Ra Đi - Bước Qua - Hiển Dung
- T7, 28/02/2026 - 00:50
- Lm. J.B Nguyễn Minh Hùng
Ra Đi - Để Không Mất Chúa
Bước Qua - Để Không Mất Mình
Hiển Dung - Để Biết Mình Là Dân Của Chúa
Chúa Nhật II Mùa Chay Năm A
Khi người nông dân tung hạt xuống đất là chấp nhận "mất": Hạt lúa không còn trong tay, không còn nguyên vẹn. Nó bị chôn vùi. Ai không tin mùa gặt, sẽ không dám gieo. Không tin đất sẽ sinh hoa trái, sẽ không dám để hạt mục đi.
Đức tin cũng vậy. Thiên Chúa đặt vào tay ta một chọn lựa. Chọn lựa ấy giống như gieo hạt xuống đất tối. Không thấy gì. Không biết tương lai. Chỉ biết một điều: Nếu không dám trao đi, sẽ không bao giờ có mùa.
Chúa Nhật II Mùa Chay nói với chúng ta về điều đó. Đó là một con người dám gieo cả tương lai mình vào tay Thiên Chúa. Một nhóm môn đệ được cho thấy ánh sáng để không gục ngã khi trời tối. Một Thiên Chúa không giữ lại gì cho riêng mình, nhưng hiến mình cho Dân.
Để rồi mỗi người chúng ta phải tự hỏi: Tôi có thực sự là Dân của Chúa không? Hay tôi chỉ đứng bên lề giao ước?
Chúa Nhật II Mùa Chay không phải là câu chuyện đẹp để chiêm ngắm. Đây là một lời gọi phải trả lời. Thiên Chúa không tìm những người giữ đạo cho xong. Chúa tìm một Dân. Dân thì phải thuộc về Chúa - và Chúa thuộc về Dân. Không nửa vời. Không hời hợt.
I. ÁPRAM - KHI MẤT TẤT CẢ MÀ KHÔNG MẤT CHÚA.
"Hãy rời bỏ xứ sở…". Lời ấy không nhẹ. Đó là nhổ gốc. Rời quê hương là rời chỗ bám víu. Rời họ hàng là rời điểm tựa. Rời nhà cha là rời căn tính. Ápram ra đi. Không bản đồ. Không tương lai bảo đảm. Chỉ có một điều: Chúa đã nói.
Cao điểm của đức tin Ápram không phải lúc ra đi. Mà là lúc ông cầm dao. Một người cha. Một đứa con duy nhất. Một lệnh truyền khó hiểu. Có lẽ đêm trước hôm ấy, ông không ngủ. Có lẽ nước mắt không dám chảy thành tiếng. Có lẽ mỗi bước lên núi là một bước rách tim.
Nhưng ông không buông Chúa. Vì không buông Chúa, ông không mất con. Không buông Chúa, ông không mất lời hứa. Không buông Chúa, ông trở thành cha của muôn dân.
Ở đây, tương quan DÂN - CHÚA lộ diện: Dân dám trao điều quý nhất.
Và Chúa không bao giờ phản bội điều Chúa đã hứa.
Sống giữa đời, chúng ta sợ mất nhiều thứ. Nhưng điều đáng sợ nhất là mất Chúa. Mất mùa chưa phải tận cùng. Mất tiền chưa phải tận cùng. Mất danh chưa phải tận cùng. Mất Chúa mới là mất tất cả.
II. HIỂN DUNG - KHI CHÚA KHÔNG MUỐN DÂN TUYỆT VỌNG.
Chúa Giêsu vừa loan báo thập giá. Các môn đệ hoang mang. Và Chúa đưa họ lên núi. Ngay sau đó, lạ lùng: Ánh sáng bừng lên. Dung nhan rực rỡ. Tiếng Cha xác nhận: "Đây là Con yêu dấu". Sao lại cho thấy vinh quang lúc này? Vì Chúa biết họ sắp bước vào bóng tối. Hiển dung không xóa thập giá. Hiển dung để họ đủ sức đi qua thập giá.
Giống như giữa mùa giông, bầu trời chợt lóe sáng. Ánh sáng ấy không ngăn mưa. Nhưng cho ta biết: mặt trời chưa chết.
Thiên Chúa không bao giờ thử thách Dân mà không ban trước một tia hy vọng.
Nhưng có một điều đáng sợ: Phêrô muốn dựng lều. Muốn ở lại.
Muốn giữ khoảnh khắc đẹp mà không xuống núi. Chúng ta cũng vậy: thích đạo khi nhà bình an; thích cầu nguyện khi lòng nhẹ; thích Chúa khi đời dễ chịu. Nhưng khi xuống núi: bệnh tật, con cái hư hỏng, gia đình rạn nứt, ta hoang mang. Ta muốn hiển dung mà không muốn thập giá. Không có con đường ấy!
III. THẬP GIÁ - HIỂN DUNG DỮ DỘI NHẤT.
Nếu Tabor là hiển dung sáng láng, thì Canvê là hiển dung dữ dội. Canvê không có ánh sáng trắng tinh. Chỉ có thân thể rách nát. Chỉ có máu và gai. Nhưng chính ở đó, Thiên Chúa tỏ mình trọn vẹn nhất. Vì ở đó, không chỉ là một con người chịu đau. Mà là Thiên Chúa hiến mình cho Dân.
Đây là điều làm ta phải run: Chúng ta không theo một Thiên Chúa xa lạ. Chúng ta thuộc về một Thiên Chúa đã chết vì mình. Tương quan ấy không êm đềm. Nó mạnh. Nó sâu. Nó buộc ta phải chọn: Nếu Chúa đã trao mình cho tôi đến thế, tôi có thể sống hời hợt sao? Nếu Chúa đã yêu tôi đến tận cùng, tôi có thể chỉ giữ đạo cho xong sao?
IV. MÙA CHAY - LÚC PHẢI QUYẾT ĐỊNH MÌNH LÀ AI.
Ra đi trong đức tin nghĩa là:
- Dám bỏ thói quen xấu.
- Dám cắt một điều mình biết là không đẹp lòng Chúa.
- Dám đặt Chúa trên lợi ích riêng.
Bước qua thử thách nghĩa là:
- Khi bệnh đến, không oán.
- Khi nghèo đến, không bỏ lễ.
- Khi con cái xa Chúa, không bỏ cầu nguyện.
Hiển dung nghĩa là: Để thánh giá đời mình không làm mình khô cứng, mà làm mình mềm ra trước mặt Chúa.
Hiển dung hôm nay: Khi đau khổ không làm tôi cay nghiệt.
Hiển dung mai ngày: Khi tôi được bước vào ánh sáng vĩnh cửu.
V. MỘT CÂU PHẢI TRẢ LỜI: TÔI LÀ AI?
Là người giữ đạo cho xong? Hay là Dân của Chúa?
Nếu tôi thực sự là Dân của Chúa, thì khi Chúa đi qua thập giá, tôi không thể đứng ngoài.
Nếu tôi không dám theo Chúa khi đời tối, tôi sẽ không thấy ánh sáng mai ngày.
Mùa Chay không hỏi ta hiểu bao nhiêu. Mùa Chay hỏi ta dám đi bao xa với Chúa.
Lạy Chúa, xin đừng để chúng con mất Chúa vì sợ mất điều khác. Xin cho chúng con dám ra đi như Ápram. Dám xuống núi như các Tông đồ. Dám đứng dưới Thánh Giá như những người thuộc về Chúa.
Để khi đời khép lại, Chúa có thể nói với chúng con: "Đây là Dân của Ta".
Lm JB NGUYỄN MINH HÙNG