Lòng nhân ái không được tắt giữa đời lạnh
- T6, 06/02/2026 - 23:17
- Lm Nguyễn Minh Hùng
Lòng nhân ái không được tắt giữa đời lạnh
Chúa Nhật V Thường Niên Năm A
Giữa một thế giới đang mệt mỏi vì quá nhiều tin dữ. Giữa những bản tin dày đặc về bạo lực, buôn người, bắt cóc, mổ cướp nội tạng. Giữa sự tàn khốc của chiến tranh, của vũ khí hiện đại, của đe dọa hạt nhân. Giữa một xã hội ngày càng lạnh lùng, vô cảm. Nơi con người dễ đối xử với nhau bằng quyền lực hơn là bằng lương tâm...
Dù lời Chúa của Chúa nhật thứ V thường niên vang lên không như một cây roi quất xuống trên những kẻ ác, những kẻ sống không như con người mà như thú dữ, chỉ muốn vồ lấy người xung quanh.
Thì, dù chỉ là lời nhẹ, vẫn mang sức mạnh, đòi tất cả chúng ta, và đòi cả thế giới này phải suy nghĩ, phải lắng lại tâm hồn để nhìn lại chính cuộc đời và cách mình sống trong cuộc đời ấy: "Chính anh em là muối cho đời… Chính anh em là ánh sáng cho trần gian" (Mt 5, 13-16).
Lời Chúa Giêsu hôm nay không mang dáng vóc sự an ủi, không phải mệnh lệnh chung chung. Đó là một đòi hỏi quyết liệt.
1. ÁNH SÁNG KHÔNG ĐƯỢC PHÉP TẮT, DÙ BÓNG TỐI CÓ DÀY.
Chúa Giêsu không nói: "Anh em hãy cố gắng trở thành ánh sáng". Chúa dạy: "Anh em là ánh sáng". Nghĩa là ánh sáng ấy không do chúng ta tự tạo, mà là ánh sáng đã được Thiên Chúa đặt vào trong chúng ta, từ ngày chịu Phép Rửa.
Nhưng ánh sáng có thể bị che khuất. Muối có thể bị nhạt đi. Không phải vì thế gian quá xấu, mà vì người tin Chúa thỏa hiệp, quen dần, chấp nhận sống "ai sao tôi vậy".
Trong bối cảnh xã hội hôm nay, nơi nhiều giá trị bị đảo lộn, nơi quyền lực có nguy cơ đứng cao hơn công lý, nơi sự thật có thể bị bóp méo bởi sức mạnh và nỗi sợ, người Kitô hữu không được phép rút lui vào im lặng vô cảm, cũng không được phép sống kiểu "miễn tôi yên thân".
Bởi ánh sáng không chiếu cho chính nó, muối không ướp cho riêng mình. Một khi Chúa đặt vào trong ta thứ ánh sáng, thứ muối của Tin Mừng, thì cũng để chúng ta "cho" và "vì" anh chị em quanh mình.
2. LÒNG NHÂN ÁI, DÒNG NƯỚC ẤM KHÔNG BAO GIỜ CẠN.
Cách đây hơn ba mươi lăm năm, khi xã hội còn nhiều thiếu thốn, nhưng con người vẫn còn dễ rung động, đã có một người trẻ viết về lòng nhân ái như dòng nước ấm giữa đại dương mùa đông.
Hôm nay, nhìn lại, ta có thể buồn vì thấy: cái ác tinh vi hơn; bạo lực tàn nhẫn hơn; sự vô cảm trở thành một "lối sống".
Nhưng Tin Mừng không cho phép chúng ta kết luận rằng: Lòng nhân ái đã chết. Ngược lại, chính trong những thời điểm đen tối nhất, lòng nhân ái lại trở nên cần thiết hơn bao giờ hết. Lòng nhân ái ấy không ồn ào. Không luôn được ca ngợi. Không luôn chiến thắng ngay.
Nhưng nó giữ cho con người còn là người. Nó là người dám dừng lại bên vệ đường như người Samari nhân hậu. Nó là người không quay mặt khi thấy nỗi đau của kẻ yếu thế. Nó là người dám chọn yêu thương, dù biết yêu thương có thể làm mình thiệt thòi.
Đó chính là muối.
Đó chính là ánh sáng.
3. KITÔ HỮU KHÔNG ĐƯỢC PHÉP SỐNG "AI SAO TÔI VẬY".
Là Kitô hữu, chúng ta không có quyền viện cớ hoàn cảnh để sống trái Tin Mừng. Chúng ta có giáo huấn của Chúa. Chúng ta có Lời Chúa soi đường. Chúng ta có Hội Thánh làm Mẹ và làm Thầy.
Vì thế, chúng ta không được phép lấy số đông làm chuẩn mực luân lý,; Lấy sự khôn khéo thế gian làm thước đo hành động; Lấy sự an toàn cá nhân để biện minh cho thái độ thờ ơ.
Chúa Giêsu không nói: Sống bác ái sẽ dễ. Chúa chỉ hứa: "Phần thưởng của anh em ở trên trời thật lớn lao". Đó không là phần thưởng vật chất, nhưng là phần thưởng của một lương tâm không bị gặm nhấm, của một đời sống không phản bội chính mình, và của một ánh sáng nhỏ bé nhưng thật sự là ánh sáng, đủ để Chúa có thể sử dụng, có thể làm cho nở hoa.
4. LỘI NGƯỢC DÒNG BẰNG TÌNH YÊU.
Dù thế giới và xã hội xung quanh còn đó những "đảo điên", chúng ta, từng Kitô hữu được mời gọi lội ngược dòng. "Ngược dòng" ở đây khôg vì tức giận những"đảo điên" ấy, không tìm giải quyết bằng bạo lực, không phải hận thù, không phải bằng lời kết án cay nghiệt.
Chúng ta lội ngược dòng bằng tình yêu. Một tình yêu không mù quáng, không thỏa hiệp với gian dối, nhưng kiên cường, bền bỉ, và có chiều sâu của Thánh Kinh.
Chính tình yêu ấy giữ người già khỏi gục ngã trong cô đơn, giúp người nghèo không tủi phận, giúp người trẻ không đánh mất lý tưởng, giúp người đang nắm quyền nhớ rằng quyền lực không thay thế được lương tâm.
5. ĐỂ ÁNH SÁNG CỦA ANH EM CHIẾU GIÃI TRƯỚC MẶT THIÊN HẠ.
Chúa Giêsu kết thúc bằng một lời rất rõ: "Để họ thấy những việc tốt đẹp anh em làm, mà tôn vinh Cha anh em trên trời".
Dù "để họ thấy", nhưng không nhằm tôn vinh chúng ta, không phải để chứng tỏ mình đạo đức, mà để Thiên Chúa được nhận ra giữa thế giới này.
Trong một xã hội đầy băng giá, chỉ cần một dòng nước ấm chảy qua, cũng đủ để con người còn hy vọng.
Ước gì mỗi Kitô hữu hôm nay dám yêu thương hơn một chút, dám trung thực hơn một chút, dám sống khác hơn một chút, để ánh sáng không tắt, để muối không nhạt,
Và để lòng nhân ái - dòng nước ấm của ân sủng mà Thiên Chúa ban cho trần thế - tiếp tục chảy giữa biển lạnh của trời đông giá trong đời.
Lm JB NGUYỄN MINH HÙNG