Chết êm ái - Thay họ
- T2, 26/01/2026 - 07:06
- Lm Minh Anh
CHẾT ÊM ÁI
“Phải khơi dậy đặc sủng của Thiên Chúa, đặc sủng anh đã nhận được!”.
“Sự thoải mái là kẻ thù của tăng trưởng!” - John Maxwell.
Kính thưa Anh Chị em,
Giữa một thế giới đã quen “sự thoải mái vốn là kẻ thù của tăng trưởng”, nhân lễ hai thánh Giám mục Timôthê và Titô, lời của Phaolô vang lên như một hồi chuông đánh thức trái tim của người môn đệ mọi thời vốn có thể đang chết - một cái ‘chết êm ái!’.
Phaolô không cảnh báo về những kẻ thù bên ngoài, nhưng về một sự nguội lạnh bên trong! Vì thế, “Phải khơi dậy đặc sủng!”. Đặc sủng không bị cướp mất, mà bị bỏ quên; bị bỏ quên đủ lâu, đức tin sẽ rơi vào tình trạng nguy biến ngấm ngầm - không đau, không phản kháng, chỉ là một cái ‘chết êm ái’ trong vùng an toàn. “Ở đâu đó trên đường đời, ta đã biến lệnh truyền - đòi giá phải trả - của Đức Kitô thành một lời mời gọi an nhàn!” - David Platt. Vậy nếu một đức tin sống dở, chết dở, ‘an toàn’ như thế thì làm sao người môn đệ có thể sống sứ vụ “Hãy kể cho muôn dân được biết những kỳ công Chúa làm?” - Thánh Vịnh đáp ca. Như vậy, ơn gọi môn đệ, xét cho cùng, là một lời mời bước ra khỏi những tính toán thế tục hầu tình yêu cứu độ có thể chảy qua đời mình, chảy vào thế giới.
Tin Mừng cho thấy Chúa Giêsu cũng không đồng tình với kiểu an toàn đó. Ngài sai các môn đệ như chiên vào giữa sói, không túi tiền, bao bị, giày dép; nghĩa là họ phải tín thác tuyệt đối vào Đấng sai mình, cho phép Tin Mừng lấy khỏi họ mọi chọn lựa khôn ngoan kiểu thế gian. Bởi lẽ, khi không còn liều mình vì Tin Mừng, rất có thể không ai còn thật sự “bước đi”; họ chỉ đang “đứng yên” trong những lối mòn đạo đức. Khi đức tin không còn được kể bằng đời sống, nó sẽ bị đẩy vào chỗ riêng tư, lịch sự; Tin Mừng - bấy giờ - không bị từ chối, chỉ bị… để yên. Và chính trong sự “để yên” đó, điều từng có sức cứu độ mất dần khả năng đánh thức lương tâm người khác - nó đang ‘chết êm ái!’. “Đức tin không được bày tỏ sẽ héo tàn; cộng đoàn không sứ vụ sẽ mất sức sống!” - Van Rheenen.
Anh Chị em,
“Sự thoải mái là kẻ thù của tăng trưởng!”. Nhìn lên thập giá, chúng ta hiểu rằng, ơn cứu độ không được sinh ra từ một tình yêu thoải mái, an toàn. Chúa Kitô không giữ sự sống cho riêng mình, không chấp nhận cứu độ nhân loại bằng một cái ‘chết êm ái’, nhưng trao ban đến tận cùng. Nhưng chính từ cái tận cùng ấy, sự sống được mở ra; và cũng từ sự tự hiến ấy, Hội Thánh được chào đời như “một cộng đoàn được sai đi!”. Ước gì lời của Phaolô hôm nay trở thành hồi còi thức tỉnh bạn và tôi - “Hãy khơi dậy đặc sủng!” - để đức tin không chỉ được giữ, mà được sống; không chỉ được bảo toàn, mà còn được tặng trao! “Có người muốn sống trong tiếng chuông nhà thờ; còn tôi, tôi muốn đem sứ vụ cứu độ đến tận những nơi mà vô vàn con người đang mất phương hướng!” - C.T. Studd.
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, xin hà hơi vào tim con khi nó đang nguội lạnh; gọi con đứng dậy khi con quen ngủ yên; đừng để con chết yên ả trong những ngày tưởng là bình an!”, Amen.
Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)
++++++++++
THAY HỌ
“Ai thi hành ý muốn của Thiên Chúa, người ấy là anh em chị em tôi, là mẹ tôi!”.
“Căn tính của chúng ta không ở những gì chúng ta làm hay không làm, hay những gì xảy ra với mỗi người. Căn tính ấy được tìm thấy nơi Đức Giêsu Kitô!” - Abel Damina.
Kính thưa Anh Chị em,
Nếu căn tính của chúng ta chỉ được tìm thấy nơi Đức Giêsu Kitô, thì Lời Chúa hôm nay nói rõ: chỉ khi sống theo ý Chúa Cha như Ngài, chúng ta mới thuộc về Ngài. Và như vậy, trong Chúa Kitô, chúng ta được ‘thay họ’, đổi tên!
Đổi tên, ‘thay họ’, đặt chúng ta trước một sự thật không dễ chịu: có những ràng buộc rất thật, rất thân, rất thiêng liêng, nhưng không đủ để làm nên chỗ thuộc về cuối cùng. Đứng ngoài hay ngồi trong không còn là vấn đề khoảng cách, mà là vấn đề căn tính vốn không đến từ nơi sinh ra, mà từ ý muốn của Thiên Chúa được đón nhận hay khước từ. “Không có gì trong tôi là nguyên bản. Tôi là nỗ lực kết hợp của tất cả những ai tôi từng biết!” - Chuck Palahniuk.
Nói cách khác, theo Chúa không chỉ là thêm một mối quan hệ vào đời mình, mà là để mối quan hệ đó “định hình các mối quan hệ khác!”. Từ nay, tôi không còn được định danh “con của ai”, “thuộc nhóm nào”, “đứng về phía nào”; nhưng điều quan trọng là “ai đang dẫn dắt đời tôi mỗi ngày?”. “Căn tính đích thực là món quà của Thiên Chúa, một khám phá đầy ngạc nhiên, rồi là một lựa chọn cam kết!” - David Powlison. Chính tại đây, một đứt gãy âm thầm xảy ra: những gì từng cho chúng ta cảm giác an toàn bắt đầu mất quyền quyết định; những gì từng dẫn đường bắt đầu bị đặt lại; và chúng ta phải học cách bước đi khi không còn bản đồ.
Nhưng ‘thay họ’ không phải là biến cố xảy ra một lần. Đó là một tiến trình kéo dài, lặp đi lặp lại trong những chọn lựa rất nhỏ: giữ hay buông, nói hay im, ở lại hay rút lui, trung thành hay thoả hiệp. Mỗi lần chọn theo ý Chúa thay vì ý riêng, là mỗi lần chúng ta để cho cái tên mới được khắc sâu thêm vào đời sống. Vì thế, có những ngày chúng ta cảm thấy mình lạc lõng ngay trong những nơi rất quen thuộc, vì căn tính mới không còn khớp với khuôn mẫu cũ. Theo nghĩa đó, làm môn đệ không chỉ là học theo Chúa, mà là chấp nhận để đời mình được định danh lại - thêm một lần nữa, ‘thay họ!’.
Anh Chị em,
Chúa Giêsu đã chấp nhận mang họ của chúng ta: họ phàm nhân, họ tội lỗi, họ bị loại trừ. Trên thập giá, Ngài đứng vào chỗ của những kẻ không còn tên, để chúng ta được gọi bằng danh của Chúa Con; Ngài không chỉ dạy ý muốn của Cha, mà sống trọn ý muốn ấy cho đến cùng. “Cái chết của Chúa Kitô mang tính thế mạng… Ngài nhận lấy chỗ của chúng ta!” - Sinclair Ferguson. Vì thế, mỗi khi chấp nhận để ý muốn Thiên Chúa dẫn dắt, chúng ta không bước một mình, nhưng bước trong cuộc Vượt Qua của Chúa Kitô - Đấng đã đổi phận, để chúng ta có thể ‘thay họ’, đổi tên, và thật sự thuộc về Chúa!
Chúng ta có thể cầu nguyện,
“Lạy Chúa, khi con nghe nhiều tiếng, cho con nhận ra tiếng Chúa; khi con đứng giữa ngã ba, cho con chọn theo ý Ngài; khi con mệt nhoài, cho con chọn ở lại!”. Amen.
Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)