Nhảy đến nội dung

Thơ Thứ Sáu tuần IV Mùa Chay - Màu hồng quê hương - Màu hồng giữa mùa chay

Thứ sáu 20/03/2026

Thơ Thứ sáu IV Mùa Chay Năm A

PHS Suy niệm  Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an.      Ga 7,1-2.10.25-30

“Giờ Chưa Đến”

Miền Ga-li-lê tháng ngày,
Người đi giảng dạy, lòng đầy xót thương.
Giu-đê dậy sóng nhiễu nhương,
Mưu toan hại Chúa, tìm đường bắt đi.

 

Anh em dự Lễ Lều kia,
Người lên âm thầm, chẳng rì tỏ ra.
Giê-ru nghe chuyện người ta,
Xì xào : “Hắn đó, chính là Ki-tô ư?

 

Sao nay chẳng kẻ bắt trừ,
Phải chăng quyền thế nhận Người là Con?”
Họ khinh : “Xuất xứ rõ ràng,
Còn đâu mầu nhiệm Đấng hằng từ Cha!”

 

Giê-su đứng giữa Đền thờ,
Tiếng vang như sấm, dậy tờ lòng ai:
“Các ông quen biết ta hoài,
Mà không biết Đấng, từ Ngài ta sinh.

 

Ta đâu tự đến một mình,
Chính Cha là Đấng chân tình sai ta.
Các ông chẳng biết Người Cha,
Còn ta, ta biết – từ Cha mà về.”

 

Ơn thiêng vẫn giữa cơn mê,
Người rao lẽ thật chẳng hề sợ sai.
Họ toan bắt Chúa ngay nay,
Nhưng tay ngăn lại – giờ này chưa khơi.

 

Giờ chưa đến – ý Trời thôi,
Mầu nhiệm Thiên Chúa chẳng ai luận bàn.
Người đi, ánh sáng tràn lan,
Giữa muôn hận ý, vẫn tràn tình thương.

==

In French:

“L’Heure n’est pas venue”

 

En Galilée, le doux matin,
Jésus cheminait, le cœur serein.
La Judée gronde, plein complot,
On cherche à le prendre, à briser ses mots.

 

Ses frères montent pour la Fête,
Lui monte aussi — sans bruit, sans geste.
Dans Jérusalem, on dit bas :
“N’est-ce pas celui qu’on voulait déjà?”

 

“Pourquoi donc personne ne prend,
Cet homme parlant si librement?
Serait-il le Christ attendu,
Reconnu des chefs qu’on a vus?”

 

Mais d’autres rient : “On sait d’où vient
Cet homme — le Christ, nul ne sait bien!”
Alors Jésus, debout, clame fort :
“Vous croyez me connaître encore?

 

Non, je ne viens pas de moi-même,
C’est le Vrai qui m’envoie, Dieu même.
Vous ne le connaissez point,
Mais moi, je viens de Lui, témoin.”

 

Ils veulent le saisir soudain,
Mais nulle main ne touche à rien.
Car l’heure, l’heure de son sang,
N’était pas encore au temps.

 

Dans l’ombre, Sa paix rayonnait,
L’amour vainquait la haine muette.
Quand l’homme trame, Dieu sait bien —
Son Heure viendra, mais pas encore, rien.

 

==

In English:

“The Hour Has Not Yet Come”

 

Through Galilee, the Savior went,
His heart at peace, His will intent.
In Judah’s land, men sought His name,
To trap His word, to bring Him shame.

 

His brothers sought the Feast above,
He followed too — with quiet love.
Through streets of whisper, fear, and scorn,
They said, “Is this the One foretold and born?”

 

“Why do they let Him freely speak?
Do rulers see the Christ they seek?
We know the place this man began —
The Christ is sent from God, not man!”

 

Then Jesus stood within the shrine,
His voice arose — a truth divine:
“You know my face, my home, my hue,
But not the One from whom I grew.

 

I did not come by will or whim,
But He who sent me — you know not Him.
I know the Father — from His side,
I came, for He has sent My stride.”

 

They sought His life, their hearts aflame,
But none could seize — His hour not came.
The time of God, serene, unknown,
Moves not by mortal hands alone.

 

He walked in light the world denied,
Love shone through plots of hate and lie.
Men scheme — but Heaven’s hour will come,
When God’s own will, not theirs, is done.

==

 

Tin Mừng ngày hôm nay

Họ tìm cách bắt Đức Giê-su, nhưng giờ của Người chưa đến.

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an.      Ga 7,1-2.10.25-30

 

1 Khi ấy, Đức Giê-su thường đi lại trong miền Ga-li-lê ; thật vậy, Người không muốn đi lại trong miền Giu-đê, vì người Do-thái tìm giết Người.

2 Lễ Lều của người Do-thái gần tới, 10 khi anh em Người đã lên dự lễ, thì chính Người cũng lên, nhưng không công khai và hầu như bí mật.

25 Bấy giờ có những người ở Giê-ru-sa-lem nói : “Ông này không phải là người họ đang tìm giết đó sao ? 26 Kìa, ông ta ăn nói công khai mà họ chẳng bảo gì cả. Phải chăng các nhà hữu trách đã thực sự nhìn nhận ông là Đấng Ki-tô ? 27 Ông ấy, chúng ta biết ông xuất thân từ đâu rồi ; còn Đấng Ki-tô, khi Người đến thì chẳng ai biết Người xuất thân từ đâu cả.” 28 Lúc giảng dạy trong Đền Thờ, Đức Giê-su nói lớn tiếng rằng : “Các ông biết tôi ư ? Các ông biết tôi xuất thân từ đâu ư ? Tôi đâu có tự mình mà đến. Đấng đã sai tôi là Đấng chân thật. Các ông, các ông không biết Người. 29 Phần tôi, tôi biết Người, bởi vì tôi từ nơi Người mà đến, và chính Người đã sai tôi.”

30 Bấy giờ họ tìm cách bắt Người ; nhưng chẳng có ai tra tay bắt, vì giờ của Người chưa đến.

++++++++++++++

MÀU HỒNG QUÊ HƯƠNG

Mùa Chay dệt sắc tím sầu,

Dặm xa sỏi đá, bạc đầu ăn năn.

Hồn con nặng gánh nhọc nhằn,

Giữa sa mạc vắng, băn khoăn đường về.

Bỗng bừng một sắc hồng lê,

Lời kinh Lét-ta-rê (Laetare) nhẹ rung.

Dịu dàng như đóa hoa nhung,

Vỗ về những bước chân cùng, gối mỏi.

Màu hồng khẽ chạm, khẽ hỏi:

"Hỡi con, sao nỡ để nỗi u hoài?

Đường đi dẫu có chông gai,

Bình minh đã hé, nắng mai cận kề."

Chẳng là lễ hội đề huề,

Chỉ là ánh sáng vỗ về lương tâm.

Mùa Chay không phải âm thầm,

Là cuộc xuất hành, âm thầm hồi hương.

Về nơi rũ sạch bụi đường,

Về nơi Thiên Chúa xót thương đợi chờ.

Thập giá chẳng phải bơ vơ,

Mà là nhịp bắc tới bờ Phục Sinh.

Dẫu đời còn những cực hình,

Màu hồng nhắc nhở: "Đừng mình bỏ cuộc!"

Xiềng xích tội lỗi đã chuộc,

Quê hương yêu dấu, thuộc về con thôi.

Ngước nhìn áo hồng, lệ rơi,

Không vì cay đắng, mà bởi niềm tin.

Chúa ơi, xin hãy giữ gìn,

Cho con vững bước, trọn tình hồi gia.

Phạm Hùng Son

(John Pham)

==

MÀU HỒNG GIỮA MÙA CHAY
 

Giữa mùa tím sẫm ăn năn,
Bỗng hồng hé nở dịu dàng niềm tin.
Đường chay lặng lẽ lặng im,
Giáo Hội khe khẽ gọi tim quay về.

Sa mạc gió cát lê thê,
Một tia hy vọng ủ ê dịu dần.
Không lời thắng trận vinh thân,
Chỉ như tiếng nhắc bước chân đúng đường.

Chưa về tới bến quê hương,
Mà nghe hơi ấm yêu thương dâng đầy.
Ai đang mỏi bước tháng ngày,
Nghe màu hồng nhẹ gọi dậy niềm vui.

Bao người chiến đấu đơn côi,
Cầu kinh khô khát, lòng rơi âm thầm.
Bao phen yếu đuối lỗi lầm,
Bao lần đứng dậy lặng câm bước hoài.

Chỉ cần bền chí hôm nay,
Bớt đi một tiếng giận hờn thế gian.
Thêm giờ cầu nguyện bình an,
Bớt lòng cay đắng, nhẹ nhàng thứ tha.

Việc nhỏ bé vậy thôi mà,
Trời cao lặng lẽ nở hoa ân tình.
Màu hồng như sớm bình minh,
Chảy qua sa mạc nhân sinh khô cằn.

Không cần rực rỡ huy hoàng,
Chỉ là ánh sáng dịu dàng mà thôi.
Nhắc rằng giữa cõi đơn côi,
Thập giá vẫn nở niềm vui phục sinh.

Bao nhà gánh nặng phận mình,
Bệnh đau, nước mắt lặng thinh tháng ngày.
Bao người trẻ giữa đời này,
Chênh vênh lạc hướng đắng cay trong lòng.

Bao linh mục bước âm thầm,
Mang bao gánh nặng mà không nói lời.
Bao người tóc bạc cuối đời,
Ngỡ mình bị bỏ giữa trời quạnh hiu.

Nhưng rồi Chúa vẫn thương yêu,
Màu hồng Laetare nói điều hy sinh:
“Đừng lo giữa cõi hành trình,
Quê hương phía trước bình minh đợi chờ.”

Không sinh để sống bơ vơ,
Không sinh để chịu hững hờ đọa đày.
Con người được gọi từ đây
Đi về sự sống trong tay Chúa hiền.

Babylon sẽ qua miền,
Sa mạc rồi cũng hóa miền nước trong.
Ai còn trung tín trong lòng,
Sẽ nghe cửa thánh mở vòng đón đưa.

Jerusalem ánh sao xưa
Đang soi lữ khách gió mưa dặm dài.
Màu hồng như tiếng thở dài
Của lòng Giáo Hội thương hoài đoàn con.

Đi đi, đừng vội mỏi mòn,
Đường tuy còn đó nhưng gần bến quê.
Giữa mùa tím sẫm lê thê,
Hoa hồng hy vọng gọi về niềm vui.

Một ngày chuông Phục Sinh khơi,
Trời cao rạng rỡ muôn nơi khúc mừng.
Ai trung tín bước không ngừng
Sẽ vào thành thánh vô cùng bình an.

Phạm Hùng Son

(John Pham)

Tác giả: