Nhảy đến nội dung

Thơ Phúc Âm tuần 22 Mùa Thường Niên năm B

THƠ PHÚC ÂM TUẦN 22 MÙA THƯỜNG NIÊN B

Chúa Nhật ngày 1.9.2024

Tuần XXII - Mùa Thường Niên

Suy gẫm Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô.       

Mc 7,1-8a.14-15.21-23

 

Khi ấy Pha-ri-sêu gần,

Kinh sư tụ hội, cõi trần quây quanh.

Theo chân Giê-su an lành,

Ru sa lem rủ nhau nhanh tiến về.

(Gierusalem)

Họ nhìn môn đệ chưa kề,

Bữa ăn vội vã, còn bê tay trần.

Chẳng như truyền thống ân cần,

Của người xưa đã giữ phần trăm năm.

 

Pha-ri-sêu, Do-thái thầm,

Rửa tay sạch sẽ, sẵn sàng trước khi.

Thức mua ngoài chợ rửa đi,

Chén bát, bình lọ, những gì cũng răn.

 

Vậy mà đệ tử không làm,

Chỉ lo dùng bữa, chẳng màng sạch trong.

Pha-ri-sêu hỏi Giê-su:

“Cớ sao môn đệ chẳng tu phong tục?”

 

Giê-su trả lời nghiêm khắc,

“Đạo đức giả dối, đầy ắp lời môi.

Như lời I-sai-a trôi,

Tiên tri đã nói, nghe rồi mà quên:

 

‘Dân này kính Chúa chỉ hên,

Môi miệng cầu khấn, xa bên lòng mình.

Lời giảng dạy chẳng công bình,

Toàn là giáo lý phàm nhân, rỗng lời.’

 

Các ông bỏ rẫy lời trời,

Điều răn Thiên Chúa ngược đời lại quên.

Giữ theo truyền thống bạc tiền,

Người phàm tạo dựng, lại thêm cột vào.”

 

Giê-su lại gọi đông nào,

Tập trung mà lắng, chẳng sao hững hờ:

“Mọi người nghe rõ từng tơ,

Hiểu cho minh bạch, lời thơ Chúa truyền.

 

Không gì từ ngoài có phiền,

Đi vào con người, làm nên uế nhơ.

Mà từ trong chính cõi bờ,

Xuất ra cái xấu, mà nhờ quên đi.

 

Từ trong lòng dạ suy trì,

Ý nghĩ tà dâm, nhiều khi dối lừa.

Trộm cắp, giết chóc chẳng chừa,

Ngoại tình, độc ác, lòng đưa tối tăm.

 

Tham lam, xảo trá dần dần,

Trác táng, ganh ghét, đâu ngăn được lòng.

Kiêu ngạo, phỉ báng vang ròng,

Ngông cuồng theo bước, mà mong đẩy rời.

 

Tất cả điều xấu ra đời,

Từ lòng xuất phát, ai ơi nhớ hoài.

Ô uế chẳng phải ngoài hai,

Mà là từ chính lòng nài chẳng trong.”

 

Lời xưa Chúa dạy thủy chung,

Chớ mà giả dối, xa lòng tín tâm.

Ngoài trong giữ vững xa xăm,

Thanh tịnh làm gốc, an tâm giữa đời.

 

Lòng người sáng tỏ, rạng ngời,

Thế gian ô uế, trọn lời kính tin.

Chẳng màng thói tục người nhìn,

Truyền thống phàm tục chỉ in bóng mờ.

 

Điều răn Thiên Chúa đợi chờ,

Lắng nghe và giữ, lòng thờ trung kiên.

Chớ để nhân thế mà nghiêng,

Theo lòng chân chính, vượt miền gian nan

Các ông gạt bỏ điều răn của Thiên Chúa, mà duy trì truyền thống của người phàm.

 

=========

✠ Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô.       

Mc 7,1-8a.14-15.21-23

1 Khi ấy, có những người Pha-ri-sêu và một số kinh sư tụ họp quanh Đức Giê-su. Họ là những người từ Giê-ru-sa-lem đến.

2 Họ thấy vài môn đệ của Người dùng bữa mà tay còn ô uế, nghĩa là chưa rửa.

3 Thật vậy, người Pha-ri-sêu cũng như mọi người Do-thái đều nắm giữ truyền thống của tiền nhân : họ không ăn gì, khi chưa rửa tay cẩn thận ;

4 thức gì mua ngoài chợ về, cũng phải rảy nước đã rồi mới ăn ; họ còn giữ nhiều tập tục khác nữa như rửa chén bát, bình lọ và các đồ đồng.

5 Vậy, người Pha-ri-sêu và kinh sư hỏi Đức Giê-su : “Sao các môn đệ của ông không theo truyền thống của tiền nhân, cứ để tay ô uế mà dùng bữa ?”

6 Người trả lời họ : “Ngôn sứ I-sai-a thật đã nói tiên tri rất đúng về các ông là những kẻ đạo đức giả, khi viết rằng :

Dân này tôn kính Ta bằng môi bằng miệng, còn lòng chúng thì lại xa Ta. 

7Chúng có thờ phượng Ta thì cũng vô ích,

vì giáo lý chúng giảng dạy chỉ là giới luật phàm nhân.

8a Các ông gạt bỏ điều răn của Thiên Chúa, mà duy trì truyền thống của người phàm.”

14 Sau đó, Đức Giê-su lại gọi đám đông tới mà bảo : “Xin mọi người nghe tôi nói đây, và hiểu cho rõ : 

15 Không có cái gì từ bên ngoài vào trong con người lại có thể làm cho con người ra ô uế được ; nhưng chính cái từ con người xuất ra, là cái làm cho con người ra ô uế.

21 “Vì từ bên trong, từ lòng người, phát xuất những ý định xấu : tà dâm, trộm cắp, giết người,

22 ngoại tình, tham lam, độc ác, xảo trá, trác táng, ganh tỵ, phỉ báng, kiêu ngạo, ngông cuồng.

23 Tất cả những điều xấu xa đó, đều từ bên trong xuất ra, và làm cho con người ra ô uế.”

 

======

Thứ Hai ngày 2-9-2024

Suy gẫm Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.   

 Lc 4,16-30

Chúa sai tôi đến muôn nơi,

Loan Tin Mừng mới cho đời thảnh thơi.

Người nghèo nghe tiếng gọi mời,

Tự do ánh sáng, vui tươi giữa đời.

 

Người mù nay thấy rạng ngời,

Người tù thoát khỏi u sầu chơi vơi.

Mùa ân phúc đã đến rồi,

Chúa ban hồng phúc, ngọt bùi thắm tươi.

 

Quê hương chẳng muốn nghe lời,

Ngôn sứ không được gọi mời nơi đây.

Xưa bao năm tháng đong đầy,

Thiên sai giáng thế, ai hay biết Ngài.

 

Giữa bao sóng gió đường dài,

Chúa vẫn kiên vững, miệt mài yêu thương.

Đem về công lý muôn phương,

Tin vui gieo rắc, ngát hương đất trời.

 

Người dân Nadarét xa xôi,

Chẳng tin sứ giả giữa đời là ai.

Giêsu từ tốn, nhẹ lời,

“Không ngôn sứ được đón nơi quê mình.”

 

Người xưa, Ê-li-a tình,

Không cứu dân mình giữa miền khổ đau.

Chỉ người ngoại bang tìm cầu,

Ê-li-sa cứu một người, sạch trong.

 

Nghe xong, giận dữ bùng lòng,

Dân làng kéo Chúa ra dòng vực sâu.

Chúa đi qua giữa biển sầu,

Vẫn cất bước nhẹ, nhiệm màu tình thương.

 

Dù cho gian khó trên đường,

Chúa luôn lan tỏa yêu thương mọi miền.

Người nghèo tìm thấy bình yên,

Tin Mừng rạng rỡ thắp lên giữa đời.

 

=====

✠ Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.   

 Lc 4,16-30

 

16 Khi ấy, Đức Giê-su đến Na-da-rét, là nơi Người đã được dưỡng dục. Người vào hội đường như Người vẫn quen làm trong ngày sa-bát, và đứng lên đọc Sách Thánh. 

17 Họ trao cho Người cuốn sách ngôn sứ I-sai-a. Người mở ra, gặp đoạn chép rằng : 

18 Thần Khí Đức Chúa ngự trên tôi, vì Chúa đã xức dầu tấn phong tôi, để tôi loan báo Tin Mừng cho kẻ nghèo hèn. Người đã sai tôi đi công bố cho kẻ bị giam cầm biết họ được tha, cho người mù biết họ được sáng mắt, trả lại tự do cho người bị áp bức, 

19 công bố một năm hồng ân của Đức Chúa.

20 Đức Giê-su cuộn sách lại, trả cho người giúp việc hội đường rồi ngồi xuống. Trong hội đường, trăm con mắt đều đổ dồn về phía Người. 

21 Người bắt đầu nói với họ : “Hôm nay đã ứng nghiệm lời Kinh Thánh tai quý vị vừa nghe.” 

22 Mọi người đều tán thành và thán phục những lời ân sủng từ miệng Người nói ra.

Họ bảo nhau : “Ông này không phải là con ông Giu-se đó sao ?” 

23 Người nói với họ : “Hẳn là các ông muốn nói với tôi câu tục ngữ : Thầy lang ơi, hãy chữa lấy mình ! Tất cả những gì chúng tôi nghe nói ông đã làm tại Ca-phác-na-um, ông cũng hãy làm tại đây, tại quê ông xem nào !” 

24 Người nói tiếp : “Tôi bảo thật các ông : không một ngôn sứ nào được chấp nhận tại quê hương mình.

25 “Thật vậy, tôi nói cho các ông hay : vào thời ông Ê-li-a, khi trời hạn hán suốt ba năm sáu tháng, cả nước phải đói kém dữ dội, thiếu gì bà goá ở trong nước Ít-ra-en ;

26 thế mà ông không được sai đến giúp một bà nào cả, nhưng chỉ được sai đến giúp bà goá thành Xa-rép-ta miền Xi-đôn. 

27 Cũng vậy, vào thời ngôn sứ Ê-li-sa, thiếu gì người phong hủi ở trong nước Ít-ra-en, nhưng không người nào được sạch, mà chỉ có ông Na-a-man, người xứ Xy-ri thôi.”

28 Nghe vậy, mọi người trong hội đường đầy phẫn nộ.

 29 Họ đứng dậy, lôi Người ra khỏi thành -thành này được xây trên núi-. Họ kéo Người lên tận đỉnh núi, để xô Người xuống vực. 

30 Nhưng Người băng qua giữa họ mà đi.

====

Thứ Ba ngày 3-9-2024

Suy gẫm Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.           

  Lc 4,31-37

Chúa đến Ca-phác-na-um,

Ngày sa-bát, Chúa đi khắp vùng loan xa.

Dân tình chăm chú lắng nghe,

Lời Ngài rực rỡ, tựa như ánh đèn.

 

Uy quyền trong giọng rõ ràng,

Dân nghe sửng sốt, ngỡ ngàng tin yêu.

Trong hội đường, giữa buổi chiều,

Có người bị quỷ nhập nhiều khổ đau.

 

Quỷ ô uế réo gào mau,

“Hỡi Giêsu, đến nơi nào với ta?

Ông là Đấng Thánh cao xa,

Đến đây tiêu diệt, sao mà buông tha?”

 

Chúa truyền một tiếng “Câm đi!”

Quỷ nghe sợ hãi, tức thì thoát ra.

Người kia ngã xuống xót xa,

Nhưng không bị hại, mọi người kinh ngạc.

 

Dân chúng thì thầm hỏi nhau,

“Uy quyền nào thế, Chúa trao nơi này?

Quỷ ô uế phải đổi thay,

Lời Ngài cất tiếng, chúng bay tức thì.”

 

Danh Ngài vang vọng sơn khê,

Truyền đi khắp chốn, người nghe ngỡ ngàng.

Chúa đem ánh sáng dịu dàng,

Giảng lời cứu rỗi, trao ban ân tình.

 

Người người kéo đến cầu xin,

Bệnh nhân được chữa, lòng tin vững bền.

Nghe danh Đức Chúa êm đềm,

Tin vui loan tỏa khắp miền gần xa.

 

=====

✠ Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.            

Lc 4,31-37

 

31 Khi ấy, Đức Giê-su xuống Ca-phác-na-um, một thành miền Ga-li-lê, và ngày sa-bát, Người giảng dạy dân chúng. 32 Họ sửng sốt về cách Người giảng dạy, vì lời của Người có uy quyền.

33 Trong hội đường, có một người bị quỷ thần ô uế nhập, la to lên rằng : 34 “Ông Giê-su Na-da-rét, chuyện chúng tôi can gì đến ông, mà ông đến tiêu diệt chúng tôi ? Tôi biết ông là ai rồi : ông là Đấng Thánh của Thiên Chúa !” 35 Nhưng Đức Giê-su quát mắng nó : “Câm đi, hãy xuất khỏi người này !” Quỷ vật người ấy ngã xuống giữa hội đường, rồi xuất khỏi anh ta, nhưng không làm hại gì anh. 36 Mọi người rất đỗi kinh ngạc và nói với nhau : “Lời ấy là thế nào ? Ông ấy lấy uy quyền và thế lực mà ra lệnh cho các thần ô uế, và chúng phải xuất !” 37 Và tiếng đồn về Người lan ra khắp nơi trong vùng.’

======

Thứ Tư ngày 4-9-2024

Suy gẫm Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.       

 Lc 4,38-44

Chúa rời hội đường bước ra,

Vào nhà Si-môn, mẹ già sốt cao.

Người đến gần, lặng cúi chào,

Ra lệnh cơn sốt tiêu tan tức thì.

 

Bà liền khỏe mạnh đứng đi,

Phục vụ tất cả, chẳng gì ngại ngần.

Chiều về, nắng đã dần dần,

Người đau bệnh tật kéo gần lại đây.

 

Chúa thương từng kẻ đói gầy,

Đặt tay chữa lành, hết ngay ưu phiền.

Quỷ ma kinh sợ lộ liền,

“Kìa, Ngài là Chúa uy quyền cao xa!”

 

Chúa quát, cấm chúng kêu la,

Đấng Ki-tô đến mở ra con đường.

Ngày lên, Người bước tha phương,

Vắng người vắng chốn tìm đường truyền loan.

 

Đám đông kéo đến nài van,

“Xin Ngài ở lại, an toàn chúng con!”

Chúa rằng, “Ta phải đi luôn,

Loan Tin Mừng Chúa, sớm hôm khắp miền.”

 

Người đi rao giảng chẳng phiền,

Khắp miền Giu-đê vang lời Chúa ban.

Tin Mừng lan tỏa muôn vàn,

Đem tình cứu rỗi ngập tràn nhân gian.

 

===

✠ Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.       

 Lc 4,38-44

 

38 Khi ấy, Đức Giê-su rời khỏi hội đường, đi vào nhà ông Si-môn. Bấy giờ, bà mẹ vợ ông Si-môn đang bị sốt nặng. Họ xin Người chữa bà. 

39 Đức Giê-su cúi xuống gần bà, ra lệnh cho cơn sốt, và cơn sốt biến mất : tức khắc bà trỗi dậy phục vụ các ngài.

40 Lúc mặt trời lặn, tất cả những ai có người đau yếu mắc đủ thứ bệnh hoạn tật nguyền, đều đưa tới Người. Người đặt tay trên từng bệnh nhân và chữa họ. 

41 Quỷ cũng xuất khỏi nhiều người, và la lên rằng : “Ông là Con Thiên Chúa !” Người quát mắng, không cho phép chúng nói, vì chúng biết Người là Đấng Ki-tô.

42 Sáng ngày, Người đi ra một nơi hoang vắng. Đám đông tìm Người, đến tận nơi Người đã đến, và muốn giữ Người lại, kẻo Người bỏ họ mà đi.  

43 Nhưng Người nói với họ : “Tôi còn phải loan báo Tin Mừng Nước Thiên Chúa cho các thành khác nữa, vì tôi được sai đi cốt để làm việc đó.” 44 Và Người rao giảng trong các hội đường miền Giu-đê.

=====

Thứ  Năm ngày 5-9-2024

Suy gẫm Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.           

Lc 5,1-11

 

Ghen-nê-xa biển mây xanh,

Giê-su đứng đó, dân thành xúm quanh.

Lời Ngài như gió ngọt lành,

Chạnh lòng ai đó mong manh giữa đời.

 

Bên bờ thuyền đậu đôi nơi,

Ngư dân giặt lưới tơi bời đã lâu.

Chúa lên thuyền nhỏ, nguyện cầu,

Thuyền Si-môn đó, ra sâu một dòng.

 

Giảng xong, Chúa phán nhẹ lòng:

“Chèo thuyền ra chỗ nước trong, thả liền.”

Si-môn cúi mặt đáp lên,

“Suốt đêm mệt mỏi, chẳng thêm được gì.

 

Nhưng theo lời Chúa con đi,

Thả lưới trong đêm, mong chi lưới đầy.”

Thuyền đi, lưới thả trong mây,

Cá vào, cá đến từng bầy mênh mông.

 

Lưới căng, như sắp rách ròng,

Gọi thuyền bên cạnh đến cùng nâng tay.

Hai thuyền chất cá thật dày,

Nước tràn gần ngập, sóng lay đôi bờ.

 

Phê-rô sấp mặt van lờ:

“Lạy Chúa, con tội, xin Ngài tránh xa!”

Chúa rằng: “Con chớ lo xa,

Từ nay con sẽ cứu tha kiếp người.”

 

Thuyền về, sóng dạt mây trôi,

Si-môn, các bạn, buông lời thế gian.

Bỏ đi tất cả bạc vàng,

Theo chân Chúa dẫn sang trang đường lành.

 

=====

✠ Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.            

Lc 5,1-11

 

1 Khi ấy, Đức Giê-su đang đứng ở bờ hồ Ghen-nê-xa-rét, dân chúng chen lấn nhau đến gần Người để nghe lời Thiên Chúa.

 2 Người thấy hai chiếc thuyền đậu dọc bờ hồ, còn những người đánh cá thì đã ra khỏi thuyền và đang giặt lưới. 

3 Đức Giê-su xuống một chiếc thuyền, thuyền đó của ông Si-môn, và Người xin ông chèo thuyền ra xa bờ một chút. Rồi Người ngồi xuống, và từ trên thuyền Người giảng dạy đám đông.

4 Giảng xong, Người bảo ông Si-môn : “Chèo ra chỗ nước sâu mà thả lưới bắt cá.” 

5 Ông Si-môn đáp : “Thưa Thầy, chúng tôi đã vất vả suốt đêm mà không bắt được gì cả. Nhưng vâng lời Thầy, tôi sẽ thả lưới.” 

6 Họ đã làm như vậy, và bắt được rất nhiều cá, đến nỗi hầu như rách cả lưới. 

7 Họ làm hiệu cho các bạn chài trên chiếc thuyền kia đến giúp. Những người này tới, và họ đã đổ lên được hai thuyền đầy cá, đến gần chìm. 

8 Thấy vậy, ông Si-môn Phê-rô sấp mặt dưới chân Đức Giê-su và nói : “Lạy Chúa, xin tránh xa con, vì con là kẻ tội lỗi !” 

9 Quả vậy, thấy mẻ cá vừa bắt được, ông Si-môn và tất cả những người có mặt ở đó với ông đều kinh ngạc. 

10 Cả hai người con ông Dê-bê-đê, là Gia-cô-bê và Gio-an, bạn chài với ông Si-môn, cũng kinh ngạc như vậy. Bấy giờ Đức Giê-su bảo ông Si-môn : “Đừng sợ, từ nay anh sẽ là người thu phục người ta.” 

11 Thế là họ đưa thuyền vào bờ, rồi bỏ hết mọi sự mà theo Người.

=====

Thứ  Sáu ngày 6-9-2024

Suy gẫm Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.           

  Lc 5,33-39

 

DỤ NGÔN RƯỢU MỚI, ÁO MỚI

 

Người Pha-ri-sêu hỏi rằng:

“Sao môn đệ Thầy vui vang mỗi ngày?

Gio-an ăn chay, cầu nguyện,

Còn môn đệ Thầy chỉ thấy ăn chơi?”

 

Chúa rằng: “Khách dự tiệc vui,

Chẳng ai ép phải khóc cười với ai.

Chàng rể còn ở bên này,

Làm sao khách cưới chịu cài mày u.

 

Nhưng rồi sẽ đến ngày thu,

Chàng rể bị bắt, họ u sầu lòng,

Ngày ấy khách mới ăn chay,

Giữ gìn nếp cũ, đợi ngày đoàn viên.”

 

Ngài còn kể dụ ngôn hiền:

“Ai xé áo mới, vá liền áo xưa?

Áo xưa cũ nát, cũ thừa,

Áo tươi mới rách lại chưa kịp lành.

 

Rượu mới ủ bầu mới xanh,

Bầu da cũ rượu còn lành nổi đâu?

Rượu mới bầu mới bền lâu,

Rượu xưa ủ cũ thơm sâu hương nồng.”

 

Ai nghe lời Chúa mênh mông,

Thấm trong tâm khảm, tỏ lòng thánh ân.

Áo xưa, áo mới phân vân,

Rượu ngon chọn uống, dần dần mới khôn.

 

Thấm lời Ngài dạy sớm hôm,

Đạo trời nở rộ như hồn hoa tươi.

Lời Ngài sáng giữa đất trời,

Dụ ngôn rượu mới, ngọt lời chẳng phai.

 

=====

✠ Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.           

  Lc 5,33-39

 

33 Khi ấy, các người Pha-ri-sêu và các kinh sư nói với Đức Giê-su rằng : “Môn đệ ông Gio-an năng ăn chay cầu nguyện, môn đệ người Pha-ri-sêu cũng thế, còn môn đệ ông thì ăn với uống!” 

34 Đức Giê-su trả lời : “Chẳng lẽ các ông lại có thể bắt khách dự tiệc cưới ăn chay, khi chàng rể còn ở với họ ? 

35 Sẽ có ngày chàng rể bị đem đi ; ngày đó, họ mới ăn chay.”

36 Đức Giê-su còn kể cho họ nghe dụ ngôn này : “Chẳng ai xé áo mới lấy vải vá áo cũ, vì như vậy, không những họ xé áo mới, mà miếng vải áo mới cũng không ăn với áo cũ.

37 “Không ai đổ rượu mới vào bầu da cũ, vì như vậy, rượu mới sẽ làm nứt bầu, sẽ chảy ra và bầu cũng hư. 

38 Nhưng rượu mới thì phải đổ vào bầu mới.

 39 Cũng không ai uống rượu cũ mà còn thèm rượu mới. Vì người ta nói : ‘Rượu cũ ngon hơn’.”

 

=====

Thứ Bảy ngày 7-9-24

 

PHS suy gẫm Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.   Lc 6,1-5

 

CHÚA LÀM CHỦ NGÀY SA-BÁT

 

Ngày sa-bát, nắng vàng tươi,

Chúa Giê-su bước, dẫn người theo chân.

Qua đồng lúa chín rợp ngần,

Môn đệ bứt lúa, bẻ mầm ăn ngay.

 

Pha-ri-sêu đứng bên này,

Chất vấn rằng: “Cớ sao Thầy để cho

Môn đệ phạm luật, tự do,

Ngày này sao dám thảnh thơi giữa đồng?”

 

Chúa rằng: “Các ông chưa thông,

Chuyện Đa-vít xưa, đói lòng đã sao?

Ông vào đền thánh Thiên Tào,

Lấy bánh tiến Chúa, chia nhau ấm lòng.

 

Bánh này tư tế mới dùng,

Thế mà Đa-vít đã cùng chia ăn.

Sách xưa các ông chưa lần

Đọc qua, thấu hiểu, lại cần hỏi sao?”

 

Chúa rằng: “Ta chủ thanh cao,

Ngày sa-bát đó, phép nào do Ta.

Luật người đặt, luật đời qua,

Luật Trời mới chính, chính là lòng yêu.”

 

Nghe lời ai nấy lắng chiều,

Thấm câu Chúa dạy, biết điều Thánh ân.

Theo Ngài đi suốt đường trần,

Vững tin nơi Chúa, dần dần sáng soi.

 

Người đời dù có ngăn lời,

Nhưng lòng vững bước theo lời Chúa ban.

Ngày sa-bát Chúa đoái nhìn,

Phép lành trong Chúa, mãi bền chẳng phai.

 

==

✠ Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca.            

 Lc 6,1-5

1 Vào một ngày sa-bát, Đức Giê-su đi băng qua một cánh đồng lúa ; các môn đệ bứt lúa, vò trong tay mà ăn. 2 Nhưng có mấy người Pha-ri-sêu nói : “Tại sao các ông làm điều không được phép làm ngày sa-bát ?”

3 Đức Giê-su trả lời : “Ông Đa-vít đã làm gì khi ông và thuộc hạ đói bụng ? 4 Ông vào nhà Thiên Chúa lấy bánh tiến mà ăn và cho thuộc hạ ăn. Thứ bánh này, chỉ có tư tế mới được ăn mà thôi. Câu chuyện ấy, các ông chưa đọc sao ?” 5 Rồi Người nói : “Con Người làm chủ ngày sa-bát.”

 

=====

Chúa Nhật ngày 8-9-2024

Tuần XXIII - Mùa Thường Niên

 

Suy niệm Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô.         

Mc 7,31-37

 

Đức Giê-su đến Thập Tỉnh,

 

Đức Giê-su đến miền xa,
Qua Tia, Xi-đôn, vượt qua sóng hồ.
Vào miền Thập Tỉnh đông xô,
Người ta đem đến một người điếc câm.

Chúa liền kéo riêng anh rời,
Khỏi đám đông ấy, lặng lời cầu kinh.
Ngón tay Chúa nhẹ hành trình,
Đặt vào tai đó, nghe mình rõ ra.

Người nhổ chút nước miếng hòa,
Chạm vào đầu lưỡi, xóa nhòa tăm đen.
Giê-su ngước mắt lên trên,
Thở dài và nói: "Mở lên, ép-pha!"

Tức thì tai mở rõ mà,
Lưỡi anh như được tháo ra, mịn lời.
Người nói, lòng rạng sáng ngời,
Giê-su khuyên bảo: "Chớ rời tiếng vang."

Dặn đừng kể khắp nhân gian,
Nhưng người càng cấm, càng lan tin mừng.
Hết thảy kinh ngạc không ngừng,
Bảo rằng: "Người ấy phi thường biết bao!

Làm cho kẻ điếc nghe sao,
Kẻ câm bỗng chốc cất cao tiếng cười.
Ông làm mọi việc tuyệt vời,
Người thương kẻ khổ, sáng ngời thánh ân."

Người đi, lời Chúa còn văng,
Theo từng con sóng, theo trăng sáng ngời.
Người đem ánh sáng cuộc đời,
Cho nhân gian biết yêu người, yêu thương.

=====

✠ Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô.         

Mc 7,31-37

 

31 Khi ấy, Đức Giê-su bỏ vùng Tia, đi qua ngả Xi-đôn, đến biển hồ Ga-li-lê vào miền Thập Tỉnh. 

32 Người ta đem một người vừa điếc vừa ngọng đến với Đức Giê-su, và xin Người đặt tay trên anh.

 33 Người kéo riêng anh ta ra khỏi đám đông, đặt ngón tay vào lỗ tai anh, và nhổ nước miếng mà bôi vào lưỡi anh. 

34 Rồi Người ngước mắt lên trời, thở dài và nói : Ép-pha-tha, nghĩa là : hãy mở ra ! 

35 Lập tức tai anh ta mở ra, lưỡi như hết bị buộc lại. Anh ta nói được rõ ràng. 

36 Đức Giê-su cấm họ không được kể chuyện đó với ai cả. Nhưng Người càng cấm, họ càng đồn ra. 

37 Họ hết sức kinh ngạc, và nói : “Ông ấy làm việc gì cũng tốt đẹp cả : ông làm cho kẻ điếc nghe được, và kẻ câm nói được.”

Phạm Hùng Sơn

Tác giả: