Vương quyền khởi đi từ trung thành và hoàn tất trong tình yêu
- T6, 06/02/2026 - 23:14
- Phạm Hùng Sơn
Vương quyền khởi đi từ trung thành và hoàn tất trong tình yêu
Có lời trối trăng cuối đời,
Không trao riêng một, mà lời muôn năm.
Không khép phận số âm thầm,
Mở ra lịch sử thánh ân cứu người.
Đa-vít tóc bạc da mồi,
Trước khi nhắm mắt, dặn lời cùng con:
“Vàng kia rồi sẽ hao mòn,
Quyền cao mưu lớn chẳng còn bao lâu.
Con ơi, vẫn nhớ từ đầu,
Giữ lời Đức Chúa khắc sâu trong lòng.
Hết dạ, hết sức, một lòng,
Bước đi chính trực giữa vòng trung trinh.”
Ông từng ngã quỵ, mong manh,
Sa vào cám dỗ, tội tình nặng sâu.
Nhưng trong lầm lỗi úa sầu,
Còn tim biết khóc, cúi đầu ăn năn.
Chúa thương kẻ dẫu lỗi lầm,
Biết quay trở lại, tìm tâm giao hòa.
Nên Ngài hứa sẽ ở nhà,
Dòng ngươi tồn tại chan hòa phúc ân.
Lời hứa chẳng phải riêng phần,
Không là đặc cách miễn phần đáp trao.
Trung kiên thì phúc dồi dào,
Phản nghịch thì mất, lao đao phận người.
Ít-ra-en viết nên lời,
Trang nào cũng thấy một thời uốn cong.
Khi trung, phúc cả non sông,
Khi lìa, cơ nghiệp tiêu vong tức thì.
Vương quyền trần thế quyền chi,
Nếu trong lòng chẳng kính nghì Thiên Nhan.
Nhưng lời hứa chẳng tiêu tan,
Ứng nơi Con Chúa xuống trần cứu dân.
Giê-su, Con Đấng Toàn Chân,
Dòng vua Đa-vít, thế trần khó nơi.
Sinh nơi máng cỏ đơn côi,
Không binh, không tướng, chẳng ngôi ngai vàng.
Người không chiếm đất, xây thành,
Chỉ đi rao giảng, phát sanh Tin Mừng.
Gọi người chài lưới khiêm nhường,
Dựng nên Nước Chúa khởi nguồn tình thương.
Nước ấy lạ giữa trần dương,
Không trong thế tục, nhưng trường nội tâm.
Không theo luật chữ âm thầm,
Nhưng là vâng phục tận tầm tim yêu.
Không đánh giặc ở biên triều,
Nhưng trừ quỷ dữ, gột tiêu tội trần.
Không xây thế chế xa gần,
Mà thành đổi mới gốc rễ xác phàm.
Muốn vào vương quốc huy hoàng,
Một lối duy nhất: mở sang tâm hồn.
Không hoán cải – chẳng Tin Mừng,
Không từ bỏ cũ – chẳng phần nước Cha.
Dấu chỉ Nước Chúa hiển ra,
Quỷ lui, bệnh khỏi, hồn xa được về.
Người què đứng dậy mạnh mẽ,
Kẻ nghèo được sống, kẻ tê được lành.
Vương quyền chẳng dựng uy danh,
Bằng gươm, bằng máu, bằng thành thế gian;
Nhưng bằng Máu Con vẹn toàn,
Đổ trên Thập Giá, chứa chan nhiệm mầu.
Máu không kêu oán, buồn đau,
Mà kêu tha thứ thẳm sâu muôn đời.
Mạnh hơn máu A-ben rơi,
Vì là Máu Thánh cứu người trần gian.
Từ nguồn huyết ấy lan tràn,
Mời ta nên thánh giữa vàn bóng đen.
Giê-ru-sa-lem mới nên,
Hiện ra trong mỗi hồn men đức tin.
Sống Tin Mừng giữa thần linh,
Sống trong bí tích, ân tình đầy vơi.
Không còn sợ hãi, rối đời,
Không còn nô lệ cho thời tối tăm.
Không ai xét bởi giàu sang,
Hay công thất bại, dở dang phận người.
Nhưng ai giữ trái tim tươi,
Sẽ nên công chính giữa Trời nhân thương.
Ở đó niềm hiệp thiên đường,
Cùng đoàn công chính lên đường vẹn tâm.
Hội vui con cái muôn năm,
Tên ghi trên sách, sáng lầm khôn phai.
Niềm vui ấy chẳng nhạt phai,
Hạnh phúc chẳng mất dẫu ai oán hờn.
Tin Mừng hỏi giữa cô đơn:
Ta theo vương quốc nào hơn ở đời?
Đa-vít thuở trước nhủ lời,
Giê-su nay vẫn gọi mời thiết tha:
“Giữa bao vương quốc phù hoa,
Con về Nước Chúa – chan hòa khiêm nhu.”
Nước kia mọc giữa đền thờ,
Nơi ai chọn sống yêu cho đến cùng.
Tha thay trả đũa, bao dung,
Kiên bền trung tín, tận cùng lòng son.
Ước chi mỗi sớm tinh sương,
Ta làm mới lại niềm thương với Người.
Không chỉ kính một Vua Trời,
Mà dâng trọn cả cuộc đời phận ta.
Khi hồn khép lại đường xa,
Nghe Vua gọi giữa thiên tòa ngát hương.
Cùng muôn thánh chúng hòa chương:
“Đức Ki-tô Vua – Tình Thương muôn đời!”
Phạm Hùng Sơn
(John Pham)