Nhảy đến nội dung

Viết tiếp câu chuyện tình yêu

VIẾT TIẾP CÂU CHUYỆN TÌNH YÊU

Mỗi lần đọc lại bài Tin mừng này, tôi lại nhớ đến cảm xúc của mình mỗi khi gặp được điều hạnh phúc. Khi hạnh phúc người ta thường muốn dừng lại, để ở lâu hơn trong hạnh phúc ấy, để mong hạnh phúc ấy không biến đi. Nhưng dường như điều đó chỉ có thể tồn tại ở thiên đàng, vì cuộc sống này không gì là vĩnh cửu, mọi sự đều không tồn tại theo thời gian. Mọi thứ đều qua đi, ngay cả sự sống, sự chết. Chỉ có tình yêu mới bất biến mà thôi.

Có lẽ mỗi người đều có một cảm nhận khác biệt về tình yêu. Tình yêu đến với mỗi người hoàn toàn khác nhau. Có người, tình yêu đến nhẹ nhàng và suông sẻ như sương tuyết nhưng cũng có người thăng trầm như nốt nhạc. Điều đó thực sự không quan trọng, nhưng quan trọng nhất là bạn học được gì nơi tình yêu của mình. Bạn có hạnh phúc, bình an và lớn lên khi sống trong tình yêu ấy không mới quan trọng.

Sở dĩ hôm nay thánh Phêrô tông đồ chọn được ở lại nơi này: “Lạy Ngài, chúng con ở đây thật là hay! Nếu Ngài muốn, con xin dựng tại đây ba cái lều” (Mt 17, 4), là vì Ngài cảm thấy quá đủ đầy, quá hạnh phúc với sự biến đổi hình dạng của Chúa Giêsu. Nhìn dung mạo của Thầy biến đổi rạng ngời khiến thánh nhân vô cùng xúc động. Tâm tình đó cũng chính là tâm trạng của chúng ta trong một vài khoảnh khắc của cuộc sống. Có những phút giây hạnh phúc đến cực độ để chúng ta mong ước thời gian dừng lại hầu mong hạnh phúc ấy tồn tại mãi mãi mà không bao giờ mất đi.

Thế nhưng, hạnh phúc, vinh quang ở trần thế này không phải là vĩnh hằng. Cho nên Thiên Chúa muốn chúng ta phải sống cho một thứ hạnh phúc vĩnh hằng khác. Đó là hạnh phúc chỉ có ở thiên đàng. Và hôm nay Thiên Chúa Cha đã mặc khải cho ta cách thủ đắc được thứ hạnh phúc ấy: “Đây là Con yêu dấu của Ta. Ta hài lòng về Người. Các ngươi hãy nghe lời Người.” (Mt 17, 5)

Phải vâng lời Thiên Chúa để được hạnh phúc. Đó chính là điều kiện. Không một chút dễ dàng nào nếu như ta muốn thực thi Lời Chúa. Đó đòi hỏi ta phải hy sinh. Nếu như ai chưa một lần hy sinh chắc chắn sẽ không thể nào hiểu được sự hy sinh lớn lao đến chừng nào. Chỉ có tình yêu mới khiến người ta biết hy sinh mà thôi. Khi vì một ai đó để sống, khi vì một ai đó để cố gắng, ta mới thấy sự hy sinh của mình thật ý nghĩa. Hy sinh không khiến bạn xấu đi, mất đi, nhưng hy sinh khiến bạn trở nên vĩ đại. Có bao giờ bạn tin rằng, sự hy sinh âm thầm chính là vũ khí đắc lực khiến bạn sở hữu sức mạnh phi thường và sự quyến rũ đặc biệt hay không? Hãy tập sống trầm lặng, nó chính là vũ khí khuất phục kẻ thù. Hãy để cho hoa nở trên nước mắt, vì đó chính mà một đóa hồng có gai tuyệt sắc khiến cho người ta say đắm.

Sở dĩ Chúa Giêsu hôm nay biến đổi hình dạng trên núi cao chính là bởi vì muốn củng cố niềm tin cho các ông. Tận mắt chứng kiến quyền năng và sức mạnh của Thiên Chúa, sẽ khiến cho các ông thêm niềm tin và lòng mến. Cái gì cũng vậy, phải nghe được, nhìn thấy được và cảm nghiệm được người ta mới tin và yêu. Tình yêu không vô hình, tình yêu là một thứ gì đó rất cụ thể đến nỗi người ta có thể sờ chạm và cảm thấu. Ai đó nói yêu bạn, mà không thể sờ chạm được vào tình yêu ấy thì đó là tình yêu giả dối. Có bao giờ bạn sờ chạm được tình yêu Thiên Chúa dành cho mình hay không?

Thiên Chúa, Ngài vẫn vậy, muôn đời Ngài vẫn hằng sống để dạy cho chúng ta bài học về tình yêu. Mọi thứ đều qua đi, chỉ duy nhất tình yêu là tồn tại vĩnh cửu. Tình yêu đích thực là tình yêu khiến cho con người sống. Thứ tình yêu chỉ khiến bạn đau khổ và chết đi thì không phải là tình yêu thật, đừng bao giờ tin nó!

Nếu như yêu một ai đó mà bạn không có chỗ đứng bất tử trong lòng người ấy, chính là vì tình yêu của họ không đủ lớn. Có một thứ tình yêu không còn phụ thuộc vào kẻ yêu mà chỉ hệ tại kẻ được yêu, đó là thứ tình yêu đích thực. Ai đó yêu bạn ngay cả khi bạn không xứng đáng. Ai đó yêu bạn ngay cả khi bạn lãng quên và phản bội họ. Đó là người yêu bạn thực sự. Thiên Chúa yêu bạn, mà không cần biết bạn có yêu Ngài hay không? Bạn có sống tốt hay không? Ngài yêu bạn không bởi vì Ngài nhưng là vì chính bạn, là cho bạn, là vì bạn. Đó mới là tình yêu đích thực.

Lạy Chúa, con muốn viết tiếp câu chuyện tình yêu còn dang dở bởi vì con biết Ngài yêu con và cưng chiều con. Ngài lắng nghe con, thấu hiểu con và đáp lời con cầu xin. Ngài cũng không ngần ngại sửa dạy con. Đôi khi con cảm thấy mình chai sạn cảm xúc vì phải trải qua quá nhiều cung bậc cảm xúc của cuộc sống. Khi vui, khi buồn, khi đau khổ, khi tuyệt vọng... Thế nhưng, sau tất cả Ngài vẫn tồn tại, ở đó để yêu thương, tha thứ và cứu độ con, không cần biết con có nhận ra, con có đáp trả. Tình yêu đích thực là như vậy. Cứ thấy ai yêu bạn nhưng không, đích thực người ấy yêu bạn chân thành. Và câu chuyện ấy không bao giờ có hồi kết. Ngay cả khi bạn không còn tồn tại, thì tình yêu ấy vẫn sống. Cảm ơn Ngài, đã dùng câu chuyện tình yêu đời con mà nói cho con biết về tình yêu của Ngài. Xin giúp con, buông bỏ bụi trần xuống, nếu như đã được đón nhận thì cũng hãy quảng đại đáp trả. Thiên Chúa cưng chiều mình, thì hãy sống để cho Ngài yêu thương... cố gắng sống để cho Ngài yêu thương!

M. Hoàng Thị Thùy Trang.