Chạm đến tà áo lòng thương xót: Sức mạnh chữa lành của đức tin
- CN, 08/02/2026 - 09:09
- Lm Anmai, CSsR
✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mác-cô.
53 Khi ấy, qua biển rồi, Đức Giê-su và các môn đệ ghé vào đất liền tại Ghen-nê-xa-rét và lên bờ. 54 Thầy trò vừa ra khỏi thuyền, thì lập tức người ta nhận ra Đức Giê-su. 55 Họ rảo khắp vùng ấy và nghe tin Người ở đâu, thì bắt đầu cáng bệnh nhân đến đó. 56 Người đi tới đâu, vào làng mạc, thành thị hay thôn xóm nào, người ta cũng đặt kẻ ốm đau ở ngoài đường ngoài chợ, và xin Người cho họ ít là được chạm đến tua áo choàng của Người ; và bất cứ ai chạm đến, thì đều được khỏi.
9. 2 Chạm đến tà áo lòng thương xót: Sức mạnh chữa lành của đức tin
Đoạn Tin Mừng theo thánh Mác-cô mà chúng ta vừa nghe công bố đưa chúng ta đến một khung cảnh đầy sống động và hối hả tại vùng đất Ghen-nê-xa-rét. Sau những hành trình vượt biển đầy sóng gió, Đức Giê-su và các môn đệ không tìm thấy một bến đỗ nghỉ ngơi tĩnh lặng, mà ngay lập tức bị vây quanh bởi một đám đông khao khát sự sống. Hình ảnh "Thầy trò vừa ra khỏi thuyền, thì lập tức người ta nhận ra Đức Giê-su" cho thấy sức hút mãnh liệt của Đấng Thiên Sai. Danh tiếng của Người không còn bó hẹp trong những bài giảng thuyết trừu tượng, mà đã trở thành một niềm hy vọng cụ thể, hữu hình cho những thân phận đang bị vùi dập bởi bệnh tật và khổ đau. Người ta không chỉ nhận ra một vị thầy dạy giáo lý, mà nhận ra một nguồn lực cứu độ đang hiện diện giữa lòng nhân thế.
Sự hối hả của đám đông được mô tả qua những động từ mạnh: "rảo khắp vùng", "nghe tin", "cáng bệnh nhân đến". Đây là một cuộc chạy đua với thời gian và định mệnh. Những con người này đã sống quá lâu trong bóng tối của sự đau đớn, họ mang trên mình những gánh nặng thể xác và cả nỗi nhục nhã của những người bị coi là tội lỗi theo quan niệm thời bấy giờ. Khi Đức Giê-su xuất hiện, một luồng sinh khí mới thổi bùng lên. Họ không chỉ đợi Người đến với mình, mà họ chủ động tìm đến Người. Đức tin của họ khởi đầu từ một đôi tai biết lắng nghe những điều tốt lành về Chúa, và từ đó dẫn đến một đôi chân biết hành động để tìm gặp nguồn mạch sự sống.
Chúng ta cần lưu ý đến chi tiết "tua áo choàng của Người". Theo luật Mô-sê trong sách Dân số và Đệ nhị luật, người Do Thái phải thắt những tua vải ở bốn góc áo choàng để nhắc nhở mình về các mệnh lệnh của Thiên Chúa. Việc đám đông xin được "chạm đến tua áo choàng" mang một ý nghĩa thần học sâu sắc. Họ không chỉ muốn chạm vào một mảnh vải, mà là muốn tiếp xúc với quyền năng của Thiên Chúa đang ngự trị nơi con người Đức Giê-su. Đối với họ, Đức Giê-su là hiện thân của Lề Luật sống động, là Đấng hoàn tất mọi lời hứa. Hành động chạm này là biểu tượng của sự kết hợp giữa sự yếu đuối tột cùng của con người và quyền năng vô biên của Thiên Chúa.
Sự chữa lành diễn ra một cách kỳ diệu: "Bất cứ ai chạm đến, thì đều được khỏi". Thánh Mác-cô nhấn mạnh đến tính phổ quát của ơn cứu độ. Chúa không phân biệt làng mạc, thành thị hay thôn xóm; Người không phân biệt người giàu hay kẻ nghèo khi họ nằm chờ ngoài đường ngoài chợ. Chỉ cần một cái chạm nhẹ của đức tin, mọi băng hoại của thân xác đều bị đẩy lùi. Phép lạ ở đây không chỉ là sự hồi phục chức năng sinh lý, mà là sự phục hồi phẩm giá con người. Những người vốn bị gạt ra bên lề xã hội, nay được chạm vào Đấng Thánh, họ được trở nên sạch sẽ, được tái hòa nhập vào cộng đồng và được nhìn nhận như những người con của Thiên Chúa.
Từ bối cảnh đó, gợi ý đầu tiên cho chúng ta chính là thái độ "nhận ra Chúa" trong cuộc đời mình. Giữa một thế giới đầy ồn ào và biến động, chúng ta thường dễ dàng nhận ra những khủng hoảng, nhận ra những thiếu sót của người khác, nhưng lại khó nhận ra sự hiện diện âm thầm của Đức Giê-su. Ngài vẫn đang cập bến "thuyền đời" của chúng ta qua những biến cố hằng ngày, qua những người nghèo khổ, và đặc biệt là qua các Bí tích. Chúng ta cần một cặp mắt đức tin đủ nhạy bén để nhận diện Người giữa đám đông của những lo toan, để rồi từ đó có đủ can đảm "rảo bước" tìm đến với nguồn ơn phúc.
Gợi ý tiếp theo mời gọi chúng ta suy tư về sứ mạng "cáng bệnh nhân" đến với Chúa. Trong đoạn Tin Mừng, chúng ta thấy có những người khỏe mạnh đã giúp đỡ những người đau yếu. Đây là hình ảnh của một Giáo hội mang tính hiệp hành và liên đới. Có biết bao anh chị em xung quanh chúng ta đang bị bại liệt về tinh thần, đang mang những căn bệnh của sự tuyệt vọng, ích kỷ hay hận thù. Nhiệm vụ của chúng ta là trở thành những người "cáng", dùng lời cầu nguyện, sự nâng đỡ và gương sáng để đưa họ đến gần Chúa. Đừng để ai phải nằm lẻ loi ngoài lề đường cuộc đời mà không được nghe biết về lòng thương xót của Thiên Chúa.
Hình ảnh người ta đặt bệnh nhân ngoài đường, ngoài chợ cho thấy một niềm tin đơn sơ nhưng mãnh liệt. Đôi khi, chúng ta quá phức tạp hóa đức tin bằng những lý luận khô khan mà quên mất rằng Chúa chỉ cần một cái "chạm" chân thành. Chạm đến Chúa trong cầu nguyện không phải là đọc thật nhiều kinh kệ, mà là mở lòng mình ra để ân sủng Ngài thấu chạm vào những vết thương nhức nhối nhất của tâm hồn. Khi chúng ta đến với Bí tích Hòa giải hay Thánh Thể, đó là lúc chúng ta đang chạm vào "tua áo" của Chúa Giê-su. Một cái chạm đầy tin tưởng có sức mạnh biến đổi cả một cuộc đời tăm tối thành một cuộc đời rạng rỡ niềm vui.
Chúng ta cũng cần nhìn lại vai trò của mình trong việc trở thành "tua áo choàng" của Chúa cho thế giới hôm nay. Nếu Chúa Giê-su không còn hiện diện hữu hình bằng xương bằng thịt, thì chính chúng ta – những chi thể của Thân thể mầu nhiệm Ngài – phải trở thành những điểm tiếp xúc của lòng thương xót. Một lời an ủi đúng lúc, một ánh mắt cảm thông, một bàn tay sẵn sàng giúp đỡ của người Kitô hữu chính là "tua áo" mà qua đó, Chúa tiếp tục chữa lành thế gian. Chúng ta có đang làm cho người khác cảm thấy được an ủi và chữa lành khi họ tiếp xúc với mình, hay chúng ta lại là những rào cản khiến người ta xa rời Thiên Chúa?
Bài học từ vùng đất Ghen-nê-xa-rét còn nhắc nhở chúng ta về sự công bằng trong ơn cứu độ. Chúa Giê-su đi vào mọi ngõ ngách, từ thành thị đến thôn xóm. Điều này thúc bách các hoạt động mục vụ của giáo xứ và cộng đoàn không được phép khu biệt trong khuôn viên nhà thờ. Chúng ta phải "đi ra", đến với những "vùng ngoại biên" của tâm hồn, nơi có những con người đang nằm chờ một sự cứu giúp. Mục vụ không phải là chờ người ta đến xin, mà là chủ động hiện diện ở nơi người ta đang đau khổ nhất. Khi Giáo hội thực sự hiện diện ngoài đường ngoài chợ, Giáo hội mới thực sự là bí tích của ơn cứu độ.
Bệnh tật trong Tin Mừng không chỉ là nỗi đau thể xác mà còn là biểu tượng của sự xa cách Thiên Chúa. Khi tất cả những ai chạm đến Người đều được khỏi, đó là lời khẳng định rằng trong Chúa Giê-su, không có tội lỗi nào không thể được tha thứ, không có nỗi đau nào không thể được xoa dịu. Điều kiện duy nhất là niềm tin và sự khao khát được chữa lành. Nhiều khi chúng ta mang trong mình những vết thương lòng quá lâu đến mức chúng ta trở nên quen thuộc với nó và không còn muốn được chữa lành nữa. Chúa hôm nay đang đi ngang qua đời bạn, Ngài mời gọi bạn hãy vươn tay ra, đừng mặc cảm, đừng sợ hãi.
Sức mạnh của cái chạm đức tin còn nằm ở chỗ nó phá tan mọi sự ngăn cách. Theo luật thanh sạch, việc chạm vào người bệnh hoặc người bị băng huyết sẽ làm cho người chạm bị "ra ô uế". Nhưng với Chúa Giê-su, quy luật đã đảo ngược: thay vì sự ô uế lây sang Người, thì sự thánh thiện và quyền năng từ Người lại lây sang bệnh nhân. Đây là cuộc "trao đổi kỳ diệu". Chúa gánh lấy sự yếu hèn của chúng ta để trao ban cho chúng ta sự sống thần linh của Ngài. Đây chính là niềm hy vọng lớn lao cho mỗi tội nhân: Thiên Chúa không sợ sự nhơ uế của chúng ta, Ngài chỉ chờ chúng ta chạm đến Ngài để Ngài tẩy sạch chúng ta.
Ước mong sao mỗi khi tham dự Thánh lễ, chúng ta không chỉ là những khán giả đứng xem một nghi lễ, nhưng là những bệnh nhân khao khát được chạm đến Chúa. Xin cho đôi tay chúng ta khi đón nhận Thánh Thể cũng biết run rẩy vì cảm động trước tình yêu bao la của Chúa. Và sau khi đã được chữa lành, xin cho chúng ta cũng biết "rảo khắp vùng" để loan báo tin vui, để dẫn đưa thêm nhiều anh chị em khác đến với nguồn mạch ơn thiêng. Đời sống của người Kitô hữu sau khi gặp Chúa phải là một đời sống đổi mới, tràn đầy năng lượng và sẵn lòng phục vụ, để bất cứ ai gặp gỡ chúng ta cũng cảm nhận được sức mạnh chữa lành của Thiên Chúa đang hoạt động.
Lạy Chúa Giê-su, Đấng chữa lành mọi bệnh hoạn tật nguyền, xin cho chúng con luôn giữ vững niềm tin vào quyền năng của Chúa. Giữa những sóng gió và khổ đau của cuộc đời, xin cho chúng con luôn biết tìm đến dưới chân Chúa, chạm vào lòng thương xót của Chúa để được phục hồi và bổ sức. Xin biến chúng con thành những khí cụ bình an, để qua đời sống bác ái của chúng con, thế giới nhận ra Chúa vẫn đang hiện diện và tiếp tục chữa lành nhân loại hôm nay. Amen.