Nhảy đến nội dung

Suy Niệm Tam Nhật Thánh

Suy Niệm Tam Nhật Thánh
 

THỨ NĂM TUẦN THÁNH : TẤM BÁNH BẺ RA CHO MỘT THẾ GIỚI ĐÓI YÊU THƯƠNG.

Có một người mẹ mỗi sáng đều dậy rất sớm, lặng lẽ chuẩn bị bữa ăn cho cả gia đình rồi vội vã đi làm. Bữa cơm đơn giản, đôi khi chỉ là những món rất bình thường, nhưng lúc nào cũng nóng hổi và đủ đầy. Một ngày, người con vô tình thức dậy sớm và thấy mẹ mình ăn vội phần còn lại, thậm chí có hôm chỉ là chút cơm nguội. Khi được hỏi, người mẹ chỉ cười: ‘Mẹ ăn gì cũng được, miễn là con no’. Lúc ấy, người con mới hiểu: có một thứ tình yêu không ồn ào, nhưng luôn là cho đi phần tốt nhất của mình.

Thưa cộng đoàn, Thứ Năm Tuần Thánh đưa chúng ta vào một khoảnh khắc rất đặc biệt: bữa Tiệc Ly - nơi Chúa Giêsu không chỉ nói về tình yêu, không chỉ dạy về tình yêu, nhưng sống tình yêu đến tận cùng. Đây là một ngày lễ vô cùng cảm động, nơi tình yêu chạm đến tận cùng của sự khiêm nhường. Không phải là thứ tình yêu được nói bằng những lời lớn lao, hay “gian gian díu díu mập mờ”, nhưng là thứ tình yêu cúi xuống, âm thầm, và trao đi chính mình.

Thật vậy, trong bữa Tiệc Ly, Chúa Giêsu biết rất rõ điều gì đang chờ đợi mình: sự phản bội, sự chối từ, và cái chết trên thập giá. Thế nhưng, Ngài không rút lui, không khép lòng, không giữ lại điều gì cho riêng mình. Trái lại, chính trong giây phút ấy, Ngài lại chọn trao ban. Ngài cầm lấy bánh, bẻ ra và nói: ‘Này là Mình Thầy’. Ngài cầm chén rượu, trao đi và nói: ‘Này là Máu Thầy’.Không dừng lại ở đó, Chúa còn quỳ xuống rửa chân cho các môn đệ. Một Thiên Chúa cúi xuống trước con người. Một người Thầy trở nên như người phục vụ. Cử chỉ ấy làm đảo lộn mọi cách hiểu về quyền lực và tình yêu. Trong thế giới này, người ta thường muốn được nâng lên, muốn được phục vụ, muốn được công nhận. Nhưng nơi Chúa Giêsu, càng yêu, Ngài càng hạ mình xuống. Càng yêu, Ngài càng sẵn sàng trở nên bé nhỏ. Trong khi Chúa cúi mình rửa chân cho các môn đệ - một cử chỉ của người nô lệ hạ mình trước chủ - thì các môn đệ vẫn còn đang tranh luận xem ai là người lớn nhất. Trong khi Chúa hóa thân thành Tấm Bánh của sự hiệp nhất, thì Giu-đa lại dùng chính miếng bánh ấy để thực hiện một giao kèo phản bội. Lòng dạ con người thường đáp trả sự vô biên của Thiên Chúa bằng sự giới hạn của lòng ích kỷ. Chúng ta đến với bàn tiệc Thánh Thể nhưng tâm hồn lại chất chứa những toan tính, chia rẽ và sự dửng dưng. Chúng ta nhận lấy Tấm Bánh Tình Yêu nhưng lại từ chối trở thành "tấm bánh" cho những người xung quanh.

Vì thế, Thứ Năm Tuần Thánh không chỉ là ngày tưởng niệm một biến cố đã qua, không chỉ chiêm ngắm tình yêu khiêm nhường tự hiến của Chúa, nhưng là lời mời gọi thay đổi để sống một lối sống mới. Một lối sống biết cúi xuống, biết trao đi, biết trở nên tấm bánh cho người khác.Sống khác không phải bằng những điều lớn lao, nhưng bằng những chọn lựa rất cụ thể mỗi ngày.Là trong gia đình, biết nhường nhịn thay vì hơn thua. Đừng để tình yêu chỉ là lời nói, hãy để nó trở thành tấm bánh bẻ ra qua sự hiện diện và nâng đỡ lẫn nhau mỗi ngày. Là trong công việc, sống trung thực dù không ai thấy. Là trong tương quan, biết lắng nghe, tha thứ, dù lòng còn tổn thương. Và hơn hết, là dám để mình ‘’bị bẻ ra’: bẻ đi cái tôi ích kỷ, bẻ đi sự nóng nảy, bẻ đi thói quen chỉ nghĩ cho bản thân. Mỗi lần chúng ta bẻ đi một chút cái tôi của mình, là mỗi lần chúng ta bước gần hơn vào mầu nhiệm Thánh Thể. Mỗi lần chúng ta trao đi mà không tính toán, mỗi lần chúng ta hy sinh mà không đòi đáp trả, là mỗi lần chúng ta đang sống lại mầu nhiệm Thánh Thể trong chính cuộc đời mình. Và là cách chúng ta đáp lại lời mời gọi của Chúa: "Anh em hãy làm việc này mà nhớ đến Thầy". Tưởng niệm Chúa không chỉ là làm lại nghi thức, mà là làm lại hành vi yêu thương của Chúa trong thế giới hôm nay. Xin cho mỗi người chúng ta, khi tham dự Thánh Lễ hôm nay, không chỉ đón nhận tấm bánh được bẻ ra, nhưng cũng biết để chính mình được bẻ ra, được trao đi, để trở thành dấu chỉ của tình yêu Thiên Chúa giữa cuộc đời này.

Lạy Chúa Giêsu, Đấng đã hiến mình trở nên Tấm Bánh cho chúng con, xin tha thứ cho những lần chúng con đã đáp trả tình yêu Chúa bằng sự bạc bẽo và vô cảm. Xin cho chúng con biết kinh ngạc trước tình yêu tự hiến của Chúa, để từ đó, chúng con dám bước ra khỏi vỏ ốc ích kỷ của mình. Xin biến đổi chúng con thành những tấm bánh ngon, biết bẻ ra cho gia đình, biết san sẻ cho bạn bè, và biết trao ban cho những người đang khát khao tình người. Để qua cách chúng con sống và yêu thương, thế giới nhận ra rằng Chúa vẫn đang hiện diện và vẫn tiếp tục hiến mình cho nhân loại mỗi ngày. Amen.

————————

THỨ SÁU TUẦN THÁNH: KHI TÌNH YÊU CHẾT THAY CHO SỰ SỐNG

Có một câu chuyện kể về trận lũ quét kinh hoàng tràn qua một ngôi làng nhỏ. Giữa dòng nước xiết cuồn cuộn, một người cha đã dùng hết sức mình để đẩy đứa con nhỏ lên một mái nhà cao, còn mình thì bị dòng nước cuốn trôi ngay sau đó. Trước khi chìm hẳn, ông chỉ kịp nhìn con một lần cuối với ánh mắt bình thản đến lạ lùng. Nhiều năm sau, đứa bé ấy lớn lên, mỗi khi đứng trước dòng sông năm cũ, anh không chỉ thấy nỗi đau, mà thấy một món nợ ân tình quá lớn. Anh hiểu rằng mình đang sống bằng hơi thở của cha, bằng nhịp đập trái tim của người đã chọn cái chết để anh được quyền làm người. Anh không thể sống một cuộc đời tầm thường, vì mạng sống này đã được mua bằng một cái giá quá đắt.

Thưa cộng đoàn, Thứ Sáu Tuần Thánh chính là ngày mà nhân loại đứng trước "dòng sông cái chết" để nhìn thấy một Thiên Chúa đã gieo mình xuống đó nhằm cứu lấy chúng ta. Thứ Sáu Tuần Thánh đưa chúng ta đến trước thập giá - nơi không còn lời giảng dạy, không còn phép lạ, chỉ còn một thân thể bị treo lên, đau đớn và lặng thinh. Nhưng chính trong sự thinh lặng ấy, tình yêu lại là tiếng nói lớn nhất. Chúa Giêsu không chết như một nạn nhân bất lực, hay như một tử tội bị hành hình do sự xui xẻo của số phận, Ngài không bị đẩy vào cái chết, mà tự nguyện bước vào. Ngài biết rõ con đường này dẫn đến đâu, nhưng vẫn đi. Vì Ngài yêu. Đó không phải là một cái chết vô nghĩa, mà là một cái chết có chủ ý - cái chết để trao ban, cái chết để cứu độ. Đó là một tình yêu chết thay, một sự hy sinh tự nguyện, một tình yêu vẫn tiếp tục, ngay cả khi bị tổn thương; một tình yêu không rút lại, ngay cả khi bị từ chối.

Và vì thế, khi đứng trước thập giá, chúng ta không thể chỉ nhìn Chúa, nhưng phải nhìn lại chính mình. Vì cuộc Khổ Nạn không chỉ là chuyện của ngày xưa, nhưng vẫn đang tiếp diễn mỗi ngày. Mỗi lần chúng ta làm tổn thương người khác bằng lời nói của mình. Mỗi lần chúng ta quay lưng với người đang cần mình. Mỗi lần chúng ta chọn điều có lợi cho mình mà bất chấp điều đúng. Là mỗi lần thập giá lại được dựng lên. Chúng ta thường xúc động khi nhìn lên Thánh giá trong nhà thờ, nhưng lại dễ dàng "đóng đinh" anh chị em mình bằng sự xét đoán và vô cảm trong cuộc sống thường ngày. Chúng ta nhận lấy ơn cứu độ như một điều hiển nhiên, nhưng lại từ chối hy sinh một chút tiện nghi hay cái tôi cá nhân để giúp đỡ người khác. Nhiều khi, chúng ta sống như thể Chúa chưa từng chết cho mình, hoặc tệ hơn, chúng ta dùng mạng sống mà Chúa đã cứu chuộc để làm những điều xúc phạm đến tình yêu của Ngài.

Chính vì điều đó, Thứ Sáu Tuần Thánh không dừng lại ở việc cho chúng ta thấy tội lỗi, mà còn mở ra một con đường: con đường của ‘cái chết vì yêu’. Sự đáp trả chân thành nhất không nằm ở những giọt nước mắt cảm thương, mà nằm ở một cuộc hoán cải thực tế trong đời sống: Chúng ta không được mời gọi chết như Chúa trên thập giá, nhưng được mời gọi chết mỗi ngày trong đời sống: Chết đi một lời nói làm người khác đau. Chết đi một cái tôi nóng nảy. Chết đi một sự hơn thua. Chết đi một ích kỷ rất nhỏ. Và thay vào đó là: một lời nói nhẹ nhàng hơn, một sự nhường nhịn, một hành động tha thứ, một việc tốt âm thầm. Chính những ‘cái chết nhỏ’ ấy, khi được làm vì yêu, sẽ làm cho cuộc đời này bớt đi những thập giá. Thập giá của Chúa không đòi chúng ta phải chịu đau khổ như Ngài, nhưng mời gọi chúng ta sống như Ngài: dám cho đi, dám hy sinh, dám yêu đến cùng.

Xin cho mỗi người chúng ta, khi quỳ trước thập giá hôm nay, không chỉ xúc động, nhưng biết chọn sống khác đi. Để cuộc Khổ Nạn của Chúa không còn tiếp diễn vì chính chúng ta, nhưng trở thành nguồn sức mạnh giúp chúng ta biết yêu - một tình yêu dám trao ban, dám hy sinh, và dám đi đến cùng.

Lạy Chúa Giêsu chịu đóng đinh, hôm nay khi chúng con quỳ xuống hôn kính chân Chúa, xin cho chúng con không chỉ chạm vào gỗ đá, mà chạm được vào tình yêu chết thay của Ngài. Xin tha thứ vì những lần chúng con đã sống bạc bẽo với ơn cứu độ. Xin biến đổi chúng con, để mạng sống mà Chúa đã mua bằng máu này không còn thuộc về chúng con nữa, nhưng hoàn toàn thuộc về Chúa và anh chị em. Xin cho mỗi nhịp thở của chúng con từ nay về sau đều mang hương vị của lòng trắc ẩn, sự hy sinh và một tình yêu dám đi đến cùng, như Ngài đã yêu chúng con trên đồi Golgotha năm xưa. Amen.

—————

HẸN GẶP ĐẤNG PHỤC SINH TẠI GALILÊA CỦA ĐỜI MÌNH

Có một người mẹ vô tình bị lạc mất đứa con nhỏ trong một khu chợ đông. Bà chạy khắp nơi, gọi tên con trong tuyệt vọng, nước mắt lăn dài. Một lúc sau, một người lớn tuổi đã bảo bà: "Hãy quay lại chỗ bà đã gặp con lần cuối". Bà quay lại. Và đúng ở nơi tưởng như đã mất, đứa bé đang đứng đó, khóc và chờ mẹ. Có những lúc trong đời, chúng ta cũng giống như người mẹ ấy: khi gặp bế tắc hay mất mát, ta cứ mải miết chạy đi tìm kiếm những giải pháp xa xôi, nhưng thật ra, điều quý giá nhất mà ta tưởng đã mất lại đang chờ ta ở một nơi rất quen thuộc.

Hôm nay, chúng ta quy tụ nơi đây để mừng Chúa Phục sinh, giữa ánh nến lung linh và tiếng hát Alleluia vang dội. Nhưng giữa bầu khí long trọng này, chúng ta cần tự vấn lòng mình: "MừngChúa Phục Sinh để làm gì? Điều đó có ích gì cho cuộc đời đầy rẫy áp lực của tôi?. Hay là để sống một điều gì đó chạm đến chính cuộc đời tôi hôm nay?

Phải, nếu Phục Sinh chỉ là một phép lạ của hơn 2000 năm trước, nó sẽ không giúp gì được cho nỗi đau của chúng ta hiện tại. Vì thế, hãy xác tín và nói với nhau rằng: Chúng ta tin Chúa Phục Sinh là để không bao giờ tuyệt vọng, vì biết rằng nấm mồ không phải là điểm cuối cùng của kiếp người. Tin để biết rằng cuộc đời tôi không bị khóa chặt trong quá khứ, nhưng luôn có thể bắt đầu lại với Thiên Chúa. Tin Chúa Phục Sinh là để có sức mạnh bước đi giữa đau khổ, vì biết rằng Thập Giá không phải là điểm kết thúc. Và trên hết, tin Chúa Phục Sinh là để gặp một Đấng đang sống - đang hiện diện, đang chờ tôi trong chính cuộc đời này. Nếu Chúa đã sống lại, thì không có gì trong đời tôi là vô vọng nữa.

Tin mừng hôm nay là một bằng chứng. Các người phụ nữ ra thăm mộ. Họ đi trong tâm trạng trĩu nặng, mang theo dầu thơm để xức một xác chết. Đối với họ lúc đó, ngôi mộ là một dấu chấm hết. Thế nhưng, Thiên Chúa đã đảo ngược tất cả. Các bà đi tìm một xác chết, nhưng lại gặp được Đấng Hằng Sống. Tin Mừng ghi lại thái độ của các bà: ‘vừa sợ hãi lại vừa hớn hở vui mừng’. Họ sợ trước uy quyền Thiên Chúa, nhưng vui vì Thầy mình đã chiến thắng, và chính khi hớn hở chạy đi báo tin, các bà gặp Chúa Phục Sinh, Ngài sai các bà báo cho các môn đệ hãy trở về Galilêa, nơiđó họ cũng sẽ được gặp Ngài. Tại sao lại là Galilêa?Không phải Giêrusalem - nơi vừa xảy ra biến cố lớn lao. Không phải ngôi mộ - nơi vừa chứng kiến quyền năng Thiên Chúa. Nhưng là Galilêa?. Galilêa đó là nơi bắt đầu. Nơi Chúa gọi các môn đệ lần đầu tiên. Nơi họ bỏ lưới, bỏ thuyền mà đi theo Ngài. Nơi họ đã từng say mê, từng quảng đại, từng đầy lửa. Nhưng cũng chính là nơi: họ đã hiểu lầm Chúa, đã tranh giành hơn thua, đã yếu đuối, và cuối cùng đã bỏ chạy.

Chúa không hẹn gặp chúng ta ở nơi chúng ta hoàn hảo nhất. Chúa không đợi chúng ta trở nên thánh thiện rồi mới xuất hiện. Chúa không yêu cầu chúng ta phải ‘xứng đáng’ rồi mới được gặp Ngài. Ngài hẹn chúng ta trở về chính nơi cuộc đời mình đã bắt đầu với Ngài. Dù nơi đó có lẫn lộn giữa yêu thương và yếu đuối. Đó là: đời sống gia đình - nơi ta từng yêu thương, nhưng giờ đầy căng thẳng. Công việc - nơi ta từng nhiệt huyết, nhưng giờ chỉ còn mệt mỏi. Đời sống đức tin -nơi ta từng sốt sắng, nhưng giờ trở nên khô khan. Có khi Galilêa của ta là chính một vết thương… mà ta muốn quên đi. Một tội lỗi… mà ta không dám nhìn lại. Một thất bại… mà ta nghĩ là đã chôn vùi tất cả. Chúng ta thường nghĩ: phải tránh những nơi đó. Nhưng Chúa lại nói: “Hãy trở về đó - Ta đang đợi con ở đó”. Chính ở đó, Chúa Phục Sinh đang chờ ta. Ngài không kéo ta ra khỏi cuộc đời, nhưng bước vào cuộc đời ta để biến đổi nó từ bên trong. Ngài sẽ làm cho một con người đang mệt mỏi trở nên có hy vọng, một con người đang ngã trở nên đứng dậy, một con người tưởng như đã chết bên trong được sống lại. Tin vào Đấng Phục Sinh không làm cuộc đời tôi hết khó khăn, nhưng làm cho tôi không còn phải đi một mình, và không còn sống như một người đã chết.

Kính thưa cộng đoàn, giống như người mẹ quay lại nơi cũ để tìm thấy con mình, hôm nay Chúa cũng mời gọi chúng ta quay về với Ga-li-lê-a - về với những bổn phận hằng ngày bằng một trái tim mới. Đừng tìm Chúa nơi mộ trống của quá khứ, cũng đừng tìm Ngài trong những ảo vọng xa xôi. Ngài đang sống, đang rảo bước và đang chờ đợi chúng ta ở ngay ngưỡng cửa nhà mình, trong chính Galileâa của đời mình.

Lạy Chúa Giê-su Phục Sinh, xin cho con biết nhận ra Chúa đang đợi con nơi "Ga-li-lê-a" của gia đình và công việc hằng ngày. Xin biến đổi trái tim con, để mỗi lời nói hiền hậu, mỗi hành động vị tha của con đều trở thành minh chứng sống động rằng Chúa đã sống lại và đang hiện trị giữa chúng con. Amen.
 

 Lm Paul N.N

Tác giả: