Nhảy đến nội dung

Trừ quỷ bằng thinh lặng

TRỪ QUỶ BẰNG THINH LẶNG

Thánh Eugene khuyên chúng tôi dành nửa tiếng mỗi ngày để ngồi trong thinh lặng, một thời gian để không chỉ hiệp thông với Thiên Chúa, mà còn hiệp thông với mọi Hiến sĩ trên toàn thế giới.

Lời khuyên này của Thánh Eugene de Mazenod, dù nguyên thủy được dành cho các Hiến sĩ Đức Mẹ Vô Nhiễm, nhưng lại mang một chân lý phổ quát và thiết yếu cho mọi Kitô hữu, đặc biệt là những ai dấn thân trong đời sống thánh hiến hay sứ vụ. Đó là chân lý về quyền năng của thinh lặng. Thinh lặng không chỉ là một kỷ luật thiêng liêng, một phép thực hành đạo đức, mà còn là một chiến thuật tâm linh, một vũ khí sắc bén trong cuộc chiến đấu chống lại ma quỷ và mọi thế lực tiêu cực của đời sống. Khi chúng ta nói về "trừ quỷ," thường người ta nghĩ đến những nghi thức long trọng, những lời kinh quyền năng và những hành động mạnh mẽ, nhưng Thánh Eugene lại chỉ ra một con đường thầm kín hơn, hiệu nghiệm hơn: con đường của nửa giờ thinh lặng mỗi ngày.

Trong thế giới hiện đại ồn ào và gấp gáp, nơi mà tiếng động trở thành phông nền mặc định của cuộc sống, thinh lặng tự thân đã là một hành vi phản kháng. Ma quỷ – kẻ phá hoại, kẻ gieo rắc sự chia rẽ và hoang mang – luôn hoạt động trong sự hỗn loạn, trong tiếng vang của thông tin thừa thãi, trong sự gián đoạn liên tục của tâm trí. Hắn là bậc thầy của sự xao nhãng, kẻ tạo ra tiếng ồn bên trong tâm hồn, ngăn cản chúng ta nghe được tiếng nói nhỏ nhẹ, dịu dàng của Thiên Chúa. Tiếng ồn là môi trường sống của cám dỗ, nơi sự lo lắng và sợ hãi được nhân rộng. Trái lại, thinh lặng là sự thiết lập lại trật tự thiêng liêng. Đó là hành động chủ động rút lui khỏi chiến trường hỗn loạn bên ngoài để xây dựng một pháo đài bình an bên trong.

Nửa giờ thinh lặng mỗi ngày mà Thánh Eugene khuyên nhủ chính là nửa giờ kiến tạo lại tâm hồn. Khi ngồi yên, chúng ta không chỉ dừng các hoạt động bên ngoài mà còn buộc các hoạt động nội tâm phải lắng xuống. Đây là cuộc chiến đầu tiên và cam go nhất: chiến đấu với chính cái tôi luôn đòi hỏi, luôn bám víu, luôn phán xét, luôn sợ hãi. Thinh lặng phơi bày sự trần trụi của tâm hồn chúng ta. Nó buộc chúng ta phải đối diện với những nỗi sợ chưa được gọi tên, những vết thương chưa được chữa lành, những suy nghĩ tiêu cực mà chúng ta thường dùng sự bận rộn để che đậy. Ma quỷ không cần phải làm gì nhiều; chỉ cần để chúng ta tự chìm đắm trong mớ hỗn độn nội tâm đó là đủ. Nhưng chính trong sự đối diện không né tránh này, dưới ánh mắt của Thiên Chúa, thinh lặng trở thành hành động thanh tẩy. Nó cho phép Thần Khí sắp xếp lại những mảnh vỡ, đặt mọi thứ vào đúng vị trí của nó dưới quyền năng và tình yêu của Đấng Tạo Hóa.

Mục đích đầu tiên của thinh lặng, theo Thánh Eugene, là "hiệp thông với Thiên Chúa." Hiệp thông, communion, không phải là một cuộc đối thoại ồn ào với những lời nguyện cầu dài dòng, mà là sự hiện diện thuần khiết. Giống như ngôn sứ Êlia gặp Chúa trong một tiếng gió hiu hiu chứ không phải trong bão tố hay động đất, chúng ta chỉ có thể gặp được Chúa Giêsu, Ngôi Lời đã trở nên thinh lặng trong Mầu nhiệm Thánh Thể và trên Thập giá, khi chúng ta tự mình trở nên thinh lặng. Thinh lặng là ngôn ngữ của Thần Khí, là không gian cho Lời Chúa thực sự vang vọng, vượt qua mọi rào cản lý trí và cảm xúc. Khi tâm hồn tĩnh lặng, chúng ta ngừng nói với Chúa để bắt đầu nghe Chúa, và điều này là hành động trừ quỷ triệt để nhất. Ma quỷ muốn chúng ta tin rằng chúng ta cô đơn, bị bỏ rơi, rằng lời cầu nguyện của chúng ta vô vọng. Thinh lặng phủ nhận tất cả điều đó bằng cách thiết lập một sự hiện diện không thể lay chuyển: Chúa ở đây, ngay lúc này, và Ngài đang yêu thương. Sự xác tín này là liều thuốc giải độc mạnh mẽ nhất cho mọi dối trá của kẻ thù.

Mục đích thứ hai, sâu sắc không kém, là "hiệp thông với mọi Hiến sĩ trên toàn thế giới." Đây là một tầm nhìn thần bí về sự hiệp nhất. Thinh lặng không tách chúng ta ra khỏi thế giới; ngược lại, nó là con đường sâu nhất để kết nối với mọi người. Khi chúng ta thinh lặng, chúng ta vượt qua những khác biệt về ngôn ngữ, văn hóa, và địa lý để chạm vào mối dây thiêng liêng chung: sự sống của Chúa Kitô, Đấng kết nối mọi chi thể trong Thân Thể Mầu Nhiệm của Ngài. Khi một người linh mục hay tu sĩ thinh lặng để cầu nguyện, họ đang thực hiện sứ vụ của mình trong chiều sâu tâm linh. Họ đang nâng đỡ người anh em đang phải gánh chịu thử thách ở một phương trời khác, đang xin ơn thánh cho người truyền giáo đang vật lộn với khó khăn, đang kết nối sức mạnh thiêng liêng của toàn Dòng. Đây là một hành động đoàn kết tích cực và mạnh mẽ.

Sự hiệp thông trong thinh lặng này là một phương pháp "trừ quỷ" xã hội. Thế lực tối tăm không chỉ tấn công cá nhân mà còn tìm cách chia rẽ cộng đoàn, gây nên sự nghi kỵ, đố kỵ và ganh ghét. Sự ồn ào của thế gian khiến người ta chỉ tập trung vào những khác biệt và những yếu kém của nhau. Nhưng khi chúng ta hiệp thông trong thinh lặng, chúng ta nhìn thấy nhau không phải qua lăng kính của lỗi lầm hay thiếu sót, mà qua lăng kính của Chúa Thánh Thần. Chúng ta nhận ra rằng chúng ta đều được thánh hiến, đều được mời gọi nên thánh, và đều chiến đấu cùng một trận chiến. Thinh lặng tạo ra một sự đồng cảm thiêng liêng, một sự cảm thông vượt trên lời nói, và sự đồng cảm này là bức tường thành vững chắc nhất chống lại mọi mưu mô chia rẽ của ma quỷ.

Làm thế nào để thực hiện được sự thinh lặng trừ quỷ này trong đời sống thường nhật? Nửa giờ nghe có vẻ đơn giản, nhưng lại là một thách thức lớn lao. Nó đòi hỏi một sự dứt khoát triệt để, một sự chọn lựa dũng cảm: tắt điện thoại, đóng cửa phòng, chọn một nơi chốn và thời gian cố định. Điều quan trọng là phải hiểu rằng thinh lặng không phải là sự trống rỗng, mà là sự lấp đầy bởi sự hiện diện của Thiên Chúa.

Đầu tiên, phải chấp nhận sự "ồn ào" ban đầu. Khi chúng ta ngồi yên, tâm trí sẽ bung ra như một chiếc hộp Pandora đầy rẫy suy nghĩ, dự định, lo toan, và cả những cám dỗ. Đây chính là những "quỷ nhỏ" mà chúng ta phải đối diện. Thay vì chiến đấu bằng cách cố gắng không nghĩ, chúng ta học cách đón nhận những suy nghĩ đó và nhẹ nhàng đưa chúng trở lại trung tâm của sự hiện diện, của Chúa Giêsu, hoặc của hơi thở. Thinh lặng là sự luyện tập không ngừng nghỉ của sự trở về. Đó là cách chúng ta nhổ tận gốc rễ những bận tâm vụn vặt, những tham vọng trần tục, những lời nói dối mà ma quỷ đã gieo vào tâm hồn.

Thứ hai, thinh lặng cần phải được nuôi dưỡng bằng Lời Chúa. Nửa giờ ngồi yên đó không phải là sự nhàn rỗi, mà là sự tĩnh tâm tích cực, nơi chúng ta có thể mang theo một câu Kinh Thánh, một hình ảnh thiêng liêng, hoặc một lời cầu nguyện đơn sơ. Thinh lặng được Lời Chúa làm cho thấm đẫm sẽ trở thành sự chiêm niệm, tức là nhìn thế giới và bản thân qua con mắt của Thiên Chúa. Điều này giúp chúng ta nhận ra đâu là ý Chúa, đâu là tiếng cám dỗ. Ma quỷ là kẻ biến hình, kẻ nói dối tinh vi nhất; chỉ có Lời Chúa trong thinh lặng mới là ánh sáng phân định.

Thứ ba, sự thinh lặng phải trở thành thái độ sống. Nửa giờ tĩnh tâm chỉ là điểm khởi đầu, là nơi chúng ta sạc lại năng lượng tâm linh. Sức mạnh trừ quỷ thực sự của thinh lặng được thể hiện khi chúng ta mang sự tĩnh lặng đó vào các hoạt động thường ngày: vào công việc, vào các cuộc gặp gỡ, vào những lời chúng ta nói, và quan trọng hơn, vào những lời chúng ta không nói. Một tu sĩ hay linh mục mang sự bình an nội tại của thinh lặng sẽ trở thành một kênh dẫn sự bình an cho người khác. Họ không phản ứng thái quá trước lời chỉ trích, không hấp tấp đưa ra phán xét, không bị cuốn vào những tranh cãi vô bổ. Đây là nhân chứng mạnh mẽ nhất, là cách trừ quỷ hiệu quả nhất trong các mối quan hệ và sứ vụ. Sự bình tĩnh trước áp lực, sự kiên nhẫn trước sự xúc phạm, sự sáng suốt trong quyết định – tất cả đều là hoa trái của thinh lặng, và tất cả đều là những đòn đánh chí mạng vào vương quốc của sự chia rẽ và hỗn loạn.

Cuối cùng, thinh lặng là sự tôn vinh mầu nhiệm nhập thể và phục sinh. Chúa Giêsu đã đi vào thế gian trong sự thinh lặng của đêm Giáng Sinh, đã sống đời ẩn dật trong thinh lặng của Nadarét, đã chịu đau khổ trong thinh lặng trên đồi Canvê, và đã trỗi dậy từ ngôi mộ thinh lặng. Đối với Kitô hữu, thinh lặng là sự tham dự vào chính sự sống của Ngài, là sự đồng hóa với Chúa Kitô Thập Giá và Chúa Kitô Phục Sinh. Ma quỷ muốn chúng ta chỉ nhìn vào bề ngoài ồn ào của thế giới, nhưng thinh lặng mở ra cho chúng ta chiều sâu của thực tại: nơi Thiên Chúa đang hành động một cách thầm lặng và quyền năng.

Nửa giờ mỗi ngày mà Thánh Eugene khuyên nhủ là lời mời gọi trở thành những chiến binh thầm lặng, những người tin rằng sức mạnh của sự hiện diện còn lớn hơn cả sức mạnh của lời nói. Chúng ta trừ quỷ không phải bằng cách la hét hay quát mắng, mà bằng cách kiến tạo một nơi chốn trong tâm hồn mình, nơi ma quỷ không thể vào được: một không gian được bao bọc bởi sự thinh lặng của Thiên Chúa. Nơi đó, chúng ta hiệp thông với Chúa, với anh em, và trở nên ánh sáng bình an cho một thế giới đang khát khao sự tĩnh lặng đích thực.

Lm. Anmai, CSsR.

Tác giả: