Nhảy đến nội dung

Những nhát dao nhân danh sự thật

Những nhát dao nhân danh sự thật

Có một câu chuyện kể về một người phụ nữ nọ vốn luôn tự hào về sự ngay thẳng và tính xây dựng của mình. Một ngày kia, đi ngang qua sân nhà hàng xóm, thấy cỏ dại mọc đầy và rác rưởi vứt bừa bãi, thay vì sang hỏi thăm hay nhắc nhở nhẹ nhàng, cô đã chụp ảnh lại và đăng ngay lên mạng xã hội với dòng trạng thái đầy vẻ đạo đức: "Hãy nhìn xem chúng ta đang phải sống cạnh một nơi thiếu ý thức thế nào, tôi lên tiếng vì vẻ mỹ quan của khu phố chúng ta". Bài viết nhận được hàng trăm lượt tương tác, người ta nhảy vào chỉ trích gia đình hàng xóm ấy là lười biếng, là gánh nặng của cộng đồng. Cô cảm thấy mình như một người hùng vừa lập công lớn cho công lý. Thế nhưng, cô không biết rằng, gia đình ấy vừa trải qua một biến cố đau lòng: người chồng lâm bệnh nặng, người vợ kiệt sức vì thức trắng đêm trong bệnh viện nên không còn tâm trí đâu để dọn dẹp. Sự "thẳng thắn" của cô không hề làm khu phố sạch đẹp hơn, nó chỉ tạo ra một hố sâu ngăn cách không thể hàn gắn và biến cô trở thành kẻ tàn nhẫn núp bóng sự nhiệt thành.

Câu chuyện đau lòng này phản chiếu một thực trạng mà ma quỷ vẫn hằng dùng để cám dỗ chúng ta trong hoang địa cuộc đời: đó là việc nhân danh cái tốt để phá hoại tình thâm. Một trong những cơn cám dỗ tinh vi nhất hiện nay chính là việc biến nỗi đau gia đình thành câu chuyện thị phi cho thiên hạ. Khi "cơm không lành canh không ngọt", thay vì đóng cửa bảo nhau trong sự tôn trọng, nhiều người lại chọn mạng xã hội làm nơi trút giận. Họ nhân danh sự "sống thật" để kể lể thói hư tật xấu của chồng, của vợ hay sự bất hiếu của con cái. Họ tưởng rằng sự cảm thông ảo từ những người lạ sẽ an ủi được mình, nhưng thực chất họ đang tự tay xé nát danh dự của người thân và cắt đứt mọi đường lui của sự tha thứ. "Vạch áo cho người xem lưng" không bao giờ là cách để sửa dạy, đó chỉ là cách để thỏa mãn sự hằn học của cái tôi nhất thời, khiến vết thương gia đình vốn đã đau đớn lại càng thêm lở loét trước sự phán xét vô tâm của người đời.

Cám dỗ này còn lan rộng ra cả tình làng nghĩa xóm, khi chúng ta tự cho mình làm "trọng tài" của công lý để soi mói, xét nét từng thiếu sót của hàng xóm xung quanh. Thay vì một lời góp ý chân thành và kín đáo, chúng ta lại chọn cách đưa những va chạm nhỏ nhặt lên bàn dân thiên hạ để "tế sống". Sự nhiệt thành này không làm cho khu phố văn minh hơn, mà chỉ làm cho không khí sống trở nên nghẹt thở vì sự xét nét và thiếu tình người. Chúng ta trở thành những "biệt phái hiện đại", luôn cầm sẵn đá trên tay để ném vào bất cứ ai không theo chuẩn mực của mình, mà quên mất rằng chính mình cũng đầy rẫy những khiếm khuyết cần được xót thương.

Để chiến thắng những cám dỗ tinh vi này, Mùa Chay mời gọi chúng ta mặc lấy bộ giáp của sự thinh lặng nhân ái và lòng trắc ẩn thực tế. Trước khi định phơi bày lỗi lầm của ai đó trên mạng hay ngoài đời, hãy tự hỏi rằng điều đó có thực sự tử tế hay không. Sự thật mà không có tình thương thì chỉ là sự tàn nhẫn. Thay vì dùng bàn phím để tấn công, hãy thực hành sự "sửa dạy huynh đệ" bằng cách đối diện trực tiếp với sự tôn trọng. Một lời nói nhỏ nhẹ bên tách trà có sức mạnh chữa lành gấp vạn lần một dòng trạng thái gay gắt trên Facebook. Hãy bảo vệ danh dự của người thân và hàng xóm như bảo vệ con ngươi mắt mình, bởi đó chính là cách Thiên Chúa đã bao dung và bảo vệ chúng ta.

Mùa Chay là mùa để chúng ta thu hồi lại những "mũi tên" lời nói đã lỡ bắn vào những người thân yêu. Ngôi nhà và khu phố của ta chỉ thực sự được xây dựng khi chúng ta biết dùng áo tình yêu để che phủ những khiếm khuyết của nhau, thay vì dùng sự thật trần trụi để làm nhục nhau. Hãy để đôi tay chúng ta bận rộn với việc phục vụ âm thầm, để trái tim không còn chỗ cho sự hằn học, và để mỗi lời nói của chúng ta đều trở thành nhịp cầu nối kết tình người.

Lạy Chúa Giêsu, Ngài đã im lặng trước những lời cáo buộc bất công để bảo vệ chúng con bằng tình yêu cực thánh. Xin thương biến đổi môi miệng và đôi tay con trong suốt Mùa Chay này.

Xin ngăn giữ con khỏi cơn cám dỗ muốn phơi bày lỗi lầm của người thân lên mạng xã hội, và cho con hiểu rằng danh dự của vợ chồng, con cái và anh em quý giá hơn mọi sự cảm thông ảo của thế gian. Xin cho con biết dùng sự thinh lặng để giữ gìn bình an trong mái ấm, biết dùng lời nói dịu dàng để hóa giải những mâu thuẫn xóm giềng, và biết dùng lòng trắc ẩn để cảm thông cho những nỗi khổ mà người khác đang thầm kín gánh chịu. Lạy Chúa, xin đừng để con nhân danh sự thật mà gây ra đau khổ, nhưng xin cho con biết nhân danh tình yêu để mang lại sự chữa lành.