Nhảy đến nội dung

Ở hay ghé? - Hoài mong lên tiếng

Ở hay ghé?

“Ngôi Lời đã trở nên người phàm và cư ngụ giữa chúng ta!”.

“Không ai ở địa ngục có thể nói, ‘Chúa đặt tôi ở đó!’; không ai trên thiên đàng có thể bảo, ‘Tôi đặt mình ở đây!’. Tôi có gì dưới thế, tôi được gì trên trời, cũng là do Con Một Thiên Chúa - Đấng từ trời xuống - tặng ban!” - John Hannah.

Kính thưa Anh Chị em,

Nếu Hannah nhắc rằng con người không tự quyết định số phận mình, thì Tin Mừng hôm nay mặc khải một điều quyết định hơn: giữa ‘ở hay ghé’, Thiên Chúa đã “chọn ở” với con người. Ngài cư ngụ với nó!

Luca kể chuyện Giáng Sinh với những chi tiết rất người: một hài nhi, một máng cỏ, một đêm đông, một gia đình không tìm được chỗ trọ. Những chi tiết ấy có thể khiến người hời hợt tưởng rằng, Thiên Chúa chỉ ghé qua lịch sử nhân loại trong một khoảnh khắc rồi đi. Gioan không cho phép hiểu như thế bằng cách đẩy cái nhìn đi xa hơn, sâu hơn và cao hơn, “Ngôi Lời đã trở nên người phàm và cư ngụ giữa chúng ta!”. “Nhập Thể cho phép chúng ta khoan sâu vào tim trái đất và thấy ở đó lấp lánh thần tính!” - Avery Dulles.

“Ở hay ghé?” không chỉ là câu hỏi về cách Thiên Chúa đến, mà còn là câu hỏi về bản chất tình yêu của Ngài. Ghé là đến rồi đi; ở là gắn bó, mang lấy, chịu đựng. Ghé không để lại dấu vết; ở thì mang cả vết thương. Và Thiên Chúa đã chọn ở! “Cư ngụ” là dựng lều, cắm trại, ở cùng. Ngài không mặc lấy nhân tính như một chiếc áo khoác vào, cởi ra; Ngài không đến để quan sát con người từ bên ngoài, nhưng bước vào bên trong, mặc lấy thân phận mong manh của nó - một xác phàm đói khát, mệt mỏi, bị từ chối, hiểu lầm - và sau cùng, thập tự. Đó là cái giá của việc ở lại, chứ không phải ghé qua. “Chỉ những ai khiêm nhường mới tin và vui mừng rằng, Thiên Chúa chọn điều nhỏ bé và thấp hèn rồi biến nó nên kỳ diệu!” - Dietrich Bonhoeffer.

Nếu với Luca, đêm Bêlem là đêm Thiên Chúa bước vào thế giới; thì với Gioan, đó là khoảnh khắc Ngài quyết định ở lại trong thế giới. Nếu các mục đồng run sợ trước vinh quang Chúa, thì Gioan táo bạo hơn, “Chúng tôi đã nhìn thấy vinh quang của Người”. Vinh quang ấy không chói loà trên mây trời, nhưng lặng lẽ toả sáng trong một đời sống ở lại - ở với con người, với lịch sử, với tội lỗi và khổ đau của nó. “Trong mỗi giây phút, hãy vui mừng vì Chúa đang ở với bạn!” - Brother Lawrence.

Anh Chị em,

Giữa một thế giới quen sống “văn hoá ghé qua” - ghé qua các mối quan hệ, ghé qua trách nhiệm, ghé qua niềm tin - Lời Chúa hôm nay loan báo một điều buộc chúng ta dừng lại. Thiên Chúa không ghé qua đời ai, Ngài ở lại; không yêu chúng ta bằng tình yêu thử nghiệm, nhưng bằng tình yêu tự hiến đến cùng. “Thiên Chúa gần bạn hơn chính bạn đối với bản thân mình!” - Ramakrishnananda. Và vì ở gần, ở lại, nên mọi ân ban của cuộc đời chúng ta - dưới đất hay trên trời - đều là hồng ân nhưng không từ Ngài.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, xin ở lại với con như hải đăng không tắt giữa đêm đen của bão biển. Dẫn con qua mọi đổi thay, nâng con lên trong thử thách và giữ con trong bình an!”, Amen.

Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

 

 

 

Hoài mong lên tiếng

“Bà không rời bỏ Đền Thờ, những ăn chay cầu nguyện, đêm ngày thờ phượng Thiên Chúa”.

“Không nỗi buồn nào lớn hơn nỗi buồn của một quả phụ rảo bước mỗi ngày đến nghĩa trang; ở đó, cô đứng lặng trân một vài phút trước khi bắt đầu một ngày mới. Cô ấy biết, một phần của cô đang ở đó; và phần kia, ở trong bổn phận thường ngày!” - Robert Slater.

Kính thưa Anh Chị em,

Tin Mừng hôm nay không nói đến một quả phụ ủ dột, nhưng nói đến Anna, một quả phụ mà lòng vui như hội, đã để ‘hoài mong lên tiếng’ thành một chứng tá.

Luca không phác hoạ một quả phụ bị giam trong ký ức mất mát, nhưng một quả phụ vui tươi hồn nhiên. Suốt bảy mươi bảy năm, “bà không rời bỏ Đền Thờ, những ăn chay cầu nguyện, đêm ngày thờ phượng Thiên Chúa”. Nhà của Chúa là nhà của bà; và chính sự gắn bó bền bỉ ấy giúp bà đọc được dấu chỉ của Thiên Chúa. Đó không phải là sự lặp lại vô hồn của thói quen, nhưng là một đời chờ đợi được ủ men trong cầu nguyện. Sự chờ đợi hàng chục thập kỷ đã trở thành lựa chọn sống; cũng chính sự trung tín ấy làm cho bà nhạy cảm với ‘gió’ của Thánh Thần. Nếu hôm ấy Anna ở lại phòng, nếu bà bỏ một buổi cầu nguyện… có lẽ lịch sử cứu độ vẫn tiếp diễn; nhưng bà đã không có mặt trong khoảnh khắc một đời đợi chờ. “Mọi thứ đến với người biết chờ - với điều kiện người ấy biết mình đang chờ điều gì!” - Woodrow Wilson.

Vì thế, khi Thánh Gia lên đền thánh, Anna cùng Simêon được Thánh Thần thúc đẩy mà có mặt. Trước Hài Nhi nhỏ bé, gánh nặng tuổi tác dường như tan biến. Cả hai nhận ra nơi đứa trẻ ấy một sức mạnh mới, mở ra cho họ một nhiệm vụ mới. Nhìn Simêon ẵm Hài Nhi, bà lập tức nhận ra đứa trẻ ấy là ai; niềm hoài mong dài suốt một đời bỗng tìm được tiếng nói. Bà ca ngợi Thiên Chúa và nói về trẻ Giêsu cho mọi người. Từ đây, ‘hoài mong lên tiếng’ - hướng lên Thiên Chúa trong ngợi khen, hướng về tha nhân trong loan báo. “Cuộc sống goá bụa lâu dài của bà dành cho việc thờ phượng trong đền thờ và tham gia vào việc mong đợi sự cứu chuộc Israel đã ‘lên đến đỉnh điểm’ trong cuộc gặp gỡ của bà với Hài Nhi!” - Bênêđictô XVI.

Anh Chị em,

Chỉ một câu, Luca đã vẽ nên chân dung một con người thánh thiện. Cuộc đời ấy khác xa cuộc đời của quả phụ ngày ngày ra nghĩa trang; nó không bị giam trong quá khứ, nhưng mở ra cho tương lai. Thiên Chúa ước mong trái tim mỗi người chúng ta - như trái tim Anna - luôn quy hướng về Ngài, ‘hoài mong’ Ngài, một hoài mong không khép kín, nhưng đủ chín để có thể lên tiếng và nhạy cảm trước bao việc Ngài làm trong thế giới, một thế giới xám xịt, đầy buông xuôi và mệt mỏi. “Chỉ trong bóng tối bạn mới thấy được những vì sao!” - Martin Luther King. Ước gì đời sống cầu nguyện của chúng ta cũng cho phép ‘hoài mong lên tiếng’, để mỗi người trở thành một tia hy vọng, một dấu chỉ sống động - Dấu Chỉ Giêsu!

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, dạy con yêu thích cầu nguyện, giục con ‘rảo bước’ đến ‘đền thờ’ mỗi ngày; bởi lẽ, con ‘hoài mong’ Chúa, Chúa ‘hoài mong’ con - và nhất là thế giới cũng hoài mong Ngài!”, Amen.

Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

 

Danh mục:
Tác giả: