Thánh hoá công việc – Vó ngựa trên bải lô
- T3, 17/02/2026 - 08:43
- Lm Paul Nguyễn
THÁNH HOÁ CÔNG VIỆC – VÓ NGỰA TRÊN BẢI LÔ
Một buổi sáng tinh mơ, khi sương còn đọng trên những tán lá trong lô cao su, hai vợ chồng công nhân đã lặng lẽ đeo đèn pin lên trán, bước vào rừng cây quen thuộc. Những đường cạo mảnh, đều tay, cứ thế in lên thân cây trong thinh lặng. Công việc lặp đi lặp lại mỗi ngày, mùi mủ cao su ngai ngái bám vào áo quần, bàn tay chai sạn theo năm tháng. Người ngoài nhìn vào có thể thấy đơn điệu và nặng nhọc, nhưng với họ, đó là con đường nuôi con ăn học, là hy vọng âm thầm gửi vào từng giọt mủ trắng chảy xuống.
Con của họ lớn lên trong căn nhà nhỏ ở cuối lô. Mỗi lần thấy cha mẹ về khi trời còn mờ sương, em chỉ nghĩ: ‘Ba mẹ làm việc cực quá’. Nhưng có một lần, em lén theo cha vào lô cao su. Nhìn từng nhát dao cẩn thận để không làm đau thân cây, em chợt hiểu: công việc ấy không chỉ cần sức, mà còn cần sự kiên nhẫn, tỉ mỉ và tôn trọng sự sống. Từ hôm đó, em không còn xấu hổ vì cha mẹ làm công nhân, mà thấy tự hào vì cha mẹ đang làm giàu ‘nén bạc’ Chúa trao bằng mồ hôi trung thực.
Lời Chúa nói về những nén bạc Chúa trao cho mỗi người. Nén bạc của những người công nhân không phải là địa vị hay học vị cao, nhưng là đôi bàn tay, sức lao động, sự kiên trì và lòng trung thực. Mỗi nhát dao cạo mủ, mỗi giờ đứng máy trong xưởng, mỗi chuyến hàng nặng nhọc -nếu được làm với lương tâm ngay thẳng - đều trở thành cách họ ‘đầu tư’ nén bạc Chúa trao. Công việc ấy có thể không được vỗ tay tán thưởng, nhưng lại đang âm thầm dựng xây gia đình và xã hội.
Với những cha mẹ làm thợ cạo mủ cao su, nén bạc còn là sự hy sinh lặng lẽ cho tương lai con cái. Họ không để lại cho con những tài khoản lớn, nhưng để lại cho con bài học về sự cần cù, về giá trị của lao động chân chính, và về phẩm giá của người làm việc bằng mồ hôi nước mắt. Khi cha mẹ trung tín với công việc nhỏ bé của mình, họ đang trao cho con một gia tài vô giá: gương sáng của đời sống.
Còn với người con trong những gia đình công nhân, nén bạc Chúa trao là cơ hội được học, được mơ ước và được đi xa hơn cha mẹ. Nếu người trẻ chỉ nhìn sự vất vả của cha mẹ để than thân trách phận, nén bạc có thể bị chôn vùi trong mặc cảm. Nhưng nếu biết trân trọng mồ hôi của cha mẹ, biến nó thành động lực để học tập, sống tử tế và làm việc nghiêm túc, thì nén bạc ấy sẽ sinh lợi gấp nhiều lần - không chỉ cho bản thân, mà còn là niềm an ủi cho cha mẹ.
Năm mới mang hình ảnh con ngựa - kiên trì lên đường mỗi ngày, dù con đường lặp lại, dù sương sớm còn ướt vai áo. Đời sống công nhân cũng thế: mỗi ngày bước vào ca làm như một cuộc lên đường nhỏ. Xin cho những bước chân âm thầm ấy không trở nên vô nghĩa, nhưng được Chúa chúc phúc, để từng giọt mồ hôi rơi xuống trở thành hạt giống của hy vọng cho gia đình và xã hội.
Ngày mùng 3 Tết, khi xin ơn thánh hoá công việc, chúng ta xin cho những người lao động chân tay nhận ra phẩm giá cao quý của công việc mình làm; cho cha mẹ công nhân tìm được niềm an ủi trong hy sinh; và cho người trẻ biết làm giàu nén bạc Chúa trao bằng lòng biết ơn và nỗ lực vươn lên. Xin cho từ những lô cao su âm thầm, từ những công xưởng ồn ào, từ những gian nhà nhỏ bé, lời cầu nguyện của lao động trung thực được dâng lên Thiên Chúa như hương thơm đẹp lòng Ngài.
Ngày Mồng Ba Tết này, hãy dâng lên Chúa đôi bàn tay chai sần, những khối óc mệt nhoài và cả những dự định còn dang dở. Xin Chúa thánh hóa mồ hôi và nước mắt của chúng ta. Xin cho chúng ta hiểu rằng, mỗi công việc chúng ta làm, nếu được thực hiện với tình yêu, đều có giá trị cứu độ. Xin cho năm Bính Ngọ này, mỗi Kitô hữu đều trở thành những "người làm ăn" năng động cho Nước Trời, để đến ngày sau hết, chúng ta cũng được nghe lời ngọt ngào: "Khá lắm! Anh đúng là tôi tớ tài giỏi và trung thành!". Amen.
THÁNH HÓA CÔNG VIỆC & NỖ LỰC ĐƯỜNG TRƯỜNG
Trong những ngày đầu xuân hân hoan này, khi chúng ta tạm gác lại những lo toan mưu sinh để sum vầy bên gia đình, thì ngày Mùng 3 Tết lại mời gọi chúng ta nhìn về phía trước - nhìn về những cánh đồng, xưởng máy, và những dự định đang chờ đợi bàn tay ta vun xới.
Có một câu chuyện về một nghệ nhân làm gốm lâu năm ở một làng nghề truyền thống. Một ngày nọ, anh đón một người học việc trẻ tuổi. Người trẻ này rất thông minh nhưng lại hay nóng vội, luôn muốn tạo ra những tác phẩm hoàn hảo ngay lập tức. Sau nhiều lần thất bại, anh nản chí và bảo: "Có lẽ con không có khiếu, đất sét ở đây quá cứng, và lò nung thì quá nóng". Người nghệ nhân già lặng lẽ dẫn anh ra chuồng ngựa phía sau nhà, chỉ vào con ngựa già đang thong dong gặm cỏ và nói: "Con nhìn xem, con ngựa này không trở nên mạnh mẽ vì nó có bộ vó đẹp. Nó trở nên giá trị vì nó đã cùng ta thồ hàng qua hàng ngàn dặm đường sình lầy mà không bỏ cuộc. Công việc của con cũng vậy, nén bạc Chúa trao không phải là một thỏi vàng có sẵn để con cất kỹ, mà là một khối đất sét thô nhám. Con phải dùng mồ hôi, sự kiên nhẫn và cả sức bền của một con ngựa đường trường để nhào nặn nó. Đừng trách đất cứng, hãy tự hỏi bàn tay mình đã đủ kiên trì chưa?".
Thưa cộng đoàn, lời nhắc nhở của người nghệ nhân ấy cũng chính là thông điệp của ngày lễ xin ơn thánh hóa công việc hôm nay. Thiên Chúa trao cho mỗi người chúng ta những "nén bạc" rất đời thường: là một công việc văn phòng, một sạp hàng ngoài chợ, những luống rau ngoài vườn hay những cây cao su chờ cạo mủ. Ngài không đòi hỏi chúng ta phải làm những việc kinh thiên động địa, nhưng Ngài muốn chúng ta "làm giàu" nén bạc đó bằng sự trung tín và nhiệt thành.
Bước vào năm mới Bính Ngọ, hình ảnh con Ngựa càng trở nên ý nghĩa hơn bao giờ hết. Con ngựa vốn không biết đi giật lùi, nó luôn tiến về phía trước với một nguồn năng lượng dồi dào. Một con ngựa chỉ thực sự là chính nó khi nó đang chạy trên đường, và một Kitô hữu chỉ thực sự thánh hóa được công việc khi ta đổ tâm huyết vào đó.
Thánh hóa công việc không phải là làm cho công việc trở nên nhẹ nhàng hơn, mà là làm cho nó trở nên có giá trị cứu độ. Khi chúng ta làm việc bằng sự công chính, không gian dối, không lười biếng, chúng ta đang biến bàn làm việc hay mảnh vườn, bải lô của mình thành một bàn thờ dâng lễ tế cho Chúa. Đôi khi, hành trình mưu sinh sẽ đầy cát bụi và mệt mỏi như ngựa chạy đường trường, nhưng chính trong sự dẻo dai đó, nén bạc của chúng ta mới thực sự sinh sôi.
Lạy Chúa là Cha nhân hậu, trong ngày mùng 3 Tết này, chúng con dâng lên Chúa đôi bàn tay lao động của mình. Xin Chúa ban cho chúng con sức mạnh và sự dũng mãnh của con ngựa Bính Ngọ, để chúng con không bao giờ nản lòng trước gian khó. Xin cho mồ hôi của chúng con rơi xuống không chỉ để đổi lấy cơm áo, mà còn để dệt nên những nén bạc tình yêu, góp phần xây dựng Nước Trời ngay tại trần thế này. Ước mong năm mới này, mỗi bước chân lao động của anh chị em sẽ đều in dấu sự chúc phúc của Chúa, để chúng ta luôn vững vàng tung vó trên hành trình phục vụ và yêu thương. Amen.
-------------
THÁNH HOÁ CÔNG VIỆC – VÓ NGỰA TRÊN ĐƯỜNG
Một buổi sáng đầu năm, tôi gặp một người công nhân quét rác ngoài phố. Khi nhiều người còn đang ngủ nướng vì mấy ngày Tết, anh đã lặng lẽ đẩy chiếc xe rác nặng trĩu trên con đường còn vương mùi pháo hoa. Tôi hỏi vui: ‘Ngày mùng 3 mà anh không nghỉ Tết sao?’. Anh cười hiềnbảo: ‘Nghỉ thì vui thật, nhưng nếu ai cũng nghỉ thì sáng nay phố xá đầy rác. Công việc của em nhỏ thôi, nhưng không làm thì người khác khổ’. Nụ cười của anh làm tôi suy nghĩ rất lâu: hoá ra, thánh hoá công việc không phải là làm điều gì thật lớn lao, mà là làm điều nhỏ bé với một trái tim lớn.
Lời Chúa hôm nay nhắc chúng ta về những ‘nén bạc’ Chúa trao cho mỗi người. Có người nhận nhiều, có người nhận ít; nhưng điều Chúa mong đợi không phải là so đo hơn thua, mà là mỗi người biết làm cho những nén bạc ấy sinh lợi. Nén bạc có thể là khả năng chuyên môn, là sức khoẻ, là thời gian, là vị trí công việc, là cơ hội được phục vụ. Chúa không hỏi ta thành công bao nhiêu, Chúa chỉ hỏi: ta có trung tín và dấn thân với điều mình được trao hay không?
Ngày đầu năm, chúng ta xin ơn thánh hoá công việc, nghĩa là xin cho công việc hằng ngày - từ bàn giấy, công xưởng, ruộng đồng, lớp học, gian bếp - trở thành nơi gặp gỡ Thiên Chúa. Không phải chỉ khi cầu nguyện trong nhà thờ ta mới thánh thiện, mà cả khi ta làm việc với lương tâm ngay thẳng, với tinh thần trách nhiệm, với tình yêu dành cho con người. Một công việc được làm bằng tình yêu thì tự nó đã trở thành lời cầu nguyện.
Năm mới mang hình ảnh con ngựa - con vật của lên đường và bền bỉ. Ngựa không đứng yên, cũng không chạy vô định. Ngựa tiến về phía trước, từng bước chắc chắn, dù đường dài hay dốc cao. Đời sống lao động của người Kitô hữu cũng vậy: không nóng vội đốt giai đoạn, không chùn bước khi gặp khó khăn, nhưng kiên trì mỗi ngày một bước, trung tín với bổn phận hôm nay. Thánh hoá công việc không phải là làm một cú bứt phá ngoạn mục đầu năm, mà là biết ‘cất vó’đều đặn mỗi sáng: đi làm đúng giờ, làm việc tử tế, cư xử công bằng, và không gian dối.
Dụ ngôn nén bạc còn nhắc chúng ta về một cám dỗ rất quen: chôn vùi ơn ban vì sợ hãi. Sợ thất bại, sợ bị chê cười, sợ mất mát& khiến ta chọn an toàn, không dám dấn thân. Nhưng năm mới mời gọi ta sống khác: dám thử, dám học, dám đổi mới, dám làm điều thiện nhiều hơn một chút so với năm cũ. Con ngựa của năm mới nhắc ta: muốn đến được chân trời mới, phải dám rời chuồng cũ.
Xin cho mỗi người chúng ta, trong năm mới này, biết nhận ra nén bạc Chúa trao nơi chính công việc hằng ngày của mình; biết làm cho nén bạc ấy sinh lời bằng sự chăm chỉ, trung thực và tinh thần phục vụ. Xin cho những ai đang vất vả mưu sinh tìm được niềm an ủi; những ai đang thành công biết khiêm tốn và quảng đại; những ai đang thất nghiệp không mất hy vọng. Và xin cho mọi công việc chúng ta làm - lớn hay nhỏ - đều góp phần làm cho gia đình ấm hơn, xã hội tốt hơn, và thế giới gần với Nước Chúa hơn một chút mỗi ngày.
Bước vào năm mới, xin Chúa ban cho chúng ta trái tim của người đầy tớ trung tín: biết lên đường như con ngựa bền bỉ, biết làm giàu những nén bạc Chúa trao, và biết biến từng giọt mồ hôi lao động thành lời tạ ơn dâng lên Ngài.
-----------------
Lm Paul N.N