Thánh lễ đầu năm tại Giáo họ Vân Chàng
- T7, 28/02/2026 - 07:16
- Bùi Minh Pha
THÁNH LỄ ĐẦU NĂM TẠI GIÁO HỌ VÂN CHÀNG
Có những cuộc hẹn không cần thiệp mời, chỉ cần con tim nhớ là đủ. Năm nay là năm thứ hai tôi có dịp trở về tham dự Thánh lễ đầu năm tại Giáo họ Vân Chàng, giáo xứ Trực Chính, giáo hạt Báo Đáp sau một vòng ghé qua hội chợ Viềng, phiên chợ xuân quen thuộc diễn ra vào mồng 7 và mồng 8 tháng Giêng. Chợ đông như trẩy hội. Người ta đến để “mua may bán rủi”, để tìm chút lộc đầu năm, để gặp lại nhau sau một ngày Tết. Tiếng nói cười rộn rã, sắc màu hàng quán chen vai thích cánh, mùi khói, mùi hương, mùi đất ẩm quyện vào nhau thành một thứ không khí rất riêng của đầu xuân miền quê Bắc Bộ.
Thế nhưng giữa dòng người tấp nập ấy, tôi chợt nhận ra một dòng chảy khác, lặng lẽ hơn nhưng bền bỉ. Nhiều người sau khi đi chợ Viềng vẫn hướng bước về Đền Thánh Antôn tại Giáo họ Vân Chàng. Họ không chỉ tìm “lộc” cho túi tiền, mà còn tìm bình an cho tâm hồn. Họ đến để cầu bầu, để tạ ơn, để đặt năm mới của mình trong tay Thiên Chúa qua lời chuyển cầu của Thánh Antôn thành Padua.
Sáng 24.02.2026 (mồng 8 Tết), trời vẫn còn mưa phùn và gió rét. Cái lạnh đầu xuân len qua từng lớp áo, nhưng không làm chùn bước ai. Tôi bước vào khuôn viên Đền Thánh và bắt gặp những gương mặt quen mà năm trước mình đã gặp. Vẫn là các cụ cao niên chậm rãi lần tràng hạt, vẫn là những người đàn ông mang dáng vẻ từng trải của một năm mưu sinh vất vả, vẫn là những em nhỏ nép bên cha mẹ với ánh mắt trong veo. Tất cả quy tụ quanh bàn thờ Chúa trong Thánh lễ do cha cựu xứ Đaminh Đoàn Quang Thỏa chủ tế, cùng với cha xứ Vinhsơn Trần Thiện Túy và cha Giuse Bùi Minh Quốc. Sự hiện diện của quý cha làm tôi cảm nhận rõ hơn sự nối dài của ân sủng qua năm tháng.
Chủ đề Năm mục vụ 2026 vang lên giữa cộng đoàn: “Mỗi Kitô hữu là một môn đệ thừa sai, Anh em là ánh sáng thế gian” (Mt 5,14). Nghe câu Tin Mừng ấy trong tiết trời xám lạnh, tôi bỗng thấy lòng mình được sưởi ấm. Ánh sáng không nằm ở ánh nắng ngoài kia, mà ở nơi từng con người đang quỳ gối cầu nguyện. Cha Giuse nhắc lại lời Đức Giêsu: “Chính anh em hãy cho họ ăn” (Mt 14,16). Lời ấy như một tiếng gọi đánh thức. Là môn đệ thừa sai không phải là làm điều gì lớn lao, mà là biết trao đi điều mình có, một lời động viên, một cử chỉ cảm thông, một hành động sẻ chia.
Sau Thánh lễ, hình ảnh tôi nhớ nhất vẫn là những ổ bánh mì Thánh Antôn được trao tận tay từng người. Đó chỉ là bánh mì thường, nhưng lại mang một câu chuyện đức tin từ thế kỷ XIII: một người mẹ khấn xin Thánh Antôn cứu con mình và hứa sẽ phát bánh cho người nghèo nếu được nhận lời. Khi phép lạ xảy ra, bà đã giữ trọn lời hứa. Từ đó, bánh mì trở thành dấu chỉ của lòng biết ơn và bác ái. Ở Vân Chàng hôm ấy, những ổ bánh ấm nóng chuyền qua tay nhau trong mưa lạnh như nhắc tôi rằng đức tin không dừng lại ở lời kinh, mà phải hóa thành hành động.
Tôi rời Đền Thánh khi mưa vẫn còn lất phất. Ngoài kia, hội chợ Viềng chắc vẫn đông vui. Nhưng trong lòng tôi, niềm vui lại đến từ một nơi rất khác: từ bàn thờ đơn sơ, từ lời Tin Mừng được công bố, từ ổ bánh nhỏ bé mang tinh thần sẻ chia. Năm thứ hai trở lại, tôi hiểu rằng mình không chỉ “đi lễ đầu năm” như một thói quen, mà đang được mời gọi sống một sứ mạng.
Giữa bao ồn ào của cuộc sống, có lẽ điều quý giá nhất không phải là “mua” được gì trong chợ Viềng xuân, mà là giữ được ánh sáng trong tâm hồn. Và từ Giáo họ Vân Chàng, tôi tin rằng mỗi người ra về đều mang theo một đốm lửa nhỏ, để giữa đời thường, giữa mưa gió, vẫn có thể trở thành ánh sáng cho ai đó quanh mình.
|
|
|
|
|
|