Nhảy đến nội dung

Ngắm Đàng Thánh Giá: Mỗi Giáo Dân Là Thừa Sai

NGẮM ĐÀNG THÁNH GIÁ

(THEO Ý MỤC VỤ CỦA HỘI ĐỒNG GIÁM MỤC 2026 – MỖI GIÁO DÂN LÀ THỪA SAI)

Image

Lạy ơn Đức Chúa Giêsu Kitô, Đấng Cứu Độ trần gian, chúng con, những giáo dân bình thường trong Giáo Hội Việt Nam, hôm nay quy tụ lại để ngắm Đàng Thánh Giá theo truyền thống miền Bắc, với tinh thần mục vụ mà Hội Đồng Giám Mục năm 2026 đã định hướng: "Mỗi giáo dân là thừa sai". Chúng con không chỉ là những người theo Chúa, mà còn là những thừa sai được sai đi vào thế giới, mang Tin Mừng đến mọi ngõ ngách cuộc sống. Trong đàng Thánh Giá này, chúng con ước ao chiêm ngắm cuộc thương khó của Chúa, không phải chỉ để thương xót và ăn năn, mà còn để được khích lệ trở thành những thừa sai đích thực – những người mang Thánh Giá Chúa vào đời sống hàng ngày, chia sẻ tình yêu cứu độ cho anh chị em mình.

Ôi lạy Chúa, Đấng đã chịu thương khó vì tội lỗi nhân loại, xin cho chúng con nhận ra rằng, mỗi bước chân của Chúa trên Đàng Thánh Giá chính là lời mời gọi chúng con trở thành thừa sai. Chúng con, những giáo dân sống giữa lòng xã hội hiện đại, với bao thách đố từ vật chất, tinh thần và văn hóa, xin dâng lên Chúa lòng ao ước được viếng thăm những nơi thánh thiêng ấy, như các tín hữu thành Giêrusalem xưa. Nhưng nếu thân xác chúng con chưa thể đến đó, xin Chúa cho lòng chúng con trở thành Đàng Thánh Giá sống động, nơi chúng con in dấu cuộc thương khó của Chúa vào tâm hồn, để từ đó, chúng con trở thành những thừa sai loan báo Tin Mừng Phục Sinh.

Trong năm mục vụ 2026, Hội Đồng Giám Mục nhắc nhở chúng con rằng, mỗi giáo dân là thừa sai, nghĩa là chúng con không chỉ cầu nguyện trong nhà thờ, mà phải ra đi, mang Thánh Giá Chúa đến với gia đình, hàng xóm, nơi làm việc, và thậm chí với những người xa lạ. Xin Chúa ban ơn để qua việc ngắm Đàng Thánh Giá này, chúng con được khích lệ sống sứ mạng ấy: chịu khó khăn như Chúa chịu Thánh Giá, tha thứ như Chúa tha thứ, và yêu thương như Chúa yêu thương. Chúng con trông cậy rằng, 14 nơi thương khó này sẽ trở thành bậc thang dẫn chúng con về Thiên Đàng, nơi chúng con sẽ hát mừng tạ ơn Chúa đời đời. Amen.

Trước mỗi chặng Đàng Thánh Giá, chúng ta đọc: X: Chúng con thờ lạy và ngợi khen Chúa Kitô. Đ: Vì Chúa đã dùng Thánh Giá mà chuộc tội cho thiên hạ.

Sau mỗi chặng, chúng ta đọc: Kinh Lạy Cha – Kính Mừng – Sáng Danh. X: Xin Chúa thương xót chúng con. Đ: Xin Chúa Kitô thương xót chúng con.

NƠI THỨ NHẤT: QUAN PHILATÔ LUẬN GIẾT ĐỨC CHÚA GIÊSU

Lạy ơn Đức Chúa Giêsu, Đấng là Vua cả trên trời dưới đất, Đấng mà các ngôn sứ đã loan báo, Đấng mà bao tâm hồn công chính hằng mong đợi từ thuở xa xưa. Thế mà trong giờ phút quyết định của lịch sử cứu độ, Chúa đã đứng trước vị tổng trấn La Mã là Pontius Pilate, không phải trong vinh quang của một vị quân vương, nhưng trong thân phận của một người bị cáo, bị trói, bị lăng nhục, bị kết án như một tội nhân nguy hiểm. Đấng là Sự Thật lại bị xét xử bởi những con người không dám sống cho sự thật. Đấng là Tình Yêu lại bị trao nộp vì lòng thù hận và sợ hãi.

Trước mặt Philatô, Chúa không lớn tiếng biện minh. Chúa không vận động quần chúng. Chúa không dùng quyền năng để thoát thân. Chúa chỉ lặng thinh. Sự im lặng của Chúa không phải là yếu đuối, nhưng là sự mạnh mẽ của Đấng biết mình là ai và biết sứ mạng mình đến trần gian để làm gì. Giữa một phiên tòa đầy toan tính chính trị, giữa những tiếng la ó đòi đóng đinh, giữa áp lực của đám đông và quyền lực của đế quốc, Chúa đứng đó như một vị Vua không ngai vàng, không vương miện, nhưng mang trên mình vương miện gai nhọn của đau thương.

Chúng con nhìn vào cảnh ấy mà thấy lòng mình nhói đau. Chúng con thấy rõ sự mong manh của công lý khi bị đặt dưới quyền lợi và nỗi sợ. Philatô biết Chúa vô tội, nhưng ông sợ mất địa vị. Ông rửa tay trước đám đông, tưởng rằng có thể rũ bỏ trách nhiệm. Nhưng nước không thể rửa sạch một lương tâm đã chọn thỏa hiệp. Và chúng con tự hỏi: biết bao lần trong đời, chúng con cũng đã “rửa tay” như thế? Biết bao lần chúng con im lặng trước bất công chỉ vì muốn yên thân? Biết bao lần chúng con thấy điều sai trái nhưng không dám lên tiếng vì sợ mất lòng, sợ thiệt thòi, sợ bị cô lập?

Lạy Chúa, Chúa đã chấp nhận đứng trước tòa án trần gian để sau này chúng con không phải run sợ trước tòa phán xét đời đời. Chúa đã mang lấy bản án bất công để chúng con được tuyên án công chính nhờ lòng thương xót. Khi bị vu khống, Chúa không trả đũa. Khi bị đánh đập, Chúa không oán trách. Khi bị kết án, Chúa không nguyền rủa. Chúa chỉ yêu. Yêu cho đến cùng. Yêu trong đau đớn. Yêu trong nhục nhã. Yêu trong cô đơn.

Trong ánh sáng mục vụ mà Hội Thánh mời gọi mỗi người tín hữu trở thành người được sai đi, chúng con hiểu rằng làm môn đệ Chúa không phải chỉ là giữ đạo trong nhà thờ, nhưng là làm chứng giữa đời. Nếu Chúa đã không chối bỏ sự thật về căn tính của mình trước Philatô, thì chúng con cũng không được chối bỏ niềm tin khi đối diện với những “phiên tòa” của thời đại.

Những “tòa án” hôm nay có thể không có búa và vành móng ngựa, nhưng có sức ép của dư luận, của mạng xã hội, của lợi nhuận và thành tích. Có những lúc chúng con bị cám dỗ thỏa hiệp với điều sai trái để giữ ghế, giữ hợp đồng, giữ sự an toàn. Có những lúc chúng con chứng kiến người yếu thế bị chèn ép, người nghèo bị bỏ quên, người vô tội bị hiểu lầm, nhưng chúng con chọn im lặng vì nghĩ rằng đó không phải chuyện của mình. Sự im lặng ấy, nếu không xuất phát từ yêu thương như Chúa, thì lại là sự im lặng của hèn nhát.

Lạy Chúa Giêsu, xin tha thứ cho những lần chúng con đã chọn con đường dễ dãi. Xin tha thứ cho những lần chúng con sợ hãi hơn là tin tưởng. Xin cho chúng con biết ăn năn đền tội không chỉ bằng lời nói, nhưng bằng quyết tâm sống khác đi. Xin cho chúng con can đảm sửa chữa những lỗi lầm đã gây nên bởi sự thờ ơ của mình.

Chúng con suy ngẫm: làm sao chúng con có thể là người được sai đi nếu không dám lên tiếng cho công lý? Làm sao chúng con có thể loan báo Tin Mừng nếu đời sống chúng con không phản chiếu sự thật và lòng thương xót? Làm sao chúng con có thể nói mình thuộc về Chúa, nếu khi Chúa bị kết án trong hình hài của những người bị loại trừ hôm nay, chúng con lại quay mặt đi?

Xin cho chúng con học nơi Chúa sự kiên vững. Khi phải chịu hiểu lầm, xin cho chúng con đừng vội biện minh bằng giận dữ. Khi bị thiệt thòi, xin cho chúng con biết dâng lên Chúa như của lễ âm thầm. Khi phải đối diện với bất công nhỏ bé trong đời sống thường ngày, xin cho chúng con đừng than trách, nhưng biết biến nó thành cơ hội để nên giống Chúa hơn.

Chúng con tin rằng không có hy sinh nào vì công lý và tình yêu mà bị quên lãng trước mặt Thiên Chúa. Mỗi lời nói bảo vệ sự thật, mỗi hành động bênh vực người yếu thế, mỗi quyết định từ chối điều sai trái dù phải trả giá, đều là những bước chân theo Chúa trên con đường Thập Giá. Và chính trên con đường ấy, chúng con được thanh luyện, được lớn lên trong đức tin, được trở nên khí cụ của bình an.

Lạy Vua của chúng con, Vua không đội vương miện vàng nhưng đội mão gai, xin dạy chúng con hiểu rằng vương quyền của Chúa không xây trên bạo lực, nhưng trên sự tự hiến. Xin dạy chúng con rằng chiến thắng của Chúa không đến từ việc loại trừ kẻ khác, nhưng từ việc hiến mình cho đến giọt máu cuối cùng.

Xin cho chúng con đừng chỉ chiêm ngắm Chúa bị kết án như một câu chuyện của quá khứ, nhưng nhận ra rằng mỗi ngày, Chúa vẫn đang đứng trước những “Philatô” của thời đại. Và mỗi ngày, chúng con được mời gọi chọn lựa: hoặc đứng về phía sự thật với Chúa, hoặc rửa tay cho xong trách nhiệm.

Xin cứu chúng con trong giờ phán xét sau cùng. Khi chúng con phải đứng trước tòa công minh của Thiên Chúa, xin cho chúng con không phải run sợ vì những lần đã phản bội sự thật, nhưng được vui mừng vì đã cố gắng sống trung thành dù yếu đuối. Xin cho chúng con được nghe lời tuyên bố của lòng thương xót, vì chúng con đã cố gắng yêu thương trong khả năng nhỏ bé của mình.

Và ngay hôm nay, giữa nhịp sống bộn bề, xin ban cho chúng con sức mạnh để sống sứ mạng mỗi ngày: trong gia đình bằng sự tha thứ, trong công việc bằng sự liêm chính, trong xã hội bằng sự can đảm bênh vực điều đúng, trong Hội Thánh bằng lòng nhiệt thành phục vụ.

Lạy Chúa Giêsu bị kết án bất công, xin làm cho chúng con trở nên những chứng nhân của công lý và tình yêu. Xin cho chúng con biết chấp nhận những thiệt thòi nhỏ bé vì danh Chúa, để đời sống chúng con trở thành một lời rao giảng sống động về Tin Mừng. Và trong mọi thử thách, xin cho chúng con luôn nhớ rằng Chúa đã đi trước, đã chịu trước, đã yêu trước – để chúng con có thể bước theo, yêu thương và làm chứng cho đến cùng.

NƠI THỨ HAI: ĐỨC CHÚA GIÊSU VÁC THÁNH GIÁ

Lạy ơn Đức Chúa Giêsu, Đấng đã bị đánh đập tàn nhẫn đến nát cả thân mình, máu đào đổ xuống từng giọt trên con đường gập ghềnh dẫn lên đồi Sọ, vậy mà vẫn lặng lẽ cúi xuống vác lấy cây Thánh Giá nặng nề, bước đi giữa tiếng la ó, giữa ánh mắt lạnh lùng của đám đông, giữa nỗi cô đơn thẳm sâu của phận người bị bỏ rơi. Con đường lên đồi ấy không chỉ là quãng đường đất đá của một buổi chiều năm xưa tại Calvariô, nhưng là hành trình yêu thương kéo dài suốt mọi thời đại. Mỗi bước chân Chúa đi là một lời xin vâng. Mỗi lần ngã xuống là một lần Chúa ôm lấy tội lỗi nhân loại mà nâng dậy bằng lòng thương xót.

Thánh Giá ấy không chỉ là hai thanh gỗ chồng lên nhau. Thánh Giá ấy chất chứa cả gánh nặng của lòng tham không đáy, của những hận thù dai dẳng, của ích kỷ khiến con người quay lưng với nhau, của sự thờ ơ làm cho bao tâm hồn chết khô giữa đời. Trên vai Chúa không chỉ có gỗ, mà còn có những đổ vỡ gia đình, những bất công xã hội, những nước mắt âm thầm của người bị bỏ quên, những tiếng kêu cứu không ai đáp lại. Chúa đã vác tất cả, không phải vì bị ép buộc, nhưng vì yêu. Tình yêu ấy không ồn ào, không biện minh, không oán trách. Tình yêu ấy chấp nhận đau đớn để cứu chuộc.

Nhìn lên Chúa trên đường Thánh Giá, chúng con nhận ra rằng ơn cứu độ không đến từ quyền lực, cũng không từ những phép lạ rực rỡ, mà đến từ sự hiến thân đến tận cùng. Chúa không bước lên đỉnh cao bằng vinh quang thế gian, nhưng bằng sự tự hạ. Chính nơi yếu đuối tột cùng ấy, ánh sáng Thiên Chúa bừng lên. Chính nơi máu và nước chảy ra từ cạnh sườn bị đâm thâu, nguồn sống mới được khai mở cho nhân loại.

Trong tinh thần “mỗi giáo dân là thừa sai” của năm 2026, chúng con hiểu rằng hành trình theo Chúa không dừng lại ở việc chiêm ngắm Thánh Giá, nhưng là dám vác lấy Thánh Giá đời mình. Thánh Giá của chúng con có thể không làm đổ máu thân xác, nhưng làm rướm máu tâm hồn. Đó là những hiểu lầm trong gia đình, là những áp lực kinh tế đè nặng, là nỗi cô đơn giữa một xã hội đông người mà thiếu tình người. Đó là những giằng co nội tâm khi phải chọn giữa trung thực và thỏa hiệp, giữa sống theo Tin Mừng và chạy theo lợi ích cá nhân.

Có những người cha âm thầm vác Thánh Giá khi làm việc quần quật chỉ để con cái có tương lai tốt hơn. Có những người mẹ vác Thánh Giá bằng sự hy sinh từng giấc ngủ, từng ước mơ riêng để gìn giữ mái ấm. Có những người trẻ vác Thánh Giá khi dám nói không với cám dỗ, dám sống trong sạch giữa một môi trường dễ buông thả. Có những người lao động vác Thánh Giá bằng cách chọn liêm chính giữa bao cơ hội gian dối. Những Thánh Giá ấy không ai thấy rõ, nhưng Thiên Chúa nhìn thấy.

Là thừa sai giữa đời, chúng con không được trao cho micro hay bục giảng, nhưng được trao cho chính cuộc sống thường ngày làm nơi loan báo Tin Mừng. Khi chúng con biết lắng nghe người đang đau khổ mà không phán xét, đó là chúng con đang mang Thánh Giá Chúa đến cho họ. Khi chúng con dám tha thứ cho người đã làm mình tổn thương, đó là chúng con đang để ánh sáng Phục Sinh chiếu vào bóng tối hận thù. Khi chúng con chia sẻ của cải, thời gian, sự hiện diện cho người nghèo, đó là chúng con đang làm cho Thánh Giá trở thành nhịp cầu nối những trái tim xa cách.

Thế gian có thể cho rằng Thánh Giá là biểu tượng của thất bại. Nhưng với người tin, Thánh Giá là khởi đầu của hy vọng. Không có Thánh Giá thì không có Phục Sinh. Không có hy sinh thì không có tình yêu trưởng thành. Không có những lần ngã xuống thì không có những lần đứng lên mạnh mẽ hơn. Chính khi chúng con chấp nhận phần thập giá của mình, chúng con bước vào mầu nhiệm cứu độ mà Chúa đã mở ra.

Xin Chúa dạy chúng con đừng trốn chạy Thánh Giá, cũng đừng tìm kiếm nó một cách giả tạo. Xin cho chúng con biết đón nhận những gì Chúa cho phép xảy đến trong bậc sống của mình, với tâm hồn tín thác. Xin cho chúng con hiểu rằng mỗi thử thách là một cơ hội nên giống Chúa hơn. Mỗi vết thương được tha thứ là một bước tiến trong hành trình thừa sai. Mỗi hy sinh kín đáo là một hạt giống gieo xuống lòng đất để mai này trổ sinh hoa trái.

Khi chúng con mệt mỏi, xin cho chúng con nhớ đến Chúa đã ba lần ngã xuống mà vẫn đứng dậy. Khi chúng con bị hiểu lầm, xin cho chúng con nhớ đến Chúa đã im lặng trước những lời cáo gian. Khi chúng con thấy mình cô độc, xin cho chúng con nhớ rằng trên Thánh Giá, Chúa cũng đã thốt lên trong nỗi cô đơn thẳm sâu, nhưng vẫn phó thác mọi sự trong tay Cha.

Ước gì mỗi giáo dân chúng con trở thành một “Thánh Giá sống” giữa đời: không phải để gây sợ hãi, nhưng để mời gọi yêu thương; không phải để khoe khoang đạo đức, nhưng để âm thầm phục vụ; không phải để kết án, nhưng để chữa lành. Ước gì nơi gia đình, nơi công sở, nơi xóm làng, người ta có thể nhận ra hình ảnh Chúa chịu đóng đinh qua sự kiên nhẫn, trung tín và quảng đại của chúng con.

Và khi một ngày nào đó, chúng con cũng phải bước vào con đường cuối cùng của đời mình, xin cho chúng con được bình an như Chúa đã bình an. Xin cho chúng con có thể thưa lời xin vâng trong mọi hoàn cảnh. Xin cho chúng con tin rằng phía sau mọi bóng tối là ánh sáng, phía sau mọi thập giá là vinh quang, phía sau mọi hy sinh là sự sống đời đời.

Lạy Đức Chúa Giêsu chịu đóng đinh, xin cho chúng con biết theo chân Chúa trọn vẹn. Xin cho Thánh Giá không chỉ treo trên tường nhà chúng con, nhưng khắc sâu trong trái tim chúng con. Xin cho đời sống chúng con, dù nhỏ bé, cũng trở thành một lời loan báo hùng hồn rằng: tình yêu mạnh hơn sự chết, ánh sáng mạnh hơn bóng tối, và lòng thương xót của Chúa lớn hơn mọi tội lỗi của con người.
 

NƠI THỨ BA: ĐỨC CHÚA GIÊSU NGÃ XUỐNG ĐẤT LẦN THỨ NHẤT

Lạy ơn Đức Chúa Giêsu, Đấng đã chấp nhận bước vào con đường thương khó với thân xác mỏi mệt rã rời, với đôi vai trĩu nặng cây Thánh Giá, với vầng trán đẫm mồ hôi và máu hòa lẫn vào nhau, chúng con cúi đầu thờ lạy Chúa trong giây phút Chúa ngã xuống lần đầu tiên trên đường lên đồi Sọ. Đó không chỉ là một cú ngã của thân xác, mà còn là một mạc khải sâu thẳm về tình yêu và sứ mạng.

Chúng con hình dung con đường gồ ghề, sỏi đá, tiếng la ó của đám đông, tiếng roi vun vút xé gió, tiếng cười nhạo cay nghiệt của quân lính. Giữa tất cả những âm thanh hỗn loạn ấy, Chúa lảo đảo, đôi chân run rẩy, thân mình kiệt sức sau đêm dài bị tra tấn. Và rồi, Thánh Giá đè nặng, Chúa ngã xuống. Bụi đất bám vào mặt, máu thấm vào đất. Đấng dựng nên trời đất nay nằm sát mặt đất do chính tay con người tạo nên.

Chúa ngã không phải vì Chúa yếu đuối. Chúa ngã để bước vào sự yếu đuối của chúng con. Chúa ngã để nói với chúng con rằng: con người có thể vấp ngã, nhưng không vì thế mà sứ mạng chấm dứt. Chính nơi cú ngã ấy, chúng con thấy ánh sáng của hy vọng. Bởi vì sau khi ngã, Chúa đã đứng lên.

Theo định hướng mục vụ năm 2026, Hội Thánh mời gọi mỗi giáo dân trở thành một người thừa sai giữa đời. Điều đó không phải là một khẩu hiệu đẹp đẽ, nhưng là một ơn gọi cụ thể, sống động và nhiều thử thách. Là thừa sai nghĩa là bước ra khỏi sự an toàn của mình, dám mang Tin Mừng vào những vùng đất khô cằn của xã hội, vào những gia đình đang rạn nứt, vào những tâm hồn nguội lạnh. Và trên con đường ấy, chúng con cũng sẽ ngã.

Chúng con có thể ngã vì mệt mỏi. Cuộc sống hôm nay với biết bao áp lực cơm áo, công việc, trách nhiệm gia đình khiến chúng con kiệt sức. Có những người cha, người mẹ đi làm từ sáng đến tối, trở về nhà chỉ còn lại chút năng lượng ít ỏi. Trong bối cảnh ấy, việc dạy con cầu nguyện, đưa con đến nhà thờ, chia sẻ Lời Chúa dường như trở thành một gánh nặng. Chúng con ngã khi cảm thấy bất lực trước sự thờ ơ của con cái đối với đức tin.

Chúng con cũng có thể ngã vì bị từ chối. Khi sống trung thực giữa một môi trường gian dối, khi chọn sự trong sạch giữa một xã hội dễ dãi, khi bảo vệ sự sống giữa những tiếng nói cổ võ phá bỏ, chúng con có thể bị chế giễu, bị xem là lạc hậu. Có những lúc chúng con muốn im lặng cho xong, muốn thỏa hiệp để được yên thân. Và trong sự thỏa hiệp ấy, chúng con ngã.

Chúng con còn ngã vì chính tội lỗi của mình. Là người thừa sai không có nghĩa là không bao giờ sai phạm. Nhiều khi chúng con rao giảng điều tốt lành, nhưng đời sống lại thiếu nhất quán. Chúng con khuyên người khác sống yêu thương, nhưng chính mình lại dễ nổi nóng. Chúng con nói về sự tha thứ, nhưng lòng vẫn nuôi dưỡng oán hờn. Những lần như thế, chúng con ngã không phải vì người khác xô đẩy, mà vì chính sự yếu đuối bên trong.

Lạy Chúa, xin cho chúng con hiểu rằng cú ngã không phải là dấu chấm hết. Khi Chúa ngã lần đầu, Chúa không ở yên trên mặt đất. Dù quân dữ quát tháo, dù roi vọt giáng xuống, Chúa đã đứng dậy. Đó là bài học lớn lao cho đời sống thừa sai của chúng con. Sứ mạng loan báo Tin Mừng không phải là con đường trải thảm đỏ, mà là con đường Thánh Giá.

Xin cho chúng con biết khiêm tốn nhận ra giới hạn của mình. Làm thừa sai đòi hỏi chúng con không dựa vào sức riêng, nhưng trông cậy vào ơn Chúa. Khi thấy mình yếu đuối, thay vì tuyệt vọng, xin cho chúng con biết quỳ xuống cầu nguyện. Khi thấy mình mệt mỏi, xin cho chúng con tìm lại nguồn sức mạnh nơi Bí tích Thánh Thể. Khi thấy mình sa ngã, xin cho chúng con can đảm bước vào tòa giải tội, để được nâng dậy bởi lòng thương xót.

Trong xã hội Việt Nam hôm nay, có biết bao người đang “ngã” mà không ai để ý. Những người trẻ nghiện ngập chìm trong bóng tối của chất kích thích. Những gia đình nghèo khổ vật lộn từng bữa ăn. Những người già cô đơn trong căn nhà vắng tiếng cười. Những người lao động xa quê lặng lẽ nuốt nước mắt giữa thành phố đông đúc. Họ ngã vì tuyệt vọng, vì thiếu tình thương, vì không còn ai nắm tay họ.

Chúa ngã để dạy chúng con biết cúi xuống bên cạnh những người đang ngã. Là thừa sai không chỉ là nói về Chúa, mà còn là hiện diện như Chúa đã hiện diện. Khi chúng con đến thăm một người bệnh, khi chúng con lắng nghe một người đang đau khổ, khi chúng con chia sẻ một phần thu nhập cho người thiếu thốn, chúng con đang giúp họ đứng dậy.

Nhưng để nâng người khác, chính chúng con phải biết đứng lên. Xin đừng để chúng con chìm trong mặc cảm tội lỗi đến mức không dám bước tiếp. Xin đừng để chúng con lấy thất bại làm lý do để buông xuôi. Xin cho chúng con hiểu rằng Chúa không đòi chúng con hoàn hảo, nhưng đòi chúng con trung thành.

Xin ban cho chúng con ơn giữ mình đến chết, chớ phạm tội mất lòng Chúa. Giữa những cám dỗ tinh vi của thời đại, giữa những lời mời gọi dễ dãi, xin cho chúng con nhớ đến hình ảnh Chúa ngã dưới sức nặng Thánh Giá. Nếu Chúa đã chấp nhận đau đớn vì yêu chúng con, lẽ nào chúng con lại dễ dàng phản bội tình yêu ấy?

Lạy Chúa Giêsu, mỗi lần chúng con chiêm ngắm Chúa ngã xuống lần đầu, xin cho lòng chúng con rung động. Xin cho chúng con thấy mình trong hình ảnh ấy: nhỏ bé, mong manh, dễ tổn thương. Nhưng đồng thời, xin cho chúng con cũng thấy nơi đó một lời hứa: nếu biết bám chặt vào Chúa, chúng con sẽ đứng dậy.

Ước gì từng gia đình Công giáo trở thành một nơi nâng đỡ nhau đứng lên. Khi người chồng yếu đuối, người vợ biết cảm thông. Khi người vợ mệt mỏi, người chồng biết sẻ chia. Khi con cái vấp ngã, cha mẹ không chỉ trách phạt, nhưng còn dìu dắt. Một gia đình biết nâng nhau đứng dậy sẽ trở thành chứng tá sống động cho Tin Mừng giữa xã hội.

Ước gì mỗi giáo xứ trở thành cộng đoàn của những người đã từng ngã nhưng không bỏ cuộc. Nơi đó không ai bị loại trừ vì quá khứ, không ai bị khinh chê vì lỗi lầm, nhưng mọi người được đón nhận và cùng nhau bước tiếp. Như Chúa đã đứng lên sau cú ngã đầu tiên, xin cho Hội Thánh tại quê hương chúng con cũng biết đứng lên sau những thử thách.

Lạy Chúa, con đường lên đồi Sọ còn dài, và Chúa sẽ còn ngã nữa. Nhưng ngay trong lần ngã đầu tiên này, chúng con đã học được bài học quý giá: thánh thiện không phải là không bao giờ ngã, mà là luôn biết đứng lên trong ơn Chúa.

Xin cho chúng con, những người thừa sai giữa đời, không sợ vấp ngã. Xin cho chúng con chỉ sợ một điều duy nhất: đó là đánh mất Chúa. Và nếu lỡ ngã vì yếu đuối, xin cho chúng con nghe được tiếng Chúa trong sâu thẳm tâm hồn: “Hãy đứng dậy.”
 

NƠI THỨ BỐN: ĐỨC MẸ GẶP ĐỨC CHÚA GIÊSU VÁC THÁNH GIÁ

ạy Mẹ Maria, Mẹ của Chúa và cũng là Mẹ của chúng con, khi nhớ lại đêm Con Mẹ chào đời giữa hang đá Bêlem nghèo hèn, lòng chúng con như nghe lại tiếng hát của các thiên thần vang lên giữa trời cao. Đêm ấy, trời đất bừng sáng vì một Hài Nhi bé nhỏ. Mẹ đã ẵm Con trong vòng tay run run mà hạnh phúc. Ánh mắt Mẹ chắc hẳn chan chứa bình an, vì lời hứa của Thiên Chúa đã thành sự thật. Con Thiên Chúa đã đến giữa nhân loại. Nhưng rồi năm tháng trôi qua, con đường cứu độ không trải hoa hồng, mà trải đầy gai nhọn.

Ngày Mẹ gặp lại Con trên đường Thánh Giá, Mẹ không còn thấy Hài Nhi hồng hào năm xưa. Thân mình Con bầm dập, lưng Con nát vụn vì roi đòn. Máu hòa với bụi đường, mồ hôi và nước mắt thấm vào đất khô cằn. Đấng từng mở mắt cho người mù nay đôi mắt sưng húp vì đau đớn. Đấng từng cho kẻ què đi được nay chính mình bước đi trong loạng choạng. Lòng Mẹ đau như lưỡi gươm đã được báo trước năm nào đâm thâu. Nhưng Mẹ không gào thét, không gục ngã. Mẹ đứng đó. Đứng trong âm thầm. Đứng trong hiệp thông. Đứng như một lời “xin vâng” được lặp lại giữa khổ đau tột cùng.

Khi chiêm ngắm hình ảnh Mẹ trong tác phẩm Pietà của Michelangelo, chúng con thấy nơi đó không chỉ là một tác phẩm nghệ thuật, mà là tiếng kêu thầm lặng của trái tim người Mẹ. Mẹ ôm xác Con mà không oán trách. Mẹ nhìn thân xác tan nát ấy mà vẫn tin vào lời hứa phục sinh. Đó là niềm tin vượt trên cảm xúc. Đó là tình yêu không điều kiện.

Trong năm mục vụ 2026, khi Giáo Hội mời gọi “mỗi giáo dân là thừa sai”, chúng con hiểu rằng sứ mạng ấy không bắt đầu từ những điều lớn lao, mà bắt đầu từ một trái tim biết ở lại. Mẹ chính là thừa sai đầu tiên, vì Mẹ đã mang Chúa đến cho nhân loại ngay từ giây phút thụ thai. Mẹ đã vội vã lên đường đến thăm bà Êlisabét. Mẹ đã đưa Chúa Giêsu đến cho mục đồng, cho các nhà đạo sĩ, cho ông già Simêon, cho bà Anna. Và trên hết, Mẹ đã đưa Con đến tận đỉnh đồi Canvê.

Sứ mạng của Mẹ không ồn ào, nhưng bền bỉ. Không phô trương, nhưng sâu thẳm. Không hô hào, nhưng âm thầm thấm vào lịch sử cứu độ. Là thừa sai, chúng con được mời gọi sống như Mẹ: không chỉ rao giảng bằng lời nói, mà bằng sự hiện diện. Không chỉ nói về tình yêu, mà trở thành dấu chỉ của tình yêu.

Ở những giáo xứ miền Bắc thân yêu của chúng con, có biết bao phận người đang cần một ánh nhìn như ánh nhìn của Mẹ. Những cụ già nằm lặng lẽ trong căn nhà nhỏ cuối xóm. Những gia đình lao động chật vật giữa cuộc mưu sinh. Những người trẻ rời quê đi làm ăn xa, lạc lõng giữa đô thị đông đúc. Những anh chị em di cư, mang theo nỗi lo âu và cả sự mất gốc đức tin. Nếu Mẹ đứng bên Con trên đường Thánh Giá, thì chúng con cũng được mời gọi đứng bên anh chị em mình trên những “đường thánh giá” của họ.

Thừa sai không phải là đi thật xa, mà là đi thật sâu. Đi vào nỗi đau của người khác. Đi vào sự cô đơn của họ. Đi vào cả những vết thương mà họ giấu kín. Khi chúng con đến thăm một bệnh nhân, khi chúng con lặng lẽ ngồi nghe một người đang rối bời tâm trí, khi chúng con nắm tay một người đang sợ hãi, lúc ấy chúng con đang mang Chúa đến cho họ.

Mẹ đã dạy chúng con rằng đau khổ không phải là dấu chấm hết. Dưới chân Thánh Giá, Mẹ không thấy sự thất bại, nhưng thấy chương trình yêu thương của Thiên Chúa đang hoàn tất. Xin cho chúng con cũng biết đau vì tội lỗi thế gian. Không phải đau trong tuyệt vọng, nhưng đau để cầu nguyện. Không phải đau để trách móc, nhưng đau để hoán cải.

Lạy Mẹ Sầu Bi, xin cầu cho chúng con có lòng ăn năn thật sự. Giữa một thế giới dễ dãi với tội lỗi, xin cho chúng con biết xót xa khi xúc phạm đến Thiên Chúa. Giữa một xã hội dần quen với vô cảm, xin cho trái tim chúng con còn biết rung lên trước nỗi khổ của người khác. Giữa những bận rộn của công việc và kế hoạch, xin cho chúng con không quên sứ mạng căn bản của người Kitô hữu là yêu thương và làm chứng.

Mỗi khi nhìn lên Thánh Giá, xin cho chúng con nhớ rằng Mẹ đã đứng đó. Và khi chúng con mỏi mệt trong sứ mạng, xin cho chúng con nhớ rằng Mẹ vẫn đang đứng bên chúng con hôm nay. Mẹ không chỉ là Mẹ của ngày xưa, mà là Mẹ của hiện tại. Mẹ không chỉ đứng dưới chân Thánh Giá năm nào, mà còn đứng dưới chân những thánh giá của từng gia đình, từng giáo xứ, từng người trẻ đang chao đảo niềm tin.

Ước gì trong năm mục vụ này, mỗi giáo dân chúng con trở nên một “Mẹ Maria nhỏ bé” giữa đời. Biết lắng nghe Lời Chúa và đem ra thực hành. Biết ở lại với Chúa trong thinh lặng cầu nguyện. Biết ra đi khi anh chị em cần đến. Biết khóc với người khóc. Biết vui với người vui. Và nhất là biết tin tưởng vào quyền năng của Thiên Chúa ngay cả khi mọi sự dường như sụp đổ.

Lạy Mẹ, xin dạy chúng con làm thừa sai bằng đôi chân bước đi phục vụ, bằng đôi tay biết trao ban, bằng ánh mắt cảm thông, và bằng một trái tim biết hiệp thông với nỗi đau của Con Mẹ. Xin giúp chúng con mang tình yêu Chúa đến với những ai đang xa cách, đang lạc lối, đang mệt mỏi.

Và khi hành trình sứ vụ của chúng con gặp thử thách, xin cho chúng con nhớ hình ảnh Mẹ đứng dưới chân Thánh Giá: không ồn ào, không bỏ cuộc, chỉ một lòng yêu thương đến cùng.

Lạy Mẹ Maria, Mẹ của Đấng Cứu Thế và là Mẹ của chúng con, xin ở lại với chúng con, để giữa thế giới đầy thương tích này, chúng con trở thành những chứng nhân của hy vọng, của lòng thương xót, và của tình yêu không bao giờ tắt.
 

NƠI THỨ NĂM: ÔNG SIMON VÁC CÂY THÁNH GIÁ ĐỠ ĐỨC CHÚA GIÊSU

Lạy ơn Đức Chúa Giêsu, khi quân dữ thấy Chúa yếu nhọc sắp chết, chúng bắt một người qua đường là ông Simon người Kyrênê vác Thánh Giá đỡ Chúa. Giữa tiếng la ó, giữa bụi đường và roi vọt, giữa nỗi nhục nhã và khinh khi của đám đông, một người ngoại quốc bỗng bị kéo vào mầu nhiệm cứu độ. Ông không xin. Ông không tình nguyện. Ông chỉ là người đi ngang qua. Thế mà, chỉ trong khoảnh khắc, cuộc đời ông đổi hướng.

Thương ôi, những môn đệ Chúa đâu hết mà để Thánh Giá rơi vào tay kẻ ngoại? Những người từng nghe Chúa giảng, từng ăn bánh hóa nhiều, từng chứng kiến người chết sống lại, giờ đây không còn ở bên Thầy. Phêrô đã chối. Các ông khác đã chạy trốn. Thập giá – biểu tượng của tình yêu tột cùng – lại đặt trên vai một người không thuộc nhóm thân tín.

Nhưng chính ở đó, ánh sáng của Thiên Chúa bừng lên. Khi con người yếu đuối và rút lui, Thiên Chúa mở ra một lối khác. Ngài không bó buộc ơn cứu độ trong ranh giới hẹp hòi của một nhóm người. Ngài cho thấy: ai cũng có thể trở thành người cộng tác với mầu nhiệm Thánh Giá, dù khởi đầu chỉ là miễn cưỡng.

Ông Simon ban đầu bị ép buộc. Có lẽ ông bực tức. Có lẽ ông sợ hãi. Có lẽ ông chỉ mong sớm thoát khỏi cảnh hỗn loạn ấy để trở về nhà. Nhưng khi bước gần hơn, khi vai ông chạm vào gỗ thô ráp, khi ông nhìn thấy khuôn mặt đẫm máu của Đức Giêsu, một điều gì đó đã thay đổi. Không còn là vác cho xong. Không còn là bị bắt buộc. Đó trở thành một hành vi chia sẻ. Một sự đồng hành. Một ơn gọi bất ngờ.

Lạy Chúa, con vẫn tự hỏi: nếu ngày ấy con đứng đó, con có sẵn sàng bước ra không? Hay con cũng lùi lại như các môn đệ? Hay con giả vờ không thấy để khỏi bị liên lụy?

Theo ý mục vụ của Hội Thánh trong những năm tới, mỗi giáo dân là một thừa sai. Không phải chỉ linh mục hay tu sĩ. Không phải chỉ những người được sai đi đến vùng xa xôi. Nhưng mỗi người đã chịu phép Rửa đều được mời gọi trở thành Simon của thời đại mình.

Thừa sai không phải là làm điều vĩ đại. Thừa sai trước hết là dám ở lại khi người khác bỏ đi. Là dám đỡ một gánh nặng khi người khác tránh né. Là dám bước vào nỗi đau của tha nhân thay vì đứng ngoài phán xét.

Hôm nay, xã hội chúng con có biết bao “Simon” bất đắc dĩ. Có những người phụ nữ âm thầm chăm sóc cha mẹ già. Có những người công nhân làm việc mười hai tiếng mỗi ngày để nuôi con ăn học. Có những người trẻ dấn thân bảo vệ môi trường giữa bao thờ ơ. Có những người lên tiếng cho công lý dù biết sẽ bị hiểu lầm. Họ không gọi đó là truyền giáo. Nhưng chính khi họ vác lấy thập giá của người khác, họ đang bước vào hành trình của Chúa.

Lạy Chúa, xin cho chúng con hiểu rằng sứ mạng không phải là việc của một cá nhân cô độc. Simon không vác Thánh Giá một mình thay cho Chúa. Ông vác cùng Chúa. Thừa sai không phải là làm thay người khác, nhưng là cùng nhau bước đi. Cộng đoàn đức tin không phải là nơi tụ họp cho đủ số, nhưng là nơi mỗi người đỡ vai nhau khi gánh nặng trở nên quá sức.

Trong gia đình, có những thập giá vô hình: hiểu lầm, áp lực kinh tế, khoảng cách thế hệ. Trong giáo xứ, có những thập giá của sự chia rẽ, của thiếu cộng tác. Trong xã hội, có những thập giá của bất công, của nghèo đói, của những vùng ngoại biên bị quên lãng. Nếu mỗi người chỉ nghĩ đến phần mình, Thánh Giá sẽ trở nên quá nặng. Nhưng nếu mỗi người dám như Simon, gánh nặng ấy sẽ biến thành con đường cứu độ.

Xin Chúa biến những miễn cưỡng ban đầu của chúng con thành tình yêu. Bởi lẽ, nhiều khi chúng con cũng bị “ép buộc” bởi hoàn cảnh. Chúng con phải chăm sóc người thân khi mệt mỏi. Phải tha thứ khi lòng còn tổn thương. Phải dấn thân khi chưa sẵn sàng. Nhưng chính trong những điều không tự nguyện ấy, ơn gọi thừa sai được khai mở.

Khi chúng con giúp một người nghèo, xin cho chúng con không chỉ cho đi vật chất mà còn trao tặng sự hiện diện. Khi chúng con bảo vệ môi trường, xin cho chúng con ý thức mình đang gìn giữ công trình sáng tạo của Thiên Chúa. Khi chúng con loan báo Tin Mừng qua mạng xã hội, xin cho lời nói và cách sống của chúng con phản chiếu ánh sáng của Chúa, chứ không phải tìm kiếm sự tán thưởng.

Lạy Chúa, có những “vùng ngoại biên” rất gần mà chúng con vẫn chưa bước tới: những người dân tộc thiểu số thiếu cơ hội học hành; những công nhân xa quê sống chen chúc trong khu trọ; những người trẻ lạc hướng giữa thế giới ảo; những cụ già cô đơn giữa thành phố đông đúc. Họ là những nơi Thánh Giá đang chờ được chia sẻ.

Xin cho chúng con không sợ hãi khi bị gọi tên. Không rút lui khi bị kéo vào. Không viện cớ bận rộn để tránh né. Bởi có thể chính khoảnh khắc “bị ép buộc” hôm nay lại là giây phút Thiên Chúa chọn để biến đổi đời chúng con.

Ông Simon đã trở về nhà sau biến cố ấy, nhưng ông không còn là người cũ. Thánh Giá đã chạm vào vai ông, và chắc hẳn cũng đã chạm vào trái tim ông. Xin cho mỗi lần chúng con cúi xuống đỡ một gánh nặng, trái tim chúng con cũng được đổi mới.

Lạy Đức Chúa Giêsu, Thánh Giá của Chúa không chỉ là biểu tượng của đau khổ, mà là dấu chỉ của tình yêu hiến thân. Xin cho chúng con biết đón nhận mọi sự khó bằng lòng, không phải trong thái độ cam chịu buồn bã, nhưng trong niềm tin rằng không có hy sinh nào vô ích khi được kết hiệp với Chúa.

Xin cho gia đình chúng con biết nâng đỡ nhau như những Simon nhỏ bé. Xin cho giáo xứ chúng con trở thành cộng đoàn cùng vác Thánh Giá. Xin cho xã hội chúng con có thêm nhiều người dám bước ra khỏi an toàn để chia sẻ gánh nặng của tha nhân.

Và khi chúng con yếu nhọc, xin cho chúng con cũng gặp được một Simon khác đến đỡ vai. Bởi trên con đường cứu độ, không ai được mời gọi đi một mình.

Lạy Chúa, xin cho chúng con trở thành những thừa sai hợp tác, những người không chỉ nói về Thánh Giá nhưng dám chạm vào nó. Xin cho chúng con mang Thánh Giá đến những nơi bị lãng quên, không bằng thái độ ban phát, nhưng bằng tình huynh đệ.

Để một ngày kia, khi nhìn lại hành trình đời mình, chúng con có thể thưa với Chúa rằng: chúng con đã không trốn chạy. Chúng con đã ở lại. Chúng con đã cùng Chúa bước đi.

Và chính khi vác Thánh Giá đỡ anh em, chúng con đã được Chúa đỡ nâng trong thẳm sâu tâm hồn.

Nơi Thứ Sáu: Bà Vêrônica Trao Khăn Cho Đức Chúa Giêsu Lau Mặt

Lạy ơn Đức Chúa Giêsu, chúng con cúi đầu trước mầu nhiệm tình yêu của Chúa, và hôm nay cách riêng chúng con chiêm ngắm bóng dáng của một người phụ nữ bé nhỏ nhưng đầy can đảm: bà Vêrônica. Giữa con đường lên đồi Sọ, khi tiếng la ó vang trời, khi roi vọt quất xuống thân thể Chúa, khi máu và mồ hôi hòa lẫn với bụi đất và nước mắt, bà đã không sợ hãi. Bà không có quyền lực, không có vũ khí, không có thế lực nào bảo vệ. Bà chỉ có một điều duy nhất: trái tim yêu mến Chúa. Và chính tình yêu ấy đã đẩy bà lao ra giữa đám đông, trao chiếc khăn nhỏ bé của mình để lau khuôn mặt đẫm máu của Đấng Cứu Thế.

Chiếc khăn ấy chẳng làm giảm đi đau đớn của thập giá. Nó không ngăn được bản án bất công. Nó không xoay chuyển được lịch sử. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, nó trở thành nơi gặp gỡ của hai tình yêu: tình yêu khổ nạn của Thiên Chúa và tình yêu đáp trả của con người. Và Chúa đã in Thánh Nhan mình vào chiếc khăn ấy, như một dấu ấn muôn đời rằng: không một cử chỉ bác ái nào là nhỏ bé trước mặt Thiên Chúa.

Lạy Chúa, chúng con khen ngợi lòng can đảm của bà. Trong khi bao người nhìn mà không dám bước tới, bao người thương nhưng chỉ đứng xa, bao người sợ hãi quyền lực trần gian, thì bà đã chọn bước qua nỗi sợ. Bà đã chấp nhận có thể bị xô đẩy, bị đánh đập, bị kết tội đồng lõa. Nhưng tình yêu đã lớn hơn sợ hãi. Và chính ở đó, bà đã trở thành người thừa sai đầu tiên trên con đường thập giá.

Xin cho chúng con hiểu rằng tinh thần thừa sai không bắt đầu từ những diễn đàn lớn, không khởi đi từ những kế hoạch vĩ đại, nhưng bắt đầu từ một chiếc khăn nhỏ, từ một bước chân can đảm, từ một cái nhìn đầy xót thương. Trong tinh thần thừa sai của năm 2026, mỗi giáo dân chúng con được mời gọi trở nên như bà Vêrônica giữa thế gian còn đầy lạnh lùng và dửng dưng. Thế gian hôm nay có thể không cầm roi vọt như quân dữ năm xưa, nhưng vẫn có những ánh nhìn khinh miệt, những lời nói mỉa mai, những áp lực vô hình khiến chúng con ngại sống đức tin công khai.

Lạy Chúa, xin cho chúng con dám “lao ra giữa đám đông” của xã hội hiện đại, nơi mà lòng bác ái nhiều khi bị xem là yếu đuối, nơi mà sự trung tín với Tin Mừng có thể bị chế giễu. Xin cho chúng con đừng chỉ là những Kitô hữu âm thầm trong nhà thờ, nhưng là những chứng nhân sống động giữa phố chợ, trường học, công sở, giữa những cuộc trò chuyện đời thường.

Chúng con suy tư rằng: là thừa sai, chúng con phải “lau mặt” Chúa mỗi ngày. Chúa ẩn mình nơi người tị nạn đang bơ vơ, nơi nạn nhân thiên tai đang mất tất cả, nơi những người bị kỳ thị vì hoàn cảnh hay quá khứ của họ. Mỗi khi chúng con cúi xuống để lắng nghe một người đau khổ, mỗi khi chúng con chia sẻ một bữa cơm, một tấm áo, một khoản học phí cho trẻ em nghèo, là chúng con đang lau khuôn mặt Chúa bị phủ đầy bụi đất của nhân loại.

Tại miền Bắc Việt Nam, nơi nhiều gia đình còn chật vật với kinh tế khó khăn, nơi không ít trẻ em phải bỏ học sớm, tinh thần thừa sai không xa vời. Nó nằm trong việc chia sẻ gạo cho một gia đình thiếu thốn, góp sách vở cho một em nhỏ, nâng đỡ một người thất nghiệp, an ủi một cụ già cô đơn. Những việc ấy không được báo chí nhắc đến, không ai vỗ tay ca ngợi, nhưng Thiên Chúa nhìn thấy. Và mỗi hành động âm thầm ấy có thể trở thành một “chiếc khăn” mới, để Chúa in lại Thánh Nhan mình vào lịch sử hôm nay.

Lạy Chúa Giêsu, xin in hình tượng Chúa vào lòng chúng con. Xin cho trái tim chúng con trở thành chiếc khăn sống động, mang lấy dung mạo của Chúa giữa đời. Xin cho khi người khác nhìn vào cách chúng con yêu thương, họ nhận ra bóng dáng của Chúa. Xin cho lòng thương xót của Chúa phản chiếu qua ánh mắt chúng con, qua lời nói dịu dàng của chúng con, qua bàn tay biết chia sẻ của chúng con.

Xin cho những người chúng con phục vụ không chỉ nhận được vật chất, mà còn cảm nhận được tình yêu của Thiên Chúa. Xin cho những người nghèo mà chúng con giúp đỡ hôm nay sẽ trở thành những thừa sai ngày mai. Xin cho dấu ấn của Chúa in vào lòng họ, như đã in trên khăn bà Vêrônica, để từ đó lan tỏa đến những người khác.

Chúng con biết rằng sứ mạng thừa sai luôn đi kèm với thập giá. Bà Vêrônica đã không được miễn trừ khỏi đau khổ của thời đại mình. Nhưng chính khi chạm vào khuôn mặt đầy thương tích của Chúa, bà đã chạm vào vinh quang ẩn giấu trong đau khổ. Xin cho chúng con đừng sợ những hiểu lầm, đừng sợ bị lợi dụng, đừng sợ mất mát, nhưng luôn tin rằng mọi hy sinh vì tình yêu đều được Chúa ghi khắc.

Lạy Chúa, trong một thế giới nhiều chia rẽ, xin cho chúng con trở thành những người hàn gắn. Trong một xã hội dễ thờ ơ, xin cho chúng con trở thành những trái tim biết rung động. Trong một môi trường kinh tế còn nhiều khó khăn, xin cho chúng con biết sống tinh thần chia sẻ thay vì tích trữ. Xin cho chúng con nhận ra rằng của cải thật sự không nằm ở những gì chúng con giữ lại, nhưng ở những gì chúng con trao đi vì yêu mến Chúa.

Lạy ơn Đức Chúa Giêsu, xin thương xót chúng con. Xin thương xót sự hèn nhát của chúng con khi ngại bước ra khỏi vùng an toàn. Xin thương xót sự ích kỷ khi chúng con khép lòng trước nỗi đau của anh chị em mình. Xin thương xót sự lạnh lùng khi chúng con đi ngang qua khuôn mặt Chúa nơi người nghèo mà không dừng lại.

Xin cho chúng con được biến đổi từng ngày. Xin cho mỗi giáo xứ, mỗi gia đình, mỗi hội đoàn trở thành một cộng đoàn của những “Vêrônica mới”, dám yêu, dám bước ra, dám chạm vào những vết thương của thời đại. Và xin cho khi hành trình trần thế khép lại, khuôn mặt chúng con cũng được in đậm dung mạo của Chúa, vì đã từng sống và yêu như Chúa.

Lạy Chúa Giêsu chịu nạn, xin Chúa thương xót chúng con.
 

NƠI THỨ BẢY: ĐỨC CHÚA GIÊSU NGÃ XUỐNG ĐẤT LẦN THỨ HAI

Lạy ơn Đức Chúa Giêsu, con đường Thánh Giá năm xưa vẫn còn vang vọng trong từng nhịp đập của Hội Thánh hôm nay. Các sự khốn khó ngày càng tăng nặng trên đôi vai đã rướm máu của Chúa. Thân xác kiệt quệ vì đòn roi, vì những nhát đánh tàn nhẫn, vì mão gai cắm sâu vào trán, vì những bước chân lảo đảo trên con đường gồ ghề dẫn đến Núi Sọ. Thánh giá nặng nề như đè bẹp tất cả. Chúa gượng đi chẳng được nữa, rồi Ngài ngã xuống đất lần thứ hai. Lần ngã ấy không chỉ là cú sụp của một thân xác mỏi mòn, nhưng là sự chìm sâu của Con Thiên Chúa vào tận đáy khổ đau của nhân loại.

Quân dữ đạp dẫy, giục giã Chúa đi cho chóng. Không một chút thương xót. Không một ánh mắt cảm thông. Không một bàn tay đỡ nâng. Những tiếng quát tháo, những cú đá, những lời nhục mạ như muốn dập tắt nốt chút hơi thở còn lại nơi Đấng Cứu Thế. Nhưng giữa bụi đất và máu, giữa tiếng cười nhạo và sự tàn nhẫn, vẫn có một điều không bị nghiền nát: tình yêu.

Lạy Chúa, Ngài ngã lần thứ hai không phải vì yếu đuối, nhưng vì đã mang lấy tất cả sự yếu đuối của chúng con. Ngài ngã để bước vào những lần chúng con sụp đổ. Ngài ngã để không một ai trong chúng con, khi quỵ xuống, lại nghĩ rằng mình cô độc.

Theo định hướng mục vụ năm 2026, Hội Thánh mời gọi mỗi giáo dân trở thành một thừa sai. Không chỉ là những người đến nhà thờ đọc kinh, tham dự phụng vụ, nhưng là những người được sai đi. Mỗi người là một cánh tay nối dài của Tin Mừng giữa đời. Nhưng làm thừa sai đâu phải chuyện dễ dàng. Sứ mạng ấy đòi hỏi một trái tim can đảm, một ý chí kiên trì, và một đức tin không ngừng lớn lên giữa thử thách.

Cuộc sống thừa sai đầy những va đập. Có những ngày chúng con hăng say, nhiệt thành, tưởng như có thể thay đổi cả thế giới. Nhưng rồi cũng có những ngày mệt mỏi rã rời, khi lời nói chẳng ai lắng nghe, khi nỗ lực chẳng ai ghi nhận, khi thiện chí bị hiểu lầm, khi sự hy sinh bị xem thường. Có những lúc chúng con ngã quỵ trong chính gia đình mình, khi không thể hàn gắn một cuộc hôn nhân rạn nứt. Có những lúc chúng con ngã quỵ giữa xã hội, khi những giá trị Tin Mừng bị coi là lạc hậu, khi văn hóa tục hóa len lỏi vào từng ngõ ngách đời sống.

Lạy Chúa, chúng con cũng ngã. Không chỉ một lần, mà nhiều lần. Ngã vì thất vọng. Ngã vì chán nản. Ngã vì thấy mình quá nhỏ bé trước những đổi thay chóng mặt của thời đại. Ngã vì nghĩ rằng mình không đủ khả năng bảo vệ sự thật, không đủ sức chống lại những trào lưu ngược dòng đức tin.

Nhưng khi chiêm ngắm Chúa ngã lần thứ hai, chúng con hiểu rằng ngã không phải là kết thúc. Điều quan trọng không phải là chưa từng sụp xuống, mà là còn biết đứng lên.

Chúa không nằm mãi trên mặt đất. Dù thân xác đau đớn, dù sức lực gần như cạn kiệt, Ngài vẫn đứng dậy. Không phải bằng sức riêng, nhưng bằng tình yêu đối với Chúa Cha và đối với từng linh hồn. Chính tình yêu ấy nâng Ngài dậy.

Đó là bài học lớn lao cho chúng con. Làm thừa sai không phải là dựa vào tài năng, vào khả năng thuyết phục, vào sức trẻ hay kinh nghiệm. Làm thừa sai là dựa vào ơn Chúa. Nếu chúng con chỉ cậy sức mình, chúng con sẽ nhanh chóng mỏi mệt. Nếu chúng con chỉ dựa vào kế hoạch, vào chiến lược, chúng con sẽ dễ thất vọng khi mọi sự không diễn ra như ý. Nhưng nếu chúng con cậy dựa vào Chúa, thì ngay cả khi ngã, chúng con vẫn có thể đứng lên.

Xã hội hôm nay thay đổi quá nhanh. Công nghệ phát triển, thông tin tràn ngập, những quan niệm mới về tự do, hạnh phúc, tình yêu, gia đình liên tục xuất hiện. Nhiều khi chúng con cảm thấy mình lạc lõng. Việc bảo vệ hôn nhân Kitô giáo – một vợ một chồng, trung tín, mở ra cho sự sống – không còn được đón nhận dễ dàng. Nhiều gia đình đổ vỡ. Nhiều người trẻ mất phương hướng. Nhiều giá trị bị đảo lộn.

Giữa bối cảnh ấy, chúng con dễ “ngã” vì sợ hãi. Sợ bị chế giễu. Sợ bị loại trừ. Sợ bị xem là bảo thủ. Sợ phải trả giá cho niềm tin của mình.

Nhưng Chúa ngã lần hai để nhắc chúng con rằng: con đường thập giá luôn là con đường ngược dòng. Nếu Ngài, Con Thiên Chúa, còn bị khước từ, bị đánh đập, bị chà đạp, thì chúng con – những môn đệ – sao có thể mong được thuận buồm xuôi gió?

Lạy Chúa, xin dạy chúng con biết kiên nhẫn. Kiên nhẫn với chính mình, khi thấy mình còn nhiều thiếu sót. Kiên nhẫn với người khác, khi họ chưa hiểu, chưa đón nhận. Kiên nhẫn với hoàn cảnh, khi mọi sự dường như không thay đổi.

Xin cho chúng con hiểu rằng sứ mạng thừa sai không đo bằng thành công bề ngoài, nhưng bằng lòng trung tín. Có thể chúng con không thấy ngay kết quả. Có thể lời chứng của chúng con chỉ như một hạt giống nhỏ bé rơi xuống đất. Nhưng hạt giống ấy, nếu được gieo trong yêu thương, sẽ có ngày nảy mầm.

Chúa ngã lần hai còn dạy chúng con về sự khiêm nhường. Khi ngã xuống đất, Chúa chạm vào bụi đất – thứ đã tạo nên con người. Ngài trở nên thật gần với phận người. Chúng con cũng vậy, khi làm thừa sai, không phải là những người đứng trên cao để phán xét, nhưng là những người sẵn sàng cúi xuống, chạm vào vết thương của anh chị em mình.

Có biết bao người hôm nay đang “ngã” trong tuyệt vọng: người thất nghiệp, người bị phản bội, người trẻ nghiện ngập, người già cô đơn, gia đình tan vỡ. Nếu chúng con chỉ đứng từ xa nói về Tin Mừng mà không cúi xuống nâng đỡ, thì chúng con chưa thực sự là thừa sai.

Xin cho chúng con, khi nhìn thấy người khác ngã, không trở thành “quân dữ” đạp dẫy và giục giã. Đừng để chúng con thêm một lời phê phán, thêm một cái nhìn khinh miệt, thêm một sự dửng dưng. Trái lại, xin cho chúng con trở thành bàn tay giúp họ đứng dậy.

Và khi chính chúng con ngã, xin cho chúng con đừng ở lì trong thất vọng. Xin cho chúng con nhớ đến Chúa. Nhớ đến ánh mắt yêu thương của Ngài giữa bụi đường. Nhớ rằng Ngài đã đi trước chúng con trên con đường ấy.

Lạy Chúa Giêsu, giữa những thách đố của mục vụ hôm nay, xin ban cho chúng con lòng vững vàng. Vững vàng trong đức tin, để không bị cuốn trôi bởi những trào lưu nhất thời. Vững vàng trong đức cậy, để không buông xuôi khi thấy bóng tối dày đặc. Vững vàng trong đức mến, để vẫn yêu thương ngay cả khi bị hiểu lầm và chống đối.

Xin cho mỗi lần ngã của chúng con trở thành cơ hội để lớn lên. Xin cho mỗi vết thương trở thành dấu ấn của tình yêu. Xin cho mỗi giọt nước mắt trở thành hạt giống của hy vọng.

Chúa đã ngã lần hai để dạy chúng con rằng con đường cứu độ không tránh khỏi sụp đổ, nhưng không dừng lại ở đó. Sau mỗi lần ngã là một lần đứng dậy mạnh mẽ hơn trong ơn Chúa. Sau mỗi thử thách là một bước tiến sâu hơn vào mầu nhiệm tình yêu.

Xin cho chúng con, những người được sai đi giữa đời, biết mang theo hình ảnh Chúa ngã mà vẫn đứng lên. Để khi gặp khó khăn trong việc bảo vệ hôn nhân gia đình, chúng con không nản chí. Khi đối diện với văn hóa tục hóa, chúng con không thỏa hiệp với sự dữ. Khi chứng kiến người khác tuyệt vọng, chúng con biết thắp lên một tia sáng nhỏ.

Và đến cuối hành trình, khi nhìn lại, xin cho chúng con có thể thưa với Chúa rằng: dù đã nhiều lần ngã, chúng con vẫn không bỏ cuộc. Dù đã nhiều lần mệt mỏi, chúng con vẫn tiếp tục bước đi. Dù đã nhiều lần bị chống đối, chúng con vẫn trung thành với Tin Mừng.

Lạy Chúa Giêsu, xin nâng chúng con dậy. Hôm nay. Và mỗi ngày. Để chúng con tiếp tục loan báo Tin Mừng bằng chính đời sống của mình, và trở thành dấu chỉ hy vọng cho những ai đang ngã quỵ giữa cuộc đời này.

NƠI THỨ TÁM: ĐỨC CHÚA GIÊSU ĐỨNG LẠI YÊN ỦI CON THÀNH GIÊRUSALEM

Lạy ơn Đức Chúa Giêsu, giữa con đường thập giá nặng nề, giữa tiếng la ó, nhục mạ và những roi đòn xé nát thân mình, Chúa vẫn dừng lại. Giữa trăm nghìn sự thương khó, Chúa không chỉ nghĩ đến nỗi đau của bản thân. Chúa ngoảnh nhìn những người phụ nữ thành Giêrusalem đang khóc thương Chúa, và cất lời: “Hỡi con gái Giêrusalem, đừng khóc thương Ta, nhưng hãy khóc cho chính mình và con cái các ngươi.” Lời ấy vang lên không phải như một sự trách móc, nhưng như một lời đánh thức. Không phải Chúa từ chối tình cảm của họ, nhưng Chúa muốn mở ra một chiều sâu khác: nỗi đau thật sự không chỉ nằm ở những giọt nước mắt cho một người bị kết án, mà nằm ở tình trạng tâm hồn con người đang xa lìa Thiên Chúa.

Lạy Chúa, giữa nỗi đau tột cùng, Chúa vẫn là Đấng an ủi. Giữa khổ hình, Chúa vẫn nghĩ đến phần rỗi của người khác. Khi thân xác Chúa rướm máu, trái tim Chúa vẫn đầy yêu thương. Chúa không chỉ chịu khổ, nhưng còn dạy chúng con cách sống trong khổ đau. Chúa không chỉ bước đi trên đường thập giá, nhưng còn dừng lại để nâng đỡ những tâm hồn đang rạn nứt.

Trong năm thừa sai 2026 này, chúng con được mời gọi nhìn lên Chúa trên đường lên đồi Sọ, để học lấy cung cách của một vị Thừa Sai đích thực. Thừa sai không phải chỉ là người đi xa, không phải chỉ là người giảng nhiều, nhưng là người biết dừng lại. Dừng lại giữa nhịp sống hối hả. Dừng lại giữa những kế hoạch, những chương trình, những lo toan mục vụ. Dừng lại để lắng nghe tiếng khóc âm thầm của con người.

Chúa dạy chúng con rằng, đôi khi điều cần thiết nhất không phải là một bài giảng dài, nhưng là một ánh mắt cảm thông. Không phải là một lời khuyên đầy lý lẽ, nhưng là một sự hiện diện đầy yêu thương. Người phụ nữ Giêrusalem hôm ấy không xin Chúa điều gì. Họ chỉ khóc. Và Chúa đã biến tiếng khóc ấy thành cơ hội hoán cải.

Lạy Chúa, hôm nay đất nước chúng con cũng đầy những tiếng khóc. Có những tiếng khóc không thành lời. Có những tiếng khóc bị nuốt ngược vào trong. Trong xã hội Việt Nam hôm nay, biết bao người đang “khóc” vì cô đơn. Ở những thành phố đông đúc, người ta chen vai thích cánh mà vẫn cảm thấy lạc lõng. Có những người trẻ mất phương hướng giữa áp lực thành công. Có những người lao động thất nghiệp, đứng trước tương lai mù mịt. Có những gia đình chật vật vì bệnh tật, vì gánh nặng kinh tế. Có những cụ già sống lặng lẽ trong căn nhà nhỏ, con cháu đi xa, chỉ còn lại bức tường và chiếc tivi làm bạn.

Họ đang khóc. Nhưng không phải ai cũng nhìn thấy.

Xin cho chúng con, những người được sai đi, có trái tim đủ nhạy bén để nghe những tiếng khóc ấy. Xin đừng để chúng con bận rộn đến mức vô cảm. Đừng để chúng con nói về lòng thương xót mà không thực sự chạm vào nỗi đau của con người.

Chúa đã nói: “Đừng khóc thương Ta, nhưng hãy khóc cho chính mình.” Đó là lời mời gọi nhìn lại. Lời mời gọi hoán cải. Chúa không muốn chúng con chỉ dừng ở sự xúc động, nhưng tiến đến sự thay đổi. Khi chúng con gặp những người đang khổ đau, xin cho chúng con không chỉ an ủi họ bằng vài lời dễ nghe, nhưng còn can đảm mời gọi họ trở về với Chúa. Bởi nguồn an ủi sâu xa nhất không đến từ tiền bạc hay thành công, nhưng đến từ việc được giao hòa với Thiên Chúa.

Lạy Chúa Giêsu, xin yên ủi linh hồn chúng con. Nhiều khi chính chúng con cũng là những người đang khóc. Chúng con mang áo thừa sai nhưng lòng lại đầy mệt mỏi. Chúng con nói về hy vọng nhưng có lúc chính mình cũng chao đảo. Chúng con an ủi người khác nhưng có khi chẳng biết tìm ai để nâng đỡ mình.

Xin đừng để chúng con mồ côi. Xin đừng để chúng con cô độc giữa sứ vụ. Xin cho chúng con cảm nhận được sự hiện diện âm thầm của Chúa trong những giờ phút kiệt sức. Khi chúng con cảm thấy mình nhỏ bé trước những vấn đề của xã hội, xin nhắc chúng con nhớ rằng Chúa vẫn đang đồng hành.

Chúa đã dừng lại giữa đau khổ. Xin cho chúng con cũng biết dừng lại giữa bận rộn. Chúa đã nhìn thấy nước mắt của những người phụ nữ. Xin cho chúng con cũng nhìn thấy nỗi đau của anh em mình. Chúa đã biến lời cảnh báo thành cơ hội cứu độ. Xin cho lời nói của chúng con cũng trở nên nhịp cầu đưa người khác trở về với Chúa.

Xin làm cho chúng con trở thành thừa sai của lòng thương xót. Không phải bằng những điều vĩ đại, nhưng bằng những cử chỉ nhỏ bé mỗi ngày. Một cuộc thăm viếng. Một lời cầu nguyện. Một bàn tay nắm lấy bàn tay run rẩy. Một ánh mắt không xét đoán. Một trái tim không khép lại.

Giữa một xã hội đang khát khao được lắng nghe, xin cho chúng con trở thành đôi tai biết nghe. Giữa một xã hội đang đói khát tình thương, xin cho chúng con trở thành dấu chỉ của tình yêu Chúa. Giữa một xã hội nhiều vết thương, xin cho chúng con trở thành những người băng bó.

Lạy Chúa Giêsu, Đấng đã an ủi phụ nữ Giêrusalem ngay giữa con đường thập giá, xin dạy chúng con biết yêu như Chúa yêu, biết dừng lại như Chúa đã dừng lại, biết nói lời sự thật trong tình thương như Chúa đã nói.

Xin cho năm thừa sai 2026 không chỉ là một khẩu hiệu, nhưng là một cuộc biến đổi nội tâm. Để mỗi người chúng con, khi ra đi, mang theo trái tim của Chúa. Để nơi nào có nước mắt, ở đó có sự hiện diện của chúng con. Để nơi nào có tuyệt vọng, ở đó có hy vọng được thắp lên. Và để khi nhìn lại hành trình đời mình, chúng con có thể thưa với Chúa rằng: giữa bao nhiêu bận rộn, chúng con đã biết dừng lại để yêu.

Nơi Thứ Chín: Đức Chúa Giêsu Ngã Xuống Đất Lần Thứ Ba

Lạy Chúa Giêsu, Đấng ngã xuống lần cuối trên đường thập giá, chúng con lặng thinh mà nhìn lên Núi Sọ. Con đường gồ ghề đá sỏi, bước chân nặng trĩu, thân thể rã rời vì đòn vọt, mão gai và những nhục hình không kể xiết. Máu đã chảy đến cạn, hơi thở đã đứt quãng, ánh mắt nhân từ dường như mờ đi giữa tiếng hò la chế nhạo. Và rồi, gần tới đỉnh đồi Calvariô, Chúa lại ngã xuống lần cuối. Một cú ngã không còn sức để tự vực mình dậy nếu không có tình yêu nâng đỡ. Một cú ngã của Thiên Chúa làm người, để nói với phận người yếu đuối rằng: Ta hiểu con.

Ôi con cháu Ađam, hãy cúi xuống mà nhìn! Không phải chỉ là một thân xác đổ gục trên đất, nhưng là cả Tình Yêu đang chạm vào bụi bùn của kiếp người. Chúa ngã vì tội chúng ta. Ngã vì những lần chúng ta thờ ơ trước nỗi đau tha nhân. Ngã vì những khi chúng ta mệt mỏi rồi buông xuôi ơn gọi nên thánh. Ngã vì những lần chúng ta chọn an toàn hơn là chọn sự thật, chọn im lặng hơn là bảo vệ công lý, chọn lợi ích riêng hơn là Tin Mừng.

Lạy Chúa, cú ngã thứ ba ấy dường như nặng nề hơn tất cả. Không chỉ vì sức lực đã cạn, nhưng vì sự cô độc lên đến tận cùng. Không còn ai nhìn nhận Chúa là Thầy, là Vua, là Đấng Cứu Độ. Đám đông từng tung hô nay quay lưng. Bạn hữu thân tín đã tản mác. Tiếng bước chân dồn dập phía sau chỉ là của lính canh thúc ép. Chúa ngã trong cô đơn, để những ai từng cảm thấy mình bị bỏ rơi có thể nhận ra: Thiên Chúa đã đi qua chính nỗi cô đơn ấy.

Theo hướng dẫn mục vụ của Hội Thánh, mỗi người tín hữu đều là thừa sai, không phải chỉ khi thuận lợi, nhưng cả trong gian nan. Không phải chỉ khi thành công, nhưng cả khi tưởng như thất bại. Cú ngã cuối cùng của Chúa là lời nhắc nhở tha thiết: đừng bỏ cuộc khi đã gần tới đích. Có những hành trình dài đến mức ta tưởng mình không thể đi thêm một bước. Có những sứ mạng nặng nề đến mức ta muốn đặt xuống giữa đường. Nhưng Chúa đã ngã gần đỉnh đồi nhất, và cũng chính tại nơi tưởng như tận cùng ấy, Ngài lại đứng lên để hoàn tất.

Lạy Chúa, chúng con chiêm niệm hình ảnh ấy mà thấy mình trong đó. Là thừa sai giữa lòng Giáo Hội Việt Nam, nhiều khi chúng con mệt mỏi. Có lúc chúng con thấy công việc mục vụ chẳng sinh hoa trái như mong đợi. Có khi chúng con cảm nhận sự hiểu lầm, chống đối, thậm chí bị chế giễu khi cố gắng sống Tin Mừng giữa đời. Có những anh chị em dấn thân bảo vệ môi trường sống, lên tiếng cho công bằng xã hội, chăm lo cho người nghèo, người bị gạt ra bên lề, nhưng lại đối diện bao nghi ngờ và áp lực. Có những gia đình Công giáo âm thầm giữ đạo giữa một xã hội nhiều biến động, cảm thấy mình lạc lõng giữa những giá trị đổi thay. Đó là những lần ngã.

Nhưng chính nơi những lần ngã ấy, Chúa nói với chúng con: Hãy đứng dậy. Không phải bằng sức riêng, nhưng bằng ơn Ta. Không phải bằng ý chí tự mãn, nhưng bằng niềm tín thác khiêm tốn. Chúa không xóa đi sự mệt mỏi, nhưng biến mệt mỏi thành của lễ. Chúa không cất khỏi chúng con thập giá, nhưng đặt thập giá vào trong tình yêu cứu độ.

Lạy Chúa Giêsu, cú ngã cuối cùng của Chúa không phải là dấu chấm hết, mà là bước chuẩn bị cho đỉnh cao của hy tế. Từ đất bụi, Chúa lại đứng lên, vác thập giá và bước tiếp. Đó là bài học cho đời chúng con. Khi kiệt sức, chúng con học biết dựa vào ân sủng. Khi không còn ai nhìn nhận, chúng con học biết tìm ánh mắt của Chúa Cha. Khi tưởng mình thất bại, chúng con học biết rằng thành công đích thực là trung thành đến cùng.

Xin Chúa thương chúng con đến sau hết, đừng bỏ rơi chúng con khi chúng con yếu đuối. Có những ngày chúng con cảm thấy lòng mình nguội lạnh, lời cầu nguyện khô khan, nhiệt huyết tông đồ giảm sút. Có những lúc chúng con muốn rút lui khỏi trách nhiệm, chỉ sống đạo trong phạm vi an toàn của riêng mình. Nhưng nhìn Chúa ngã lần ba, chúng con hiểu rằng tình yêu không dừng lại giữa đường. Tình yêu đi tới tận cùng.

Xin cho chúng con, trong tư cách là thừa sai giữa lòng Giáo Hội quê hương, biết kiên trì loan báo Tin Mừng bằng chính đời sống mình. Loan báo không chỉ bằng lời nói, mà bằng sự dấn thân cụ thể: bảo vệ sự sống, gìn giữ môi trường mà Chúa trao ban, xây dựng công bằng và bác ái trong xã hội, chăm sóc người nghèo, nâng đỡ những tâm hồn bị thương tích. Có thể chúng con sẽ ngã, có thể chúng con sẽ bị hiểu lầm, nhưng xin đừng để chúng con bỏ cuộc.

Lạy Chúa Giêsu, khi máu đã chảy gần cạn mà Chúa vẫn bước đi, đó là lời mời gọi chúng con hiến dâng đến cùng. Khi không còn ai nhìn nhận mà Chúa vẫn trung tín với sứ mạng, đó là lời nhắc chúng con sống ơn gọi Kitô hữu không vì tiếng khen, nhưng vì tình yêu. Khi Chúa ngã xuống đất lần cuối mà vẫn chấp nhận đứng lên, đó là lời khích lệ chúng con đừng sợ những thất bại của mình.

Xin cho mỗi lần chúng con vấp ngã trong đời sống đức tin, chúng con nhớ tới cú ngã của Chúa trên đường Calvariô. Xin cho chúng con biết biến những giới hạn của mình thành nơi gặp gỡ ân sủng. Xin cho chúng con hiểu rằng thừa sai không phải là người không bao giờ ngã, nhưng là người luôn đứng dậy nhờ tin tưởng vào Chúa.

Và khi hành trình đời chúng con tiến gần đến đích, khi sức lực cạn dần, khi bạn hữu thưa vắng, khi những hiểu lầm chưa được giải tỏa, xin cho chúng con vẫn giữ được ánh nhìn hướng về Thập Giá. Bởi nơi đó, không chỉ có đau khổ, mà còn có tình yêu đến cùng.

Lạy Chúa Giêsu, Đấng đã ngã lần cuối để dạy chúng con trung thành đến hơi thở sau cùng, xin ban cho chúng con sức mạnh để hoàn tất sứ mạng Chúa trao. Để dù có ngã bao nhiêu lần, chúng con vẫn biết đứng lên. Để dù có yếu đuối đến đâu, chúng con vẫn không mất niềm hy vọng. Và để đến ngày cuối đời, chúng con có thể thưa với Chúa rằng: con đã cố gắng đi trọn con đường, như Chúa đã đi trọn con đường vì chúng con.

 

NƠI THỨ MƯỜI: QUÂN DỮ LỘT ÁO ĐỨC CHÚA GIÊSU

Lạy ơn Đức Chúa Giê-su, khi đứng dưới chân thập giá mà chiêm ngắm Chúa bị lột hết áo để chuẩn bị chịu đóng đinh, lòng chúng con không khỏi run lên. Trước mặt đám đông ồn ào, trước ánh nhìn lạnh lùng của quân dữ, trước sự tò mò pha lẫn khinh miệt của nhiều người qua đường, Chúa đã bị tước bỏ đến tận cùng. Không chỉ là tấm áo ngoài, mà là cả phẩm giá con người theo cái nhìn thế gian. Sự trần trụi ấy không chỉ gây đau đớn thể xác, nhưng còn là một vết thương sâu thẳm nơi tâm hồn. Thế nhưng Chúa đã chấp nhận. Không một lời oán trách. Không một cử chỉ phản kháng. Chúa để mình bị lột áo, để cứu chúng con khỏi sự trần trụi của tội lỗi.

Chúng con hiểu rằng trên đồi Can-vê, Chúa không chỉ mất đi tấm áo dệt bằng tay người, nhưng Chúa đang khoác lên mình tất cả sự nhơ nhớp của nhân loại. Chúa đã mang lấy sự xấu hổ của chúng con, những lần chúng con sống giả hình, những lần chúng con che đậy tội lỗi bằng lớp áo đạo đức bên ngoài, những lần chúng con sợ mất thể diện hơn là sợ mất linh hồn. Chúa bị lột áo giữa đám đông, để chúng con được mặc lại phẩm giá làm con Thiên Chúa. Chúa chấp nhận bị nhìn như kẻ thất bại, để chúng con không còn phải sống trong nỗi sợ hãi bị phơi bày trước sự thật.

Lạy Chúa, trong tinh thần thừa sai hướng đến năm 2026, chúng con được mời gọi bước ra khỏi sự an toàn của mình để loan báo Tin Mừng. Nhưng làm sao chúng con có thể trở thành người thừa sai đích thực, nếu trong lòng vẫn còn bám víu vào những lớp áo của tham vọng, của danh tiếng, của lợi lộc vật chất? Làm sao chúng con có thể nói về một Thiên Chúa tự hiến, nếu chính chúng con lại quá sợ mất mát, quá sợ thiệt thòi?

Chúa đã bị lột áo để hoàn toàn thuộc về Chúa Cha và thuộc về nhân loại. Còn chúng con, nhiều khi chỉ cần ai đó chạm đến chút tự ái, là chúng con đã nổi giận. Chỉ cần một lời góp ý, là chúng con đã cảm thấy bị xúc phạm. Chúng con quen khoác lên mình những lớp áo của thành công, của địa vị, của những gì người đời trân trọng. Và chúng con tưởng rằng những điều ấy làm nên giá trị của mình. Nhưng trước thập giá, mọi lớp áo ấy đều mong manh.

Xã hội tiêu dùng hôm nay không ngừng mời gọi chúng con tích lũy thêm: thêm tiền bạc, thêm tài sản, thêm tiện nghi, thêm sự công nhận. Người ta được đánh giá qua những gì họ sở hữu. Người ta được kính nể qua những gì họ phô bày. Và chúng con, dù là người sống đời dâng hiến hay giáo dân giữa đời, cũng không dễ gì thoát khỏi cơn lốc ấy. Chúng con có thể rao giảng về sự nghèo khó Tin Mừng, nhưng lòng lại âm thầm so đo, tính toán. Chúng con có thể nói về tinh thần chia sẻ, nhưng lại dè dặt khi phải cho đi thời gian, công sức, hay sự quan tâm chân thành.

Lạy Chúa Giê-su bị lột áo, xin dạy chúng con biết “giũ mình” khỏi cám dỗ thế gian. Giũ khỏi thói quen so sánh. Giũ khỏi sự ghen tị khi thấy người khác hơn mình. Giũ khỏi nỗi sợ bị thua thiệt. Giũ khỏi sự lệ thuộc vào những lời khen chê. Như tấm áo đã bị quân lính kéo khỏi thân thể Chúa, xin cũng kéo khỏi chúng con những ràng buộc vô hình đang trói chặt tâm hồn.

Là người thừa sai, chúng con được sai đi không phải để tìm kiếm mình, nhưng để mang Chúa đến cho người khác. Một người còn đầy ắp chính mình thì khó có chỗ cho Thiên Chúa và cho tha nhân. Một trái tim còn chật kín ích kỷ thì không thể trở thành nơi trú ngụ của tình yêu. Vì thế, “lột bỏ” không chỉ là từ bỏ của cải vật chất, mà còn là từ bỏ cái tôi cứng đầu, từ bỏ nhu cầu luôn phải được công nhận, từ bỏ khát vọng kiểm soát mọi sự theo ý mình.

Chúa đã đứng trần trụi giữa trời đất, như một lời mời gọi chúng con sống sự thật. Không còn che đậy bằng những lớp áo giả tạo. Không còn xây dựng hình ảnh để người khác ngưỡng mộ. Không còn sống hai mặt giữa đời sống đạo và đời sống thường ngày. Chỉ khi dám để mình được Thiên Chúa nhìn thấu, chúng con mới thực sự tự do.

Trong xã hội tiêu dùng, nơi con người dễ bị biến thành khách hàng hơn là anh em, chúng con được mời gọi “lột bỏ” ích kỷ để mang Chúa đến với người khác. Lột bỏ sự dửng dưng trước nỗi đau của người nghèo. Lột bỏ thói quen sống khép kín trong tiện nghi của mình. Lột bỏ lý do biện minh cho sự vô cảm. Chúng con có thể không có nhiều tiền của, nhưng chúng con luôn có thể chia sẻ thời gian, một lời lắng nghe, một cử chỉ nâng đỡ.

Có những người nghèo vật chất đang cần bữa cơm. Có những người nghèo tinh thần đang cần một ánh nhìn cảm thông. Có những người cô đơn đang cần ai đó ngồi bên. Thừa sai không chỉ là đi xa về địa lý, mà là đi xa khỏi cái tôi của mình. Thừa sai không chỉ là nói về Chúa, mà là để Chúa yêu thương qua chính đôi tay và trái tim của chúng con.

Lạy Chúa, xin cho chúng con hiểu rằng sự thanh thoát không làm chúng con nghèo đi, nhưng làm chúng con giàu có theo cách của Tin Mừng. Khi bớt đi một chút bám víu, chúng con có thêm một khoảng trống cho ân sủng. Khi bớt đi một chút ích kỷ, chúng con có thêm một cơ hội để yêu thương. Khi bớt đi một chút tìm kiếm mình, chúng con có thêm một bước tiến gần Chúa.

Xin cho tinh thần thừa sai năm 2026 không chỉ là khẩu hiệu, nhưng là một cuộc hoán cải thật sự. Một cuộc “lột bỏ” can đảm và đau đớn, nhưng cần thiết. Xin cho chúng con dám để Chúa chạm vào những chỗ chúng con còn bám víu nhất. Dám để Chúa lấy đi những điều chúng con tưởng là không thể thiếu. Dám tin rằng khi mất đi vì Chúa, chúng con không hề mất, nhưng được tự do.

Lạy Đức Chúa Giê-su bị lột áo trên thập giá, xin lột khỏi chúng con mọi lớp áo của kiêu căng, của tham lam, của giả hình. Xin mặc cho chúng con tấm áo của khiêm nhường, của nghèo khó Tin Mừng, của lòng quảng đại. Để giữa một thế giới chuộng bề ngoài, chúng con dám sống chiều sâu. Giữa một xã hội chạy theo hưởng thụ, chúng con dám chọn hy sinh. Giữa một thời đại sợ thua thiệt, chúng con dám cho đi.

Và khi nhìn lên Chúa trần trụi trên thập giá, xin cho chúng con không chỉ xúc động nhất thời, nhưng thực sự đổi mới. Để mỗi ngày, chúng con biết lột bỏ thêm một chút ích kỷ, thêm một chút sợ hãi, thêm một chút bám víu. Cho đến khi tâm hồn chúng con trở nên đơn sơ, nhẹ nhàng và hoàn toàn thuộc về Chúa.

NƠI THỨ MƯỜI MỘT: QUÂN DỮ ĐÓNG ĐANH ĐỨC CHÚA GIÊSU

Lạy ơn Đức Chúa Giêsu, Đấng đã chịu treo trên Thánh Giá vì yêu thương nhân loại, chúng con quỳ dưới chân Thập Giá mà ngước nhìn lên dung nhan đầy máu và nước của Chúa. Hai tay Chúa bị kéo căng, hai chân Chúa bị đâm thủng, cạnh sườn Chúa bị lưỡi đòng mở ra, máu thánh chảy xuống thấm vào đất, hòa vào bụi trần của phận người tội lỗi chúng con. Từng giọt máu ấy không chỉ là nỗi đau thể xác, mà là tình yêu đến cùng, tình yêu không giữ lại điều gì cho riêng mình.

Chúng con nghe lại lời Chúa thốt lên giữa trời đất rung chuyển, giữa tiếng nhạo cười và khinh miệt của đám đông, giữa tiếng búa đóng đinh vang lên lạnh lẽo: “Lạy Cha, xin tha cho chúng vì chúng không biết việc chúng làm.” Lời ấy không phải là một câu nói thoáng qua trong cơn hấp hối, nhưng là bản tuyên ngôn của lòng thương xót. Trong khi nhân loại đóng đinh Con Thiên Chúa, Con Thiên Chúa lại xin Cha tha thứ cho nhân loại. Trong khi con người kết án, Thiên Chúa bào chữa. Trong khi chúng con gây thương tích, Chúa chữa lành.

Lạy Chúa, đứng trước Thánh Giá, chúng con nhận ra mình không chỉ là người đứng xem. Chúng con đã nhiều lần là kẻ cầm búa, là người hô hoán, là kẻ dửng dưng quay mặt đi. Mỗi lần chúng con ích kỷ, mỗi lần chúng con nói lời làm tổn thương người khác, mỗi lần chúng con nuôi dưỡng hận thù, là mỗi lần chúng con đóng thêm một chiếc đinh vào thân thể Chúa. Vậy mà Chúa không nguyền rủa chúng con. Chúa không rút lại tình yêu. Chúa chỉ cầu xin ơn tha thứ.

Xin cho chúng con hiểu rằng, theo Chúa không phải là con đường dễ dãi. Là thừa sai của Chúa, chúng con được mời gọi đóng đinh xác thịt mình vào Thập Giá. Không phải đóng đinh thân xác theo nghĩa thể lý, nhưng đóng đinh những đam mê sai lạc, những tính toán hẹp hòi, những tự ái đầy kiêu ngạo. Đóng đinh những lời nói cay nghiệt trước khi chúng kịp thốt ra. Đóng đinh cơn giận trước khi nó bùng lên thành hận thù. Đóng đinh cái tôi muốn hơn thua để lòng mình được tự do yêu thương.

Lạy Chúa, làm thừa sai giữa đời không phải chỉ là đi đến những vùng xa xôi, mà trước hết là dám sống khác giữa môi trường quen thuộc. Ở nơi gia đình, khi có hiểu lầm, xin cho chúng con biết chọn tha thứ thay vì khơi lại chuyện cũ. Ở nơi cộng đoàn, khi có bất đồng, xin cho chúng con biết lắng nghe thay vì kết án. Ở nơi xã hội, khi có xung đột, xin cho chúng con biết gieo lời hòa giải thay vì đổ thêm dầu vào lửa.

Chúng con chiêm ngắm Thánh Giá giữa lòng Việt Nam thân yêu. Một đất nước với biết bao biến chuyển, bao khác biệt về niềm tin, văn hóa và quan điểm sống. Đôi khi những khác biệt ấy trở thành khoảng cách. Đôi khi những hiểu lầm trở thành rào chắn. Có lúc người ta nhìn nhau bằng ánh mắt nghi ngại hơn là cảm thông. Có khi tôn giáo bị hiểu sai, bị xem như nguyên nhân chia rẽ thay vì là nguồn mạch của yêu thương.

Xin cho chúng con, những người tin vào Chúa chịu đóng đinh, không góp phần vào sự chia rẽ ấy. Xin cho chúng con không nhân danh đức tin để loại trừ người khác. Xin cho chúng con không lấy danh nghĩa công lý để nuôi dưỡng oán hờn. Xin cho chúng con biết sống Tin Mừng bằng chính đời sống hiền hòa, khiêm tốn và phục vụ. Để ai nhìn vào chúng con cũng có thể nhận ra ánh sáng của Thánh Giá – ánh sáng không chói lòa nhưng ấm áp, không áp đặt nhưng mời gọi.

Lạy Chúa, tha thứ không phải là điều dễ dàng. Có những vết thương quá sâu, có những ký ức quá đau, có những lời nói làm tim chúng con tan nát. Chúng con biết tha thứ không có nghĩa là phủ nhận tổn thương, cũng không phải là quên đi sự thật. Tha thứ là chọn không để hận thù điều khiển trái tim mình. Tha thứ là trao quyền phán xét cho Thiên Chúa và giữ lại cho mình tự do nội tâm. Tha thứ là bước ra khỏi bóng tối để ánh sáng của Chúa có thể chiếu vào.

Xin dạy chúng con tha thứ như Chúa đã tha thứ. Khi bị hiểu lầm, xin cho chúng con không vội phản ứng. Khi bị xúc phạm, xin cho chúng con không đáp trả bằng lời cay nghiệt. Khi bị đối xử bất công, xin cho chúng con nhớ rằng Chúa đã chịu bất công lớn nhất mà vẫn yêu thương. Xin cho chúng con đủ can đảm để nói lời xin lỗi khi mình sai, và đủ quảng đại để nói lời tha thứ khi người khác lầm lỗi.

Lạy Chúa Giêsu chịu đóng đinh, Thập Giá của Chúa không phải là dấu chấm hết, nhưng là khởi đầu của Phục Sinh. Từ nơi tưởng chừng là thất bại, Chúa mở ra con đường sự sống. Từ nơi đầy máu và nước mắt, Chúa gieo mầm hy vọng. Xin cho chúng con tin rằng mỗi lần chúng con tha thứ là mỗi lần chúng con tham dự vào mầu nhiệm Phục Sinh ấy. Mỗi lần chúng con chọn hòa giải là mỗi lần sự sống chiến thắng sự chết trong tâm hồn mình.

Xin cho Giáo Hội tại Việt Nam trở thành dấu chỉ của hòa bình. Xin cho các gia đình Kitô hữu trở thành những mái ấm biết đối thoại. Xin cho người trẻ biết can đảm vượt qua định kiến. Xin cho những ai đang mang trong lòng vết thương biết tìm đến Chúa để được chữa lành. Và xin cho chúng con, dù nhỏ bé, cũng trở thành những nhịp cầu nối kết con người với con người, con người với Thiên Chúa.

Lạy Chúa, chúng con đặt dưới chân Thánh Giá mọi bất đồng, mọi hiểu lầm, mọi chia rẽ trong lòng xã hội hôm nay. Xin Chúa biến chúng thành cơ hội để chúng con trưởng thành trong đức ái. Xin cho chúng con đừng sợ mất mát khi chọn tha thứ, vì chính khi cho đi, chúng con mới được nhận lại bình an. Xin cho chúng con đừng sợ yếu đuối khi sống hiền lành, vì chính trong sự hiền lành ấy sức mạnh của Chúa được tỏ lộ.

Ước gì mỗi ngày sống của chúng con là một lời đáp lại tiếng Chúa từ Thánh Giá. Ước gì từng cử chỉ nhỏ bé của chúng con – một nụ cười, một lời cảm thông, một hành động nhường nhịn – trở thành hạt giống của hòa giải. Ước gì khi người khác nhắc đến chúng con, họ có thể cảm nhận được hơi ấm của lòng thương xót.

Lạy Đức Chúa Giêsu, xin cho Thánh Giá không chỉ treo trên tường nhà chúng con, nhưng được khắc sâu trong trái tim chúng con. Xin cho lời “Lạy Cha, xin tha cho chúng” trở thành nhịp đập của tâm hồn chúng con. Và khi hành trình trần thế khép lại, xin cho chúng con được nghe chính Chúa nói với chúng con lời tha thứ và bình an, để chúng con được ở mãi trong tình yêu của Chúa muôn đời.

 

NƠI THỨ MƯỜI HAI: ĐỨC CHÚA GIÊSU SINH THÌ TRÊN THÁNH GIÁ

Lạy ơn Đức Chúa Giêsu, Đấng đã yêu thương chúng con cho đến cùng, yêu đến tận hơi thở cuối cùng trên thập giá. Khi thân xác Ngài rướm máu, khi đôi tay bị đóng chặt vào gỗ thô, khi bầu trời tối sầm và đất rung chuyển, Ngài vẫn không rút lại tình yêu. Ngài không xuống khỏi thập giá để cứu mình, nhưng ở lại đó để cứu chúng con. Và trong giây phút cuối cùng, khi cúi đầu giã biệt Đức Mẹ và trao linh hồn trong tay Chúa Cha, Ngài đã kêu lên lời bất hủ: “Mọi sự đã hoàn tất.”

Lời ấy không phải là tiếng thở dài của một người thất bại. Đó là lời tuyên bố của Tình Yêu đã trọn vẹn. Đó là tiếng nói của một sứ mạng được hoàn thành trong vâng phục và hiến dâng. Bao năm rao giảng, bao bước chân rong ruổi, bao đêm cầu nguyện, bao giọt nước mắt trước thành Giêrusalem, bao phép lạ chữa lành, bao lời tha thứ cho kẻ tội lỗi… tất cả quy tụ lại trong giờ phút ấy. Thập giá không phải là kết thúc, nhưng là đỉnh cao của sứ mạng cứu độ.

Lạy Chúa, nhìn lên Ngài, chúng con thấy đời mình còn quá nhiều dang dở. Chúng con bắt đầu nhiều điều nhưng lại dễ bỏ cuộc. Chúng con hăng say khi được vỗ tay, nhưng nản lòng khi gặp chống đối. Chúng con muốn theo Chúa khi đường còn bằng phẳng, nhưng lùi bước khi phải vác thập giá. Thế mà Ngài đã đi trọn con đường Cha trao, dù con đường ấy dẫn đến cô đơn, bị hiểu lầm, bị phản bội và cuối cùng là cái chết.

Theo định hướng mục vụ năm 2026, chúng con được mời gọi sống trung tín đến giờ sau hết, giữ đạo không phải chỉ bằng thói quen, nhưng bằng xác tín sâu xa trong tim. Giữ đạo không phải là giữ một tập tục, nhưng là giữ một tương quan sống động với Chúa. Phó linh hồn trong tay Chúa không phải chỉ là một lời đọc lúc lâm chung, mà là một thái độ sống mỗi ngày: sống như người biết mình thuộc về Chúa và sẽ trở về với Chúa.

Lạy Chúa Giêsu, là thừa sai giữa lòng thế giới hôm nay, chúng con không được phép sống nửa vời. Sứ mạng không dừng lại ở những buổi họp, những kế hoạch hay những khẩu hiệu. Sứ mạng là từng cuộc gặp gỡ, từng lời nói, từng ánh mắt. Sứ mạng là biết cúi xuống với người nghèo, biết lắng nghe người đau khổ, biết kiên nhẫn với người yếu đuối, biết tha thứ cho kẻ làm tổn thương mình. Sứ mạng là dám ở lại khi người khác rời đi, dám trung thành khi không ai nhìn thấy.

Chúa đã hoàn tất sứ mạng bằng cách yêu đến cùng. Chúng con cũng được mời gọi hoàn tất sứ mạng bằng cách yêu đến cùng. Không phải yêu khi thuận lợi, nhưng yêu cả khi bị từ chối. Không phải yêu khi được đáp lại, nhưng yêu cả khi tình yêu bị hiểu lầm. Không phải yêu để được ghi nhận, nhưng yêu vì Chúa đã yêu chúng con trước.

Lạy Chúa, xin cho chúng con biết sống mỗi ngày như thể đó là ngày cuối cùng của đời mình. Không phải để sợ hãi, nhưng để tỉnh thức. Không phải để lo lắng, nhưng để trân quý. Để khi màn đêm buông xuống, chúng con có thể nhìn lại và thưa với Chúa: hôm nay con đã cố gắng sống trọn ơn gọi của mình. Con đã yêu thương hơn hôm qua. Con đã tha thứ nhiều hơn. Con đã kiên nhẫn hơn. Con đã không để lòng mình chai cứng trước nỗi đau của người khác.

Xin cho chúng con đừng sợ cái chết, nhưng sợ sống vô nghĩa. Đừng sợ mất mát, nhưng sợ đánh mất Chúa. Đừng sợ bị quên lãng, nhưng sợ quên mất sứ mạng Chúa trao. Khi giờ sau hết đến, xin cho chúng con không phải tiếc nuối vì đã sống hời hợt, nhưng bình an vì đã cố gắng sống hết mình.

Lạy Chúa Giêsu, trong giây phút cuối đời, Ngài đã trao Đức Mẹ cho môn đệ và trao môn đệ cho Đức Mẹ. Xin cho chúng con cũng biết sống trong vòng tay hiền mẫu của Mẹ, để khi yếu đuối, chúng con có nơi nương tựa; khi chán nản, chúng con có người nâng đỡ; khi lạc hướng, chúng con có ánh sáng chỉ đường. Xin Mẹ dạy chúng con biết đứng vững dưới chân thập giá, không chạy trốn đau khổ, nhưng hiệp thông với Con của Mẹ.

Chúng con xin ơn chết lành trong đức tin. Không phải cái chết bất ngờ không kịp chuẩn bị, nhưng là cái chết của người đã sống sẵn sàng. Xin cho giây phút cuối cùng của chúng con trở thành một lời “xin vâng” trọn vẹn. Xin cho môi miệng chúng con, dù chỉ còn thều thào, vẫn có thể thì thầm: “Lạy Cha, con phó linh hồn con trong tay Cha.”

Nhưng trước khi chết lành, xin cho chúng con sống lành. Sống trung tín giữa những cám dỗ của danh vọng và tiền bạc. Sống trong sạch giữa những lôi kéo của thế gian. Sống khiêm nhường giữa những thành công. Sống can đảm giữa những thử thách. Và nhất là sống như người mang trong tim một ngọn lửa truyền giáo không bao giờ tắt.

Xin cho chúng con biết mang nhiều linh hồn về với Chúa, không phải bằng áp lực hay ép buộc, nhưng bằng chứng tá yêu thương. Xin cho đời sống chúng con trở thành Tin Mừng sống động. Để khi người khác nhìn vào, họ thấy nơi chúng con một niềm vui sâu xa, một bình an vững bền, một hy vọng không tắt. Và từ đó, họ khát khao tìm đến Chúa.

Lạy Chúa Giêsu chịu đóng đinh, khi Ngài nói “Mọi sự đã hoàn tất,” trời đất như lặng đi. Xin cho ngày chúng con nhắm mắt cũng là ngày chúng con có thể thưa với Chúa: con đã cố gắng hoàn tất phần việc Chúa trao. Có thể nhỏ bé, có thể âm thầm, nhưng con đã không bỏ cuộc. Con đã không đánh mất đức tin. Con đã không quay lưng với sứ mạng.

Xin cho cuộc đời chúng con, dù ngắn hay dài, cũng trở thành một bản tình ca dâng lên Chúa. Để đến cuối hành trình, chúng con không chỉ nghe lời mình nói, nhưng được nghe chính Chúa phán: “Hỡi người đầy tớ trung tín, hãy vào hưởng niềm vui của Chủ ngươi.”

Lạy Chúa Giêsu, xin ở lại với chúng con trong từng bước đường truyền giáo. Xin nâng đỡ chúng con khi mệt mỏi. Xin chữa lành chúng con khi bị tổn thương. Xin thanh luyện chúng con khi lòng dạ còn vương vấn thế gian. Và xin dẫn chúng con đến giờ phút cuối cùng trong bình an của Chúa.

Để khi cúi đầu như Chúa đã cúi đầu, chúng con không sợ hãi, nhưng tin tưởng. Để khi trao linh hồn trong tay Chúa, chúng con không run rẩy, nhưng phó thác. Và để khi thốt lên lời cuối cùng, chúng con có thể cùng với Chúa mà nói: “Mọi sự đã hoàn tất.”

 

NƠI THỨ MƯỜI BA: THÁO ĐANH ĐỨC CHÚA GIÊSU XUỐNG VÀ PHÓ Ở TAY ĐỨC MẸ

Lạy ơn Đức Chúa Giêsu, khi hai ông thánh cúi mình dưới chân thập giá, run rẩy tháo từng chiếc đanh còn ghim sâu vào thịt Chúa, cả đất trời như nín thở. Thân xác Chúa nặng trĩu, rã rời sau những giờ phút chịu treo giữa trời và đất. Mỗi nhát búa gỡ đanh không còn là tiếng đóng vào thân thể nữa, nhưng là tiếng bật ra khỏi nỗi đau đã hoàn tất. Thịt da rách nát, máu đã khô trên từng vết thương, nhưng tình yêu thì vẫn còn nóng hổi. Khi thân mình Chúa được hạ xuống, trao vào vòng tay Đức Mẹ cách thảm thiết, đó không chỉ là một cảnh tượng đau thương, mà là đỉnh cao của mầu nhiệm yêu thương.

Ai đứng trước giây phút ấy mà không cầm được nước mắt? Không phải chỉ vì thấy một người Con chết trong tay Mẹ, nhưng vì nhận ra cái giá của tội lỗi mình. Những chiếc đanh kia không chỉ do bàn tay người lính La Mã đóng vào. Chúng còn là sự ích kỷ, kiêu ngạo, vô ơn, dửng dưng của nhân loại mọi thời. Và trong đó, có phần của mỗi chúng con.

Lạy Chúa, xin cho chúng con biết nhìn thật lâu vào thân xác Chúa được tháo xuống khỏi thập giá. Xin cho chúng con đừng lướt qua cảnh ấy như một bức tượng quen thuộc, một hình ảnh đã nhìn quá nhiều lần đến mức chai sạn. Xin cho trái tim chúng con còn biết đau, còn biết rung động, còn biết xấu hổ. Vì nếu tim không còn biết đau trước thập giá, thì tim đã quá xa tình yêu.

Hai ông thánh tháo đanh Chúa xuống cách cẩn trọng, như sợ làm Chúa đau thêm dù Chúa đã tắt thở. Từng cử chỉ đều đầy kính trọng, đầy xót thương. Họ không vội vàng, không ồn ào. Họ cúi xuống trong thinh lặng, như thể đang chạm vào một kho báu vô giá. Và thật vậy, thân xác tan nát kia chính là kho báu của ơn cứu độ.

Xin cho chúng con cũng biết cúi mình trước mầu nhiệm ấy. Xin cho chúng con học lấy sự nhẹ nhàng khi đối diện với những tâm hồn đau khổ. Vì có biết bao người quanh chúng con cũng đang bị đóng đanh bởi tội lỗi, bởi mặc cảm, bởi những sai lầm trong quá khứ. Có những vết thương không thấy bằng mắt, nhưng rỉ máu từng ngày trong lòng họ.

Lạy Chúa, xin ban ơn cho chúng con biết gỡ mình khỏi tội lỗi như tháo đanh Chúa. Tội lỗi không tự nhiên rơi ra. Nó ghim sâu, bám chặt, làm ta tê liệt. Muốn tháo nó ra phải đau. Phải dám nhìn nhận, dám ăn năn, dám thay đổi. Như chiếc đanh khi rút ra sẽ để lại một vết thương, việc từ bỏ tội lỗi cũng để lại khoảng trống trong lòng. Nhưng chính khoảng trống ấy là nơi Chúa có thể bước vào.

Xin cho chúng con đừng sợ cảm giác trống rỗng khi từ bỏ những điều từng làm ta lệ thuộc. Đừng sợ mất đi những thú vui chóng qua. Đừng sợ bị người khác hiểu lầm khi ta chọn sống khác đi. Vì tháo một chiếc đanh khỏi linh hồn mình là tháo một gánh nặng, là mở ra con đường tự do.

Là thừa sai giữa đời, chúng con không chỉ được mời gọi gỡ đanh cho chính mình, mà còn phải giúp anh em thoát khỏi xiềng xích tội lỗi. Nhưng giúp người khác không phải bằng lên án hay chỉ trích. Không phải bằng lời nói nặng nề. Mà bằng lời khuyên chân thành, bằng đời sống làm chứng, bằng sự kiên nhẫn không mỏi mệt, và nhất là bằng cầu nguyện âm thầm.

Có những linh hồn không nghe lời khuyên, nhưng lại cảm nhận được một ánh mắt cảm thông. Có những người không đáp lại lời mời gọi hoán cải, nhưng lại được lay động bởi một lời cầu nguyện kiên trì. Có những chiếc đanh không thể tháo ra bằng sức người, nhưng sẽ bật ra khi ơn Chúa chạm tới.

Lạy Chúa Giêsu chịu đóng đinh, xin dạy chúng con biết yêu như Chúa đã yêu. Yêu đến cùng, yêu đến tận cùng của đau đớn. Xin cho chúng con đừng sợ thập giá, đừng sợ bị hiểu lầm, đừng sợ hy sinh. Vì chính khi dám bước vào đau khổ với Chúa, chúng con mới hiểu được giá trị của ơn cứu độ.

Khi thân xác Chúa được đặt vào vòng tay Đức Mẹ, đó là khoảnh khắc của nỗi đau tột cùng nhưng cũng là khởi đầu của hy vọng. Thập giá không phải là điểm kết thúc. Ngôi mộ không phải là nơi chấm hết. Tình yêu đã đi qua cái chết để mở ra sự sống mới.

Xin cho chúng con tin vào điều ấy mỗi khi mệt mỏi. Tin rằng mỗi lần chúng con gỡ một chiếc đanh khỏi đời mình là một bước tiến về phía tự do. Tin rằng mỗi lần chúng con giúp một người đứng dậy là một hạt giống Phục Sinh được gieo xuống.

Lạy Chúa, xin thương xót chúng con khi chúng con yếu đuối. Xin thương xót khi chúng con chần chừ không dám thay đổi. Xin thương xót khi chúng con nhìn thấy tội lỗi mà vẫn để nó ghim chặt trong lòng. Xin thương xót khi chúng con là thừa sai nhưng lại thiếu lửa yêu thương.

Xin cho nước mắt chúng con trước thập giá không chỉ là xúc động thoáng qua, mà là khởi đầu của một đời sống mới. Xin cho mỗi lần nhìn lên Chúa được tháo xuống khỏi thập giá, chúng con nhớ rằng tình yêu Chúa không bao giờ bị đóng chặt lại.

Lạy Chúa Giêsu, xin tháo khỏi chúng con những chiếc đanh của kiêu ngạo, của hận thù, của ích kỷ. Xin tháo khỏi chúng con những xiềng xích vô hình đang trói buộc tâm hồn. Xin đặt chúng con vào vòng tay yêu thương của Mẹ, để chúng con được chữa lành.

Và khi được chữa lành, xin sai chúng con đi. Đi như những người đã được cứu, để cứu. Đi như những người đã được tha thứ, để tha thứ. Đi như những người đã được tháo đanh, để trở thành bàn tay dịu dàng gỡ đanh cho người khác.

Lạy Chúa, xin Chúa thương xót chúng con.
 

NƠI THỨ MƯỜI BỐN: TÁNG XÁC ĐỨC CHÚA GIÊSU TRONG HANG ĐÁ

Lạy ơn Đức Chúa Giêsu, khi chiều xuống trên đồi Sọ, khi ánh sáng cuối cùng của một ngày bi thương dần tắt, thân xác Chúa được hạ xuống khỏi thập giá. Những bàn tay run rẩy vì yêu mến đã đỡ lấy thân mình đầy thương tích ấy. Máu đã khô trên da thịt, những vết đinh còn đó, cạnh sườn vẫn mở rộng như cánh cửa của lòng thương xót. Các ông thánh đã tắm xác Chúa, xức thuốc thơm, bọc trong khăn sạch và đặt vào một hang đá mới, nơi chưa từng chôn cất ai.

Tình yêu ấy thật âm thầm mà sâu thẳm. Giữa cảnh hoang tàn của bạo lực và hận thù, vẫn có những trái tim không sợ hãi. Ông Giô-xép A-ri-ma-thê và ông Ni-cô-đê-mô đã không để thân xác Thầy mình bị bỏ mặc. Các ông đã bước ra khỏi sự dè dặt, khỏi nỗi sợ liên lụy, để công khai bày tỏ lòng trung tín với Đấng mình tin yêu. Trong giây phút tưởng như tất cả đã kết thúc, chính tình yêu lại bắt đầu một điều gì đó rất mới.

Lạy Chúa, mọi sự khó khăn Chúa chịu nơi cuộc thương khó đã quá lớn lao: từ vườn Cây Dầu, đến dinh tổng trấn, đến đỉnh đồi thập giá. Nhưng đến cả lúc táng xác, Chúa cũng chẳng có gì là của riêng mình. Không một căn nhà để nằm, không một tấm vải sẵn có, không một ngôi mộ gia tộc. Mọi thứ đều là nhờ tấm lòng của người khác. Đấng dựng nên trời đất lại được an táng trong một hang đá vay mượn. Đấng ban sự sống lại nằm yên như người đã hết hơi thở.

Chúa đã chọn nghèo khó cho đến cùng. Chúa không chỉ nghèo khi sinh ra trong máng cỏ Bê-lem, nhưng còn nghèo khi lìa đời trong một ngôi mộ không phải của mình. Nghèo cả trong cái chết, để không ai có thể nói rằng mình bị Chúa bỏ quên vì thiếu thốn. Nơi tận cùng của đau thương, Chúa đã ở đó. Nơi bóng tối dày đặc nhất của phận người, Chúa cũng đã đi qua.

Xin Chúa ban cho chúng con lòng mến như thuốc thơm. Thuốc thơm ngày xưa được xức lên thân xác Chúa không chỉ để giữ gìn, mà còn để bày tỏ tình yêu. Hôm nay, xin cho lòng mến của chúng con cũng dịu dàng và thấm đượm như thế. Xin cho mỗi lời nói, mỗi hành động của chúng con tỏa hương yêu thương giữa thế gian còn nhiều cay đắng. Khi gặp những thân phận bị bỏ rơi, xin cho chúng con biết cúi xuống như các ông thánh năm xưa, không sợ vấy bẩn, không ngại thiệt thòi.

Xin cho lòng mến ấy không phải là cảm xúc thoáng qua, nhưng là sự chọn lựa trung thành. Một tình yêu biết ở lại bên Chúa cả khi thập giá dựng lên, cả khi người đời quay lưng, cả khi hy vọng dường như tắt lịm. Một tình yêu không chỉ đi theo Chúa trong những giờ phút vinh quang, nhưng còn dám đứng gần Chúa trong giờ khắc thất bại và cô đơn.

Xin Chúa ban cho chúng con lòng sạch sẽ như khăn sạch. Tấm khăn đã bọc thân xác Chúa phải tinh tuyền và trang trọng. Tâm hồn chúng con cũng cần được thanh tẩy như thế. Bao nhiêu bụi bặm của ích kỷ, bao nhiêu vết nhơ của ghen ghét, bao nhiêu vết thương do kiêu căng để lại – xin Chúa rửa sạch bằng ơn tha thứ của Ngài.

Vì là thừa sai của Chúa, chúng con không thể mang Chúa đến cho người khác nếu chính lòng mình còn chất chứa bao điều tối tăm. Xin cho chúng con biết trở về với Bí Tích Hòa Giải, biết khiêm tốn nhìn nhận yếu đuối, biết xin ơn đổi mới từng ngày. Để khi rước Chúa qua Bí Tích Thánh Thể, chúng con không chỉ đón một nghi thức, nhưng thực sự mở cửa tâm hồn cho Đấng Hằng Sống bước vào.

Xin cho lòng chúng con vững vàng như hang đá mới. Hang đá ấy đã trở thành nơi thinh lặng, nơi chờ đợi, nơi ươm mầm cho bình minh Phục Sinh. Giữa những thử thách của sứ vụ, giữa những hiểu lầm và chống đối, xin cho chúng con không chao đảo. Khi công việc tông đồ gặp thất bại, khi nỗ lực dường như không được ghi nhận, xin cho chúng con vẫn trung tín.

Lạy Chúa, hang đá không phải là điểm kết thúc. Chính nơi đó, sự sống đã bừng lên. Chính nơi tưởng là đóng kín, thiên thần đã lăn tảng đá sang một bên. Xin cho chúng con hiểu rằng mọi thinh lặng, mọi khổ đau, mọi hy sinh âm thầm vì Chúa đều không vô ích. Trong chương trình của Ngài, mỗi giọt nước mắt đều được gìn giữ, mỗi hy sinh đều mang hạt giống của phục sinh.

Là thừa sai, chúng con được mời gọi dọn lòng đón Chúa qua Bí Tích Thánh Thể. Khi linh mục nâng cao Mình và Máu Thánh, khi cộng đoàn cúi mình thờ lạy, xin cho chúng con nhận ra rằng Đấng đã được mai táng năm xưa nay đang sống giữa chúng con. Chúa không còn nằm yên trong hang đá, nhưng hiện diện thật sự trên bàn thờ.

Xin cho chúng con không rước Chúa cách hờ hững, nhưng với tất cả lòng khao khát. Xin cho mỗi lần hiệp lễ là một lần tâm hồn được biến đổi. Để chúng con không chỉ giữ Chúa cho riêng mình, nhưng biết mang Chúa đến với thế gian: qua nụ cười cảm thông, qua sự kiên nhẫn với người khó chịu, qua sự quảng đại với người thiếu thốn, qua sự can đảm nói lời sự thật trong yêu thương.

Thế gian hôm nay còn nhiều “hang đá” lạnh lẽo: những tâm hồn mất niềm tin, những gia đình rạn nứt, những người trẻ lạc hướng, những con tim khô cằn vì thất vọng. Xin cho chúng con trở thành những người dám bước vào những nơi ấy, như các ông thánh đã bước vào chiều tối ngày thứ sáu. Xin cho chúng con mang theo “thuốc thơm” của lòng mến, “khăn sạch” của tâm hồn trong sáng, và sự vững vàng của đức tin không lay chuyển.

Lạy Chúa Giêsu, Đấng đã nằm trong mồ nhưng không bị sự chết giam giữ, xin cho chúng con được xem thấy Chúa hằng sống đời đời. Xin cho niềm hy vọng Phục Sinh soi sáng mọi ngày sống của chúng con. Để dù bước qua thập giá, chúng con không tuyệt vọng. Dù đi trong đêm tối, chúng con vẫn tin có bình minh.

Xin cho ngày cuối cùng của đời chúng con cũng được đặt trong vòng tay yêu thương của Chúa. Như Chúa đã được an táng trong hang đá mới, xin cho chúng con được an nghỉ trong lòng thương xót Ngài. Và khi tiếng gọi cuối cùng vang lên, xin cho chúng con được cùng Chúa bước vào sự sống viên mãn, nơi không còn nước mắt, không còn chia ly, chỉ còn niềm vui vĩnh cửu trong ánh sáng của Thiên Chúa Ba Ngôi.

LỜI KẾT: CAM KẾT THỪA SAI

Lạy Chúa Giê-su chịu đóng đinh, trong thinh lặng của Đàng Thánh Giá, khi từng bước chân của Chúa in xuống bụi đất trần gian, chúng con nhận ra con đường của đời mình cũng được dệt bằng những hy sinh, thử thách và cả những giọt nước mắt âm thầm. Thập Giá không chỉ là ký ức của một biến cố năm xưa, nhưng là lời mời gọi hôm nay. Mỗi lần chiêm ngắm Chúa vác Thánh Giá, chúng con nghe vang lên trong lòng tiếng gọi thiết tha: hãy bước theo Ta, hãy yêu như Ta đã yêu, hãy hiến mình như Ta đã hiến mình.

Lạy Chúa, qua Đàng Thánh Giá này, chúng con xin dâng lên Chúa quyết tâm sống trọn định hướng mục vụ của năm 2026: mỗi giáo dân là một thừa sai giữa đời. Không còn đứng bên lề sứ mạng Hội Thánh, không còn nghĩ rằng loan báo Tin Mừng chỉ là phần việc của linh mục, tu sĩ hay những người chuyên trách, nhưng là bổn phận và vinh dự của từng người đã lãnh nhận Bí tích Thánh Tẩy. Khi được dìm vào nước tái sinh, chúng con đã được trao một sứ mạng: trở thành ánh sáng cho trần gian, trở thành men trong bột, trở thành chứng nhân giữa đời.

Xin cho chúng con hiểu rằng làm thừa sai không phải là điều gì xa vời hay vĩ đại theo cách thế thế gian. Làm thừa sai có khi chỉ là một nụ cười dịu dàng giữa những căng thẳng. Làm thừa sai có khi là một lời tha thứ khi lòng còn tổn thương. Làm thừa sai có khi là sống trung thực trong công việc, sống công bằng giữa xã hội đầy cạnh tranh, sống quảng đại trong một thế giới dễ khép lòng. Khi chúng con sống như thế, Tin Mừng đã được rao giảng mà không cần nhiều lời.

Lạy Chúa, Thánh Giá của Chúa là bài học đầu tiên của đời thừa sai. Không có Thánh Giá, không có ơn cứu độ. Không có hy sinh, không có hoa trái. Xin cho chúng con đừng sợ Thánh Giá đời mình. Có thể đó là bệnh tật âm thầm, là gia đình chưa trọn vẹn, là công việc nhiều áp lực, là hiểu lầm và chống đối. Nhưng nếu chúng con biết kết hợp những thập giá ấy với Thánh Giá của Chúa, chúng sẽ trở thành lời chứng hùng hồn hơn mọi bài giảng.

Xin cho mỗi gia đình trở thành một “giáo điểm truyền giáo” nhỏ bé. Nơi đó, cha mẹ sống yêu thương chung thủy để con cái nhìn thấy hình ảnh Thiên Chúa. Nơi đó, con cái biết hiếu thảo, biết cầu nguyện, biết kính trọng sự sống. Nơi đó, bữa cơm gia đình không chỉ là nơi nuôi dưỡng thân xác, mà còn là nơi nuôi dưỡng đức tin. Khi gia đình thánh thiện, giáo xứ sẽ vững mạnh. Khi giáo xứ vững mạnh, xã hội sẽ được thấm nhuần Tin Mừng.

Lạy Chúa, xin cho chúng con mang Thánh Giá vào môi trường làm việc. Giữa những toan tính lợi nhuận, xin cho chúng con chọn lương tâm. Giữa những lời mời gọi gian dối, xin cho chúng con chọn sự thật. Giữa những cạnh tranh khắc nghiệt, xin cho chúng con chọn tình huynh đệ. Xin cho người khác, khi nhìn vào đời sống chúng con, có thể nhận ra một điều gì đó khác biệt – một bình an không đến từ tiền bạc, một niềm vui không lệ thuộc hoàn cảnh.

Xin cho chúng con biết lắng nghe tiếng kêu của người nghèo, người cô đơn, người bị bỏ quên. Là thừa sai không chỉ là nói về Chúa, mà còn là làm cho tình yêu của Chúa trở nên cụ thể. Một bàn tay nâng đỡ, một sự sẻ chia thầm lặng, một nghĩa cử bác ái nhỏ bé… tất cả đều có thể mở ra cánh cửa để người khác nhận ra lòng thương xót của Thiên Chúa.

Lạy Chúa, xin ban cho chúng con lòng can đảm. Thế giới hôm nay có nhiều tiếng ồn, nhiều quan điểm trái ngược với Tin Mừng. Sống đức tin giữa đời có khi khiến chúng con trở nên lạc lõng. Nhưng xin đừng để chúng con im lặng vì sợ hãi. Xin cho chúng con nói sự thật trong yêu thương, làm chứng cho niềm hy vọng bằng chính cuộc sống trong sạch và khiêm nhường.

Xin cho chúng con biết bắt đầu từ việc hoán cải chính mình. Không thể loan báo Tin Mừng nếu tâm hồn còn đầy ghen ghét, ích kỷ, chia rẽ. Không thể trở thành thừa sai nếu đời sống cầu nguyện nguội lạnh. Xin cho chúng con siêng năng đến với Bí tích Hòa Giải, chuyên chăm tham dự Thánh Lễ, trung thành với giờ kinh gia đình. Khi ở lại trong Chúa, chúng con mới có thể sinh nhiều hoa trái.

Lạy Chúa Giê-su, Đấng đã ngã xuống rồi lại đứng lên trên đường Thánh Giá, xin cho chúng con khi vấp ngã cũng biết đứng dậy. Khi mệt mỏi cũng biết nương tựa vào Chúa. Khi thất vọng cũng biết hy vọng. Xin cho chúng con đừng chỉ là Kitô hữu trên danh nghĩa, nhưng là Kitô hữu bằng đời sống cụ thể mỗi ngày.

Trong năm mục vụ này, xin cho từng giáo dân ý thức rằng mình được sai đi. Sai đi vào chính môi trường quen thuộc của mình: trong gia đình, nơi công sở, giữa bạn bè, trong xã hội. Sai đi không phải để áp đặt, nhưng để yêu thương. Sai đi không phải để tranh luận, nhưng để làm chứng. Sai đi không phải để tìm danh dự cho mình, nhưng để vinh danh Thiên Chúa.

Lạy Chúa, xin cho chúng con nhớ rằng sứ mạng thừa sai không phải là gánh nặng, nhưng là ân huệ. Được góp phần vào công trình cứu độ của Chúa là một hồng ân lớn lao. Dù chúng con nhỏ bé, Chúa vẫn muốn dùng chúng con như khí cụ bình an của Người.

Trước Thánh Giá Chúa, chúng con cúi đầu cam kết. Cam kết sống Tin Mừng giữa đời. Cam kết biến đau khổ thành lời cầu nguyện. Cam kết biến niềm vui thành lời tạ ơn. Cam kết biến cuộc sống hằng ngày thành bài ca truyền giáo thầm lặng.

Xin cho chúng con biết mang Thánh Giá vào đời không phải với khuôn mặt buồn bã, nhưng với niềm hy vọng Phục Sinh. Vì phía sau Thánh Giá là ánh sáng vinh quang. Phía sau hy sinh là hoa trái. Phía sau hiến dâng là sự sống đời đời.

Lạy Chúa, xin nhận lấy quyết tâm nhỏ bé của chúng con. Xin ở lại với chúng con trên hành trình sắp tới. Xin sai chúng con đi như Chúa Cha đã sai Chúa. Và xin cho khi hoàn tất cuộc đời, chúng con có thể nghe Chúa nói: “Con đã làm chứng cho Ta giữa trần gian.” Amen.

Lm. Anmai, CSsR