Nghỉ ngơi trong Chúa – Bến đỗ linh hồn
- CN, 08/02/2026 - 09:08
- Phạm Hùng Sơn
Nghỉ ngơi trong Chúa – Bến đỗ linh hồn
Thuở ban sơ đất với trời,
Tinh cầu vừa sáng, mầm đời nảy sinh.
Sáu ngày Thiên Chúa tạo thành,
Ngày bảy nghỉ thánh – lặng thinh nhiệm mầu.
Chẳng vì mỏi mệt lao đao,
Nhưng trao khuôn mẫu gửi vào phận nhân.
Cho người biết lúc chuyên cần,
Cũng cần dừng lại để gần Trời hơn.
Nghỉ ngơi thánh hóa linh hồn,
Cho con nhìn lại cội nguồn yêu thương.
Công lao chỉ thật vẹn toàn,
Khi nằm trong phúc ân ban của Ngài.
Giữa Sinai, tiếng luật khai,
Sabát ghi dấu tháng ngày tự do.
Sáu ngày làm việc cho no,
Ngày bảy nghỉ lại để lo phận người.
Chủ – tôi – lữ khách một lời,
Cùng chung quyền nghỉ giữa đời gian nan.
Thoát vòng nô lệ cơ hàn,
Nhận ra mình vốn con ngoan của Trời.
Đến khi Ngôi Lời xuống đời,
Mang thân xác mỏng giữa thời nhân sinh.
Các môn đệ bước hành trình,
Lòng hăng say lửa, thân mình rã rời.
Giữa đoàn dân chúng đông người,
Ăn không kịp bữa, nghỉ ngơi chẳng còn.
Chúa nhìn ánh mắt mỏi mòn,
Thốt lời dịu ngọt sắt son gọi mời:
“Anh em hãy lánh riêng thôi,
Đến nơi thanh vắng nghỉ ngơi cùng Thầy.”
Một lời mạc khải sâu dày,
Sứ vụ không nghỉ – lửa này tàn nhanh.
Nghỉ không trốn việc, buông xuôi,
Nhưng là trở lại với Người đã sai.
Trước khi làm việc cho Ngài,
Phải là của Chúa trọn bài hiến dâng.
Nơi thanh vắng, giữa thinh lặng,
Chỉ còn Thầy – trò – ân sủng chan hòa.
Không thành bại, chẳng phong ba,
Chỉ tình hiện diện đậm đà yêu thương.
Thế gian nay bước vội vàng,
Bận rộn được tán như vàng thành công.
Đức tin đôi lúc quay vòng,
Đa đoan việc đạo mà lòng khô hao.
Kinh nhiều, việc cũng chẳng sao,
Nhưng tim căng thẳng, dạ nào an yên.
Phải chăng ta đã quên miền
“Lánh riêng” Chúa gọi rất hiền năm xưa?
Đức tin thiếu chốn nghỉ ngơi,
Dễ thành hình thức khô lời, cạn tâm.
Công bình thiếu vắng lặng thầm,
Yêu thương nhạt nhẽo, nghĩa ân hao mòn.
Nghỉ ngơi thể xác cũng là
Hành vi tín thác phó thà cho Trời.
Nhắm mắt ngủ giữa đêm đời,
Trao phần dang dở cho Người giữ thay.
Giấc sâu chữa mệt tháng ngày,
Bước chân dạo gió, tiếng cười bạn thân.
Thân an thì trí mới gần,
Hồn trong thư thái mới dần sáng ra.
Nhưng sâu thẳm nhất an hòa,
Là khi linh hồn nghỉ qua trong Ngài.
Về nhà ở với Khôn Ngoan,
Niềm vui không đắng, bình an tràn đầy.
Không cần lời lẽ cao bay,
Chỉ im lặng thánh, bàn tay dịu hiền.
Như con trẻ ngủ bình yên,
Trong vòng tay Mẹ, ưu phiền lặng tan.
Nơi thinh lặng ấy an nhàn,
Con đem gánh nặng thì thầm cùng Cha.
Việc đời, gia thất, phong ba,
Ưu tư con trẻ – tất cả trao Ngài.
Hồn như nai khát suối dài,
Khát khao Thiên Chúa hơn hoài lợi danh.
Cạn hơi giữa chốn mong manh,
Được Thần Khí thổi, tươi xanh lại hồn.
Phút tĩnh lặng chẳng uổng công,
Là giờ sinh lợi nối thông Nguồn Hằng.
“Ai mang gánh nặng trên thân,
Hãy về cùng Ta – nghỉ ngơi bồi dưỡng.”
Lạy Chúa, thế giới nhiễu nhương,
Lòng con xao động trăm đường ngược xuôi.
Xin cho can đảm dừng thôi,
Bước vào nghỉ thánh giữa Người yêu thương.
Cho con quý Chúa nhật thường,
Quý giờ thinh lặng, quý từng giấc say.
Để sau mỗi bận nghỉ ngơi,
Tim thêm tươi mới, tay đời vững tin.
Chỉ trong Thiên Chúa mà thôi,
Hồn con yên nghỉ, an vui vẹn toàn.
Không vui trần thế nào ban,
Nếu hồn chẳng bén rễ sâu trong Ngài.
Nghỉ ngơi Chúa tặng chan hòa,
Không là trống rỗng – mà là đầy ân.
Vào nơi thanh vắng lặng thầm,
Ra đi đem Chúa giữa trần gian đông.
Phạm Hùng Sơn
(John Pham)