Nhảy đến nội dung

Nhốn nháo - Thánh thiện vô trùng

Nhốn nháo

“Họ rảo khắp vùng ấy và nghe tin Người ở đâu, thì bắt đầu cáng bệnh nhân tới đó”.

“Nhiều người vội không phải vì sống quá đầy, mà vì sợ hoài phí cuộc đời. Không làm điều cần làm, chẳng còn giờ cho điều gì khác, họ là những người nhốn nháo nhất!” - Eric Hoffer.

Kính thưa Anh Chị em,

Bạn có thuộc hạng “không làm điều cần làm?”. Lời Chúa hôm nay nói đến sự ‘nhốn nháo’, “Nghe tin Người ở đâu, thì bắt đầu cáng bệnh nhân tới đó”.

“Họ rảo khắp vùng ấy”. Nghe thật sốt sắng; nhưng sốt sắng không luôn đồng nghĩa với đạo đức. Người ta có thể chạy vì khát khao Chúa; cũng có thể chạy vì trống rỗng; đôi khi không phải vì yêu nhiều, mà vì thiếu một điều duy nhất: sự thật với chính mình! Israel xưa từng rước Hòm Bia vang trời; cùng nhau, họ hát ca khúc, “Lạy Chúa, xin đứng dậy, ngự về chốn nghỉ ngơi!” - Thánh Vịnh đáp ca. Họ sát tế chiên bò “không sao đếm nổi” - bài đọc một. Nhưng Thiên Chúa lại nói, “Dân này kính Ta ngoài môi ngoài miệng, còn lòng chúng thì xa Ta!”. Hoá ra có một thứ đạo đức ồn ào mà rỗng ruột, một thứ nhiệt thành che giấu một trái tim chưa hoán cải. Người ta có thể làm rất nhiều cho Chúa… hầu khỏi để Chúa làm điều gì đó trong mình.

Cũng thế, dân chúng thời Chúa Giêsu. Họ rảo khắp tìm Ngài, mang theo bệnh nhân, mong một cuộc đời bớt đau; nhưng ít ai xin ơn tha thứ - phần sâu nhất - nơi tội lỗi và những thoả hiệp âm thầm đang làm mục ruỗng linh hồn. “Rất nhiều người tìm đến Chúa Giêsu để được chữa lành thể lý, nhưng rất ít người đến để xin ơn tha thứ. Tha thứ mới là phép lạ lớn nhất!” - Phanxicô.

‘Nhốn nháo’ không chỉ là chạy nhiều; nó còn là tránh né! Tránh một lần quỳ xuống và nói: “Con sai rồi!”. Có khi chúng ta rất giỏi lễ lạt, sinh hoạt dày đặc; mọi sự xem ra “đúng”, nhưng tầm nhìn mục vụ là “chuyện xa xỉ”. Bong bóng thì đẹp, nhưng vỡ nhanh; sau tiếng vỗ tay, mọi sự đâu vào đó. Và trong khi tay đầy việc, linh hồn tôi vẫn đói. ‘Nhốn nháo’ vì thế, không chỉ vô hồn - nó tập cho dân Chúa quen với lối sống đạo hình thức mà thiếu quỳ gối. “Khi tôn giáo trở thành trình diễn, linh hồn lặng lẽ rời khỏi căn phòng!” - Ronald Rolheiser.

Anh Chị em,

Giữa đám đông chen lấn, tâm Chúa Giêsu vẫn tịnh. Họ xô đẩy Ngài, nhưng lòng Ngài luôn hướng về Cha, về những linh hồn khao khát được cứu. Ngài không tìm sự tán dương; Ngài tìm những con tim biết mở ra, hầu chữa lành căn nguyên những đổ vỡ. Sau những thành công, Ngài lặng lẽ rút lui. Bình an của Ngài không đến từ sự ngưỡng mộ, nhưng từ sự hiệp thông với Cha. Cũng thế, chỉ khi chúng ta thôi ‘nhốn nháo’, dám đứng yên, để Ngài chạm vào điều đau nhất, chúng ta mới thực sự bình an. Thế giới không cần thêm những Kitô hữu bận rộn; thế giới cần những Kitô hữu tịnh tâm, hướng về Chúa, được chữa lành. “Chỉ khi bạn tìm kiếm Chúa trong thinh lặng của từng giây phút, bạn mới nhận ra: Ngài đã ở đó, chờ bạn để chữa lành mọi vết thương âm thầm nhất!” - Carlo Carretto.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, con sợ quỳ xuống, xin cho con can đảm; con sợ nói “con sai rồi”, xin cho con khiêm hạ; con sợ mất mát, xin cho con dám mất để được sống!”, Amen.

Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

 

 

Thánh thiện vô trùng

“Dân này tôn kính Ta bằng môi bằng miệng, còn lòng chúng thì lại xa Ta!”.

“Khi đôi môi cử hành lễ nghi mà nội tâm vẫn khép kín, đó không phải là thờ phượng - đó là đóng kịch!” - Romano Guardini.

Kính thưa Anh Chị em,

Lời Chúa hôm nay không công kích lễ nghi, nhưng chạm vào những trái tim cử hành lễ nghi mà nội tâm vẫn khép kín, những trái tim ‘thánh thiện vô trùng!’.

Như các biệt phái, chúng ta có thể rất đúng luật, chỉn chu, chuẩn mực; chúng ta rửa tay trước khi ăn, giữ chay đúng ngày, đọc kinh đủ giờ, tham dự phụng vụ đều đặn. Tất cả đều tốt. Chúa Giêsu không phủ nhận truyền thống; Ngài chỉ lật ngược vấn đề: điều gì đang diễn ra bên trong? Có khi môi miệng chúng ta mấp máy thành thạo, nhưng lòng lại không hề rung động; đứng trong đền thờ, mà đôi khi, trái tim thì đứng ngoài. Và thế là, thay vì để Thiên Chúa thanh tẩy mình, chúng ta lại dùng nghi lễ để che chắn mình. Một đời sống đạo như thế dễ trượt vào ‘thánh thiện vô trùng’. “Không cần nhiều lời, chỉ cần để nội tâm thưa ‘xin vâng’ trong từng lời kinh, từng cử chỉ - và bạn sẽ được biến đổi!” - Fulton Sheen.

Vì thế, vấn đề không phải là bỏ nghi lễ, nhưng là để nghi lễ dẫn chúng ta vào tương quan sống động với Thiên Chúa. “Phụng vụ không phải là điều chúng ta làm ra, nhưng là điều chúng ta bước vào!” - Henri de Lubac. Nếu phụng vụ là nơi chúng ta bước vào mầu nhiệm tự hiến của Chúa Kitô, thì chúng ta càng không thể bước vào mà lòng vẫn khép kín. Nếu Thánh Lễ là nơi Ngài trao mình, thì chúng ta không thể chỉ trao môi miệng.

“Dân này tôn kính Ta bằng môi bằng miệng, còn lòng chúng thì lại xa Ta!”. Xa không phải vì thiếu hình thức, nhưng vì thiếu tình yêu; xa vì chúng ta muốn một thứ đạo đức không làm mình đau, một sự công chính không đòi mình đổi thay. Nhưng theo Chúa Kitô là để mình bị uốn nắn, bị lột bỏ, bị thanh luyện. Đó không phải là sự ‘thánh thiện vô trùng’, mà là sự thánh thiện biết yêu đến mức chấp nhận bị thương.

Anh Chị em,

Đức Kitô không dựng hàng rào quanh sự thánh thiện của mình. Ngài chạm vào người phong hủi để làm họ được sạch; để một phụ nữ tội lỗi chạm vào chân mình hầu cô được tha. Chung bàn với hạng thu thuế, Ngài không kết án nhưng để cứu linh hồn họ. Và cuối cùng, Ngài chết trần trụi giữa máu và bụi, giữa tiếng chế nhạo và mùi tử khí. Sự thánh thiện của Ngài không ‘vô trùng’; đó là sự thánh thiện dám bị thương tích, dám mang lấy vết nhơ để trao lại cho chúng ta sự sống. Hôm nay, Chúa Giêsu không mời chúng ta bớt đạo đức; Ngài mời chúng ta đạo đức thật. Không chỉ tôn kính bằng môi miệng, nhưng bằng trái tim; không chỉ giữ luật, nhưng để luật dẫn đến yêu thương. Chỉ khi ấy, việc thờ phượng của chúng ta mới thôi là trình diễn, và trở thành gặp gỡ. “Mọi nghi thức chỉ là vỏ bên ngoài nếu không có lửa từ bên trong!” - Romano Guardini.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, đừng để con núp sau một đức tin sạch sẽ, cho con dám để Chúa chạm vào vết thương sâu kín nhất; xin thanh tẩy con bằng tình yêu đã đổ máu của Ngài!”, Amen.

Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)

 

 

Danh mục:
Tác giả: