Nhảy đến nội dung

Tháo dỡ những chiếc lều biệt lập

Tháo dỡ những chiếc lều biệt lập

Có một câu chuyện kể về một gia đình nọ dọn đến khu phố mới. Người cha, vì muốn bảo vệ sự yên tĩnh tuyệt đối cho vợ con, đã dựng một hàng rào thật cao và lắp hệ thống camera hiện đại quanh nhà. Ông bảo: "Ở trong này tốt quá, chẳng ai làm phiền mình, mình cũng chẳng cần bận tâm chuyện thiên hạ". Mỗi tối, sau giờ làm, ông bước vào "thế giới riêng" của mình, dán mắt vào chiếc điện thoại để giải trí. Vợ ông cũng ngồi một góc lướt mạng, con cái mỗi đứa một phòng với máy tính. Họ ở sát cạnh nhau nhưng chẳng ai nói với ai lời nào. Họ thấy "an toàn" trong ốc đảo của mình. Cho đến một đêm, người cha bị đột quỵ. Người vợ hoảng loạn chạy ra cửa gọi cứu giúp, nhưng hàng rào quá cao và sự biệt lập bấy lâu khiến chẳng người hàng xóm nào hay biết để đến kịp lúc. Trong giây phút ấy, ông mới bàng hoàng nhận ra: Cái lều "an toàn" mà ông kỳ công dựng lên bấy lâu, thực chất lại là một nhà tù ngăn cách ông với sự sống và tình thân.

Người cha trong câu chuyện trên cũng giống như tông đồ Phêrô trong Tin Mừng hôm nay. Trước vinh quang rực rỡ của Chúa trên núi, Phêrô đã thốt lên: "Lạy Thầy, ở đây tốt quá" và xin dựng ba cái lều để ở lại. Ông muốn giữ chặt lấy cảm giác bình an riêng tư, muốn trốn tránh thực tại đầy va chạm dưới thung lũng. Nhưng Chúa Giêsu không cho phép ông ở lại. Ngài dẫn ông xuống núi. Tại sao vậy?

Vì Chúa biết rằng, nếu cứ ở mãi trên núi, Phêrô sẽ chỉ sống trong một vinh quang ích kỷ. Chúa mời gọi ông và mỗi chúng ta hôm nay: Hãy tháo dỡ những chiếc lều biệt lập của mình. Đó có thể là "chiếc lều của thế giới ảo", nơi chúng ta mải mê hàng giờ đồng hồ lướt điện thoại, đắm mình trong những dòng trạng thái, những video giải trí vô tận. Ở trong chiếc lều ấy, ta thấy "tốt quá", thấy thoải mái vì không ai làm phiền, nhưng lại vô tình xây nên một bức tường ngăn cách với vợ, chồng đang ngồi ngay cạnh bên, hay đứa con đang khát khao một lời hỏi thăm của cha mẹ. Đó có thể là "chiếc lều của sự hưởng thụ cá nhân", nơi ta chỉ biết lo cho sự thư thả của bản thân, tìm mọi cách để né tránh những công việc chung, những gánh nặng của gia đình. Chúng ta giống như Phêrô, cảm thấy rất ổn khi được ở trong vùng an toàn của mình, nhưng lại bỏ mặc người thân trong sự đơn độc và nhọc nhằn. Và đó cũng có thể là "chiếc lều của sự thờ ơ". Chúng ta dựng lên chiếc lều này để không phải nghe, không phải nhìn thấy nỗi lo toan hằn trên gương mặt người bạn đời, hay để phớt lờ những nhu cầu của anh em xung quanh.

Vì thế, mùa chay này, hãy tháo dỡ những chiếc lều ấy để bước xuống núi: Xuống núi là dám đặt điện thoại xuống để thực sự hiện diện và lắng nghe tiếng lòng của người thân. Xuống núi là rời khỏi sự nghỉ ngơi thoải mái để bắt tay vào giúp đỡ nhau việc nhà, dạy con học bài, hay chia sẻ gánh nặng kinh tế với gia đình. Xuống núi là rời khỏi "vùng an toàn" của sự thờ ơ để bước vào những tương quan thật, nơi có sự va chạm, có những điều không như ý, nhưng lại đầy ắp tình người. Xuống núi là dám mở cánh cổng lòng mình để hỏi thăm một người hàng xóm đang đau yếu, hay sẵn lòng chia sẻ kinh nghiệm với một đồng nghiệp đang gặp khó khăn. Đừng để chúng ta chỉ là những Kitô hữu rạng ngời trên núi Tabôrê vào ngày Chúa Nhật, nhưng lại trở thành những người xa lạ, ích kỷ khi bước xuống thung lũng cuộc đời vào ngày thứ Hai.

Xin Chúa giúp chúng ta can đảm tháo dỡ những chiếc lều đang ngăn cách ta với vợ, với chồng, với hàng xóm, với đồng nghiệp. Xin cho ánh sáng của Chúa không chỉ soi sáng tâm hồn ta, mà còn chiếu tỏa qua cách ta sống hòa thuận, chia sẻ và yêu thương mọi người xung quanh như chính Chúa đã dạy. Amen. Lm Paul N.N

—————————

KHI NGƯỜI CHA BƯỚC XUỐNG TỪ NÚI TABOR

(Lễ đầu tháng dành cho Giới Gia Trưởng)

Trong ngành hàng hải, người ta kể lại câu chuyện về một vị thuyền trưởng dày dạn kinh nghiệm nhưng lại có một thói quen tai hại. Ông thường đặt những vật dụng bằng kim loại nặng và những thỏi nam châm ngay cạnh chiếc la bàn trên tàu. Lâu dần, chiếc la bàn bị nhiễm từ, kim chỉ không còn hướng về phương Bắc chính xác nữa mà lệch lạc lung tung. Cuối cùng, con tàu ấy đã đâm vào đá ngầm chỉ vì vị thuyền trưởng quá tự tin vào một chiếc la bàn vốn đã hư hỏng từ bên trong.

Hình ảnh chiếc la bàn ấy gợi cho chúng ta suy nghĩ về vai trò của người cha trong gia đình. Chúa đặt để người đàn ông làm trụ cột, làm vị thuyền trưởng dẫn dắt mái ấm. Thế nhưng, đôi khi vì những thói hư tật xấu bám lấy tâm hồn, chúng ta đã để chiếc la bàn đức tin của mình bị "nhiễm từ", khiến cả gia đình chao đảo giữa sóng gió.

Trong Tin Mừng hôm nay, thánh Phêrô khi được chiêm ngưỡng Chúa Giêsu biến hình trên núi Tabor đã ngất ngây thốt lên: "Lạy Thầy, ở đây tốt quá! Con xin dựng tại đây ba cái lều". Hình ảnh "ba chiếc lều" của Phêrô gợi cho chúng ta nghĩ đến những chiếc lều ảo ảnh mà nhiều người cha ngày nay đang cố gắng dựng lên để trốn tránh trách nhiệm gia đình. Có những người cha đang say sưa dựng "chiếc lều" nơi bàn nhậu với những lời tung hô giả tạo của bạn bè; có những người cha mải mê trong "chiếc lều" của trận cá độ, sòng bài hay những sới gà đỏ đen; và có cả những người cha đang ẩn mình trong "chiếc lều" của sự ích kỷ, chỉ biết lo cho thú vui cá nhân mà bỏ mặc vợ con trong đơn độc. Chúng ta cũng giống như Phêrô, thường thốt lên: "Ở đây tốt quá" khi ngồi bên ly rượu hay trước màn hình cá độ, bởi ở đó chúng ta thấy thoải mái hơn là phải đối diện với tiếng khóc của con trẻ hay nỗi lo toan của người vợ.

Nhưng thưa anh em, Chúa Giêsu đã không cho phép Phêrô dựng lều. Ngài bảo các ông phải xuống núi. Chúa mời gọi người cha phải "tháo lều" để hòa nhập vào thực tại, để trở về với cái "đỉnh núi" đích thực của cuộc đời mình, đó chính là mái ấm gia đình. Bởi, bản lĩnh của người đàn ông không nằm ở chỗ dựng được bao nhiêu "chiếc lều" ngoài xã hội, mà nằm ở chỗ có dám cùng Chúa bước xuống núi để đối diện với những khó khăn của cuộc sống gia đình hay không. Đừng để những thói hư ích kỷ làm cho chiếc la bàn đời cha bị lệch hướng. Hãy nhớ rằng, dưới chân núi Tabor luôn có những người đang đợi chúng ta, đó là những đứa con cần sự dẫn dắt, là người vợ cần sự tựa nương.

Vì thế, mùa chay là mùa của hoán cải. Sự hoán cải của người cha bắt đầu khi chúng ta dám rời bỏ những chiếc lều tội lỗi ấy. Hoán cải không phải là làm điều gì cao siêu, mà là dám từ bỏ sự hưng phấn ảo huyền của rượu chè để trở về nhà trong sự tỉnh táo. Biến đổi là khi anh em nhận ra rằng ánh sáng rạng rỡ nhất không nằm ở những sới gà hay bàn cờ bạc, mà nằm ở nụ cười tin tưởng của con cái và ánh mắt bình an của người vợ. Khi người cha biết "xuống núi" để xắn tay áo giúp vợ việc nhà, để kiên nhẫn dạy con học bài, đó là lúc người cha đang biến ngôi nhà mình thành một núi Tabor mới, nơi vinh quang Chúa được tỏa rạng qua tình yêu thương.

Khi người cha dám xuống núi, dám từ bỏ những thú vui ích kỷ để hòa nhập trọn vẹn vào đời sống gia đình, đó là lúc ta đang "biến hình" rạng rỡ nhất. Một người cha biết cúi xuống xin lỗi vợ con khi mình sai, một người cha biết quỳ gối cầu nguyện cùng gia đình mỗi tối, người đó chính là ngọn hải đăng phản chiếu ánh sáng của núi Tabor.

Lạy Chúa Giêsu, chúng con là những người cha mang đầy thiếu sót. Xin giúp chúng con sức mạnh để tháo bỏ những chiếc lều tạm bợ của rượu chè, cờ bạc và sự vô tâm. Xin cho mỗi người cha sau Thánh lễ này, khi bước chân ra khỏi nhà thờ, sẽ không đi tìm một "chiếc lều" tiêu khiển nào khác, nhưng biết mau mắn trở về nhà để sưởi ấm mái ấm bằng ánh sáng của sự tỉnh táo, lao động và yêu thương. Amen.

Lm Paul N.N


 

Tác giả: