Nhảy đến nội dung

Nein - Na In – Nơi Chúa làm cho chàng trai trẻ đang mang đi chôn sống lại

NEIN - NA IN – NƠI CHÚA LÀM CHO CHÀNG TRAI TRẺ ĐANG MANG ĐI CHÔN SỐNG LẠI

Chúng ta cùng nhau khám phá một câu chuyện thật tuyệt vời từ trong Kinh Thánh, một phép lạ mà Chúa Giê-su đã thực hiện, mang lại hy vọng và niềm tin cho biết bao người. Chúng ta thường nghe nói về phép lạ Chúa làm cho La-xa-rơ sống lại – đó là một trong những phép lạ nổi tiếng nhất, được ghi chép trong sách Giăng, nơi Chúa gọi La-xa-rơ ra khỏi mộ sau khi ông đã chết bốn ngày. Nhưng quý vị có biết không, La-xa-rơ không phải là trường hợp duy nhất mà Chúa Giê-su đã cứu sống lại từ cõi chết. Kinh Thánh còn kể về nhiều phép lạ khác, và hôm nay chúng ta sẽ tập trung vào một câu chuyện khác, cũng đầy lòng thương xót và quyền năng của Chúa, được ghi lại trong sách Lu-ca chương 7, từ câu 11 đến 17. Đây là câu chuyện về chàng trai trẻ ở thành Na-in, con trai của một bà góa, người mà Chúa đã làm sống lại ngay khi đang được mang đi chôn. Chúng ta hãy cùng nhau đọc và suy ngẫm về đoạn Kinh Thánh này một cách chậm rãi, để hiểu rõ hơn về tình yêu thương của Chúa dành cho con người.

Hãy tưởng tượng cảnh tượng ấy: "Bữa sau, Đức Chúa Jêsus đi đến một thành, gọi là Na-in, có nhiều môn đồ và một đoàn dân đông cùng đi với Ngài." Quý vị thấy đấy, Chúa Giê-su không đi một mình; Ngài luôn có các môn đồ – những người theo Ngài học hỏi – và một đám đông dân chúng, có lẽ là những người đã chứng kiến các phép lạ trước đó và đang háo hức theo Ngài. Họ đang tiến gần đến cửa thành Na-in, một ngôi làng nhỏ bé ở vùng Ga-li-lê. Và rồi, một cảnh tượng buồn bã diễn ra: "Khi Ngài đến gần cửa thành, họ vừa khiêng ra một người chết, là con trai một của mẹ góa kia; có nhiều người ở thành đó đi đưa với bà góa ấy." Hãy dừng lại một chút để suy nghĩ về nỗi đau của bà góa này. Trong xã hội thời ấy, một người phụ nữ góa chồng và mất luôn cả con trai duy nhất là rơi vào tình cảnh vô cùng bi đát. Không có chồng, không có con trai để chăm sóc, bà sẽ phải đối mặt với nghèo khó, cô đơn, và có lẽ là sự khinh miệt từ xã hội. Đám tang đang diễn ra, mọi người trong làng đi đưa tiễn, khiêng quan tài ra khỏi thành để chôn cất. Đó là một đám đông buồn thảm, đối lập hoàn toàn với đám đông vui vẻ đang theo Chúa Giê-su.

Nhưng rồi, Chúa Giê-su nhìn thấy bà. "Chúa thấy, động lòng thương xót người, mà phán rằng: Đừng khóc!" Ôi, quý giáo dân, hãy chú ý đến chi tiết này: Chúa "động lòng thương xót". Ngài không thờ ơ, Ngài không bỏ qua nỗi đau của con người. Ngài nhìn thấy nỗi đau của bà góa, và trái tim Ngài rung động. Ngài bảo bà "Đừng khóc!", không phải vì Ngài không hiểu nỗi đau, mà vì Ngài sắp làm một điều kỳ diệu để lau khô nước mắt của bà. Rồi, "Đoạn, Ngài lại gần, rờ quan tài, thì kẻ khiêng dừng lại." Chúa Giê-su tiến lại gần, chạm vào quan tài – một hành động mà theo luật Do Thái thời ấy có thể làm Ngài bị ô uế, nhưng Ngài không ngại. Những người khiêng quan tài dừng lại, có lẽ ngạc nhiên vì hành động bất ngờ này. Và rồi, lời phán quyền năng vang lên: "Ngài bèn phán rằng: Hỡi người trẻ kia, ta biểu ngươi chờ dậy." Chỉ một lời nói thôi, và điều kỳ diệu xảy ra: "Người chết vùng ngồi dậy và khởi sự nói." Chàng trai trẻ, người đã chết, nay ngồi dậy và bắt đầu nói chuyện! Quý vị tưởng tượng được không? Từ cõi chết trở về, anh ta sống lại, khỏe mạnh, và có thể trò chuyện ngay lập tức. "Đức Chúa Jêsus giao người lại cho mẹ." Chúa trao con trai lại cho bà góa, mang lại niềm vui vô bờ cho bà và cả làng.

Phản ứng của mọi người thật dễ hiểu: "Ai nấy đều sợ hãi, và ngợi khen Đức Chúa Trời rằng: Có đấng tiên tri lớn đã dấy lên giữa chúng tôi, và Đức Chúa Trời đã thăm viếng dân Ngài." Họ sợ hãi vì chứng kiến quyền năng siêu nhiên, nhưng rồi họ ngợi khen Chúa, nhận ra rằng đây là dấu hiệu Chúa Trời đang thăm viếng dân Ngài, giống như các tiên tri xưa. "Tin nầy đồn ra khắp xứ Giu-đê, và khắp xứ xung quanh nơi đó nữa." Tin tức lan truyền nhanh chóng, mang lại hy vọng cho nhiều người khác.

Bây giờ, chúng ta hãy nói về địa điểm nơi phép lạ này xảy ra: ngôi làng Nain nhỏ bé ở vùng Ga-li-lê. Đây không phải là một thành phố lớn như Giê-ru-sa-lem, mà chỉ là một ngôi làng khiêm tốn, nhưng chính nơi đây Chúa đã chọn để thực hiện phép lạ này. Ngày nay, quý giáo dân, địa điểm ấy vẫn còn tồn tại, và nó vẫn được gọi là Na-in (hay còn gọi là Naim trong một số ngôn ngữ). Nó nằm cách núi Tabor (hay còn gọi là Tha-bô) khoảng 7 kilômét về phía Tây Nam. Núi Tabor là một ngọn núi nổi tiếng trong Kinh Thánh, nơi từng xảy ra nhiều sự kiện quan trọng. Từ Na-in, nếu đi xa hơn một chút, khoảng 14 kilômét, chúng ta sẽ đến Nazareth – quê hương của Chúa Giê-su, nơi Ngài lớn lên. Ngôi làng Na-in nằm trên một con đường dốc, và từ đó có thể nhìn ra Đồng bằng Jezreel, một vùng đất rộng lớn, màu mỡ, thường được nhắc đến trong Kinh Thánh như một nơi chiến trường hoặc đồng bằng phì nhiêu.

Hãy hình dung thêm về địa lý: Phía tây của làng, cách những ngôi nhà khoảng nửa cây số (tức là khoảng 500 mét), là những ngôi mộ được khoét sâu vào đá bên sườn núi. Đây là nghĩa trang cổ, nơi người ta chôn cất người chết. Và chính khu vực này nằm đúng vị trí hướng đi của đám tang mà Chúa Giê-su đã gặp gỡ. Nghĩa là, đám tang đang di chuyển từ làng ra nghĩa trang phía tây, và Chúa Giê-su từ hướng ngược lại tiến vào làng, gặp nhau ngay gần cửa thành. Điều này giúp chúng ta hình dung rõ ràng hơn cảnh tượng trong Kinh Thánh.

Để xác nhận rằng Nein ngày nay chính là "thành Na-in" trong Tân Ước, chúng ta có lời chứng từ nhà khảo cổ học Kinh Thánh nổi tiếng Edward Robinson. Ông là một học giả người Mỹ, đã dành nhiều thời gian khám phá vùng Đất Thánh vào thế kỷ 19. Edward Robinson đã mô tả Nein đang nằm trên sườn phía bắc của ngọn đồi được gọi là "Hermon nhỏ" (một ngọn đồi nhỏ giống như núi Hermon lớn hơn ở phía bắc). Ngọn đồi này nằm dưới chân Đồi Moreh (hay Mô-rê). Tên Đồi Moreh được xác nhận trong Kinh Thánh, cụ thể trong sách Sáng Thế Ký 12:6: "Áp-ram trải qua xứ nầy, đến cây dẻ bộp của Mô-rê, tại Si-chem." Đây là nơi Áp-ra-ham, tổ phụ của dân Y-sơ-ra-ên, đã dừng chân trong hành trình của mình. Việc liên kết địa lý này cho thấy Na-in là một phần của lịch sử Kinh Thánh lâu đời.

Không chỉ Edward Robinson, mà ngay từ thế kỷ thứ 4, Eusebius – một giám mục nổi tiếng của Sê-sa-rê (một thành phố cổ ở vùng Đất Thánh) – đã xác định địa điểm này. Ông lưu ý rằng Na-in không xa Endor (hay Ên-đô-rơ), nơi Vua Sau-lơ từng cầu hỏi người đàn bà cầu vong, như được chép trong sách I Sa-mu-ên chương 28. Trong câu chuyện ấy, Vua Sau-lơ, vì sợ hãi trước quân Phi-li-tin, đã đi đến Endor để hỏi ý kiến từ linh hồn của tiên tri Sa-mu-ên qua một bà đồng. Endor nằm gần Na-in, giúp chúng ta thấy rằng vùng đất này đầy những câu chuyện Kinh Thánh.

Tiếp tục lịch sử, các ghi chép của những người hành hương vào năm 380 sau Công Nguyên (SCN) đã đề cập đến địa điểm này một cách chi tiết. Họ viết rằng: "..Trong làng Nain là ngôi nhà của người đàn bà góa mà con trai của bà đã được sống lại, bây giờ là một nhà thờ, và nơi chôn cất ông ấy vẫn còn đó cho đến ngày nay." Quý giáo dân, hãy tưởng tượng: chỉ vài trăm năm sau thời Chúa Giê-su, mọi người đã coi nơi này là thánh địa, xây nhà thờ tại ngôi nhà của bà góa, và thậm chí nơi chôn cất ban đầu của chàng trai trẻ vẫn được bảo tồn. Điều này cho thấy phép lạ đã để lại dấu ấn sâu sắc trong lòng dân chúng qua các thế hệ.

Đến thế kỷ 19, vào năm 1880, lịch sử tiếp tục với sự can thiệp của các tu sĩ dòng Phanxico (hay còn gọi là dòng Phan-xi-cô, một dòng tu Công giáo nổi tiếng với tinh thần đơn sơ và phục vụ). Nhờ sự giúp đỡ của những người Hồi Giáo trong làng – một ví dụ đẹp về sự hợp tác giữa các tôn giáo – các tu sĩ đã mua lại được tàn tích của một nhà thờ cổ. Nhà thờ này từng có thời điểm bị chuyển đổi thành nhà thờ Hồi giáo, phản ánh sự thay đổi lịch sử ở vùng Đất Thánh qua các cuộc chinh phục. Những người Hồi Giáo không chỉ bán đất mà còn giúp đỡ nguyên vật liệu để các tu sĩ xây dựng một nhà thờ mới. Nhà thờ này có hình chữ nhật, thiết kế đơn giản, phù hợp với tinh thần khiêm tốn của dòng Phanxico. Bên trong nhà thờ, có hai bức tranh mô tả điều kỳ diệu – phép lạ Chúa làm cho chàng trai sống lại – theo các phong cách nghệ thuật khác nhau, giúp du khách và tín hữu hình dung rõ hơn câu chuyện Kinh Thánh.

Qua câu chuyện này, chúng ta thấy Chúa Giê-su không chỉ là Đấng chữa bệnh, mà còn là Đấng chiến thắng sự chết. Phép lạ ở Na-in nhắc nhở chúng ta rằng Chúa luôn động lòng thương xót trước nỗi đau của con người, đặc biệt là những người yếu thế như bà góa. Ngày nay, dù thế giới thay đổi, địa điểm Na-in vẫn còn đó như một chứng nhân sống động cho đức tin. Nếu có dịp, quý vị có thể đến thăm, để tận mắt thấy nơi Chúa đã thực hiện phép lạ. Hãy để câu chuyện này khích lệ chúng ta: Chúa vẫn đang "thăm viếng" dân Ngài hôm nay, qua lời Chúa, qua Giáo Hội, và qua cuộc sống hàng ngày. Amen!

Lm. Anmai, CSsR tổng hợp

Danh mục:
Tác giả: