiền, là sự rạn nứt trong hôn nhân, là nỗi cô đơn của tuổi già, hay sự hoang mang của tuổi trẻ. Hãy ngước nhìn lên Mẹ Maria – Sao Mai của chúng ta. Mẹ nói với chúng ta rằng: Đừng sợ! Bóng tối không phải là vĩnh cửu. Sau đêm đen chắc chắn là bình minh. Sự ra đời của Mẹ là bằng chứng cho thấy Thiên Chúa luôn có một kế hoạch tốt đẹp ngay cả khi con người tuyệt vọng nhất.

Hôm nay là sinh nhật Mẹ, chúng ta thường tặng quà cho người có sinh nhật. Vậy chúng ta sẽ tặng gì cho Mẹ? Mẹ không cần hoa, không cần nến, cũng chẳng cần những lời chúc tụng sáo rỗng. Món quà Mẹ mong chờ nhất chính là nỗ lực nên thánh của mỗi người con chúng ta. Món quà ấy chính là việc chúng ta thực hành ý lực sống: biến mỗi ngày mới thành một cơ hội để yêu thương. Hãy tưởng tượng, nếu mỗi sáng thức dậy, hàng tỷ người trên thế giới này đều tự nhủ: "Hôm nay tôi sẽ yêu thương nhiều hơn hôm qua", thì thế giới này sẽ trở nên tốt đẹp biết bao. Đó chính là Vương Quốc mà Con của Mẹ đã xuống thế để thiết lập.

Kính thưa cộng đoàn, Dòng chảy của gia phả Đức Giêsu vẫn chưa kết thúc. Nó vẫn đang được viết tiếp bởi chính cuộc đời của tôi và của anh chị em. Chúng ta là những "người con" tiếp nối trong đại gia đình của Thiên Chúa. Liệu cái tên của chúng ta, cuộc đời của chúng ta sẽ được ghi lại như thế nào trong cuốn sách sự sống? Liệu nó sẽ là một nét bút nguệch ngoạc của hận thù, hay là một nét chữ tròn trịa của tình yêu?

Chúng ta hãy cầu xin Mẹ Maria, Ngôi Sao Mai rạng ngời, chiếu soi vào những góc khuất tăm tối trong tâm hồn chúng ta. Xin Mẹ dạy chúng ta biết trân trọng từng ngày sống. Đừng để ngày tháng trôi qua trong vô vị hay trong sự gặm nhấm của những cảm xúc tiêu cực. Hãy bắt đầu lại. Ngay hôm nay. Ngay bây giờ. Hãy để sự yêu thương dẫn lối cho mọi suy nghĩ, lời nói và hành động của chúng ta.

Giữa biển đời đầy sóng gió, xin Mẹ hãy là Sao Mai dẫn lối, để thuyền đời chúng ta không lạc vào những bến bờ của dục vọng và ích kỷ, nhưng luôn hướng thẳng về bến bờ Bình An là Chúa Giêsu Kitô. Và ước gì, mỗi ngày sống của chúng ta đều trở thành một món quà sinh nhật ý nghĩa dâng lên Mẹ, bằng cách làm cho thế giới này ấm áp hơn một chút nhờ tình yêu thương mà chúng ta trao đi.

Lạy Mẹ Maria, mừng sinh nhật Mẹ. Xin Mẹ cầu bầu cho chúng con, để chúng con biết biến mỗi ngày mới Chúa ban thành một bài ca của lòng biết ơn và tình bác ái. Amen.

LỜI NGUYỆN TÍN HỮU

Chủ tế: Anh chị em thân mến, hôm nay chúng ta hân hoan mừng sinh nhật Đức Trinh Nữ Maria, Rạng Đông của Ơn Cứu Độ. Mẹ là Sao Mai dẫn lối chúng ta đến với Chúa Giêsu. Trong niềm vui mừng và tin tưởng, chúng ta hãy dâng lên Chúa những lời nguyện xin tha thiết:

  1. "Này đây, Trinh Nữ sẽ thụ thai và sinh hạ một con trai". Chúng ta hiệp lời cầu xin cho Hội Thánh, cách riêng là các vị Mục tử. Xin cho các ngài luôn nhìn lên Mẹ Maria như mẫu gương của sự trung tín và vâng phục, để giữa những sóng gió của thời đại, các ngài luôn là những ngọn hải đăng vững chắc, dẫn dắt đoàn chiên về bến bờ chân lý và yêu thương.
  2. "Mỗi ngày mới là một cơ hội mới để yêu thương". Chúng ta hiệp lời cầu xin cho các gia đình, đặc biệt là những gia đình đang gặp khó khăn, rạn nứt. Xin ánh sáng Sao Mai của Mẹ chiếu soi, giúp họ biết buông bỏ những hờn giận cũ, biết bắt đầu lại mỗi ngày bằng sự tha thứ và bao dung, để gia đình thực sự là tổ ấm của tình yêu.
  3. "Ánh sáng chiếu soi trong bóng tối". Chúng ta hiệp lời cầu xin cho những ai đang lạc lối, những người đang thất vọng, cô đơn hay đang chìm đắm trong tội lỗi. Xin nhờ lời chuyển cầu của Mẹ Maria, họ nhìn thấy ánh sáng hy vọng của Chúa, tìm lại được phương hướng cho cuộc đời và can đảm đứng lên làm lại cuộc đời mới.
  4. "Bà sẽ sinh con trai và ông phải đặt tên cho con trẻ là Giêsu". Chúng ta hiệp lời cầu xin cho cộng đoàn giáo xứ chúng ta đang hiện diện nơi đây. Xin cho mỗi người biết noi gương Thánh Giuse và Mẹ Maria, luôn sẵn sàng đón nhận ý Chúa trong cuộc sống hằng ngày, và biết biến mỗi ngày sống trở thành một món quà sinh nhật dâng lên Mẹ qua những hành động bác ái cụ thể.

Chủ tế: Lạy Thiên Chúa toàn năng, Chúa đã muốn cho Đức Trinh Nữ Maria trở nên Mẹ của Con Chúa và là Mẹ của chúng con. Xin thương nhận những lời nguyện cầu chúng con dâng lên trong ngày mừng sinh nhật Mẹ. Xin cho chúng con luôn biết dõi theo ánh Sao Mai là Mẹ để đến gần hơn với Mặt Trời Công Chính là Đức Giêsu Kitô, Đấng hằng sống và hiển trị muôn đời. Amen.


 

12/09/2026 | Chủ đề: Danh Thánh Đức Mẹ - Danh hiệu Bình an

  • Ý lực: Kêu cầu tên Mẹ để tìm thấy sức mạnh loan báo Tin Mừng.
  • Tin Mừng: Lc 1, 26-38 (Tên bà là Maria).

DANH THÁNH ĐỨC MẸ - DANH HIỆU BÌNH AN

DẪN VÀO THÁNH LỄ

Kính thưa cộng đoàn phụng vụ,

Hôm nay, cùng với toàn thể Giáo hội, chúng ta hân hoan cử hành lễ Kính Danh Thánh Đức Maria. Trong lịch sử cứu độ, cái tên không chỉ là một danh xưng để gọi, mà còn gói ghém cả một sứ mạng, một định mệnh và một quyền năng. Tên gọi "Maria" đã trở thành niềm hy vọng cho những ai đang thất vọng, là ánh sáng cho những ai đang lầm lũi trong đêm đen, và đặc biệt, là bến bờ bình an cho những tâm hồn đang xao động.

Giữa một thế giới đầy rẫy những bất an, chia rẽ và xung đột, chúng ta chạy đến nương ẩn dưới tà áo Mẹ, kêu cầu Danh Thánh Mẹ với tước hiệu "Nữ Vương Bình An". Ý lực sống của chúng ta trong thánh lễ này là khẩn cầu Mẹ ban cho chúng ta sự bình an đích thực, để từ sự bình an nội tâm đó, chúng ta tìm thấy sức mạnh và lòng can đảm dấn thân loan báo Tin Mừng của Chúa Giêsu Kitô cho muôn người.

Trong tâm tình tin tưởng và phó thác, giờ đây, chúng ta hãy thành tâm sám hối, xin Chúa thứ tha những lỗi lầm, để xứng đáng cử hành mầu nhiệm thánh.

BÀI TIN MỪNG

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca (Lc 1, 26-38)

Khi ấy, bà Êlizabeth có thai được sáu tháng, thì Thiên Chúa sai sứ thần Gabriel đến một thành miền Galilê, gọi là Nadaret, gặp một trinh nữ đã thành hôn với một người tên là Giuse, thuộc dòng dõi vua Đavít. Trinh nữ ấy tên là Maria.

Sứ thần vào nhà trinh nữ và nói: "Mừng vui lên, hỡi Đấng đầy ân sủng, Đức Chúa ở cùng bà." Nghe lời ấy, bà rất bối rối, và tự hỏi lời chào như vậy có nghĩa gì.

Sứ thần liền nói: "Thưa bà Maria, xin đừng sợ, vì bà đẹp lòng Thiên Chúa. Và này đây bà sẽ thụ thai, sinh hạ một con trai, và đặt tên là Giêsu. Người sẽ nên cao cả, và sẽ được gọi là Con Đấng Tối Cao. Đức Chúa là Thiên Chúa sẽ ban cho Người ngai vàng vua Đavít, tổ tiên Người. Người sẽ trị vì nhà Giacóp đến muôn đời, và triều đại của Người sẽ vô cùng vô tận."

Bà Maria thưa với sứ thần: "Việc ấy sẽ xảy ra cách nào, vì tôi không biết đến việc vợ chồng!"

Sứ thần đáp: "Thánh Thần sẽ ngự xuống trên bà, và quyền năng Đấng Tối Cao sẽ rợp bóng trên bà, vì thế, Đấng Thánh sắp sinh ra sẽ được gọi là Con Thiên Chúa. Kìa bà Êlizabeth, người họ hàng với bà, tuy già rồi, mà cũng đang cưu mang một người con trai: bà ấy vẫn bị mang tiếng là hiếm hoi, mà nay đã có thai được sáu tháng. Vì đối với Thiên Chúa, không có gì là không thể làm được."

Bấy giờ bà Maria nói: "Vâng, tôi đây là nữ tỳ của Chúa, xin Chúa cứ làm cho tôi như lời sứ thần nói." Rồi sứ thần từ biệt ra đi.

BÀI GIẢNG

Kính thưa quý ông bà và anh chị em, trong kho tàng đức tin của chúng ta, có những từ ngữ khi được cất lên không chỉ mang ý nghĩa thông tin, mà còn chứa đựng cả một sức mạnh thiêng liêng lay động lòng người. Trong số những từ ngữ ấy, sau Danh Thánh Giêsu, thì "Maria" là cái tên ngọt ngào nhất, quyền năng nhất và bình an nhất mà môi miệng nhân thế có thể thốt lên. Hôm nay, chúng ta dừng lại để chiêm ngắm vẻ đẹp và sức mạnh của Danh Thánh Đức Mẹ, đặc biệt dưới lăng kính của sự Bình an và sứ mạng Loan báo Tin Mừng. Khi đọc lại đoạn Tin Mừng theo thánh Luca tường thuật về biến cố Truyền Tin, chúng ta thấy thánh sử đã trân trọng ghi lại một chi tiết ngỡ như rất bình thường nhưng lại vô cùng quan trọng: "Trinh nữ ấy tên là Maria". Cái tên ấy đã được xướng lên trong cung lòng Thiên Chúa từ thuở đời đời, và giờ đây, được sứ thần Gabriel cất lên tại ngôi nhà nhỏ bé ở Nadaret, đánh dấu một bước ngoặt vĩ đại của lịch sử nhân loại.

Chúng ta hãy cùng suy ngẫm về ý nghĩa của cái tên "Maria". Các học giả Kinh Thánh và các thánh phụ đã đưa ra nhiều cách giải thích khác nhau về nguồn gốc và ý nghĩa của danh xưng này. Có người nói Maria bắt nguồn từ tiếng Do Thái có nghĩa là "Biển đắng", ám chỉ đến những đau khổ mà Mẹ sẽ phải chịu đựng khi cùng con mình bước đi trên con đường Thập giá. Lại có người giải thích Maria có nghĩa là "Được yêu thương", hay "Người được Thiên Chúa ưu tuyển". Nhưng có một ý nghĩa mà thánh Bênađô rất tâm đắc và đã trở nên quen thuộc với lòng đạo đức bình dân, đó là "Sao Biển" - Stella Maris. Ngôi sao của biển cả. Giữa đại dương mênh mông đầy sóng gió và bão tố, ngôi sao là định hướng, là hy vọng, là sự an toàn cho những người đi biển. Cũng vậy, trong biển đời đầy sóng gió của kiếp nhân sinh, Danh Thánh Maria chính là ngôi sao dẫn đường, đem lại sự bình an cho tâm hồn mỗi người tín hữu. Khi chúng ta kêu cầu tên Mẹ, chúng ta đang nhìn lên "Sao Biển" để tìm lại hướng đi, để không bị nhấn chìm bởi những lo âu, sợ hãi và tuyệt vọng.

Danh Thánh Mẹ gắn liền với danh hiệu "Bình an" không phải là một sự gán ghép ngẫu nhiên, mà bắt nguồn sâu xa từ chính mầu nhiệm Nhập Thể mà bài Tin Mừng hôm nay thuật lại. Khi sứ thần Gabriel nói: "Vâng, tôi đây là nữ tỳ của Chúa, xin Chúa cứ làm cho tôi như lời sứ thần nói", lời xin vâng ấy của Mẹ đã mở toang cánh cửa trời để "Hoàng Tử Bình An" là Đức Giêsu Kitô bước vào trần gian. Nếu không có tiếng "Fiat" của Mẹ, nhân loại vẫn còn chìm đắm trong bóng tối của sự thù nghịch với Thiên Chúa. Chính nhờ Mẹ, và qua Mẹ, Thiên Chúa đã làm hòa với nhân loại. Vì thế, Mẹ chính là Cầu Vồng của Giao Ước mới, là khí cụ bình an tuyệt hảo nhất. Sự bình an mà Mẹ mang lại không phải là sự vắng bóng của chiến tranh hay xung đột theo kiểu thế gian, mà là sự bình an sâu thẳm khi con người được giao hòa với Thiên Chúa, được cưu mang Ngôi Lời trong tâm hồn mình.

Kính thưa cộng đoàn, chúng ta đang sống trong một thế giới mà sự bình an trở nên mong manh và xa xỉ hơn bao giờ hết. Chiến tranh, bạo lực, khủng bố vẫn đang diễn ra ở nhiều nơi. Nhưng đáng sợ hơn là những cuộc chiến âm thầm trong chính các gia đình, trong các cộng đoàn và trong chính nội tâm mỗi người. Sự lo âu về cơm áo gạo tiền, sự ganh ghét đố kỵ, sự cô đơn và mất phương hướng đang làm cho tâm hồn con người trở nên xáo trộn, bất an. Trong bối cảnh đó, việc kêu cầu Danh Thánh Đức Mẹ không phải là một hành động mê tín hay một thói quen đạo đức hời hợt, mà là một nhu cầu cấp thiết của linh hồn. Khi chúng ta thì thầm "Lạy Mẹ Maria", chúng ta đang mời gọi sự hiện diện của Mẹ vào trong sự hỗn độn của cuộc đời mình. Giống như đứa trẻ đang hoảng sợ, chỉ cần gọi "Mẹ ơi" là thấy bình an trở lại, người Kitô hữu khi kêu cầu Danh Mẹ cũng sẽ tìm thấy sự tĩnh lặng và sức mạnh để đối diện với sóng gió.

Nhưng thưa anh chị em, sự bình an mà chúng ta nhận được từ Danh Thánh Mẹ không phải để chúng ta giữ riêng cho mình, không phải để chúng ta đóng kín cửa lại và tận hưởng sự êm đềm ích kỷ. Ý lực của ngày lễ hôm nay mời gọi chúng ta tiến xa hơn: Kêu cầu tên Mẹ để tìm thấy sức mạnh loan báo Tin Mừng. Tại sao việc kêu cầu tên Mẹ lại liên quan đến việc loan báo Tin Mừng? Bởi vì loan báo Tin Mừng là một cuộc chiến đấu cam go. Người loan báo Tin Mừng phải đối diện với sự chối từ, sự thờ ơ, sự chống đối và đôi khi cả sự bách hại. Sợ hãi là tâm lý thường tình của con người trước sứ mạng lớn lao đó. Các Tông đồ xưa kia cũng đã từng sợ hãi khóa kín cửa phòng Tiệc Ly. Nhưng khi có Mẹ Maria hiện diện ở giữa các ông, cùng cầu nguyện với các ông, các ông đã nhận lãnh Thánh Thần và trở nên những chứng nhân can trường.

Mẹ Maria là mẫu gương tuyệt hảo của người loan báo Tin Mừng đầu tiên và vĩ đại nhất. Ngay sau khi thốt lên lời "Xin vâng" và cưu mang Chúa Giêsu, Mẹ đã không ở yên trong nhà để chiêm ngắm vinh dự của mình. Mẹ đã "vội vã lên đường" đi đến miền núi Giuđê để thăm bà Êlizabeth. Mẹ mang Chúa Giêsu - mang Bình An - đến cho người khác. Và kết quả của cuộc loan báo Tin Mừng thầm lặng ấy là gì? Là niềm vui vỡ òa của bà Êlizabeth, là sự nhảy mừng của hài nhi Gioan trong bụng mẹ. Đó chính là bản chất của việc loan báo Tin Mừng: mang Chúa đến để làm cho người khác được vui mừng và bình an. Hôm nay, mỗi khi chúng ta cảm thấy mệt mỏi trên hành trình đức tin, mỗi khi chúng ta cảm thấy ngại ngùng khi phải nói về Chúa cho người khác, hãy kêu cầu Danh Thánh Mẹ. Hãy nói: "Mẹ ơi, xin giúp con. Xin ban cho con sự can đảm của Mẹ. Xin dạy con biết cách mang Chúa đến cho anh chị em con như Mẹ đã mang Chúa đến nhà Dacaria năm xưa".

Sức mạnh của Danh Thánh Maria trong việc loan báo Tin Mừng còn nằm ở chỗ Mẹ là người dọn đường cho Chúa đến với các tâm hồn. Có những tâm hồn chai đá, đóng kín mà lời nói của con người không thể lay chuyển được, lý lẽ của thần học không thể thuyết phục được. Nhưng nếu chúng ta kiên trì cầu nguyện, kêu cầu Danh Mẹ cho họ, thì sự dịu dàng của tình mẫu tử nơi Mẹ sẽ làm tan chảy những băng giá đó. Thánh Maximiliano Kolbe, một vị thánh tử đạo và là một tông đồ nhiệt thành của Đức Mẹ, đã từng nói rằng: "Ai yêu mến Mẹ Maria thì không thể không khao khát cứu rỗi các linh hồn". Tình yêu đối với Mẹ sẽ thúc bách chúng ta ra đi. Khi chúng ta có Mẹ trong tim, lời nói của chúng ta sẽ thấm đượm tình thương, hành động của chúng ta sẽ phản chiếu sự khiêm nhu, và sự hiện diện của chúng ta sẽ mang lại bình an. Đó chính là cách loan báo Tin Mừng hữu hiệu nhất trong thế giới hôm nay: loan báo bằng ngôn ngữ của tình yêu và sự bình an.

Nhìn lại đoạn Tin Mừng, chúng ta thấy sứ thần Gabriel nói với Mẹ: "Thánh Thần sẽ ngự xuống trên bà, và quyền năng Đấng Tối Cao sẽ rợp bóng trên bà". Đây là bí quyết của mọi thành công trong sứ vụ. Mẹ Maria đầy ơn phước vì Mẹ đầy Thánh Thần. Chúng ta kêu cầu Danh Mẹ cũng là để xin Mẹ cầu bầu cho chúng ta được đầy tràn Thánh Thần như Mẹ. Không có Thánh Thần, việc loan báo Tin Mừng chỉ là những nỗ lực tuyên truyền khô khan của con người. Nhưng với sự tác động của Thánh Thần, qua lời chuyển cầu của Mẹ, những nỗ lực nhỏ bé của chúng ta sẽ trổ sinh hoa trái. Danh Thánh Mẹ như một chìa khóa vàng mở cửa kho tàng ân sủng của Chúa Thánh Thần. Khi môi miệng chúng ta thì thầm "Kính mừng Maria", tâm hồn chúng ta mở ra để đón nhận sức sống thần linh, biến đổi chúng ta từ những con người nhút nhát thành những sứ giả hòa bình.

Chúng ta cũng không thể quên rằng, lịch sử Giáo hội đã chứng minh sức mạnh bảo vệ và gìn giữ đức tin của Danh Thánh Đức Mẹ. Trong những giai đoạn đen tối nhất, khi đức tin bị bách hại, khi Giáo hội gặp gian nan, Dân Chúa đã chạy đến kêu cầu Danh Mẹ và đã được giải thoát. Chiến thắng không phải bằng gươm giáo, mà bằng tràng chuỗi Mân Côi, bằng việc kêu tên cực trọng Maria. Ngày nay, cuộc chiến không còn là tiếng súng nổ, mà là cuộc chiến chống lại văn hóa sự chết, chống lại chủ nghĩa hưởng thụ, chủ nghĩa vô thần thực hành đang len lỏi vào từng ngõ ngách cuộc sống, làm xói mòn đức tin của giới trẻ, phá vỡ hạnh phúc gia đình. Chúng ta cần Danh Thánh Mẹ hơn bao giờ hết. Chúng ta cần "vũ khí" bình an của Mẹ để bảo vệ linh hồn mình và gia đình mình, để đứng vững và tiếp tục làm chứng cho Chân Lý.

Kính thưa quý ông bà anh chị em, Danh hiệu "Bình An" của Mẹ không phải là sự ru ngủ, mà là nguồn động lực. Bình an của Mẹ giúp chúng ta tĩnh tâm để lắng nghe tiếng Chúa, nhưng cũng thôi thúc chúng ta lên đường. Hãy tưởng tượng nếu mỗi người Công giáo chúng ta, mỗi buổi sáng thức dậy, đều kêu cầu Danh Mẹ, xin Mẹ ban bình an và xin Mẹ gửi chúng ta đi làm chứng nhân cho Chúa trong ngày hôm đó, thì bộ mặt của giáo xứ, của xã hội chúng ta sẽ thay đổi biết bao. Chúng ta sẽ bớt đi những lời than vãn, chỉ trích, thay vào đó là những lời nói xây dựng, khích lệ. Chúng ta sẽ bớt đi sự nóng giận, hận thù, thay vào đó là sự bao dung, tha thứ. Khi chúng ta mang Danh Mẹ trên môi, chúng ta không thể thốt ra những lời cay độc. Khi chúng ta mang hình ảnh Mẹ trong tim, chúng ta không thể làm những việc gian dối. Đó chính là cách chúng ta loan báo Tin Mừng một cách sống động nhất.

Cuộc đời của Mẹ Maria là một hành trình đức tin, từ tiếng "Xin vâng" ở Nadaret đến sự thinh lặng dưới chân Thập giá. Ở đâu Mẹ cũng tỏa ra sự bình an thánh thiện. Ngay cả trong những lúc đau đớn nhất khi nhìn Con mình chịu chết, Mẹ vẫn đứng đó, vững vàng, không gào thét tuyệt vọng, nhưng hiệp thông trọn vẹn trong sự hy tế cứu độ. Sự bình an đó đến từ niềm tin tuyệt đối vào Lời Chúa hứa: "Không có gì là không thể làm được đối với Thiên Chúa". Chúng ta hãy học nơi Mẹ sự tín thác này. Dù cuộc đời có đưa đẩy chúng ta vào những hoàn cảnh bi đát nào, dù công việc tông đồ có gặp thất bại hay khó khăn đến đâu, hãy cứ kêu tên Mẹ, hãy cứ nắm lấy tay Mẹ. Mẹ sẽ dẫn chúng ta đi qua thung lũng nước mắt để đến bến bờ bình an. Và chính sự bình an kiên cường đó của chúng ta sẽ là lời chứng hùng hồn nhất cho thế gian biết rằng: Thiên Chúa đang hiện diện và Ngài là Cha yêu thương.

Trở lại với bài Tin Mừng, sứ thần nói: "Mừng vui lên, hỡi Đấng đầy ân sủng". Niềm vui và bình an luôn đi đôi với nhau. Người có bình an của Chúa thì luôn có niềm vui sâu thẳm, một niềm vui mà thế gian không thể ban tặng cũng không thể cướp mất. Sứ mạng loan báo Tin Mừng chính là sứ mạng loan báo niềm vui. Làm sao chúng ta có thể loan báo Tin Mừng nếu khuôn mặt chúng ta ủ dột, buồn phiền? Hãy để Danh Thánh Mẹ Maria - Nguyên Nhân Niềm Vui của chúng ta - xua tan những u ám trong lòng. Hãy để nụ cười của Mẹ phản chiếu trên khuôn mặt chúng ta. Khi người khác nhìn thấy sự bình an và niềm vui nơi người Kitô hữu, họ sẽ tự đặt câu hỏi: "Tại sao người ấy lại có thể bình an giữa sóng gió như vậy?". Và câu trả lời chính là: Vì người ấy có Chúa, người ấy có Mẹ. Đó là lúc việc loan báo Tin Mừng bắt đầu.

Tóm lại, kính thưa cộng đoàn, ngày lễ Kính Danh Thánh Đức Mẹ hôm nay là một dịp để chúng ta xác tín lại tình yêu và lòng sùng kính đối với Mẹ. "Maria" - Danh xưng ấy là bài ca, là sức mạnh, là khiên mộc và là bến đỗ của chúng ta. Ước gì mỗi hơi thở, mỗi nhịp đập trái tim của chúng ta đều hòa nhịp với Danh Thánh Mẹ. Xin Mẹ Maria, Nữ Vương Bình An, ghé mắt thương xem đến thế giới đang tang tóc, đến những gia đình đang rạn nứt, và đến từng tâm hồn đang khổ đau. Và xin Mẹ, Đấng đã vội vã lên đường loan báo tin vui, ban cho chúng ta ngọn lửa nhiệt thành, để chúng ta không bao giờ mỏi mệt trong việc đem Chúa đến cho trần gian.

Chúng ta hãy kết thúc bài chia sẻ này bằng việc khắc ghi trong tâm khảm lời của một vị thánh: "Khi bạn gặp nguy hiểm, hãy gọi tên Maria. Khi bạn lầm đường, hãy nghĩ đến Maria. Đừng để tên Mẹ rời xa môi miệng bạn, đừng để hình ảnh Mẹ rời xa trái tim bạn. Nếu bạn theo Mẹ, bạn sẽ không lạc lối. Nếu bạn cầu khẩn Mẹ, bạn sẽ không tuyệt vọng. Nếu bạn nghĩ đến Mẹ, bạn sẽ không sai lầm. Nếu Mẹ giữ gìn bạn, bạn sẽ không sa ngã. Nếu Mẹ che chở bạn, bạn sẽ không sợ hãi. Nếu Mẹ dẫn dắt bạn, bạn sẽ không mỏi mệt. Và nếu Mẹ ủng hộ bạn, bạn sẽ đến bến vinh quang". Amen.

LỜI NGUYỆN TÍN HỮU

Chủ tế: Anh chị em thân mến, Thiên Chúa đã muốn tôn vinh Trinh Nữ Maria bằng cách ban cho Mẹ một Danh Thánh cao trọng, để qua Mẹ, nhân loại nhận được ơn cứu độ và sự bình an. Trong niềm hân hoan mừng lễ Kính Danh Thánh Đức Mẹ, chúng ta cùng dâng lên Chúa những lời nguyện xin tha thiết:

  1. "Mừng vui lên, hỡi Đấng đầy ân sủng." Chúng ta hiệp lời cầu xin cho Đức Giáo Hoàng, các Giám mục và các Linh mục trong Hội Thánh. Xin cho các ngài luôn tìm thấy nơi Danh Thánh Mẹ nguồn an ủi và sức mạnh, để can đảm dẫn dắt đoàn chiên vượt qua mọi sóng gió của thời đại, luôn là những sứ giả loan báo Tin Mừng bình an của Đức Kitô.
  2. "Người sẽ trị vì nhà Giacóp đến muôn đời." Chúng ta hiệp lời cầu xin cho các nhà lãnh đạo các quốc gia và những nơi đang xảy ra chiến tranh, xung đột. Xin nhờ lời chuyển cầu của Nữ Vương Bình An, cho họ biết dẹp bỏ hận thù, cùng nhau xây dựng một thế giới công lý và hòa bình, để mọi người dân được sống trong an vui và hạnh phúc.
  3. "Việc ấy sẽ xảy ra cách nào... vì đối với Thiên Chúa, không có gì là không thể làm được." Chúng ta hiệp lời cầu xin cho những ai đang gặp thử thách gian nan, những người đang thất vọng, cô đơn hay bệnh tật. Xin cho họ biết chạy đến kêu cầu Danh Mẹ Maria, để tìm lại được niềm hy vọng, sự bình an nội tâm và cảm nhận được tình thương của Thiên Chúa qua sự ủi an của Mẹ.
  4. "Vâng, tôi đây là nữ tỳ của Chúa." Chúng ta hiệp lời cầu xin cho cộng đoàn giáo xứ chúng ta, và cho mỗi người đang hiện diện nơi đây. Xin cho chúng ta biết noi gương Mẹ, luôn sống khiêm nhường, vâng phục thánh ý Chúa, và hăng say dấn thân loan báo Tin Mừng, để Danh Thánh Chúa và Mẹ được vinh hiển khắp mọi nơi.

Chủ tế: Lạy Thiên Chúa toàn năng, Chúa đã ban cho chúng con người Mẹ tuyệt vời là Đức Trinh Nữ Maria. Xin thương nhận những lời nguyện cầu chúng con vừa dâng lên. Xin cho Danh Thánh Mẹ luôn là nguồn sức mạnh giúp chúng con chiến thắng sự dữ và vững bước trên con đường về Quê Trời. Chúng con cầu xin nhờ Đức Kitô, Chúa chúng con. Amen.


 

19/09/2026 | Chủ đề: Đức Mẹ Sầu Bi - Nước mắt rửa sạch tâm hồn

  • Ý lực: Nhạy cảm trước nỗi đau của tha nhân.
  • Tin Mừng: Ga 19, 25-27 (Đứng bên khổ giá).

ĐỨC MẸ SẦU BI - NƯỚC MẮT RỬA SẠCH TÂM HỒN

DẪN VÀO THÁNH LỄ

Kính thưa cộng đoàn phụng vụ,

Hôm nay, giữa những lo toan và ồn ào của cuộc sống thường nhật, chúng ta dừng lại để bước lên đỉnh đồi Canvê, nơi có bóng Thập giá và bóng dáng của một Người Mẹ đang đứng lặng thinh. Chúng ta cử hành lễ Đức Mẹ Sầu Bi với ý lực sống: "Nhạy cảm trước nỗi đau của tha nhân".

Trong thế giới ngày nay, dường như trái tim con người đang dần trở nên chai sạn. Chúng ta thấy quá nhiều đau khổ trên các phương tiện truyền thông đến mức trở nên vô cảm, hoặc chúng ta quá bận rộn với vết thương của chính mình mà quên mất người bên cạnh đang rỉ máu. Hôm nay, Giáo Hội mời gọi chúng ta chiêm ngắm Đức Maria. Mẹ không quay mặt đi, Mẹ không trốn chạy. Mẹ "đứng" đó, trực diện với nỗi đau tột cùng của Con mình.

Nước mắt của Mẹ không phải là nước mắt của sự tuyệt vọng, mà là nước mắt của tình yêu. Và chính những giọt nước mắt ấy có sức mạnh rửa sạch tâm hồn, làm cho đôi mắt đức tin của chúng ta trở nên trong sáng hơn để nhìn thấy Chúa trong những người anh em bé nhỏ, khổ đau. Hiệp dâng Thánh lễ này, xin cho mỗi người chúng ta biết xin lỗi Chúa vì những lần dửng dưng, vô cảm, và xin Mẹ Maria dạy chúng ta biết khóc với người đang khóc, để trái tim chúng ta biết yêu thương thật sự.

Trong tâm tình thống hối và cậy trông, giờ đây, chúng ta hãy thành tâm sám hối tội lỗi để xứng đáng cử hành mầu nhiệm thánh.

BÀI TIN MỪNG (Ga 19, 25-27)

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.

Khi ấy, đứng bên khổ giá Đức Giêsu, có mẹ Người, chị của mẹ Người là bà Maria vợ ông Clôpát, và bà Maria Mácđala. Khi thấy mẹ và bên cạnh có môn đệ Người thương mến, Đức Giêsu nói với mẹ: "Thưa Bà, đây là con của Bà." Rồi Người nói với môn đệ: "Đây là mẹ của anh." Kể từ giờ đó, người môn đệ rước bà về nhà mình.

Đó là Lời Chúa.

BÀI GIẢNG

Kính thưa cộng đoàn,

Chúng ta đang hiện diện cùng nhau trong một không gian thiêng liêng, không phải chỉ là ngôi nhà thờ bằng gạch đá này, mà là trong không gian của tâm hồn, nơi chúng ta được mời gọi trở về với đồi Canvê năm xưa. Khung cảnh hôm ấy thật hỗn loạn, đầy mùi máu tanh, tiếng la ó của đám đông, tiếng búa đóng đinh chát chúa và cả sự im lặng đáng sợ của cái chết đang cận kề. Nhưng giữa bức tranh tăm tối và bạo lực ấy, Tin Mừng Thánh Gioan đã khắc họa lên một hình ảnh tương phản đầy bi tráng và hùng vĩ: Hình ảnh Đức Maria đứng bên khổ giá. Không phải là Mẹ ngã quỵ, không phải là Mẹ gào thét điên loạn, mà là Mẹ "đứng". Tư thế "đứng" ấy chứa đựng cả một đại dương cảm xúc và một sức mạnh đức tin phi thường, là chìa khóa để chúng ta mở cửa vào mầu nhiệm của "Nước mắt rửa sạch tâm hồn" và sự nhạy cảm trước nỗi đau của tha nhân.

Để hiểu được chiều sâu của ngày lễ hôm nay, chúng ta cần để cho tâm hồn mình lắng đọng lại, gạt bỏ mọi vướng bận để thực sự "nhìn" vào đôi mắt của Đức Mẹ. Đôi mắt ấy đã từng nhìn ngắm Con Thiên Chúa trong máng cỏ Bêlem với niềm vui khôn tả, nay lại nhìn ngắm thân xác Con nát tan trên thập giá. Có đau đớn nào lớn hơn nỗi đau của một người mẹ phải chứng kiến con mình chết, mà lại là cái chết tức tưởi của một tử tội? Lời tiên báo của cụ già Simêon năm xưa: "Một lưỡi gươm sẽ đâm thâu tâm hồn bà" giờ đây đã thành hiện thực một cách trần trụi và tàn khốc nhất. Nhưng chính trong tột cùng đau khổ đó, Mẹ Maria đã dạy cho chúng ta bài học lớn nhất về sự thanh tẩy tâm hồn.

Nước mắt thường bị người đời xem là biểu hiện của sự yếu đuối, ủy mị. Nhưng trong Kitô giáo, và đặc biệt nơi Đức Mẹ Sầu Bi, nước mắt mang một giá trị thần học và nhân bản sâu sắc. Các giáo phụ sa mạc xưa kia thường cầu xin ơn "được khóc", gọi là "nước mắt của sự thống hối" và "nước mắt của lòng trắc ẩn". Khi chúng ta khóc, lớp vỏ cứng của cái tôi ích kỷ bị phá vỡ. Khi Mẹ Maria khóc dưới chân thập giá, nước mắt của Mẹ không chỉ là phản ứng sinh học trước nỗi đau, mà đó là sự hiệp thông trọn vẹn. Nước mắt ấy hòa vào Máu Thánh Chúa Giêsu để cùng tham dự vào công trình cứu chuộc. Nước mắt Mẹ rơi xuống để rửa sạch sự dửng dưng của nhân loại.

Chúng ta hãy tự vấn: Đã bao lâu rồi chúng ta không khóc? Không phải khóc vì mất mát tiền bạc, không phải khóc vì bị ai đó xúc phạm lòng tự ái, mà là khóc vì thấy mình tội lỗi, hoặc khóc vì thương cảm cho một kiếp người bất hạnh nào đó? Cuộc sống hiện đại với guồng quay hối hả đã làm cho tuyến lệ của tâm hồn chúng ta bị tắc nghẽn. Chúng ta được dạy phải mạnh mẽ, phải thành công, phải lướt qua cảm xúc để đạt được mục tiêu. Dần dần, chúng ta trở nên những "cỗ máy" vô hồn. Chúng ta nhìn thấy tai nạn trên đường và chỉ quan tâm xem có bị kẹt xe không. Chúng ta nghe tin một người quen qua đời và chỉ tặc lưỡi "tội nghiệp" rồi lướt tiếp điện thoại. Đó là dấu hiệu của một tâm hồn đang bị vấy bẩn bởi bụi trần của sự vô cảm. Và chính lúc này, hình ảnh Đức Mẹ Sầu Bi đến như một dòng suối mát, mời gọi chúng ta hãy để cho nước mắt rửa sạch tâm hồn mình.

Sự "rửa sạch" ở đây có nghĩa là khôi phục lại khả năng cảm nhận. Một tấm gương bị bụi phủ mờ sẽ không thể phản chiếu hình ảnh rõ nét; một tâm hồn bị bụi ích kỷ che lấp sẽ không thể phản chiếu hình ảnh Thiên Chúa – Đấng là Tình Yêu. Khi Mẹ Maria đứng dưới chân thập giá, Mẹ đã để cho nỗi đau của Con thấm vào tim mình. Mẹ không dùng cơ chế phòng vệ để chối bỏ thực tại. Mẹ "hứng" lấy nỗi đau đó. Chính sự chấp nhận đau khổ vì yêu thương này đã làm cho trái tim Mẹ trở nên tinh tuyền hơn bao giờ hết. Bài học cho chúng ta là: Để có được sự nhạy cảm trước nỗi đau của tha nhân, chúng ta phải dám đối diện và chấp nhận sự tổn thương. Yêu thương đồng nghĩa với việc chấp nhận khả năng bị tổn thương. Nếu chúng ta sợ đau, sợ phiền phức, chúng ta sẽ không bao giờ có thể yêu thương thật sự.

Hãy nhìn sâu hơn vào Tin Mừng hôm nay. Chúa Giêsu, trong hơi thở tàn, đã trao gửi Mẹ cho thánh Gioan và trao thánh Gioan cho Mẹ: "Thưa Bà, đây là con của Bà". Đây không chỉ là một sự sắp xếp gia đình trần thế, mà là một cuộc trao ban mang tính giáo hội. Tại giây phút đau thương nhất, trái tim Mẹ Maria đã được mở rộng ra đến vô tận. Nỗi đau mất Con đã không làm Mẹ co cụm lại trong oán hận hay trầm cảm, mà trái lại, nó đã khoét sâu dung tích của trái tim Mẹ để Mẹ có thể chứa đựng cả nhân loại. Nước mắt Mẹ giờ đây không chỉ khóc cho Giêsu, mà khóc cho Gioan, cho các môn đệ đang sợ hãi, và cho cả chúng ta hôm nay. Sự sầu bi của Mẹ trở thành nguồn suối của lòng thương xót.

Ý lực sống của chúng ta hôm nay là "Nhạy cảm trước nỗi đau của tha nhân". Sự nhạy cảm này không phải là một cảm xúc bồng bột nhất thời, mà là một thái độ sống tỉnh thức. Nhạy cảm là khả năng "nghe" được tiếng kêu cứu không thành lời. Có những người vợ đang khóc thầm trong chính ngôi nhà đầy đủ tiện nghi vì sự lạnh nhạt của người chồng. Có những đứa con đang gào thét trong sự im lặng lầm lì vì cha mẹ không hiểu chúng. Có những người già đang cô đơn trong viện dưỡng lão hay trong chính căn phòng của mình, khao khát một cuộc gọi, một cái nắm tay. Nếu tâm hồn chúng ta không được "rửa sạch" bằng sự hy sinh và lòng trắc ẩn như Mẹ, chúng ta sẽ đi lướt qua những nỗi đau ấy như những người xa lạ.

Đứng bên khổ giá là hành động của sự "hiện diện". Mẹ Maria không thể tháo đinh cho Chúa, không thể làm cho bớt đau đớn về thể xác, nhưng sự hiện diện của Mẹ là niềm an ủi lớn nhất cho Chúa Giêsu. Trong cuộc sống, đôi khi chúng ta cảm thấy bất lực trước nỗi đau của người khác. Chúng ta không thể chữa lành bệnh ung thư cho người bạn, không thể giải quyết nợ nần cho người thân, không thể làm sống lại người đã chết. Và vì cảm thấy bất lực, chúng ta chọn cách trốn tránh. Nhưng Mẹ Sầu Bi dạy chúng ta rằng: Khi không thể làm gì được nữa, hãy cứ "đứng" đó. Hãy hiện diện. Hãy im lặng và chia sẻ. Sự hiện diện đầy yêu thương có giá trị chữa lành gấp ngàn lần những lời khuyên sáo rỗng hay vật chất vô tri.

Sự nhạy cảm còn đòi hỏi chúng ta phải bước ra khỏi "vùng an toàn" của cảm xúc. Dưới chân thập giá là nơi nguy hiểm, nơi của sự nhục nhã, nơi bị quân lính chế giễu. Đứng đó là chấp nhận bị vạ lây. Để an ủi một người đang bị xã hội lên án, chúng ta có dám đứng cạnh họ không? Để bênh vực một người yếu thế, chúng ta có dám chấp nhận bị thiệt thòi không? Đức Mẹ đã chọn đứng về phía "Tử tội Giêsu" vì đó là Con Mẹ, và vì đó là Chân Lý. Sự nhạy cảm Kitô giáo đòi hỏi sự can đảm. Lòng trắc ẩn không dành cho những kẻ nhát gan. Chỉ những ai đã để cho nước mắt sám hối rửa sạch sự hèn nhát của mình mới có đủ dũng khí để yêu thương người cùng khổ.

Chúng ta hãy trở lại với hình ảnh "Nước mắt rửa sạch tâm hồn". Nước mắt có vị mặn. Muối có tác dụng sát trùng và bảo quản. Nước mắt của lòng sám hối và xót thương sẽ sát trùng những vết thương của ghen ghét, đố kỵ trong lòng chúng ta. Mỗi khi chúng ta nhỏ lệ vì thương cảm một ai đó, chính là lúc tâm hồn chúng ta được tắm gội. Đừng sợ khóc. Đừng sợ mềm lòng. Một trái tim mềm mại là một trái tim của thịt mềm, còn một trái tim không biết khóc là trái tim bằng đá. Chúa hứa trong Cựu Ước rằng sẽ cất trái tim bằng đá để ban cho chúng ta trái tim bằng thịt. Và tiến trình "phẫu thuật" đó thường được thực hiện qua những đau khổ và nước mắt.

Có một câu chuyện kể về một vị ẩn tu, khi được hỏi làm sao để thấy Chúa, ngài đáp: "Hãy khóc cho đến khi đôi mắt trần tục của con mờ đi, thì đôi mắt tâm hồn con sẽ sáng lên". Đức Mẹ Sầu Bi là người đã "khóc" nhiều nhất, nên Mẹ là người "thấy" Chúa rõ nhất. Mẹ thấy Chúa không chỉ trong vinh quang Phục Sinh, mà Mẹ thấy Chúa ngay trong hình hài đẫm máu, méo mó trên thập giá. Mẹ nhận ra dung mạo Thiên Chúa nơi người Con đau khổ tột cùng. Chúng ta cũng vậy, nếu muốn gặp Chúa, hãy tìm Ngài nơi những người đang đau khổ. Nhưng để nhận ra Ngài trong những hình hài rách rưới, bệnh tật, hay khó ưa ấy, mắt chúng ta cần phải được rửa sạch bằng nước mắt của lòng thương xót.

Hôm nay, khi chiêm ngắm Mẹ, chúng ta cũng được mời gọi nhìn lại những đau khổ của chính mình. Có ai trong chúng ta không có một thánh giá riêng? Bệnh tật, thất bại, đổ vỡ, cô đơn... Những lúc ấy, chúng ta thường than trách: "Tại sao lại là con?". Chúng ta muốn vứt bỏ thánh giá. Nhưng hãy nhìn Mẹ. Mẹ không than trách. Mẹ đón nhận. Mẹ biến nỗi đau thành lời cầu nguyện. Nếu bạn đang đau khổ, hãy mang nỗi đau ấy đến đứng cạnh Mẹ dưới chân thập giá. Hãy để nước mắt bạn hòa với nước mắt Mẹ. Khi ấy, nỗi đau của bạn sẽ không còn vô nghĩa nữa, nó sẽ trở thành "lễ phẩm" có giá trị cứu độ. Và kỳ diệu thay, khi chúng ta biết dâng nỗi đau của mình để cầu nguyện cho người khác, nỗi đau ấy dường như nhẹ đi. Đó là bí quyết của các thánh: Quên mình trong nỗi đau của tha nhân để tìm thấy sự bình an cho chính mình.

Thế giới hôm nay đang rất cần những "Kitô hữu biết khóc". Không phải khóc lóc bi quan yếm thế, mà là khóc với nỗi đau của nhân loại. Chúng ta cần những người mẹ biết đau nỗi đau của con cái để không bỏ rơi chúng. Chúng ta cần những người thầy thuốc biết đau nỗi đau của bệnh nhân để tận tình cứu chữa. Chúng ta cần những nhà lãnh đạo biết đau nỗi đau của người nghèo để phục vụ công bình. Và chúng ta cần mỗi người giáo dân biết nhạy cảm trước ánh mắt buồn của người bên cạnh để trao một nụ cười, một lời ủi an.

"Thưa Bà, đây là con của Bà". Lời trăn trối ấy vẫn vang vọng hôm nay. Mẹ Maria vẫn đang nhận chúng ta làm con. Mẹ vẫn đang đứng đó, bên cạnh những thập giá đời chúng ta. Mẹ hiểu hết, thấu hết mọi ngóc ngách sâu kín nhất của nỗi buồn trong ta. Hãy chạy đến với Mẹ. Hãy gục đầu vào lòng Mẹ mà khóc cho thỏa nỗi lòng. Để rồi sau những giọt nước mắt ấy, chúng ta được Mẹ lau khô, được Mẹ truyền cho sức mạnh để đứng dậy, để tiếp tục đi, và quan trọng hơn, để trở thành bờ vai cho người khác tựa vào.

Mỗi khi tham dự Thánh lễ, là chúng ta đang đứng dưới chân thập giá cùng với Mẹ. Tấm Bánh và Chén Rượu trên bàn thờ là Mình và Máu Chúa đang hiến tế. Xin cho mầu nhiệm Thánh Thể biến đổi chúng ta. Xin cho mỗi lần rước Chúa là một lần tim chúng ta mềm đi một chút, mắt chúng ta sáng thêm một chút, và tay chúng ta rộng mở thêm một chút.

Lạy Mẹ Sầu Bi, xin cầu cho chúng con. Xin cho nước mắt Mẹ rơi xuống tâm hồn khô cằn của chúng con, làm cho nó nảy mầm những chồi non của lòng trắc ẩn. Xin dạy chúng con biết "đứng" lại bên cạnh những ai đang khổ đau, không phán xét, không vội vã, chỉ đơn giản là yêu thương và hiện diện. Xin cho chúng con hiểu rằng, chỉ khi biết chia sẻ nỗi đau với người khác, chúng con mới thực sự là con của Mẹ, và là môn đệ của Chúa Giêsu Kitô. Amen.

LỜI NGUYỆN TÍN HỮU

Chủ tế: Anh chị em thân mến, Đức Maria đã hiệp thông trọn vẹn với nỗi thống khổ của Chúa Giêsu để cộng tác vào công trình cứu độ. Chiêm ngắm Mẹ Sầu Bi đứng dưới chân Thập giá, chúng ta cùng dâng lên Thiên Chúa những lời nguyện xin tha thiết, với ước mong tâm hồn được thanh tẩy và biết nhạy cảm trước nỗi đau của tha nhân.

  1. “Đứng bên khổ giá Đức Giêsu có Mẹ Người”. Chúng ta hiệp lời cầu xin cho Hội Thánh, cách riêng là các Mục tử. Xin cho các ngài luôn can đảm đứng kề bên những con chiên đau khổ, bị bỏ rơi và tổn thương, để qua sự hiện diện đầy tình phụ tử của các ngài, dung mạo xót thương của Thiên Chúa được tỏ hiện giữa trần gian.
  2. “Thưa Bà, đây là con của Bà”. Chúng ta hiệp lời cầu xin cho tất cả những người mẹ trên thế giới, đặc biệt là những người mẹ đang đau khổ vì con cái hư hỏng, bệnh tật hay ly tán. Xin cho họ tìm được sự an ủi nơi Trái Tim Sầu Bi của Mẹ Maria, và xin cho những giọt nước mắt của họ được Chúa đón nhận như lễ dâng hy sinh cầu nguyện cho con cái mình.
  3. “Nhạy cảm trước nỗi đau của tha nhân”. Chúng ta hiệp lời cầu xin cho những ai đang sống trong sự vô cảm, dửng dưng. Xin Chúa Thánh Thần tác động, làm mềm những trái tim chai đá, rửa sạch đôi mắt tâm hồn, để mọi người biết nhìn thấy Chúa nơi những người nghèo khổ, bệnh tật, và cô đơn, từ đó biết dang rộng vòng tay chia sẻ và nâng đỡ.
  4. “Kể từ giờ đó, người môn đệ rước bà về nhà mình”. Chúng ta hiệp lời cầu xin cho cộng đoàn giáo xứ chúng ta. Xin cho mỗi gia đình và mỗi tâm hồn biết rước Mẹ Maria về nhà mình, để học nơi Mẹ bài học của sự thinh lặng, sự can trường trong thử thách và lòng trắc ẩn bao la, hầu xây dựng một cộng đoàn hiệp nhất và yêu thương.

Chủ tế: Lạy Thiên Chúa toàn năng, Chúa đã muốn cho Đức Mẹ cùng chịu đau khổ với Con Chúa dưới chân Thập giá để nêu gương về sự hiệp thông và lòng mến. Xin nhận lời chúng con cầu nguyện, và ban ơn giúp sức để chúng con biết biến những đau thương trong cuộc đời thành phương thế thánh hóa bản thân và cứu rỗi các linh hồn. Chúng con cầu xin nhờ Đức Kitô, Chúa chúng con. Cộng đoàn: Amen.


 

26/09/2026 | Chủ đề: Kiên trì cầu nguyện cho việc truyền giáo

  • Ý lực: Cầu nguyện là linh hồn của việc tông đồ.
  • Tin Mừng: Lc 18, 1-8 (Dụ ngôn quan toà bất chính).

KIÊN TRÌ CẦU NGUYỆN CHO VIỆC TRUYỀN GIÁO

DẪN VÀO THÁNH LỄ

Kính thưa cộng đoàn phụng vụ,

Hôm nay, chúng ta quy tụ nơi đây để cùng dâng lên Thiên Chúa lời tạ ơn và đặc biệt hướng tâm hồn về sứ mạng loan báo Tin Mừng – sứ mạng cốt lõi của Hội Thánh. Phụng vụ Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta suy ngẫm về một chân lý nền tảng nhưng thường bị lãng quên: Cầu nguyện chính là linh hồn của việc tông đồ.

Trong cuộc sống bận rộn, chúng ta dễ bị cuốn vào những hoạt động bề nổi, những toan tính mục vụ hay những nỗ lực của sức người mà quên mất rằng, nếu không có ơn Chúa, mọi cố gắng của chúng ta chỉ là tiếng phèn la inh ỏi. Chúa Giêsu qua dụ ngôn "Quan tòa bất chính và bà góa quấy rầy" trong bài Tin Mừng hôm nay muốn đánh thức nơi chúng ta sự kiên trì trong cầu nguyện. Ngài muốn chúng ta hiểu rằng, để hạt giống Đức Tin nảy mầm trên những vùng đất khô cằn của thế giới hôm nay, cần phải có những giọt mồ hôi của sự hy sinh và những lời cầu nguyện không mệt mỏi.

Hiệp dâng Thánh lễ này, xin Chúa tha thứ cho những lần chúng ta lười biếng cầu nguyện, những lần chúng ta nản lòng khi làm việc tông đồ mà không thấy kết quả. Xin Chúa đốt lên trong tim chúng ta ngọn lửa nhiệt thành, để chúng ta biết "cầu nguyện luôn và không được nản chí" cho công cuộc truyền giáo của Hội Thánh.

Kính mời cộng đoàn đứng.

BÀI TIN MỪNG (Lc 18, 1-8)

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

Khi ấy, Đức Giêsu kể cho các môn đệ dụ ngôn sau đây, để dạy các ông phải cầu nguyện luôn, không được nản chí. Người nói: "Trong thành kia, có một ông quan toà. Ông ta chẳng kính sợ Thiên Chúa, mà cũng chẳng coi ai ra gì. Trong thành đó, cũng có một bà goá. Bà này đã nhiều lần đến thưa với ông: 'Đối phương tôi hại tôi, xin ngài minh xét cho.' Một thời gian lâu, ông không chịu. Nhưng cuối cùng, ông ta nghĩ bụng: 'Dầu rằng ta chẳng kính sợ Thiên Chúa, mà cũng chẳng coi ai ra gì, nhưng mụ goá này quấy rầy mãi, thì ta xét xử cho rồi, kẻo mụ ấy cứ đến hoài, làm ta nhức đầu nhức óc.'"

Rồi Chúa nói: "Anh em nghe quan toà bất chính ấy nói đó! Vậy chẳng lẽ Thiên Chúa lại không minh xét cho những kẻ Người đã tuyển chọn, ngày đêm hằng kêu cứu với Người sao? Lẽ nào Người bắt họ chờ đợi mãi? Thầy nói cho anh em biết, Người sẽ mau chóng minh xét cho họ. Nhưng khi Con Người ngự đến, liệu Người còn thấy lòng tin trên mặt đất nữa chăng?"

Đó là Lời Chúa.

BÀI GIẢNG

Kính thưa quý ông bà và anh chị em,

Trong không gian linh thiêng của ngôi thánh đường này, khi chúng ta lắng nghe dụ ngôn về vị quan tòa bất chính và người đàn bà góa, có lẽ hình ảnh đầu tiên đập vào mắt chúng ta là sự tương phản gay gắt giữa hai nhân vật, một sự đối lập đại diện cho hai thái cực của xã hội thời bấy giờ và cả thời đại hôm nay. Một bên là quyền lực, sự ngạo mạn và dửng dưng; một bên là sự yếu đuối, cô thế nhưng lại chứa đựng một sức mạnh tinh thần khủng khiếp, đó là sự kiên trì. Chúa Giêsu, vị Thầy khôn ngoan, đã dùng chính sự tương phản đời thường và có phần trần trụi này để dẫn dắt chúng ta đi vào một mầu nhiệm sâu thẳm hơn của đời sống đức tin, đó là mầu nhiệm của sự cầu nguyện trong tương quan với sứ mạng truyền giáo. Chúng ta thường nghĩ về truyền giáo như là những bước chân đi đến những vùng đất xa xôi, là những bài giảng hùng hồn, là những công trình bác ái vĩ đại. Điều đó đúng nhưng chưa đủ. Hôm nay, Lời Chúa mời gọi chúng ta nhìn sâu hơn vào cội rễ của những hành động đó. Nếu cây truyền giáo muốn vươn cao và tỏa bóng mát cho đời, thì bộ rễ của nó phải cắm sâu vào lòng đất của sự cầu nguyện kiên trì.

Hãy nhìn vào người đàn bà góa trong dụ ngôn. Trong bối cảnh văn hóa Do Thái thời bấy giờ, bà góa là hiện thân của sự cùng cực, không nơi nương tựa, không có người bảo vệ pháp lý, và tiếng nói của họ thường bị chìm nghỉm giữa những ồn ào của xã hội trọng nam khinh nữ. Bà không có tiền để hối lộ, không có quyền thế để gây áp lực. Vũ khí duy nhất của bà là tiếng kêu. Bà cứ đến, cứ van nài, cứ lặp đi lặp lại yêu cầu công lý: "Xin ngài minh xét cho tôi". Sự kiên trì của bà không phải là một chiến thuật tinh vi, mà là tiếng kêu của sự sống còn. Bà không có lựa chọn nào khác ngoài việc bám lấy vị quan tòa, dù ông ta là kẻ bất chính. Hình ảnh người đàn bà góa này chính là hình ảnh của Hội Thánh, và cụ thể hơn, là hình ảnh của mỗi người tông đồ chúng ta đang hiện diện giữa thế gian. Chúng ta, những người được sai đi loan báo Tin Mừng, đôi khi cảm thấy mình thật nhỏ bé và bất lực trước một thế giới rộng lớn đầy dẫy sự dửng dưng, vô thần và chối bỏ Thiên Chúa. Chúng ta không có quyền lực thế gian để ép buộc người khác tin vào Chúa, chúng ta không dùng tiền bạc để mua chuộc đức tin. Vũ khí duy nhất, sức mạnh duy nhất mà chúng ta có để làm lay chuyển lòng người và mang lại công lý cứu độ cho thế giới, chính là sự kiên trì chạy đến với Thiên Chúa.

Đối lập với bà góa là vị quan tòa "chẳng kính sợ Thiên Chúa, mà cũng chẳng coi ai ra gì". Ông ta là hiện thân của sự chai đá, của một trái tim đã đóng kín trước nỗi đau của đồng loại. Ông ta xét xử cho bà góa không phải vì lòng trắc ẩn, không phải vì yêu chuộng công lý, mà chỉ vì sự ích kỷ của bản thân: "kẻo mụ ấy cứ đến hoài, làm ta nhức đầu nhức óc". Chúa Giêsu dùng hình ảnh tiêu cực này không phải để ví Thiên Chúa giống như ông quan tòa, mà là để làm nổi bật một lập luận "huống chi". Nếu một con người xấu xa, ích kỷ, chỉ biết sống cho mình mà còn phải khuất phục trước sự kiên trì van nài, thì huống chi là Thiên Chúa – Đấng là Cha nhân lành, Đấng giàu lòng thương xót, Đấng luôn muốn điều tốt nhất cho con cái mình. Nếu sự kiên trì có thể lay chuyển được lòng dạ sắt đá của con người, thì chắc chắn nó sẽ chạm đến trái tim yêu thương của Thiên Chúa một cách mãnh liệt hơn gấp bội. Đây chính là niềm hy vọng, là điểm tựa vững chắc cho những ai đang dấn thân vào con đường truyền giáo đầy chông gai.

Vậy tại sao chúng ta phải kiên trì cầu nguyện cho việc truyền giáo? Tại sao Chúa Giêsu lại liên kết việc "cầu nguyện luôn" với câu hỏi đầy day dứt ở cuối bài Tin Mừng: "Nhưng khi Con Người ngự đến, liệu Người còn thấy lòng tin trên mặt đất nữa chăng?" Câu trả lời nằm ở bản chất của việc tông đồ. Truyền giáo không phải là một chiến dịch tiếp thị sản phẩm, không phải là việc chiêu mộ thành viên cho một tổ chức. Truyền giáo là một cuộc chiến thiêng liêng. Đó là cuộc chiến giành giật các linh hồn khỏi bóng tối của sự dữ, khỏi sự vô vọng của kiếp người để đưa về ánh sáng của Tin Mừng. Trong cuộc chiến ấy, "đối phương" mà người bà góa nhắc đến không chỉ là những con người cụ thể gây khó dễ, mà là ma quỷ, là thế gian, và là cả xác thịt yếu đuối của chúng ta. Chúng ta không thể chiến thắng cuộc chiến này bằng sức riêng. Làm sao lời nói của chúng ta có thể thay đổi một trái tim đã chai cứng vì hận thù? Làm sao hành động của chúng ta có thể đánh thức đức tin nơi một người đã mất hết hy vọng? Chỉ có tác động của Chúa Thánh Thần mới làm được điều đó. Và cầu nguyện chính là chiếc chìa khóa mở cửa để Chúa Thánh Thần tuôn đổ ân sủng xuống trên cánh đồng truyền giáo.

Cầu nguyện là linh hồn của việc tông đồ. Một linh mục, một tu sĩ, hay một giáo dân nhiệt thành hoạt động, tổ chức hàng trăm sự kiện, xây dựng bao nhiêu công trình, nhưng nếu thiếu đời sống cầu nguyện nội tâm sâu sắc, thì tất cả chỉ là cái xác không hồn. Thánh Têrêsa Hài Đồng Giêsu, dù chưa bao giờ bước chân ra khỏi bốn bức tường của đan viện Cát Minh, nhưng lại được Giáo hội tôn phong là Bổn mạng các xứ truyền giáo, ngang hàng với Thánh Phanxicô Xaviê - người đã đi khắp Á Châu. Tại sao vậy? Bởi vì Thánh Têrêsa đã hiểu thấu đáo chân lý này: Bà đã dùng sự hy sinh và lời cầu nguyện liên lỉ để "truyền máu" thiêng liêng cho những chi thể đang hoạt động bên ngoài. Bà là trái tim bơm máu để đôi chân các nhà truyền giáo có thể bước đi không mệt mỏi. Lời cầu nguyện của chúng ta hôm nay cũng vậy, nó có sức mạnh xuyên thấu không gian và thời gian. Khi một người bà, người mẹ âm thầm lần chuỗi Mân Côi trong đêm khuya để cầu nguyện cho đứa con hoang đàng hay cho một người hàng xóm ngoại giáo, họ đang thực hiện một cuộc truyền giáo vĩ đại không kém gì những nhà giảng thuyết lừng danh.

Tuy nhiên, thực tế cho thấy việc cầu nguyện, đặc biệt là cầu nguyện cho người khác ơn trở lại, thường là một thử thách lớn về lòng kiên nhẫn. Chúng ta giống như người gieo giống, gieo lời cầu nguyện xuống đất và chờ đợi. Có khi chúng ta cầu nguyện một năm, hai năm, mười năm, hay thậm chí cả đời mà vẫn chưa thấy người thân của mình thay đổi, chưa thấy khu xóm của mình bớt tệ nạn, chưa thấy Tin Mừng được đón nhận. Khi ấy, sự chán nản len lỏi vào tâm hồn. Chúng ta bắt đầu nghi ngờ: "Chúa có nghe con không? Sao Chúa im lặng lâu quá vậy? Hay là việc này vô ích?". Đó chính là lúc đức tin của chúng ta bị thử thách, và cũng là lúc hình ảnh người đàn bà góa trong Tin Mừng cần được khắc ghi đậm nét nhất. Chúa Giêsu biết trước sự mệt mỏi của chúng ta, Ngài biết trước "sự im lặng của Thiên Chúa" sẽ là hòn đá tảng thử thách lòng trung thành, nên Ngài mới kể dụ ngôn này "để dạy các ông phải cầu nguyện luôn, không được nản chí".

Sự chậm trễ của Thiên Chúa không phải là sự từ chối, mà là một sự thanh luyện. Khi chúng ta cầu nguyện kiên trì, chính khao khát của chúng ta được thanh lọc và lớn lên. Chúng ta học cách khao khát điều Chúa muốn hơn là điều mình muốn. Chúng ta học cách phó thác kết quả vào tay Chúa thay vì đòi hỏi Chúa phải làm theo thời gian biểu của mình. Hơn nữa, sự kiên trì cầu nguyện cho việc truyền giáo còn là cách chúng ta gìn giữ ngọn lửa đức tin của chính mình không bị tắt lịm. Câu hỏi cuối cùng của Chúa Giêsu: "Liệu Người còn thấy lòng tin trên mặt đất nữa chăng?" là một lời cảnh tỉnh rùng mình. Nếu chúng ta ngừng cầu nguyện, chúng ta sẽ mất kết nối với Nguồn Sống. Khi mất kết nối, đức tin sẽ khô héo và chết dần. Một người truyền giáo không cầu nguyện sẽ sớm trở thành một nhân viên xã hội đầy cay đắng hoặc một kẻ kiêu ngạo về thành tích của mình. Ngược lại, người kiên trì cầu nguyện sẽ luôn giữ được sự tươi mới, niềm vui và lòng khiêm nhường, bởi họ biết rằng mọi hoa trái đều đến từ Thiên Chúa.

Chúng ta đang sống trong một thời đại mà tốc độ là thước đo của thành công. Chúng ta muốn mọi thứ phải "ngay và luôn": bấm một nút là có thông tin, gửi một tin nhắn là phải được trả lời ngay. Tư duy "mì ăn liền" đó đang xâm nhập vào đời sống đức tin, khiến chúng ta mất khả năng chờ đợi và kiên trì. Nhưng công trình của Thiên Chúa thì khác. Sự hoán cải của một linh hồn là một mầu nhiệm, nó cần thời gian ấp ủ, cần sự tác động tiệm tiến của ân sủng. Thánh Mônica đã cầu nguyện ròng rã suốt mười mấy năm trời cùng với bao nhiêu nước mắt cho người con trai Augustinô. Nếu bà bỏ cuộc sau một năm, hay năm năm, thì Giáo hội đâu có một Thánh Augustinô vĩ đại. Sự kiên trì của bà đã sinh ra Augustinô lần thứ hai, không phải bằng huyết nhục mà bằng đức tin và nước mắt. Đó là mẫu gương tuyệt vời cho mỗi chúng ta khi cầu nguyện cho việc truyền giáo. Đừng bao giờ nghĩ rằng lời cầu nguyện của mình rơi vào hư không. Không có lời Kinh Kính Mừng nào, không có sự hy sinh hãm mình nào dâng lên Chúa vì phần rỗi các linh hồn mà lại bị lãng quên. Chúa thu gom tất cả, gìn giữ trong trái tim Ngài và sẽ tuôn đổ xuống đúng thời điểm, đúng người và theo cách thế mà trí khôn con người không thể thấu hiểu được.

Nhìn vào thế giới hôm nay, cánh đồng truyền giáo bao la bát ngát nhưng cũng đầy cỏ lùng. Chúng ta thấy sự tục hóa lan tràn, các giá trị gia đình bị đảo lộn, con người chạy theo vật chất và khoái lạc. Đôi khi chúng ta cảm thấy mình như "muối bỏ bể", lời rao giảng của Hội Thánh như tiếng kêu trong sa mạc. Nhưng chính trong bối cảnh đó, lời mời gọi "cầu nguyện luôn, không được nản chí" càng trở nên khẩn thiết hơn bao giờ hết. Chúng ta không chỉ cầu nguyện cho người chưa biết Chúa, mà còn phải cầu nguyện cho chính các nhà truyền giáo – các linh mục, tu sĩ, giáo lý viên và những giáo dân đang dấn thân. Họ cần sức mạnh để đứng vững trước cám dỗ, cần sự khôn ngoan để đối thoại với thế giới, và cần tình yêu để bao dung những khác biệt. Lời cầu nguyện của cộng đoàn là hậu phương vững chắc, là "bức tường lửa" bảo vệ họ. Mỗi khi chúng ta dâng một Thánh lễ, lần một chuỗi hạt, hay dâng những đau khổ bệnh tật của mình để cầu cho việc truyền giáo, chúng ta đang tham gia trực tiếp vào công cuộc cứu độ thế giới.

Thưa anh chị em, việc tông đồ không bắt đầu bằng việc "ra đi" của đôi chân, mà bắt đầu bằng việc "quỳ gối" của đôi đầu gối. Trước khi nói về Chúa cho người khác, chúng ta phải nói về người khác cho Chúa nghe. Đó là quy luật bất biến. Nếu chúng ta muốn giáo xứ của mình trở thành một giáo xứ truyền giáo, muốn gia đình mình trở thành một tổ ấm đức tin lan tỏa, thì việc đầu tiên không phải là lên những kế hoạch hoành tráng, mà là tái lập lại đời sống cầu nguyện. Hãy biến mỗi gia đình thành một "nhà nguyện" nhỏ, nơi lời kinh tối sớm không bao giờ tắt. Hãy biến những giờ Chầu Thánh Thể thành những "trạm tiếp nhiên liệu" thiêng liêng, nơi chúng ta mang những âu lo về thế giới đặt dưới chân Chúa Giêsu. Sự kiên trì của chúng ta sẽ là lời chứng hùng hồn nhất. Khi người ngoại giáo nhìn thấy người Công giáo vẫn bình an, vẫn yêu thương, vẫn hy vọng và kiên trì cầu nguyện giữa những nghịch cảnh của cuộc đời, họ sẽ tự đặt câu hỏi: "Sức mạnh nào giúp họ sống như vậy?". Và đó chính là lúc cánh cửa đức tin hé mở.

Để kết thúc, tôi xin mượn hình ảnh của ông Môsê trên núi khi dân Israel chiến đấu dưới thung lũng. Khi ông giơ tay cầu nguyện, dân thắng thế; khi ông mỏi tay hạ xuống, dân thua trận. Chúng ta cần những cánh tay giơ cao như Môsê. Có thể cánh tay ấy run rẩy vì tuổi già, có thể cánh tay ấy chai sần vì lao động, nhưng miễn là nó còn giơ lên hướng về Thiên Chúa với lòng tin kiên trì, thì chiến thắng của Tin Mừng chắc chắn sẽ đến. Đừng để cánh tay cầu nguyện của chúng ta hạ xuống vì mỏi mệt hay chán nản. Hãy nâng đỡ nhau, như Aharon và Hur đã nâng tay cho Môsê, để lời cầu nguyện của Hội Thánh luôn vang lên liên lỉ, ngày đêm kêu cứu với Thiên Chúa. Chắc chắn, Thiên Chúa, Đấng Công Chính và Giàu Lòng Thương Xót, sẽ mau chóng minh xét và ban ơn cứu độ cho dân Người. Và ước mong sao, khi Con Người ngự đến, Ngài sẽ thấy ngọn lửa đức tin vẫn cháy sáng trong lòng mỗi người chúng ta, một đức tin được nuôi dưỡng bằng sự kiên trì cầu nguyện không ngơi nghỉ cho sứ mạng loan báo Tin Mừng. Amen.

LỜI NGUYỆN TÍN HỮU

Chủ tế: Anh chị em thân mến, Thiên Chúa là Cha nhân từ luôn lắng nghe lời kêu cầu của con cái ngày đêm tin tưởng nài van. Với tâm tình kiên trì và phó thác như Lời Chúa dạy, chúng ta cùng dâng lên Ngài những ý nguyện thiết tha cho công cuộc truyền giáo của Hội Thánh:

  1. "Khi Con Người ngự đến, liệu Người còn thấy lòng tin trên mặt đất nữa chăng?" Chúng ta hiệp lời cầu xin cho Đức Giáo Hoàng, các Giám mục và Linh mục trên toàn thế giới. Xin cho các ngài luôn là những mẫu gương sống động về đời sống cầu nguyện, biết múc lấy sức mạnh từ Thánh Thể để kiên trì gieo rắc hạt giống Tin Mừng, dù gặp phải bao thử thách và chống đối của thời đại.

    Chúng ta cùng cầu xin Chúa.

  2. "Lúa chín đầy đồng mà thợ gặt lại ít." Chúng ta hiệp lời cầu xin cho các nhà truyền giáo, các tu sĩ và giáo dân đang dấn thân tại những vùng đất khó khăn, những nơi đang bị bách hại vì đức tin. Xin Chúa ban cho họ sự can đảm, lòng kiên nhẫn của người bà góa trong Tin Mừng, để họ không bao giờ nản chí nhưng luôn vững tin vào quyền năng biến đổi của Thiên Chúa.

    Chúng ta cùng cầu xin Chúa.

  3. "Xin Ngài minh xét cho tôi." Chúng ta hiệp lời cầu xin cho những ai chưa nhận biết Chúa, những người đang sống trong sự dửng dưng hoặc đang tìm kiếm chân lý. Xin cho lời cầu nguyện kiên trì và gương sáng bác ái của người Kitô hữu trở thành nhịp cầu dẫn đưa họ đến với ánh sáng cứu độ của Chúa Kitô.

    Chúng ta cùng cầu xin Chúa.

  4. "Phải cầu nguyện luôn, không được nản chí." Chúng ta hiệp lời cầu xin cho cộng đoàn giáo xứ chúng ta. Xin cho mỗi người, mỗi gia đình biết ý thức rằng cầu nguyện là linh hồn của việc tông đồ, để chúng ta siêng năng tham dự Thánh lễ, đọc kinh và hy sinh hãm mình, góp phần làm cho Danh Chúa được cả sáng ngay trong môi trường sống của mình.

    Chúng ta cùng cầu xin Chúa.

Chủ tế: Lạy Thiên Chúa toàn năng hằng hữu, Chúa đã hứa sẽ ban Thánh Thần cho những ai kiên tâm cầu xin. Xin thương nhận những ước nguyện chúng con vừa dâng, và xin ban ơn giúp sức để chúng con luôn kiên trì trong đời sống đức tin và nhiệt thành trong sứ mạng loan báo Tin Mừng. Chúng con cầu xin nhờ Đức Kitô, Chúa chúng con. Amen.