Nhảy đến nội dung

Thập giá trong gia đình - Người ấy liền được khỏi bệnh

THẬP GIÁ TRONG GIA ĐÌNH – TỪ BÓNG TỐI ĐẾN ÁNH SÁNG
 

Đời người lắm nẻo truân chuyên,
Gia đình cũng lắm ưu phiền lặng thinh.
Có khi giữa mái nhà mình,
Thập giá lặng lẽ đeo ghì vai ai.

Người cha tóc điểm sương mai,
Hai mươi năm gắn một nơi công thành.
Một ngày giấy báo trao nhanh,
Việc xưa khép lại mong manh phận người.

Ông không dám bước về nhà,
Sợ nghe con hỏi, sợ qua ánh nhìn.
Sợ bàn cơm tối lặng im,
Một câu cũng nặng như chì trong tim.

Những ngày kế tiếp lặng thinh,
Căn nhà như phủ màn sương u hoài.
Chồng ngồi lặng lẽ thở dài,
Vợ nhìn mà dạ xót hoài không nguôi.

Con thơ biết chuyện chẳng lời,
Chỉ nhìn cha mẹ bồi hồi trong tim.
Một nhà chung mái êm đềm,
Mà như lạc bước giữa miền sương giăng.

Rồi đêm nọ thật âm thầm,
Người vợ đặt nhẹ bàn tay lên vai.
Nói lời nhỏ lắm: “Mình ơi,
Mất việc thôi nhé, còn tôi với mình.”

Một câu ấm lại gia đình,
Một câu vực dậy niềm tin con người.
Người cha bỗng khóc nghẹn lời,
Như đứa trẻ nhỏ giữa đời bão giông.

Ông từng tưởng đất trời rung,
Tưởng như tất cả tận cùng mất đi.
Nhưng trong khoảnh khắc sầu bi,
Lại hay gia thất khắc ghi nghĩa tình.

Tin Mừng kể chuyện tâm linh,
Một người mù lòa thuở sinh trên đời.
Không riêng đôi mắt tối trời,
Mà còn bóng tối bởi lời thế gian.

Người ta hỏi giữa bàng hoàng:
“Ai gây tội lỗi để mang phận này?”
Lời kia đau đớn dâng đầy,
Định kiến như nhát dao dày cắt tim.

Đức Giêsu lặng cúi nhìn,
Trộn bùn xức mắt dịu êm cho người.
Rồi Người dặn nhỏ: “Con ơi,
Hãy đi rửa tại Silôam kia.”

Mù mà dám bước xa lìa,
Không nhìn thấy lối vẫn đi vững lòng.
Đi trong bóng tối mênh mông,
Nhưng đi vâng phục nên trông thấy trời.

Nhưng rồi ánh sáng chưa thôi,
Người kia bị hỏi, bị khơi nghi ngờ.
Được ơn sáng mắt bất ngờ,
Lại còn bị đuổi khỏi bờ hội dân.

Đau không? Đau lắm muôn phần,
Nhưng anh vẫn giữ niềm tin chân thành.
Gặp lại Đức Chúa nhân lành,
Cúi đầu thưa nhỏ: “Con tin nơi Ngài.”

Ánh sáng đâu chỉ mắt ngoài,
Mà là ánh sáng của hoài tín trung.
Khi tim gặp được Chúa cùng,
Đêm sâu cũng hóa bình minh nhiệm mầu.

Người cha mất việc hôm nào,
Cũng như bước giữa vực sâu cuộc đời.
Nhưng nhờ một tiếng yêu thương,
Ông nhìn thấy lại ánh dương gia đình.

Thập giá trong mái nhà mình,
Đôi khi rất nhỏ, lặng thinh chẳng lời.
Một tờ thôi việc rơi rơi,
Một lần khám bệnh báo lời không vui.

Một món nợ cũ chưa vơi,
Một câu cãi vã khiến đời xa nhau.
Một bữa cơm tối cúi đầu,
Ai ai cũng dán vào màn điện quang.

Nhà đông mà vẫn hoang mang,
Không vì thiếu chỗ, thiếu hàng người thân.
Chỉ vì thiếu chút ân cần,
Thiếu lời chia sẻ khi gần bên nhau.

Ta hay tự hỏi nghẹn ngào:
“Sao Chúa để cảnh khổ đau thế này?”
Nhưng rồi Chúa hỏi lại ngay:
“Con đi thế nào trong ngày tối kia?”

Người mù đã bước chẳng lìa,


Người vợ cất tiếng chia chia nỗi lòng.
Chỉ lời nhỏ giữa căn phòng,
Mà như cứu cả tấm lòng tuyệt vọng.

Mùa Chay mở mắt trong lòng,


Để ta nhận thấy bao dòng thương đau.
Thấy chồng gánh nặng trên đầu,
Thấy vợ đã mỏi từ lâu âm thầm.

Thấy con lặng lẽ trong phòng,


Giữa bao thiết bị mà lòng cô đơn.
Và đôi khi chính ta hơn,
Lại là nguyên cớ vết hằn trong tim.

Tuần này thử sống lặng im,


Ba điều nho nhỏ dịu êm gia đình:
Một bữa cơm tối chân tình,
Không còn điện thoại vô hình ngăn nhau.

Một lời xin lỗi trước sau,
Dẫu ta chỉ có phần nào lỗi thôi.


Một kinh Lạy Cha chung lời,
Ngắn thôi mà đủ ấm đời mái gia.

Silôam có thể chính là
Những điều bé nhỏ xảy ra mỗi ngày.


Rửa đi mù lòa tim này,
Để ta nhìn thấy bao người quanh ta.

Chúa mời gánh nặng gần xa:
“Hỡi ai vất vả, hãy qua cùng Thầy.”


Ngài không cất hết đắng cay,
Nhưng luôn ở giữa những ngày gian nan.

Ước gì giữa cảnh gian nan,
Gia đình ta vẫn bình an cậy trông.


Để rồi một sớm trong lòng,
Ta thưa như kẻ sáng trông năm nào:

“Xưa con bước giữa tối sâu,
Giờ con đã thấy nhiệm mầu Chúa ban.”

Lạy Chúa thương xót vô vàn,
Tạ ơn vì đã mở màn mắt con.

Phạm Hùng Son

(John Pham)

++++++++++

Thứ ba 17/03/2026

 

Thứ Ba IV Mùa Chay Năm A

Thánh Patriciô, giám mục

PHS Suy niệm  Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an.      Ga 5,1-3a.5-16

Người ấy liền được khỏi bệnh

 

Gần Cửa Chiên, bến nước xưa,
Bết-da-tha lạnh, nắng mưa tháng ngày.
Năm hành lang, bóng phận cay,
Bệnh nhân nằm đợi, mắt gầy trông mong.

Ba mươi tám kiếp long đong,
Thân như chõng nát, tấm lòng rã rời.
Nước hồ khuấy nhẹ lên rồi,
Người ta xuống trước, phần tôi lỡ hoài.

Giê-su lặng bước ghé ai,
Thấy anh nằm đó, tương lai úa tàn.
Người hỏi nhẹ giữa muôn vàn:
“Anh có muốn khỏi bệnh tan khổ này?”

Anh buồn kể chuyện đời cay:
“Không ai khiêng giúp, đến đây kịp giờ.
Nước vừa chuyển, kẻ khác chờ,
Xuống trước, còn tớ thẫn thờ phía sau…”

Người phán lời ngắn mà sâu:
“Hãy trỗi dậy, vác chõng mau, bước đi!”
Một câu vang xuống thân ti,
Gân cơ bỗng mạnh, chân thì vững lên.

Người ấy liền khỏi bệnh liền,
Vác chõng hiên ngang bước trên phố đời.
Hôm ấy lễ Sa-bát rồi,
Người Do-thái bảo: “Anh ơi, trái ngày!”

Anh thưa: “Chính Đấng chữa này
Bảo tôi vác chõng, tôi đây vâng Lời.”
Đấng ấy đã lẫn giữa người,
Đám đông che khuất bóng Người lặng đi.

Trong Đền Thờ, phút gặp kỳ,
Giê-su lại ngỏ từ bi hiền hòa:
“Này anh, đã khỏi bệnh mà,
Đừng quen phạm tội, kẻo ra khốn cùng.”

Anh liền đi nói khắp vùng:
“Chính Giê-su mở tận cùng kiếp tôi.”
Từ hồ Bết-da-tha mồ côi,
Ơn thương xóa dấu cuộc đời tật nguyền.

Bao người lê bước triền miên,
Nghe Lời, cũng được bình yên cõi lòng.
Một câu Chúa phán thẳm sâu:
“Đứng dậy, bước tới… đừng đau tội tình.”

==

In French:

 

Il fut aussitôt guéri

Près de la Porte des Brebis, l’étang ancien,
Bethesda dort, sous la pluie, sous la peine.
Cinq portiques, ombre du destin,
Des malades couchés, les yeux pleins d’attente vaine.

Trente-huit ans de vie errante,
Corps brisé, cœur las, âme déchue.
L’eau frémissait, un souffle, une attente,
Mais d’autres descendaient — lui restait déçu.

Jésus s’avance, pas apaisé,
Voit l’homme gisant, l’espoir effacé.
Il demande, voix douce mêlée :
“Veux-tu guérir, sortir de ton malheur passé ?”

L’homme dit bas, triste vérité :
“Nul ne m’aide à l’instant d’aller à l’eau.
Quand elle bouge, d’autres s’y jettent tôt,
Et moi je reste, seul et délaissé…”

Le Maître dit, d’une parole :
“Lève-toi, prends ton lit, et marche !”
Et soudain, chair et nerf s’affranchent,
Le corps se dresse — la vie s’envole.

Il fut aussitôt guéri,
Son grabat sur l’épaule, debout dans la rue.
C’était le sabbat ce jour-là,
Les Juifs dirent : « C’est défendu, ce que tu fais-là ! »

Il répondit : “Celui qui m’a guéri
M’a dit : prends ton lit, et obéis.”
Mais le Christ s’était déjà enfoui
Dans la foule qui le couvrait, évanoui.

Au Temple enfin, rencontre bénie,
Jésus lui parle, plein de miséricorde infinie :
“Te voilà guéri ; sois pur désormais,
Ne pèche plus — sinon pire te viendrait.”

L’homme partit, radiant de foi,
Cria dans la ville : “C’est Jésus, le Roi !”
De Bethesda monte encore la paix,
La grâce a lavé le mal et la laideur des jours.

Et tous ceux qui peinent et souffrent encore,
En écoutant Sa voix, trouvent le repos au cœur.
Car une seule parole, au fond du jour :
“Lève-toi, avance… et ne pèche plus jamais.”

==

In English:

 

The Man Was Immediately Healed

Near Sheep Gate, by waters old,
Bethesda lay, through sun and cold.
Five shaded halls of human pain,
The sick lay waiting, hope in vain.

Thirty-eight years his sorrow stayed,
His body wasted, spirit frayed.
The water stirred—his chance was gone,
Others stepped first; he waited on.

Then Jesus came with quiet grace,
And saw the man in that still place.
He asked him softly, tender plea:
“Do you wish to be made free?”

The man replied, his voice forlorn:
“No one helps me when waters are born.
Before I come, another goes,
And I am left with deep repose.”

Christ spoke a word—so short, yet deep:
“Rise up, take your bed, and keep
Your walk!”—and strength through sinews ran,
He stood, a healed and walking man.

The man was healed—his burden gone,
He walked the street, once pale and wan.
But it was Sabbath; watchers cried:
“You break the law!”—he testified:

“The One who healed me gave command:
‘Take up your bed—walk through this land.’”
But Christ had vanished through the crowd,
Silent, hidden, not aloud.

Later, within the temple’s peace,
He met the Lord, whose words did cease
All fear: “You’re whole—sin now no more,
Lest worse return than once before.”

He went and told through every street:
“Jesus made my life complete!”
From Bethesda’s quiet shore,
Mercy blooms forevermore.

And all who wander, bowed with pain,
May hear His voice and rise again.
For one word still the heart can heal:
“Rise, walk on—and sin no more.”

 

== 

Tin Mừng ngày hôm nay

 

Người ấy liền được khỏi bệnh.

 

✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an.      Ga 5,1-3a.5-16

1 Nhân một dịp lễ của người Do-thái, Đức Giê-su lên Giê-ru-sa-lem. 2 Tại Giê-ru-sa-lem, gần Cửa Chiên, có một hồ nước, tiếng Híp-ri gọi là Bết-da-tha. Hồ này có năm hành lang. 3a Nhiều người đau ốm, đui mù, què quặt, bất toại nằm la liệt. 5 Ở đó, có một người đau ốm đã ba mươi tám năm. 6 Đức Giê-su thấy anh ta nằm đấy và biết anh sống trong tình trạng đó đã lâu, thì nói : “Anh có muốn khỏi bệnh không ?” 7 Bệnh nhân đáp : “Thưa Ngài, khi nước khuấy lên, không có người đem tôi xuống hồ. Lúc tôi tới đó, thì đã có người khác xuống trước mất rồi !” 8 Đức Giê-su bảo : “Anh hãy trỗi dậy, vác chõng mà đi !” 9 Người ấy liền được khỏi bệnh, vác chõng và đi được.

Hôm đó lại là ngày sa-bát. 10 Người Do-thái mới nói với kẻ được khỏi bệnh : “Hôm nay là ngày sa-bát, anh không được phép vác chõng !” 11 Nhưng anh đáp : “Chính người chữa tôi khỏi bệnh đã nói với tôi : ‘Anh hãy vác chõng mà đi !’” 12 Họ hỏi anh : “Ai là người đã bảo anh: ‘Vác chõng mà đi’ ?” 13 Nhưng người đã được khỏi bệnh không biết là ai. Quả thế, Đức Giê-su đã lánh đi, vì có đám đông ở đấy. 14 Sau đó, Đức Giê-su gặp người ấy trong Đền Thờ và nói : “Này, anh đã được khỏi bệnh. Đừng phạm tội nữa, kẻo lại phải khốn hơn trước !” 15 Anh ta đi nói với người Do-thái : Đức Giê-su là người đã chữa anh khỏi bệnh. 16 Do đó, người Do-thái chống đối Đức Giê-su, vì Người hay chữa bệnh ngày sa-bát.

Tác giả: