Nhảy đến nội dung

Xin ban cho con một tâm hồn biết lắng nghe - Ánh sáng không đến từ quyền lực

THỨ BẨY TUẦN IV THƯỜNG NIÊN – NĂM CHẴN**

“Xin ban cho con một tâm hồn biết lắng nghe”

Anh chị em thân mến,

Giữa nhịp sống dồn dập của thời đại hôm nay, con người nói rất nhiều, nghe rất ít; kết nối không ngừng, nhưng lại cô đơn sâu thẳm. Chính trong bối cảnh ấy, Lời Chúa của ngày thứ Bẩy tuần IV Thường Niên vang lên như một lời mời gọi căn bản: hãy trở về với nghệ thuật lắng nghe, bởi chỉ nơi đó, con người mới thực sự gặp được Thiên Chúa, gặp được tha nhân và gặp lại chính mình.

1. Lắng nghe – một chọn lựa hiện sinh

Bài đọc I kể lại giấc mơ của vua Salômôn. Trước mặt Thiên Chúa, ông không xin quyền lực, không xin của cải, không xin chiến thắng. Ông xin một điều tưởng như mong manh nhưng lại vô cùng căn bản:
“Xin ban cho tôi tớ Chúa đây một tâm hồn biết lắng nghe.”

Đó không chỉ là một lời cầu đạo đức. Đó là một chọn lựa hiện sinh. Salômôn ý thức rõ giới hạn của mình: “Con còn trẻ dại, không biết xử sự thế nào.” Ông không che giấu sự non nớt, không khoác lên mình mặt nạ của kẻ mạnh. Trước Thiên Chúa, ông dám là chính mình.

Ở bình diện nhân học và phân tâm học, chính sự thành thật ấy mở ra con đường trưởng thành. Con người chỉ lớn lên khi dám lắng nghe sự thật nội tâm: những sợ hãi, những mâu thuẫn, những khát vọng chưa được gọi tên. Ai không lắng nghe chính mình thì sẽ tìm cách thống trị người khác để khỏa lấp sự trống rỗng bên trong.

Bởi thế, quyền bính đích thực – trong gia đình, Giáo Hội hay xã hội – không phát xuất từ sự áp đặt, mà từ trái tim biết lắng nghe. Lắng nghe ở đây không phải là thụ động, mà là một hành vi trách nhiệm, một thái độ yêu thương, một cách hiện diện trọn vẹn trước người khác.

2. Lắng nghe Lời Chúa – con đường chữa lành nội tâm

Thánh vịnh hôm nay đặt ra một câu hỏi rất người, rất thật:
“Tuổi trẻ làm sao giữ được đường lối tinh tuyền?”

Đó không chỉ là câu hỏi của người trẻ, mà là câu hỏi của mọi người đang sống giữa thế giới đầy nhiễu loạn. Làm sao sống đúng khi bao tiếng gọi kéo ta về nhiều hướng khác nhau? Làm sao giữ được sự toàn vẹn nội tâm khi lòng ta bị xé nhỏ bởi lo âu, ham muốn, và áp lực thành công?

Câu trả lời của Thánh vịnh không phải là một công thức luân lý, mà là một kinh nghiệm thiêng liêng:
“Con hằng suy niệm thánh chỉ Ngài.”

Trong thần học thiêng liêng, Lời Chúa không chỉ dạy ta phải làm gì, mà còn chữa lành ta là ai. Khi Lời Chúa được lắng nghe trong thinh lặng, nó dần dần sắp xếp lại đời sống nội tâm, giúp các xung năng, ký ức và ước mơ tìm lại trật tự hướng về sự sống.

Niềm vui Kitô giáo không đến từ việc có nhiều hơn, mà từ việc được định hướng đúng. Người có Lời Chúa làm kim chỉ nam thì không còn sống trong sợ hãi, nhưng trong niềm vui sâu lắng của người biết mình thuộc về đâu.

3. “Họ như bầy chiên không người chăn dắt” – ánh nhìn của lòng trắc ẩn

Tin Mừng hôm nay đưa chúng ta đến với cái nhìn của Đức Giêsu trên đám đông. Ngài không nhìn họ bằng con mắt phán xét, nhưng bằng lòng trắc ẩn. Ngài thấy họ như bầy chiên không người chăn.

Đó là hình ảnh của con người mọi thời: lạc hướng, mệt mỏi, đói khát ý nghĩa. Nhiều người hôm nay không thiếu thông tin, nhưng thiếu định hướng; không thiếu hoạt động, nhưng thiếu sự hiện diện yêu thương.

Điều đáng chú ý là Đức Giêsu không vội làm phép lạ, không thỏa mãn những nhu cầu bề mặt. Tin Mừng nói:
“Người bắt đầu dạy dỗ họ nhiều điều.”

Dạy dỗ ở đây không phải là áp đặt chân lý, mà là đồng hành với thân phận con người. Trong thần học nhân vị, đó là cách Thiên Chúa bước vào lịch sử: không thống trị từ trên cao, nhưng cúi xuống để nâng con người đứng dậy từ bên trong.

4. Lời mời gọi cho chúng ta hôm nay

Anh chị em thân mến,

Ba bài đọc hôm nay quy tụ vào một lời mời duy nhất:
 Hãy trở thành con người của trái tim biết lắng nghe.

Lắng nghe Thiên Chúa – để đời ta không trôi dạt vô hướng.
Lắng nghe tha nhân – để quyền lực biến thành phục vụ.
Lắng nghe chính mình – để được chữa lành và trưởng thành.

Trong một thế giới ồn ào, hành vi mang tính ngôn sứ nhất không phải là nói nhiều hơn, mà là thinh lặng trước mặt Chúa. Chính trong thinh lặng ấy, ta học lại nghệ thuật làm người, làm con của Thiên Chúa, và làm anh chị em của nhau.

Xin Chúa ban cho mỗi người chúng ta – như đã ban cho Salômôn – một tâm hồn biết lắng nghe, để giữa những đám đông mệt mỏi hôm nay, chúng ta không trở thành những người chăn thuê, nhưng là những con người mang trong mình ánh nhìn trắc ẩn của Đức Kitô. Amen.

++++++++++

CHÚA NHẬT V THƯỜNG NIÊN – NĂM A

Chủ đề: Ánh sáng không đến từ quyền lực, nhưng từ tình yêu.

Anh chị em thân mến,

Giữa một thế giới luôn đo giá trị con người bằng bằng cấp, danh tiếng, tiền bạc và chức quyền, Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta dừng lại và tự hỏi:
Điều gì thực sự làm cho một con người bừng sáng?

Không phải ánh sáng của sân khấu, không phải ánh sáng của hào quang xã hội, mà là ánh sáng phát sinh từ một trái tim biết yêu, biết cho đi, biết xót thương.
Đó là ánh sáng không gây chói mắt, nhưng đủ mạnh để xua tan bóng tối của ích kỷ, vô cảm và sợ hãi đang bao phủ đời người hôm nay.

1. Ánh sáng khởi đi từ lòng trắc ẩn

Ngôn sứ I-sai-a không nói đến ánh sáng bằng những khái niệm trừu tượng. Ông nói đến bẻ bánh cho người đói, mở cửa cho người không nhà, che thân cho người trần truồng, không quay lưng với anh em mình.

Nói cách khác, ánh sáng không phát sinh từ những gì ta sở hữu, mà từ những gì ta dám trao ban.

Về mặt tâm lý, con người thường co rút lại trong sợ hãi: sợ thiếu, sợ mất, sợ bị lợi dụng. Ta dựng nên những bức tường tự vệ, và tưởng rằng chúng bảo vệ ta. Nhưng chính những bức tường ấy lại giam cầm ta trong bóng tối nội tâm.

Khi một con người dám bước ra khỏi cái tôi khép kín, dám để mình bị chạm đến bởi nỗi đau của người khác, thì điều kỳ diệu xảy ra:
ánh sáng bừng lên như rạng đông – không phải từ bên ngoài, mà từ một nội tâm được giải phóng.

2. Ánh sáng giữa đêm tối của lòng người

Thánh vịnh hôm nay nói:
“Giữa tối tăm, ánh sáng bừng lên cho người ngay lành.”

Bóng tối mà Lời Chúa nhắc đến không chỉ là nghèo đói hay bất công xã hội, mà còn là đêm tối của tâm hồn: lo âu, so sánh, ghen tị, mặc cảm thua kém, nỗi ám ảnh phải hơn người khác.

Điều làm con người “bớt tăm tối” không phải là thành đạt nhiều hơn, mà là trở nên nhân hậu hơn.
Người từ bi thì không còn bị bóng tối của sợ hãi chi phối.
Người biết chia sẻ thì không còn bị ám ảnh bởi thiếu thốn.
Người công chính thì không cần ánh nhìn khen chê của người đời để xác nhận giá trị của mình.

Ánh sáng mà Thiên Chúa ban không xóa bỏ đêm tối ngay lập tức, nhưng thắp lên một ngọn lửa đủ để ta không lạc đường.

3. Ánh sáng nghịch lý của Thập Giá

Thánh Phao-lô nhắc chúng ta rằng trung tâm của đức tin không phải là sự hùng biện, không phải là khôn ngoan loài người, mà là Đức Ki-tô chịu đóng đinh.

Thập Giá là điều con người sợ nhất: yếu đuối, thất bại, bị loại trừ. Nhưng chính tại đó, ánh sáng Phục Sinh bừng lên.

Về mặt hiện sinh, Thập Giá nói với chúng ta rằng:
con người không được cứu độ nhờ quyền lực, mà nhờ tình yêu dám tự hiến.

Đức Ki-tô không tỏa sáng vì Người chiến thắng theo kiểu trần gian, nhưng vì Người yêu đến cùng, yêu đến mức chấp nhận mất mình để người khác được sống.

Đó là ánh sáng của tình yêu tự hủy – một ánh sáng không lấn át, không áp đặt, nhưng chữa lành và tái sinh.

4. “Chính anh em là ánh sáng cho trần gian”

Đức Giê-su không nói: “Anh em hãy cố gắng trở thành ánh sáng”, mà nói:
“Chính anh em là ánh sáng.”

Ánh sáng không phải là vai diễn đạo đức, mà là hệ quả tự nhiên của một đời sống gắn bó với Thiên Chúa và mở ra với tha nhân.

Muối mặn vì nó tan ra.
Ánh sáng chiếu soi vì nó tự hiến mà không giữ lại cho mình.

Một đời sống chỉ lo tích lũy, dù đầy đủ đến đâu, vẫn là một đời sống tối.
Ngược lại, một đời sống yêu thương, dù âm thầm, lại có sức soi sáng cả một môi trường đang bị bao phủ bởi ích kỷ, tham lam, hưởng thụ và vô cảm.

5. Kết luận: Ánh sáng âm thầm nhưng thật

Anh chị em thân mến,

Lời Chúa hôm nay đặt trước chúng ta một câu hỏi không thể né tránh:

Điều gì đang làm tôi chói sáng trong mắt người đời,
và điều gì đang thực sự thắp sáng đời tôi và đời người khác?

Bằng cấp có thể nâng ta lên cao,
danh tiếng có thể khiến ta được biết đến,
tiền bạc và quyền lực có thể tạo ra ảnh hưởng,

nhưng chỉ có tình yêu, đức ái và lòng trắc ẩn
mới làm cho con người trở nên ánh sáng đích thực.

Xin cho chúng ta dám tin vào ánh sáng âm thầm ấy,
để giữa một thế giới còn nhiều u tối,
cuộc đời chúng ta – bằng những nghĩa cử rất nhỏ –
trở thành một Tin Mừng được chiếu soi không bằng lời nói, mà bằng chính sự sống mình. Amen.

 

Danh mục:
Tác giả: