Nhảy đến nội dung

Một ngày xuân đến từ lòng người

Một ngày xuân đến từ lòng người

Tôi đến giáo xứ Triệu Thông, Giáo hạt Quần Phương vào buổi sáng ngày 03/02/2026, khi cái lạnh cuối đông vẫn còn vương trên những lối đi nhỏ. Gió se se luồn qua từng hàng cây, nhưng trong lòng tôi lại có một cảm giác rất khác: vừa xúc động, vừa ấm áp. Là một người khuyết tật thuộc giáo hạt Báo Đáp, tôi được mời tham dự chương trình họp mặt tổng kết cuối năm và tất niên của Caritas Giáo hạt Quần Phương. Trước khi đi, tôi chỉ nghĩ đơn giản đó là một buổi trao quà cuối năm như bao lần khác. Nhưng khi bước chân vào không gian ấy, tôi hiểu ra rằng mình đang được bước vào một cuộc gặp gỡ của tình người và Tin Mừng sống động.

Ngay từ giây phút đầu tiên, tôi đã cảm nhận rất rõ sự đón tiếp chân thành. Không ai nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại. Không ai hỏi han những điều khiến tôi thấy mình “thiếu”. Thay vào đó là những nụ cười hiền hậu, những cái gật đầu thân quen, những lời chào rất đời nhưng lại rất ấm. Trong bầu khí ấy, tôi không còn cảm thấy mình là “người được giúp”, mà là một người anh em được đón nhận. Một cảm giác bình đẳng rất nhẹ nhàng nhưng sâu sắc, khiến lòng tôi dịu lại.

Buổi họp mặt có sự hiện diện đầy yêu thương của Cha Đaminh Phạm Minh Hạnh - Phó Giám đốc Caritas Giáo phận; Cha Giuse Phạm Văn Toan - Đặc trách Caritas Giáo hạt Quần Phương; quý dì, quý thầy Văn phòng Caritas Bùi Chu; đại diện 6 Câu lạc bộ Người Khuyết Tật thuộc các giáo hạt trong giáo phận, cùng 54 người nghèo, kém may mắn và 125 người khuyết tật của giáo hạt Quần Phương. Hiện diện bên nhau còn có đại diện các hội đoàn, quý ân nhân, mạnh thường quân, những người đã và đang đồng hành bằng trái tim với hành trình bác ái của Caritas. Mỗi người một hoàn cảnh, một nỗi lo riêng, nhưng cùng chung một điểm gặp: chúng tôi đang ngồi bên nhau, không khoảng cách. Có lẽ đó chính là điều đẹp nhất mà Caritas mang lại: không chỉ là quà, mà là sự hiệp thông.

Khi lắng nghe những chia sẻ về các hoạt động bác ái trong suốt năm 2025, từ thăm viếng, đồng hành, hỗ trợ mổ tim, mổ mắt, trao xe lăn, trao học bổng…tôi chợt nhận ra rằng Tin Mừng không chỉ vang lên trên bục giảng, mà đang đi lại bằng đôi chân của Caritas, chạm vào những mảnh đời rất thật như tôi. Những việc làm ấy âm thầm thôi, nhưng bền bỉ và kiên nhẫn, như cách Chúa vẫn yêu con người: không ồn ào, không tính toán.

Khoảnh khắc quý cha và quý dì trao tận tay những phần quà Tết, những bao gạo quý, tôi thấy sống mũi mình cay cay. Không chỉ vì món quà mang giá trị thiết thực, mà bởi cảm giác rằng những người khuyết tật và kém may mắn như tôi được nhớ đến. Trong những ngày cuối năm, khi nhiều người mong sum họp, thì sự hiện diện của Caritas như một lời thì thầm rất dịu: “Bạn không đơn độc. Bạn có chỗ trong cộng đoàn này.” Với tôi, đó là một lời loan báo Tin Mừng rất thật, rất người.

Tôi nhớ đến lời Chúa quen thuộc: “Hãy đến với Ta tất cả những ai khó nhọc và gánh nặng, Ta sẽ nâng đỡ bổ sức cho các ngươi” (Mt 11,28). Lúc ấy, tôi hiểu rằng Caritas chính là cách Chúa thực hiện lời hứa ấy giữa đời. Qua những con người biết cúi xuống, biết lắng nghe và biết cho đi, Chúa đã đến rất gần với những phận đời bé nhỏ.

Khi chương trình khép lại bằng bữa cơm tất niên giản dị mà ấm cúng, tôi ra về với một niềm bình an sâu lắng. Tôi mang theo không chỉ là hơi ấm của ngày Tết, mà là niềm hy vọng: hy vọng rằng tình yêu vẫn đang được gieo mỗi ngày; hy vọng rằng tôi, dù mang nhiều giới hạn, vẫn có thể trở thành một phần của sứ mạng yêu thương ấy. Và tôi tin rằng, nơi đâu có Caritas, nơi đó Tin Mừng vẫn đang tiếp tục được viết nên bằng chính cuộc sống này

  
Tác giả: