Nhảy đến nội dung

Ngày 27 Tết

Ngày 27 Tết

Năm nay không có ngày ba mươi. Chỉ còn ngày mai, rồi ngày tới nữa thôi, năm Ất Tỵ 2025 sẽ lặng lẽ khép lại, nhường bước cho Bính Ngọ 2026. Đất trời đang vào xuân. Những cành mai bắt đầu hé nụ. Những nhánh đào ửng hồng trong gió sớm. Khói bếp quê ai đó đã thơm mùi bánh tét, bánh chưng.

Xuân vốn đẹp. Giờ phút chuyển giao năm cũ sang năm mới vốn thiêng liêng. Mà khi giờ thiêng ấy lại đến giữa tiết xuân tươi, thì lòng người càng rung lên những nhịp đời rất mạnh, mang đầy hơi thở của kiếp nhân sinh.

Nhưng có lẽ, không phải ai cũng đang rộn ràng.

Có những mái nhà năm nay im lặng. Có những căn phòng trọ chật chội, nơi người công nhân ngồi nhìn điện thoại mà không dám gọi về quê vì chưa có tiền gửi về cho mẹ. Có những người buôn gánh bán bưng, những người bán hàng rong, những anh xe ôm, những chị chở rau ra chợ sớm… bỗng chốc trắng tay vì hàng hóa bị tịch thu, vì những khoản phạt quá sức mình gánh nổi...

Và lại có những người đã phải quỳ giữa phố đông, chỉ mong xin lại chút phương tiện mưu sinh...

Họ tội nghiệp lắm.

Và nếu ta đủ thinh lặng trong những ngày này, ta sẽ nghe thấy tiếng thở dài không hề xa xôi. Đó không là tiếng thở của đất trời, nhưng của lòng người. Nó mang theo cả một tâm tư nghe đau buốt: "Tết này, mình lấy gì mà vui?".

1. "PHÚC CHO AI SẦU KHỔ...".

Giữa những xôn xao của ngày cuối năm, Lời Chúa bỗng vang lên nghe tưởng nhẹ, nhưng sao lại thấm và mãnh liệt: "Phúc cho ai sầu khổ, vì họ sẽ được Thiên Chúa ủi an".

Mối phúc ấy - Mối phúc thứ Ba - không dành cho những bàn tiệc linh đình. Không dành cho những cuộc vui ồn ào. Không dành cho những thú vui ăn thua, khoe khoang, hay những món quà che đậy những điều không trong sáng.

Mối phúc ấy dành cho người đang rơi nước mắt.

Một năm qua, chúng ta đã thấy gì?

Ta đã thấy những đứa trẻ mười hai, mười ba tuổi đầu đội nắng gắt bán từng tờ vé số. Ta đã thấy những người cha áo quần sờn cũ, phụ hồ giữa trưa hừng hực, tối về lại chạy thêm cuốc xe để đủ tiền đóng học cho con. Ta đã thấy những người mẹ tay chai sần, buôn từng mớ rau, từng ký cá, chắt chiu từng đồng bạc lẻ. Ta đã chứng kiến những đám tang nghèo, nơi tiếng khóc nghẹn ngào hòa lẫn với nỗi lo tiền viện phí còn dang dở.

Đó không phải là sầu khổ sao?

Nhưng lạ thay, chính giữa những sầu khổ ấy, ta lại nhận ra một điều: Chúng ta vẫn còn đây! Chúng ta vẫn còn thở. Chúng ta vẫn còn có nhau!

Có những người mất tiền, nhưng không mất lương tâm. Có những người mất của cải, nhưng không mất lòng ngay thẳng. Có những người bị dồn vào bước đường khó, nhưng vẫn không đánh mất phẩm giá.

Và khi đêm Giao thừa đến, nếu lòng ta còn thanh thản, nếu ta có thể ngước nhìn trời mà không xấu hổ với chính mình, thì đó đã là một mối phúc.

Những giọt mồ hôi của ta không vô nghĩa. Những nhọc nhằn lương thiện không vô ích. Những nỗi đau âm thầm không bị bỏ quên. Thiên Chúa không đứng ngoài những giọt nước mắt ấy. Thiên Chúa không lạnh lùng nhìn con cái mình gục xuống.

Có thể người đời không hiểu. Có thể xã hội có những lúc quá nghiệt ngã. Nhưng Thiên Chúa thì không. Chúa ở đó. Gần. Xót thương. Cùng chung chia nỗi đau phận người...

2. MỘT THIÊN CHÚA "NÁT RUỘT" VÌ CON NGƯỜI.

Trong Tin Mừng theo thánh Luca (17, 11-19), câu chuyện mười người phong được chữa lành luôn làm ta suy nghĩ. Chỉ một người quay lại tạ ơn. Chúa hỏi: "Không phải cả mười người đều được sạch sao? Còn chín người kia đâu?".

Câu hỏi ấy không phải vì Chúa cần lời cảm ơn. Chúa không cần lợi lộc gì từ ta. Nhưng Chúa muốn ta quay lại để ta bước sâu hơn vào tình yêu của Chúa.

Hôm nay, khi nhìn những gia đình không có Tết, những người thất bại trong làm ăn, những người bị chèn ép, những người rơi vào cảnh trắng tay… ta có thể tự hỏi: Chúa ở đâu?

Nếu ta tin vào Tin Mừng, ta sẽ phải trả lời: Chúa đang ở giữa họ.

Chúa đang ngồi bên người công nhân mất việc. Chúa đang đứng cạnh người mẹ ôm đống hàng bị tịch thu. Chúa đang cúi xuống bên người đàn ông quỳ giữa phố đông... Thiên Chúa không dửng dưng. Chúa không phải là Đấng chỉ ngự trên cao xa thẳm.

Thiên Chúa của chúng ta là Đấng đã khóc trước mộ Lazarô. Là Đấng đã run rẩy trong vườn Cây Dầu. Là Đấng đã bị treo trên thập giá. Nếu có thể dùng một ngôn từ rất người, ta có thể nói: Thiên Chúa "nát gan, nát ruột" vì con cái mình.

Chính vì thế, khi con người đối xử với nhau có lúc quá khắt khe, quá lạnh lùng, thì lòng khoan nhân của Chúa càng sáng lên. Khi công lý của trần gian có lúc làm người ta nghẹt thở, thì lòng thương xót của Thiên Chúa càng mở ra như bầu trời không giới hạn.

Và đó là lý do để ta tạ ơn.

Tạ ơn không phải vì mọi sự đều dễ dàng. Tạ ơn không phải vì ta không có đau khổ. Nhưng tạ ơn vì giữa đau khổ, ta không bị bỏ rơi.

3. TẠ ƠN ĐỂ ĐƯỢC ÔM SÂU HƠN VÀO LÒNG CHÚA.

Lòng biết ơn không làm thay đổi quá khứ. Nhưng lòng biết ơn mở ra tương lai. Khi ta tạ ơn, ta không làm cho Thiên Chúa giàu hơn. Nhưng ta làm cho trái tim mình mềm lại.

Một năm qua, có biết bao ưu tư, bao nhiêu đêm mất ngủ, bao nhiêu lần toan tính không thành. Có người nợ nần. Có người thất nghiệp. Có người gia đình rạn nứt. Có người sức khỏe hao mòn...

Nhưng nếu ta còn có thể quỳ xuống đêm Giao thừa và nói: "Lạy Chúa, con vẫn tin.
Con vẫn phó thác. Con vẫn cảm tạ". Thì chính giây phút đó, ta đã được ôm vào lòng Chúa.

Và có lẽ, đó mới là mùa xuân thật.

Xuân không chỉ là mai nở. Xuân không chỉ là bánh chưng xanh. Xuân không chỉ là pháo hoa rực sáng. Xuân là khi lòng người được ủi an. Xuân là khi nước mắt được lau khô. Xuân là khi một gia đình nghèo vẫn nắm tay nhau mà nói: "Còn nhau là còn tất cả".

Xuân là khi một người trắng tay vẫn không đánh mất niềm tin.

4. Kết

27 Tết. Chỉ còn ít giờ nữa thôi, năm cũ sẽ qua.

Nếu năm nay bạn không có Tết như người khác, xin đừng nghĩ mình bị quên lãng. Nếu năm nay nhà bạn không có mâm cỗ đủ đầy, xin đừng nghĩ mình kém phúc. Nếu năm nay bạn phải nuốt nước mắt vì những điều không như ý, xin nhớ: "Phúc cho ai sầu khổ…". Thiên Chúa đang ở rất gần bạn. Chúa hiểu bạn hơn bất cứ ai. Chúa yêu bạn hơn bất cứ ai.

Và trong đêm Giao thừa, khi tiếng chuông ngân lên, dù bạn ở căn nhà nhỏ miền quê, trong phòng trọ thành phố, hay nơi nào đó giữa những bộn bề cuộc sống, xin hãy ngẩng đầu lên. Hãy để lòng mình thì thầm: "Lạy Chúa, con cảm tạ. Vì giữa bao nhiêu nghiệt ngã của đời, lòng Chúa vẫn dịu hiền. Giữa bao nhiêu đổi thay của đất trời, tình Chúa vẫn thủy chung".

Xin cho Bính Ngọ 2026 không chỉ là năm mới của những tờ lịch trên tường. Nhưng là năm mới của niềm hy vọng. Là năm mới của lòng nhân ái. Là năm mới của những trái tim biết thương nhau hơn.

Và nếu có ai đó năm nay không có Tết, xin cho họ ít là có Chúa.

MÀ CÓ CHÚA - CÓ TẤT CẢ.

Lm JB NGUYỄN MINH HÙNG

Danh mục: