Nhảy đến nội dung

Lời nguyện sáng Thứ Sáu Tuần II Mùa Chay

LỜI NGUYỆN SÁNG THỨ SÁU TUẦN II MÙA CHAY

Lạy Chúa là Chủ vườn nho nhân hậu, bình minh hôm nay đánh thức con bằng một lời cảnh tỉnh đầy xót xa từ dụ ngôn về những tá điền sát nhân. Trong thinh lặng của buổi sớm mai, con chợt thấy mình đứng giữa vườn nho cuộc đời mà Chúa đã tin tưởng giao phó. Chúa đã rào giậu bảo vệ, đã xây tháp canh gìn giữ, đã sắm sẵn bồn đạp nho cho con... Mọi ân sủng, tài năng, sức khỏe và cả đức tin con đang có, tất cả đều là của Chúa. Thế nhưng, có bao giờ con lầm tưởng rằng tất cả là do công sức riêng mình? Có bao giờ con tự biến mình thành "chủ nhân" ích kỷ, thay vì chỉ là một người tá điền khiêm tốn được Chúa thương chọn gọi?

Lạy Chúa Giê-su, nỗi đau lớn nhất trong Tin Mừng sáng nay không chỉ là sự tham lam của đám tá điền, mà là sự kiên nhẫn đến cùng cực của Chúa Cha. Chúa đã sai hết người đầy tớ này đến người đầy tớ khác, và cuối cùng là chính Con Một yêu dấu của Ngài. Vậy mà, lòng người vẫn chai đá. Nhìn vào lòng mình, con thấy sợ hãi khi nhận ra có biết bao lần con đã "giết chết" tiếng nói của lương tâm, "ném đá" những lời khuyên thiện chí của anh em, và "tống ra khỏi vườn nho" những giá trị Tin Mừng chỉ để chiếm lấy chút vinh quang hão huyền hay sự tự do nổi loạn của riêng mình. Con đã nhiều lần khước từ Thiên Chúa để tôn thờ cái tôi độc tôn, để rồi vườn nho tâm hồn con thay vì trĩu nặng hoa trái, lại chỉ còn là những gai góc của sự kiêu ngạo.

Chúa ơi, tảng đá mà những người thợ xây nhà loại bỏ lại trở nên đá tảng góc tường. Đó là mầu nhiệm của tình yêu tự hạ, là sức mạnh của Đấng đã chiến thắng cái chết. Xin cho con biết đặt cuộc đời mình dựa trên "Đá Tảng" là chính Chúa, chứ không dựa trên những bờ tường mục nát của thế gian. Mùa Chay này, xin Chúa giúp con can đảm nhìn lại những hoa lợi mà con nộp cho Chúa hằng ngày. Đó là hoa quả của sự tử tế, của lòng bao dung, hay chỉ là những báo cáo giả tạo để che đậy sự lười biếng và phản bội? Xin đừng để Nước Thiên Chúa bị cất khỏi con chỉ vì con không biết làm cho nó sinh hoa kết trái.

Lạy Chúa, con không muốn giống như các thượng tế và người Pha-ri-sêu, nghe lời Chúa rồi chỉ biết tức tối, tìm cách bắt bớ vì bị đụng chạm đến thói hư tật xấu. Xin ban cho con một trái tim mềm mại để lời Chúa thấm vào tận xương tủy, một trí tuệ sáng suốt để nhận ra những "ngôn sứ" Chúa gởi đến trong ngày hôm nay qua những biến cố buồn vui. Xin giúp con sống ngày thứ Sáu này trong tinh thần của một người tá điền trung tín, biết canh tác vườn nho đời mình bằng mồ hôi của sự phục vụ và máu của sự hy sinh, để đến mùa thu hoạch, con có thể vui mừng dâng lên Chúa những chùm nho ngọt ngào của lòng mến Chúa yêu người.

Lm. Anmai, CSsR


 

TỪ VIÊN ĐÁ BỊ LOẠI BỎ ĐẾN TẢNG ĐÁ GÓC TƯỜNG: BÀI CA CỦA SỰ VÂNG PHỤC VÀ LÒNG THƯƠNG XÓT

Bước vào ngày Thứ Sáu của tuần thứ hai Mùa Chay, Giáo hội dẫn chúng ta đi sâu hơn vào mầu nhiệm của sự phản bội và lòng trung tín, của sự kiêu ngạo và lòng khiêm nhường. Chúng ta đứng trước một bức tranh đối lập đầy nhức nhối: một bên là bàn tay quan phòng đầy yêu thương của Thiên Chúa – Đấng là thợ gốm vĩ đại, và một bên là sự cứng cỏi của khối đất sét muốn tự nhào nặn chính mình. Đã bao giờ chúng ta dừng lại để tự hỏi, tại sao một tạo vật mỏng giòn lại dám đứng lên chống lại Đấng Tạo Hóa? Tại sao những tá điền được giao phó vườn nho xanh tốt lại nảy sinh ý định giết chết người con thừa tự? Câu trả lời nằm ở một căn bệnh kinh niên của nhân loại: khát vọng chiếm đoạt quyền năng của Thiên Chúa để tự tôn mình lên làm chúa tể đời mình.

Hình ảnh những người anh của Giu-se trong Cựu Ước và những tá điền bất nhân trong Tin Mừng hôm nay không hề xa lạ. Đó là chân dung của mỗi chúng ta khi cái tôi trở nên quá lớn. Những người anh em nhà Gia-cob, vì ghen tị với tấm áo rực rỡ và những giấc mơ của Giu-se, đã đẩy em mình xuống hố sâu và bán sang Ai Cập như một món hàng. Họ tưởng rằng khi loại bỏ được Giu-se, họ sẽ loại bỏ được sự nhắc nhở về đạo đức, về tình yêu ưu tuyển của người cha, để rồi họ có thể tự do sống theo ý mình. Họ muốn xóa sổ "kẻ nằm mơ" để độc chiếm gia sản và quyền lực trong gia đình. Tương tự như thế, những tá điền trong vườn nho đã quên mất vị thế của mình. Họ nhầm tưởng vườn nho là của họ, mồ hôi công sức của họ là tất cả, và khi người con thừa tự xuất hiện, họ nhìn ngài như một chướng ngại vật cần phải dọn sạch để chiếm đoạt gia tài.

Thật bi kịch thay, khi con người muốn tự đặt mình lên cao, họ lại rơi xuống vực thẳm của sự tha hóa. Khi muốn thoát khỏi bàn tay của thợ xây để tự tìm cho mình một chỗ đứng vinh quang, họ trở thành những viên đá nằm lăn lóc bên lề của lịch sử cứu độ. Sự chiếm đoạt – dù là tiền tài, danh vọng hay quyền lực – luôn đi kèm với sự tàn nhẫn. Để giữ lấy cái ghế của mình, người ta sẵn sàng giết chết sự thật; để bảo vệ lợi ích cá nhân, người ta sẵn sàng chà đạp lên tình huynh đệ. Những con người ấy, trong mắt thế gian có thể là kẻ chiến thắng, là người khôn ngoan vì biết "chớp thời cơ", nhưng trước mặt Thiên Chúa, họ trở nên xấu xa và đáng ghê tởm. Bởi vì, họ đã biến vườn nho yêu thương thành chiến trường của lòng tham, và biến tình anh em thành một thương vụ mua bán rẻ mạt.

Nhưng Thiên Chúa của chúng ta là Đấng viết thẳng trên những đường kẻ cong queo. Giu-se bị bán đi trong nước mắt, bị giam cầm trong oan ức nơi đất khách quê người, nhưng ngài không oán hận. Chúa Giê-su bị khước từ, bị sỉ nhục và bị đóng đinh trên thập giá, nhưng Ngài không một lời nguyền rủa. Tại sao các ngài có thể làm được điều đó? Bởi vì các ngài biết mình là đất sét trong tay Thợ Gốm. Một viên đất sét ngoan ngoãn sẽ không hỏi: "Tại sao Ngài làm tôi ra thế này?", nhưng sẽ thầm lặng để đôi bàn tay ấy nhào nặn, dẫu có đớn đau, dẫu có bị nung qua lửa đỏ. Giu-se và Chúa Giê-su chính là những viên đá bị thợ xây loại bỏ. Thế gian nhìn vào thập giá và thấy một sự thất bại ê chề, nhìn vào hố sâu của Giu-se và thấy một số phận tăm tối. Nhưng chính trong sự vâng phục tuyệt đối, Thiên Chúa đã đặt các ngài vào vị trí quan trọng nhất: Tảng đá góc tường.

Tảng đá góc tường không phải là tảng đá rực rỡ nhất về màu sắc, nhưng là tảng đá gánh đỡ toàn bộ sức nặng của công trình. Chúa Giê-su đã chấp nhận bị nghiền nát để trở thành nền móng cho tòa nhà cứu độ. Ngài chết đi để nhân loại được sống. Ngài bị tước đoạt sự sống để chúng ta được phục hồi phẩm giá làm con Thiên Chúa. Nếu không có sự vâng phục của "Viên Đá" Giê-su, thế giới này sẽ mãi mãi là một công trình đổ nát của tội lỗi và cái chết. Hạnh phúc của chúng ta hôm nay, hơi thở tâm linh của chúng ta lúc này, đều được đánh đổi bằng máu và sự vâng phục của Đấng đã thưa "Xin vâng" trong vườn Cây Dầu. Ngài đã biến sự phản bội của con người thành cơ hội để bày tỏ lòng thương xót vô biên của Thiên Chúa.

Nhìn lại cuộc đời Giu-se, chúng ta thấy một bài học về sự phó thác kỳ diệu. Bị bán làm nô lệ, bị vu oan, bị bỏ tù – ở bất cứ hoàn cảnh nào, Giu-se cũng vui vẻ chấp nhận số phận. Không phải vì ngài yếu hèn, nhưng vì ngài tin rằng Thiên Chúa có một kế hoạch lớn lao hơn những toan tính tầm thường của con người. Để rồi, từ một kẻ nô lệ, ngài được đặt lên vị trí cao trọng nhất Ai Cập, không phải để trả thù những người anh đã hại mình, mà để cứu sống cả dòng tộc và vùng đất ấy khỏi nạn đói. Sự vâng phục của một người đã trở thành nguồn sống cho muôn người. Đó là quy luật của Nước Trời: ai hạ mình xuống sẽ được tôn lên, và ai dám để mình bị loại bỏ vì ý Chúa sẽ trở thành nền móng cho sự sống đời đời.

Còn chúng ta hôm nay, chúng ta đang là ai trong bức tranh này? Có lẽ, nếu thành thật với lòng mình, chúng ta sẽ thấy bóng dáng của những tá điền bất nhân trong từng suy nghĩ và hành động. Thiên Chúa đã ban cho chúng ta tất cả: thời gian để sống, sức khỏe để làm việc, trí tuệ để sáng tạo và một linh hồn để yêu mến. Thế nhưng, có bao giờ chúng ta coi đó là "gia sản riêng" của mình không? Chúng ta dùng thời gian Chúa ban để chạy theo những đam mê phù phiếm, dùng trí tuệ Chúa ban để lừa lọc, và đôi khi, dùng chính những ơn lành Ngài ban để phạm tội chống lại Ngài. Chúng ta đang cố gắng xây dựng tòa nhà cuộc đời mình bằng cách gạt Thiên Chúa ra ngoài lề, tự biến mình thành "chúa" của chính mình.

Mùa Chay là thời gian để trở về với thân phận đất sét. Hãy để Thợ Gốm vĩ đại chạm vào những vết nứt trong linh hồn ta. Hãy để Ngài đập vỡ những mảng bám của sự kiêu ngạo, ích kỷ và tham lam để nhào nặn lại chúng ta thành một khí cụ mới. Sống theo ý Chúa có thể khiến chúng ta bị thế gian cười chê là dại khờ, là thua thiệt. Người đời có thể coi thường những kẻ biết nhường nhịn, biết tha thứ và biết cho đi mà không tính toán. Nhưng hãy nhớ rằng, sự đánh giá của người đời chỉ là mây khói, còn tình yêu của Thiên Chúa mới là thực tại vĩnh cửu. Những ai biết từ bỏ ý riêng, biết đóng đinh tính xác thịt mình vào thập giá Chúa Kitô, mới thực sự là những người xây dựng sự sống.

Sự sống mà chúng ta được gọi để xây dựng không phải là một sự tồn tại sinh học đơn thuần, mà là sự sống sung mãn của những người con tự do. Một sự sống mà ở đó, chúng ta không còn nô lệ cho tiền tài hay danh vọng, nhưng lệ thuộc hoàn toàn vào tình yêu Thiên Chúa. Khi chúng ta chấp nhận làm "viên đá bị loại bỏ" cùng với Chúa Giê-su, chúng ta đang cùng Ngài cứu rỗi thế giới. Mỗi cử chỉ bác ái, mỗi lời nói dịu dàng, mỗi sự nhẫn nhục trong âm thầm đều là một viên gạch xây nên vương quốc bình an. Thiên Chúa không cần những kẻ mạnh mẽ tự phụ, Ngài cần những tâm hồn tan nát và khiêm cung để Ngài có thể ngự trị và thi triển quyền năng.

Lạy Chúa, xin cho con biết yêu mến thân phận đất sét của mình. Xin giúp con can đảm buông bỏ những toan tính chiếm đoạt, để con không bao giờ trở thành kẻ phản bội tình yêu Chúa. Xin cho con biết học nơi Giu-se sự kiên nhẫn trong thử thách, và học nơi Chúa Giê-su sự vâng phục cho đến chết. Ước gì cuộc đời con, dù nhỏ bé và đầy khiếm khuyết, vẫn luôn nằm trọn trong bàn tay quan phòng của Chúa, để nhờ ân sủng Ngài, con cũng có thể góp phần xây dựng sự sống vĩnh cửu cho anh chị em chung quanh. Mùa Chay này, xin hãy biến đổi con, để con không còn là viên đá thô nhám của sự ích kỷ, nhưng trở nên viên đá sống động trong đền thờ của lòng thương xót Chúa.

Lm. Anmai, CSsR


 

SỨ ĐIỆP TỪ VƯỜN NHO: KHI VIÊN ĐÁ BỊ LOẠI BỎ TRỞ NÊN GÓC TƯỜNG CỨU ĐỘ

Trong bầu khí linh thiêng của những ngày Mùa Chay, khi sắc tím không chỉ trải dài trên cung thánh mà còn thấm đẫm trong tâm thức mỗi người Kitô hữu, chúng ta được mời gọi dừng chân bên mảnh đất của dụ ngôn những tá điền sát nhân. Đây không đơn thuần là một câu chuyện về sự phản bội hay lòng tham của con người, mà là một bản tình ca buồn nhưng đầy hy vọng về sự nhẫn nại vô biên của Thiên Chúa. Ngài là ông chủ vườn nho thâm trầm, người đã dốc cạn vốn liếng yêu thương, gửi hết nhóm đầy tớ này đến nhóm đầy tớ khác, và cuối cùng là chính đứa con duy nhất của mình, chỉ để mong nhận lại một chút hoa lợi từ sự chân thành. Thế nhưng, câu trả lời của con người lại là bạo lực, là sự chối từ và đỉnh điểm là cái chết trên đồi vắng.

Chúng ta thường nhìn vào những tá điền kia với ánh mắt phê phán, nhưng nếu soi lòng mình vào mặt gương của Tin Mừng, ta chợt nhận ra bóng dáng mình trong đó. Đã bao lần chúng ta coi vườn nho cuộc đời mình – những tài năng, thời gian, và cả những linh hồn thân thương quanh ta – là sở hữu riêng biệt? Chúng ta đóng cửa lòng lại, loại trừ sự hiện diện của Thiên Chúa để tự mình làm chủ, để rồi khi những sứ giả của Ngài đến dưới hình hài của một lời nhắc nhở, một biến cố trái ý, hay một người anh em nghèo khó, chúng ta đã "tống ra khỏi vườn" bằng sự thờ ơ hoặc khinh miệt. Chúa Giêsu khi kể dụ ngôn này, Ngài không chỉ đang nói về các Thượng tế hay Biệt phái của hai ngàn năm trước, Ngài đang nói về chính cái chết dã man mà Ngài sắp gánh chịu, và Ngài cũng đang nói về những lần chúng ta vô tình hay hữu ý đóng đinh tình yêu vào cây thập giá của sự ích kỷ.

Tuy nhiên, Tin Mừng hôm nay không dừng lại ở nấm mồ hay sự thất bại của lòng người. Điểm sáng chói lọi nhất mà Chúa Giêsu muốn mạc khải chính là câu trích từ Thánh vịnh 118: "Chính viên đá thợ xây loại bỏ, đã trở nên viên đá góc tường". Đây là một cuộc lội ngược dòng vĩ đại của lịch sử cứu độ. Thiên Chúa có một cách làm việc rất lạ lùng, Ngài không dùng những vật liệu hào nhoáng để xây dựng vương quốc, nhưng Ngài dùng chính những gì bị thế gian vứt bỏ. Viên đá góc tường ấy chính là Đức Kitô – Đấng bị loại trừ, bị khinh khi, bị đóng đinh – nhưng chính từ sự tan nát ấy, Ngài trở thành nền tảng vững chắc nhất cho tòa nhà Giáo hội. Cái điên dại của Thập giá lại trở thành lẽ khôn ngoan nhiệm mầu, và cái chết đau thương lại chính là cửa ngõ dẫn vào nguồn sống vĩnh cửu.

Lời Chúa mời gọi chúng ta hãy thay đổi nhãn quan về cuộc đời mình. Màu tím Mùa Chay đôi khi khiến chúng ta cảm thấy nặng nề bởi tội lỗi và sự hy sinh, nhưng thực chất, đó là màu của bình minh đang hửng sáng sau màn đêm. Chúng ta không được phép để khuôn mặt mình phủ lớp khăn tang buồn sầu, vì chúng ta là dân tộc của niềm hy vọng. Việc chay tịnh, hãm mình không phải là để hành hạ thân xác, mà là để tước bỏ những rườm rà, giúp tâm hồn thanh thoát mà hướng về ánh sáng Phục sinh. Cuộc Tử nạn của Chúa Kitô không phải là một đường hầm tối tăm không lối thoát, mà là một hành trình đi xuyên qua bóng tối để đến với nguồn sáng chan hòa. Nếu không có Thứ Sáu Tuần Thánh, sẽ chẳng bao giờ có vinh quang của sáng Chúa Nhật.

Mỗi chúng ta, trong hành trình đức tin, đều có những "viên đá" bị loại bỏ của riêng mình. Đó có thể là những thất bại cay đắng trong sự nghiệp, những đổ vỡ trong tình cảm, những bệnh tật dày vò thân xác, hay những yếu đuối mà ta luôn muốn che giấu. Đôi khi chúng ta cảm thấy mình như những phế tích bị bỏ rơi bên lề cuộc đời. Nhưng hãy tin rằng, nếu chúng ta biết dâng những mảnh vỡ ấy cho Thiên Chúa với tinh thần phó thác, Ngài sẽ biến chúng thành những viên đá quý. Thiên Chúa không cần sự hoàn hảo của chúng ta, Ngài cần sự cộng tác của chúng ta trong những yếu hèn. Như thánh Phaolô đã dạy, chúng ta có thể "bổ túc những gì còn thiếu trong cuộc tử nạn của Chúa Kitô" bằng cách đón nhận những khổ đau với thái độ yêu mến. Khi ấy, mỗi giọt nước mắt, mỗi nỗi nhọc nhằn không còn là vô nghĩa, nhưng là những viên đá góp phần xây dựng nên ngôi đền thờ thiêng liêng.

Hôm nay, khi nhìn lên Thánh giá, chúng ta đừng chỉ thấy một thân hình tiều tụy, máu me, nhưng hãy nhìn xuyên qua những vết thương ấy để thấy ánh sáng Phục sinh đang rạng ngời. Đau khổ trong cuộc đời này là điều không thể tránh khỏi, nhưng giá trị của đau khổ nằm ở chỗ nó được kết hợp với tình yêu. Khi chúng ta biết phó thác như Chúa Giêsu trên đồi Golgotha, Thiên Chúa sẽ thực hiện quyền năng của Ngài: biến yếu đuối thành sức mạnh, biến thất bại thành nguồn ân ban. Ước gì mỗi ngày trong Mùa Chay này, chúng ta biết dọn dẹp vườn nho tâm hồn mình, không phải bằng sự sợ hãi của một nô lệ, nhưng bằng tình yêu của một người con, để sẵn sàng dâng cho Ngài những hoa trái ngọt ngào nhất.

Xin cho chúng ta luôn ghi nhớ rằng, dù thế gian có loại bỏ chúng ta, dù bản thân chúng ta có cảm thấy mình thấp kém đến đâu, thì trong bàn tay quan phòng của Thiên Chúa, chúng ta vẫn là những viên đá góc tường vô giá. Ánh sáng từ ngôi mộ trống sẽ luôn là kim chỉ nam, giúp chúng ta nhận ra ý nghĩa sâu xa của mọi biến cố trong đời. Đừng sợ hãi trước những thử thách, vì chính nơi tận cùng của sự chết, Thiên Chúa đã khai mở một mùa xuân mới cho nhân loại. Chúng ta hãy bước đi trong niềm tin tưởng tuyệt đối, vì tình yêu của Ngài luôn mạnh hơn sự chết, và ân sủng của Ngài luôn đủ cho mỗi người chúng ta trên hành trình về quê trời.

Lm. Anmai, CSsR
 

VƯỜN NHO CỦA LÒNG NGƯỜI VÀ SỰ BẤT CHÍNH CỦA NHỮNG TÁ ĐIỀN THỜI ĐẠI

Trong bầu khí linh thiêng của những ngày Mùa Chay thánh, Giáo hội đưa chúng ta trở về với một hình ảnh vừa gần gũi vừa đầy ám ảnh: hình ảnh vườn nho. Đối với người Israel năm xưa, vườn nho không đơn thuần là một mảnh đất trồng trọt, mà đó là biểu tượng của tình yêu, là hiện thân của dân riêng được Thiên Chúa tuyển chọn. Khi Chúa Giêsu bắt đầu dụ ngôn bằng việc mô tả một ông chủ bứng nho về trồng, rào dậu chung quanh, đào bồn đạp nho và xây tháp canh, Ngài đang vẽ lại một bức tranh về sự chăm sóc tỉ mỉ đến tận cùng của Thiên Chúa dành cho con người. Thế nhưng, đằng sau bức tranh thơ mộng ấy lại là một bi kịch của sự phản bội, một cuộc đối đầu nghẹt thở giữa lòng nhân hậu của Thiên Chúa và sự cứng lòng của con người.

Chúng ta hãy nhìn vào những thượng tế và kỳ mục thời bấy giờ. Họ là những người thông luật, là những người canh giữ đền thờ, là những tá điền được tin tưởng trao phó trách nhiệm quản lý vườn nho tâm linh của dân tộc. Nhưng thay vì dâng lên ông chủ những chùm nho chín mọng của đức công chính, họ lại biến vườn nho thành lãnh địa riêng, biến hồng ân thành quyền lợi. Lời Chúa Giêsu vang lên như một tiếng sét đánh ngang tai họ, lột trần bộ mặt thật của những kẻ đang nhân danh Thiên Chúa để trục lợi cho chính mình. Họ không chỉ khước từ các ngôn sứ – những người nhắc nhở họ về bổn phận – mà còn đi đến tột cùng của sự ác là sát hại chính Người Con Duy Nhất, với hy vọng ngây ngô rằng "gia tài sẽ thuộc về ta".

Có bao giờ chúng ta dừng lại và tự hỏi: Tại sao những con người đạo đức ấy lại có thể trở nên tàn nhẫn đến thế? Câu trả lời nằm ở sự chiếm hữu. Khi con người bắt đầu coi những gì Thiên Chúa ban là của riêng mình, khi họ bắt đầu nghĩ rằng mình có quyền định đoạt trên đức tin và cuộc sống của người khác mà không cần trách nhiệm trước Đấng Sáng Tạo, đó là lúc họ bắt đầu giết chết tiếng nói của lương tâm. Vườn nho vẫn xanh tươi, nhưng tâm hồn kẻ quản lý đã khô héo từ lâu trong sự ích kỷ và tham vọng quyền lực.

Nhưng thưa anh chị em, nếu chúng ta chỉ đọc dụ ngôn này như một câu chuyện lịch sử để lên án người Do Thái xưa, thì chúng ta đã bỏ lỡ thông điệp cốt lõi mà Chúa Giêsu muốn gửi gắm. Rất dễ dàng để chúng ta đứng từ xa, chỉ tay vào các thượng tế và kỳ mục mà nói rằng "họ ác quá". Thế nhưng, Mùa Chay là thời gian để nhìn vào tấm gương của Lời Chúa và thấy bóng dáng mình trong đó. Chúng ta có dám chắc rằng mình không phải là những "tá điền bất nhân bất nghĩa" trong vườn nho của chính cuộc đời mình không?

Hãy nhìn vào vườn nho gia đình, vườn nho công việc, và vườn nho tâm hồn mà Chúa đã trao phó cho mỗi người. Thiên Chúa trao cho chúng ta sự sống, tài năng, thời gian và những mối tương quan. Ngài "đi xa", nghĩa là Ngài tôn trọng tự do của chúng ta, để chúng ta tự quản quản lý cuộc đời mình. Nhưng đến mùa thu hoạch, khi Ngài gửi đến những "ngôn sứ" là một người nghèo khổ cần giúp đỡ, một người bạn cần lời an ủi, hay đơn giản là một lời nhắc nhở từ lương tâm giữa bộn bề toan tính, chúng ta đã phản ứng thế nào? Có thể chúng ta không cầm đá ném vào họ, nhưng chúng ta ném vào họ sự thờ ơ. Chúng ta không giết chết họ bằng gươm giáo, nhưng chúng ta giết chết tầm ảnh hưởng của họ bằng cách "bỏ ngoài tai".

Sự bất trung của chúng ta tinh vi hơn người Do Thái xưa nhiều. Chúng ta không đóng đinh Chúa trên đồi Golgotha bằng đinh sắt, nhưng chúng ta đóng đinh Ngài bằng lối sống thực dụng, bằng việc đẩy Ngài ra ngoài lề cuộc sống để ưu tiên cho những thú vui và danh vọng tạm bợ. Chúng ta vẫn đi lễ, vẫn đọc kinh, nhưng trong sâu thẳm, chúng ta là những tá điền đang cố tình lờ đi sự hiện diện của Ông Chủ. Chúng ta muốn giữ lại tất cả hoa lợi cho mình: giữ lại sự kiêu ngạo, giữ lại những định kiến, giữ lại những hận thù mà không chịu dâng nộp cho Thiên Chúa để Ngài biến đổi.

Lời cảnh báo của Chúa Giêsu: "Nước Thiên Chúa sẽ lấy đi không cho các ông nữa mà ban cho một dân khác" là một lời đau xót nhưng đầy công bằng. Thiên Chúa không cần những kẻ giữ đạo hình thức, Ngài cần những tâm hồn sinh hoa trái. Nếu chúng ta cứ mãi là những tá điền chỉ biết hưởng thụ hồng ân mà không chịu trách nhiệm về ơn gọi của mình, chúng ta sẽ tự đánh mất đặc quyền được làm con cái Chúa. Sự thật này khiến chúng ta phải giật mình tỉnh thức. Đừng để đến lúc vườn nho bị thu hồi mới hối tiếc về những mùa màng đã qua đi trong hoang phí.

Hôm nay, giữa những ồn ào của thế giới, tiếng gọi của các ngôn sứ vẫn đang vang lên qua các biến cố của thời đại, qua những lời giáo huấn của Giáo hội. Chúng ta đừng để mình rơi vào vết xe đổ của các thượng tế năm xưa – những người đã để cho lòng tự ái và quyền lợi che mờ đôi mắt đức tin. Hãy mở lòng ra để đón nhận Người Con Duy Nhất đang đến. Ngài không đến để chiếm đoạt, Ngài đến để cùng chúng ta làm cho vườn nho cuộc đời trở nên trĩu quả của tình yêu và sự phục vụ.

Xin cho mỗi người chúng ta, trong những ngày còn lại của Mùa Chay này, biết can đảm nhìn thẳng vào sự thật của bản thân. Hãy nhận ra những góc khuất trong tâm hồn nơi chúng ta vẫn đang giam hãm hoặc xua đuổi Thiên Chúa. Hãy biến vườn nho của chúng ta thành nơi gặp gỡ, nơi mà mỗi hành động, mỗi lời nói đều là những chùm nho chín ngọt dâng tiến lên Cha. Đừng để mình là những tá điền sát nhân, nhưng hãy là những quản gia trung tín, biết run sợ trước tình yêu quá lớn lao của Thiên Chúa và biết đáp lại bằng một cuộc đời hoán cải chân thành.

Mùa Chay là cơ hội cuối cùng hay là khởi đầu mới? Điều đó tùy thuộc vào thái độ của chúng ta trước Người Con đang đứng ở cửa vườn nho tâm hồn mỗi người. Ước gì chúng ta không đẩy Ngài ra ngoài thành, nhưng mời Ngài vào làm chủ, để nhờ Ngài, với Ngài và trong Ngài, cuộc đời chúng ta thực sự trổ sinh hoa trái cho Nước Trời.

Lm. Anmai, CSsR

 

SINH HOA LỢI: TIẾNG GỌI TỪ VƯỜN NHO VÀ LÒNG KHOAN DUNG CỦA ÔNG CHỦ

Bước vào những ngày của Thứ Sáu tuần II Mùa Chay, Giáo Hội mời gọi chúng ta dừng chân bên bờ rào của một vườn nho đầy tâm huyết. Đây không chỉ là một câu chuyện kể về nông nghiệp hay sự tranh chấp tài sản, mà là một bản trường ca về tình yêu đau đớn của Thiên Chúa và sự cứng lòng đến tột cùng của con người. Hình ảnh vườn nho trong Tin Mừng không đơn thuần là một mảnh đất, đó là biểu tượng của Nước Trời, là cuộc đời của mỗi người chúng ta, và là chính Giáo Hội mà Thiên Chúa đã dày công vun xới. Hãy nhìn vào sự tỉ mỉ của ông chủ: ông không chỉ giao đất trống, ông đã tự tay trồng tỉa, rào giậu kỹ lưỡng để bảo vệ khỏi thú dữ, khoét bồn đạp nho để chuẩn bị cho ngày vui gặt hái, và xây tháp canh để canh giữ bình yên. Tất cả những chi tiết ấy nói lên một sự thật diệu kỳ: Thiên Chúa không bao giờ quăng chúng ta vào đời một cách bỏ mặc. Ngài đầu tư vào chúng ta bằng tất cả sự ân cần, bằng những ân sủng bao bọc và bằng một kỳ vọng tràn đầy yêu thương.

Thế nhưng, bi kịch bắt đầu nảy mầm từ chính nơi mà hoa trái đáng lẽ phải tỏa hương. Khi mùa thu hoạch đến, ông chủ sai đầy tớ đến để thu hoa lợi – một đòi hỏi công bằng và chính đáng. Nhưng lòng tham và ảo tưởng về quyền lực đã biến những tá điền từ người được tin tưởng trở thành những kẻ sát nhân. Họ đánh đập người này, giết người kia, ném đá người nọ. Sự hung bạo ấy không chỉ là hành động nhất thời, nó là sự chối từ tận gốc rễ quyền chủ tế của Thiên Chúa trên cuộc đời họ. Họ muốn chiếm hữu vườn nho, muốn biến ơn ban thành tư sản, muốn gạt bỏ ông chủ ra khỏi bờ cõi của mình để tự mình làm chúa tễ. Đọc đến đây, có bao giờ chúng ta giật mình tự hỏi: Đã bao nhiêu lần tôi đối xử với những hồng ân Chúa ban như thể đó là quyền lợi đương nhiên của mình? Đã bao nhiêu lần tôi dùng chính những khả năng Chúa cho để chống lại ý muốn của Ngài, hoặc khước từ những "đầy tớ" là các sứ giả, là những lời nhắc nhở của lương tâm, là những biến cố đau thương mà Chúa gửi đến để đánh thức tâm hồn tôi?

Sự kiên nhẫn của ông chủ trong dụ ngôn thật khó hiểu theo logic người đời. Ông không lập tức sai quân đội đến tiêu diệt những kẻ phản loạn. Ông lại tiếp tục sai một nhóm đầy tớ khác, đông hơn trước. Và cuối cùng, đỉnh điểm của tình yêu điên rồ chính là việc ông sai chính Con Trai duy nhất của mình. Ông nghĩ rằng: "Chúng sẽ nể con ta". Đây là một niềm hy vọng mong manh nhưng đầy sự tự hạ. Thiên Chúa đã đặt cược tất cả vào sự tự do của con người. Ngài không dùng sức mạnh vạn quân để cưỡng bách, Ngài dùng sự yếu đuối của tình yêu để thuyết phục. Nhưng hỡi ôi, đứa con thừa tự ấy lại bị lôi ra khỏi vườn nho và bị giết đi. Hình ảnh Đức Giêsu bị tống ra ngoài thành Giêrusalem, bị treo trên thập giá, hiện lên rõ mồn một qua lời tiên báo này. Ngài là viên đá bị thợ xây loại bỏ, là người Con bị chính những kẻ Ngài đến cứu độ khước từ.

Nhưng Thiên Chúa là Đấng có thể viết thẳng trên những đường cong của lịch sử. Viên đá bị loại bỏ ấy, nhờ quyền năng của Chúa Cha, đã trở nên viên đá tảng góc tường. Sự độc ác của con người không thể dập tắt được chương trình cứu độ của Thiên Chúa, trái lại, nó trở thành cơ hội để Ngài thực hiện một công trình kỳ diệu hơn: mở ra một dân mới, một Giáo Hội phổ quát không biên giới. Vườn nho không mất đi, nó chỉ được trao cho những người biết sinh hoa lợi. Đây chính là lời cảnh báo đanh thép nhưng cũng là một niềm an ủi lớn lao cho mỗi chúng ta. Chúng ta là dân mới, là những tá điền được thừa hưởng vườn nho sau khi những người cũ đã từ chối. Chúng ta hãnh diện vì được chọn, nhưng cũng phải run sợ trước trách nhiệm. Đặc ân luôn đi đôi với trách nhiệm. Nếu chúng ta cũng sống như những tá điền cũ – sống ích kỷ, giữ đạo chỉ bằng hình thức mà không có hoa trái của lòng bác ái, của sự công chính và thánh thiện – thì số phận của chúng ta cũng sẽ chẳng khác gì họ.

Sinh hoa lợi nghĩa là gì trong bối cảnh Mùa Chay này? Đó không phải là những thành tích vẻ vang bên ngoài, mà là sự biến đổi tận bên trong tâm hồn. Hoa lợi mà Chúa muốn thu hoạch chính là lòng mến, là sự hoán cải, là những giọt nước mắt sám hối và đôi tay biết chia sẻ. Một đời sống đạo không sinh hoa lợi là một đời sống khô héo, dù có rào giậu kỹ lưỡng đến đâu cũng chỉ là vẻ bề ngoài hào nhoáng. Chúng ta được mời gọi nhìn lại "vườn nho" tâm hồn mình: Có phải chúng ta đang mải mê xây tháp canh cho cái tôi của mình mà quên mất việc chăm sóc những gốc nho của đức tin? Có phải chúng ta đang giam cầm những hồng ân Chúa ban cho riêng mình mà không biết nộp lại cho Ngài qua việc phục vụ tha nhân?

Làm thế nào để chúng ta không rơi vào vết xe đổ của các tá điền sát nhân? Bí quyết nằm ở chỗ nhận biết mình là người "canh tác thuê" chứ không phải chủ sở hữu. Mọi sự chúng ta có: tài năng, thời gian, gia đình, và cả sự sống này, đều là của Chúa. Khi chúng ta nhận ra mình là những quản lý trung thành, chúng ta sẽ không còn sợ hãi khi Chúa đến thu hoa lợi. Ngược lại, chúng ta sẽ hân hoan dâng lên Ngài những gì tốt đẹp nhất mà Ngài đã gieo trồng trong ta. Mùa Chay là thời gian để chúng ta dọn dẹp lại bồn đạp nho, để làm sạch những cỏ rại của sự kiêu ngạo và đố kỵ, để vườn nho đời mình thực sự xanh tươi và trĩu quả.

Xin Chúa cho chúng ta hiểu rằng, dù chúng ta có tội lỗi, dù chúng ta đã từng "đánh đập" các sứ giả của Ngài bằng sự thờ ơ, thì Ngài vẫn đang kiên nhẫn đợi chờ ở cửa vườn nho. Viên đá góc tường là Đức Giêsu vẫn đang nâng đỡ tòa nhà đời ta. Đừng để Người Con phải hy sinh vô ích trong cuộc đời chúng ta thêm một lần nào nữa. Hãy để dòng máu từ cạnh sườn Ngài tưới gội vào tận gốc rễ tâm hồn, để từ sự chết chóc của tội lỗi, một mùa xuân hoa lợi mới được bắt đầu. Ước mong sao khi mùa thu hoạch đến, chúng ta có thể ngẩng cao đầu thưa với Chủ vườn rằng: "Lạy Chúa, đây là hoa lợi của con, xin Ngài nhận lấy như một lễ vật mọn hèn của lòng mến."

Lm. Anmai, CSsR
 

VƯỜN NHO CỦA TÌNH YÊU VÀ SỰ PHẢN BỘI: KHI LÒNG NHÂN TỪ BỊ KHƯỚC TỪ

Trong bầu khí linh thiêng của Mùa Chay thánh, chúng ta dừng chân trước một bức tranh đầy ám ảnh mà Chúa Giêsu đã vẽ nên qua dụ ngôn những tá điền sát nhân. Đây không đơn thuần là một câu chuyện về tranh chấp tài sản, cũng chẳng phải là một bài học đạo đức cũ kỹ về sự công bằng. Nó là bản cáo trạng của tình yêu bị phản bội, là tiếng nấc nghẹn của một Thiên Chúa quá đỗi bao dung trước sự cứng lòng của con người. Chúng ta bước vào vườn nho ấy, không phải với tư cách là những khán giả đứng ngoài cuộc, mà là những người đang soi mình vào gương, để thấy bóng dáng của chính mình trong những tá điền hung bạo kia.

Hãy nhìn vào sự chuẩn bị chu đáo của ông chủ. Ông không chỉ giao đất rồi bỏ mặc. Ông rào giậu, khoét bồn đạp nho, xây tháp canh. Đó là hình ảnh của một sự chăm sóc tỉ mỉ, một tình yêu dự phòng cho mọi hiểm nguy và nhu cầu của vườn nho. Thiên Chúa cũng vậy, Người đã dọn sẵn cho chúng ta một cuộc đời, một Giáo hội, một gia đình với đầy đủ ân sủng. Hàng rào chính là lề luật để bảo vệ ta khỏi thú dữ thế gian; tháp canh là sự tỉnh thức của lương tâm; bồn đạp nho là nơi biến những hy sinh thành rượu nồng cứu độ. Mọi thứ đã sẵn sàng, chỉ chờ đợi sự cộng tác của con người để sinh hoa lợi. Nhưng oái oăm thay, chính những "tiện nghi" ân sủng ấy lại khiến con người quên mất mình chỉ là "tá điền" chứ không phải là "chủ nhân".

Sự bi kịch bắt đầu khi con người lầm tưởng về vị trí của mình. Những tá điền trong Tin Mừng không hề thiếu thốn; cái họ thiếu là lòng biết ơn. Khi lòng biết ơn mất đi, sự chiếm hữu sẽ lên ngôi. Họ nhìn vườn nho không còn là món quà được ký thác, mà là vật sở hữu phải chiếm đoạt bằng mọi giá. Chúng ta cũng thường rơi vào cái bẫy ấy. Chúng ta coi sức khỏe, tài năng, con cái, và cả đức tin này là của riêng mình. Khi Thiên Chúa – thông qua những người nghèo khổ, những biến cố cuộc đời – đến để "thu hoa lợi" là sự bác ái và khiêm nhường, chúng ta thường đáp lại bằng sự khó chịu, xua đuổi, thậm chí là tiêu diệt tiếng nói của sự thật trong lòng mình.

Lòng kiên nhẫn của ông chủ trong dụ ngôn thật lạ lùng, đến mức phi lý theo logic người đời. Sai đầy tớ lần thứ nhất, bị đánh. Sai lần thứ hai đông hơn, bị giết. Tại sao ông không dùng quyền uy để trừng phạt ngay lập tức? Đó chính là khuôn mặt của Thiên Chúa trong Mùa Chay: một Thiên Chúa kiên nhẫn đến khờ dại. Người không muốn tiêu diệt, Người muốn cho con người thêm một cơ hội, rồi lại một cơ hội nữa. Mỗi vị ngôn sứ bị ném đá là một tiếng gọi quay về bị dập tắt, nhưng Chúa vẫn không bỏ cuộc. Người vẫn tin rằng sâu thẳm trong lòng những tá điền hung hãn kia vẫn còn một chút lương tri để nể phục đứa con duy nhất của mình.

Nhưng đỉnh điểm của sự mù quáng chính là khi họ thấy người con thừa tự. "Đứa thừa tự đây rồi! Nào ta giết quách nó đi!". Họ tưởng rằng giết chết người con thì vườn nho sẽ thuộc về họ vĩnh viễn. Ôi, sự điên rồ của tội lỗi! Họ muốn gạt bỏ Thiên Chúa ra khỏi cuộc đời để tự làm chủ định mệnh của mình. Họ muốn một thế giới không có chủ, để họ tự do tung hoành trong sự ích kỷ. Họ đã tống người con ra khỏi vườn và giết đi. Hình ảnh này tiên báo về đồi Golgotha, nơi Chúa Giêsu – Người Con Một – bị đưa ra ngoài thành Giêrusalem để chịu đóng đinh. Con người đã cố gắng đóng đinh tình yêu để bảo vệ quyền lợi cá nhân của mình.

Chúng ta hãy tự hỏi, trong cuộc sống thường nhật, bao nhiêu lần chúng ta đã "tống Chúa ra ngoài vườn nho" của lòng mình? Khi chúng ta chọn gian lận để có thêm tiền bạc, chúng ta đang giết chết người con thừa tự. Khi chúng ta chọn im lặng trước bất công để được yên thân, chúng ta đang ném đá những đầy tớ của ông chủ. Khi chúng ta nuôi dưỡng lòng hận thù, chúng ta đang phá nát hàng rào bảo vệ mà Chúa đã dựng lên. Chúng ta cứ ngỡ rằng gạt bỏ Chúa đi thì mình sẽ tự do, nhưng thực tế, khi không còn ông chủ nhân hậu, vườn nho sẽ sớm trở thành hoang phế dưới bàn tay của những kẻ tham lam.

Cái kết của dụ ngôn là một lời cảnh báo đanh thép nhưng cũng đầy hy vọng. "Tảng đá thợ xây nhà loại bỏ lại trở nên đá tảng góc tường". Thế gian có thể loại trừ Chúa, có thể coi Ngài là kẻ thất bại trên thập giá, nhưng chính từ sự thất bại ấy, Thiên Chúa lại xây dựng nên một tòa nhà mới, một dân tộc mới. Nước Thiên Chúa sẽ được ban cho "một dân biết làm cho Nước ấy sinh hoa lợi". Đây không phải là sự thay đổi về chủng tộc hay địa vị, mà là sự thay đổi về thái độ sống. Dân mới là những người biết nhìn nhận mình là tá điền, biết trân trọng mỗi hạt nho ân sủng và biết dâng nộp hoa lợi đúng mùa.

Mùa Chay là thời gian để chúng ta "canh tác" lại mảnh đất tâm hồn. Đừng để mình giống như các thượng tế và Pha-ri-sêu, dù hiểu Chúa đang nói về mình nhưng thay vì sám hối, họ lại tìm cách bắt Người. Sự hiểu biết mà không có lòng hoán cải chỉ làm cho tội lỗi thêm nặng nề. Chúng ta đừng chỉ nghe lời Chúa như một lý thuyết suông, nhưng hãy để lời ấy đâm thấu vào những góc khuất ích kỷ nhất. Thiên Chúa vẫn đang đứng đó, ở cửa vườn nho đời ta, không phải để đòi nợ với thái độ hà khắc, nhưng để chờ đợi một quả tim biết yêu thương, một bàn tay biết sẻ chia.

Hãy nhớ rằng, vườn nho không phải là gánh nặng, đó là một đặc ân. Được làm việc cho Chúa, được chăm sóc những giá trị của Tin Mừng là một niềm vinh dự. Hoa lợi mà Chúa muốn thu không phải là những thành tích vẻ vang bên ngoài, mà là sự hiền lành, khiêm nhường và lòng thương cảm giữa người với người. Đừng để đến khi "ông chủ đến" trong ngày sau hết, chúng ta mới bàng hoàng nhận ra mình đã phí phạm cả một đời canh tác trong sự gian ác.

Lạy Chúa, xin cho chúng con hiểu rằng chúng con chỉ là những người quản lý những gì Chúa ban. Xin giúp chúng con biết đón nhận Người Con Một của Chúa vào trung tâm đời mình, để Ngài không bao giờ bị "tống ra khỏi vườn" bởi sự lạnh lùng hay tội lỗi của chúng con. Xin cho hoa trái của công bình và bác ái nảy nở trên môi miệng và hành động của chúng con, để chúng con xứng đáng là những tá điền trung tín trong vườn nho của Chúa.

Mùa Chay là mùa của hy vọng, mùa mà tảng đá bị loại bỏ đang chờ để nâng đỡ đức tin ta. Đừng sợ hãi khi phải đối diện với sự thật phũ phàng của lòng mình, vì chính nơi sự thật ấy, lòng thương xót Chúa sẽ bắt đầu chữa lành và phục hồi tất cả. Hãy để Chúa làm chủ đời ta, vì chỉ khi có Ngài, vườn nho mới thực sự sinh hoa kết trái bền vững.

Lm. Anmai, CSsR
 

VƯỜN NHO CỦA LÒNG THAM VÀ TẢNG ĐÁ CỦA LÒNG THƯƠNG XÓT

Trong thâm trầm của Mùa Chay Thánh, chúng ta lại được nghe tiếng Chúa Giêsu kể về một vườn nho. Đây không phải là một câu chuyện cổ tích về nông nghiệp, mà là một bản cáo trạng xót xa, một tiếng thở dài của Thiên Chúa trước sự cứng lòng của con người. Hình ảnh "chủ nhà trồng được một vườn nho" gợi lên một sự tỉ mỉ, yêu thương đến lạ lùng. Ông không chỉ ném hạt giống xuống đất rồi mặc kệ. Ông rào giậu để bảo vệ nó khỏi thú dữ; ông khoét bồn đạp nho vì ông tin chắc nó sẽ sinh hoa trái; ông xây tháp canh để canh giữ ngày đêm. Tất cả những chi tiết ấy nói lên điều gì? Đó là một tình yêu dự phòng, một sự chuẩn bị chu đáo mà Thiên Chúa dành cho dân Ngài, và cụ thể hơn, là cho chính cuộc đời mỗi chúng ta. Vườn nho ấy chính là linh hồn ta, là gia đình ta, là Giáo hội này. Chúng ta bước vào đời không phải với hai bàn tay trắng đơn thuần, mà bước vào một "vườn nho" đã được Thiên Chúa trang bị sẵn mọi ân sủng để ta có thể sinh lợi.

Thế nhưng, bi kịch nằm ở cụm từ "ông cho tá điền canh tác, rồi trẩy đi xa". Sự "đi xa" của ông chủ không phải là sự bỏ mặc, mà là một sự tôn trọng tuyệt đối đối với tự do của con người. Thiên Chúa trao cho ta quyền quản lý cuộc đời mình. Ngài không đứng đó để kiểm soát từng hơi thở bằng sự sợ hãi, Ngài trao niềm tin. Nhưng chính trong sự tự do ấy, cái mầm mống phản loạn bắt đầu nảy nở. Khi ông chủ vắng mặt, những người tá điền bắt đầu lầm tưởng. Họ nhìn thấy thành quả của vườn nho, thấy những chùm nho mọng nước, thấy tháp canh vững chãi, và rồi một ý nghĩ đen tối len lỏi vào: "Tại sao ta phải nộp lại cho ông ta? Chẳng phải mồ hôi chúng ta đổ xuống đây sao?". Cái sai lầm khủng khiếp nhất của con người không phải là phạm lỗi, mà là quên mất nguồn gốc của mình. Chúng ta quên rằng "hàng rào" đức tin bảo vệ ta là do Chúa dựng, "tháp canh" lương tâm là do Chúa xây. Khi ta coi mình là chủ tể tuyệt đối của cuộc đời, ta bắt đầu biến vườn nho yêu thương thành một pháo đài ích kỷ.

Mùa hái nho đến, đó là lúc Thiên Chúa đòi hỏi hoa lợi. Hoa lợi của Ngài không phải là tiền bạc, công danh hay những hào nhoáng bên ngoài. Hoa lợi Ngài muốn là lòng nhân ái, sự bao dung, và một trái tim biết rung động trước nỗi đau anh em. Nhưng phản ứng của các tá điền thật kinh khủng: họ đánh đập, giết chóc và ném đá những đầy tớ được sai đến. Hãy nhìn vào thế giới hôm nay, và nhìn vào chính lòng mình. Những "đầy tớ" của Chúa vẫn đang bị chúng ta hành hạ. Đó là tiếng nói của sự thật bị ta dập tắt vì nó làm ta khó chịu. Đó là lời nhắc nhở của cha mẹ, của bạn bè chân thành bị ta gạt đi vì lòng tự ái. Đó là tiếng kêu cứu của người nghèo bị ta phớt lờ vì lo vun vén cho "vườn nho" riêng mình. Mỗi lần ta từ chối làm điều thiện, là một lần ta đang ném đá vào vị đại diện của Thiên Chúa.

Sự kiên nhẫn của ông chủ trong dụ ngôn thật khó hiểu theo lẽ thường. Ông sai nhóm đầy tớ này đến nhóm đầy tớ khác, đông hơn và kiên trì hơn. Thiên Chúa của chúng ta là một người "ngoan cố" trong tình thương. Ngài không bao giờ bỏ cuộc sau thất bại đầu tiên của chúng ta. Ngài gửi đến những ngôn sứ, những thánh nhân, và cả những biến cố cuộc đời để kéo chúng ta lại. Cho đến cuối cùng, ông đưa ra một quyết định liều lĩnh nhất: sai chính đứa con một của mình. "Chúng sẽ nể con ta". Ôi, lòng tin của Thiên Chúa vào con người mới khờ dại làm sao! Ngài biết rõ sự hung bạo của các tá điền, nhưng Ngài vẫn hy vọng vào một tia sáng lương tri còn sót lại. Nhưng lòng tham một khi đã chiếm hữu tâm hồn thì không còn chỗ cho sự nể trọng. Họ nhìn thấy Người Con và chỉ thấy một cơ hội để chiếm đoạt hoàn toàn: "Đứa thừa tự đây rồi! Nào ta giết quách nó đi".

Đoạn Tin Mừng đạt đến đỉnh điểm của sự đau xót khi mô tả cảnh họ bắt lấy Người Con, tống ra khỏi vườn và giết đi. Hình ảnh này tiên báo về cái chết của Chúa Giêsu trên đồi Golgotha, bên ngoài thành Giê-ru-sa-lem. Con người đã loại trừ Thiên Chúa để mong chiếm lấy thế gian này. Chúng ta nghĩ rằng nếu không có Chúa, chúng ta sẽ tự do làm chủ vận mệnh mình. Nhưng thực tế là gì? Khi giết chết Người Con, các tá điền cũng tự tay giết chết tương lai của chính họ. Không có Người Con, vườn nho sẽ trở thành hoang phế, vì mạch sống đã bị cắt đứt. Khi chúng ta gạt Chúa ra khỏi gia đình, gia đình mất đi sợi dây liên kết. Khi xã hội gạt Chúa ra khỏi luật pháp, xã hội rơi vào sự băng hoại đạo đức. Chúng ta không bao giờ có thể làm chủ thực sự nếu chúng ta không biết phục vụ Đấng đã ban sự sống cho mình.

Câu hỏi của Chúa Giêsu dành cho các thượng tế: "Ông chủ sẽ làm gì?" và câu trả lời của họ "Ác giả ác báo" như một mũi tên ngược chiều bắn vào chính họ. Họ tự kết án mình mà không biết. Thiên Chúa không tiêu diệt chúng ta theo cách con người trả thù. Hình phạt lớn nhất của Thiên Chúa chính là để chúng ta đối diện với hậu quả của sự lựa chọn của mình. "Nước Thiên Chúa sẽ lấy đi không cho các ông nữa". Đó là sự mất mát lớn nhất. Không phải là mất vật chất, mà là mất đi ân sủng, mất đi sự bình an sâu thẳm trong tâm hồn. Thiên Chúa sẽ trao vườn nho cho "một dân biết làm cho Nước ấy sinh hoa lợi". Đây là lời mời gọi tha thiết cho mỗi chúng ta: Đừng tự mãn với danh nghĩa là người Kitô hữu "có đạo" nhưng không "sống đạo".

"Tảng đá thợ xây nhà loại bỏ lại trở nên đá tảng góc tường". Đây là mầu nhiệm của lòng thương xót. Con người loại bỏ Chúa, nhưng Chúa không loại bỏ chương trình cứu độ. Người Con bị giết chết đã sống lại để trở thành nền móng cho một nhân loại mới. Nếu cuộc đời chúng ta đã từng đổ nát vì những sai lầm, vì lòng tham, vì những lần "giết chết" tình yêu trong lòng, thì hôm nay là cơ hội để chúng ta xây dựng lại trên Tảng Đá Góc Tường là Đức Kitô. Mùa Chay là thời gian để chúng ta dọn dẹp lại vườn nho, nhặt bỏ những viên đá của lòng kiêu ngạo, nhổ sạch cỏ dại của sự ganh tỵ, và nhất là, mở cửa đón tiếp Người Con trở lại vị trí là Chủ của tâm hồn mình.

Chúng ta không thể tiếp tục sống như những tá điền hung hãn. Hãy học cách trở thành những người cộng tác khiêm hạ. Hãy nhìn lại đôi bàn tay mình: nó đang nắm chặt lấy những gì của thế gian, hay đang sẵn sàng mở ra để dâng hiến hoa lợi cho Chúa? Đừng đợi đến khi mùa gặt kết thúc mới hối tiếc. Mỗi giây phút hiện tại là một cơ hội để ta nộp cho Chúa những bông trái của sự hiền lành, của lòng thương xót và của sự chung thủy. Xin Chúa cho chúng con đừng bao giờ quên phận mình là tá điền, một tá điền được yêu thương và được tin tưởng, để chúng con biết canh tác vườn nho đời mình trong sự kính sợ và mến yêu.

Lạy Chúa, xin thương xót và biến đổi chúng con. Xin cho chúng con biết đón nhận Chúa Giêsu không phải như một kẻ xa lạ đến đòi nợ, nhưng như một Người Anh, một Người Bạn, và là Đấng Cứu Độ duy nhất. Để rồi, khi Chủ vườn nho đến vào ngày sau hết, Người không thấy một vườn nho đầy máu và sự phản loạn, nhưng thấy một vườn nho xanh mướt hoa trái của tình yêu, nơi mà mỗi người chúng con đều hân hoan thưa rằng: "Lạy Chúa, đây là những gì Chúa đã ban cho con, con xin dâng lại cho Chúa với tất cả lòng tri ân".

Lm. Anmai, CSsR

THẬP GIÁ VÀ VƯỜN NHO: BẢN TÌNH CA CỦA LÒNG KIÊN NHẪN VÀ BI KỊCH CỦA SỰ CHIẾM ĐOẠT

Thưa anh chị em đang hiện diện trong bầu khí linh thiêng của những ngày Chặng Đàng Thánh Giá, chúng ta vừa nghe lại một trong những dụ ngôn xót xa nhất của Tin Mừng Mát-thêu. Đây không đơn thuần là một câu chuyện kể về nông nghiệp hay sự tranh chấp tài sản vùng Galilê thời cổ đại, mà là một bản cáo trạng đẫm nước mắt về lịch sử tình yêu giữa Thiên Chúa và nhân loại. Nếu chúng ta chỉ đọc lướt qua, chúng ta sẽ thấy một ông chủ bị phản bội và những tá điền gian ác. Nhưng nếu dừng lại, để tâm hồn mình đủ tĩnh lặng để lắng nghe tiếng đập của con tim Thiên Chúa, chúng ta sẽ thấy một bức tranh rộng lớn hơn nhiều: đó là bức tranh về một tình yêu điên rồ, một sự kiên nhẫn đến mức khó hiểu và một cái kết đầy bi kịch nhưng cũng tràn trề hy vọng. Hãy cùng tôi đi sâu vào từng ngóc ngách của vườn nho tâm hồn, để thấy bóng dáng của chính mình trong đó.

Trước hết, hãy chiêm ngắm sự chu đáo của Ông Chủ. Tin Mừng mô tả: "Ông rào giậu, khoét bồn đạp nho, xây tháp canh". Đây là hình ảnh của một sự chăm sóc toàn diện. Thiên Chúa không quăng chúng ta vào thế gian này như những sinh vật mồ côi tự sinh tự diệt. Ngài thiết lập một "vườn nho" cuộc đời với đầy đủ những ân sủng cần thiết. "Rào giậu" chính là Lề Luật, là các giới răn không phải để giam cầm, mà để bảo vệ chúng qua khỏi nanh vuốt của sự dữ. "Tháp canh" là lương tâm, là sự tỉnh thức mà Ngài đặt để trong sâu thẳm mỗi người để chúng ta có thể nhận diện kẻ thù từ xa. Còn "bồn đạp nho" chính là nơi để chuyển hóa những giọt mồ hôi, những hy sinh thành thứ rượu nồng nàn của niềm vui cứu độ. Mọi sự đã sẵn sàng, tất cả đều hoàn hảo. Thiên Chúa trao cho con người quyền quản lý, quyền được cộng tác vào công trình sáng tạo của Ngài. Đó là một đặc ân cao quý nhất mà thụ tạo có thể nhận được: được làm bạn thiết nghĩa với Đấng Tạo Hóa.

Thế nhưng, bi kịch của con người bắt đầu từ sự tự do bị bóp méo. Ông chủ "trẩy đi xa". Sự vắng mặt hữu hình của Thiên Chúa chính là bài kiểm tra lớn nhất cho lòng trung thành. Khi không thấy chủ nhà hiện diện, khi không thấy những hình phạt tức thời giáng xuống, con người bắt đầu nảy sinh ảo tưởng. Chúng ta bắt đầu nghĩ rằng: "Vườn nho này là của tôi. Sức khỏe này, tài năng này, gia đình này là do tay tôi làm ra. Thiên Chúa ở đâu? Ngài quá xa xôi, có lẽ Ngài đã quên chúng ta rồi". Sự kiêu ngạo – tội tổ tông truyền – lại trỗi dậy. Chúng ta không muốn làm tá điền nữa, chúng ta muốn làm chủ. Chúng ta muốn tự mình quyết định điều thiện điều ác, tự mình vẽ nên định mệnh mà không cần đến sự hướng dẫn của Ông Chủ. Khi một người coi mình là trung tâm của vũ trụ, thì mọi thứ khác, kể cả Thiên Chúa, đều trở thành công cụ hoặc chướng ngại vật.

Đến mùa hái nho, Ông Chủ sai đầy tớ đến. Những đầy tớ này là ai? Họ là các ngôn sứ, là những người nam người nữ được Chúa tuyển chọn qua mọi thời đại để nhắc nhở dân Ngài về giao ước. Trong cuộc sống của anh chị em và tôi, những "đầy tớ" ấy có thể là một đoạn Tin Mừng bất chợt chạm đến trái tim, là tiếng khóc của một đứa trẻ mồ côi, là sự túng thiếu của người hàng xóm, hay thậm chí là một cơn bệnh ngặt nghèo buộc chúng ta phải dừng lại. Họ đến không phải để lấy đi những gì chúng ta có, mà để nhắc chúng ta nộp "hoa lợi". Hoa lợi ấy là gì? Là lòng biết ơn, là sự công chính, là tình yêu thương. Nhưng phản ứng của các tá điền thật kinh khủng: "đánh người này, giết người kia, ném đá người nọ". Tại sao con người lại hung bạo đến thế trước lời mời gọi của sự thiện? Bởi vì lời nhắc nhở về bổn phận thường làm tổn thương cái tôi ích kỷ. Chúng ta ghét những ai nói cho chúng ta biết sự thật về chính mình. Chúng ta muốn đóng cửa vườn nho lại để mặc sức hưởng thụ những trái nho vốn dĩ không thuộc về mình hoàn toàn.

Điều gây sửng sốt nhất trong dụ ngôn không phải là sự độc ác của tá điền, mà là sự kiên nhẫn đến mức lạ lùng của Ông Chủ. Ông lại sai một nhóm đầy tớ khác "đông hơn trước". Theo logic trần gian, sau lần phản loạn thứ nhất, ông chủ lẽ ra phải sai quân đội đến san bằng vườn nho và tống giam lũ tá điền bất lương. Nhưng không, Thiên Chúa không hành động theo logic của sự trừng phạt. Ngài hành động theo logic của cơ hội cuối cùng. Ngài kiên trì gõ cửa trái tim chúng ta hết lần này đến lần khác. Có những người trong chúng ta đã sống bao nhiêu năm tháng xa lìa Giáo hội, bao nhiêu lần khước từ tiếng gọi của lương tâm, vậy mà mỗi mùa Chay về, Ngài vẫn kiên nhẫn gửi đến một lời mời gọi mới. Sự kiên nhẫn của Thiên Chúa chính là không gian cho sự sám hối. Nhưng khốn thay, chúng ta thường dùng không gian ấy để lún sâu hơn vào tội lỗi, coi thường lòng nhân hậu của Ngài như một sự nhu nhược.

Và rồi, cao điểm của thảm kịch xuất hiện: "Sau cùng, ông sai con trai mình đến". Đây là một chi tiết gây chấn động. Người Con Một, niềm hy vọng duy nhất, người thừa kế duy nhất. Ông chủ nghĩ rằng: "Chúng sẽ nể con ta". Ôi, lòng tin của Thiên Chúa vào con người mới lớn lao làm sao! Ngài sẵn sàng đánh cược cả người con yêu dấu nhất để đổi lấy một hy vọng mong manh về sự hoán cải của chúng ta. Chúa Giêsu chính là Người Con ấy. Ngài bước vào vườn nho thế gian không phải với gươm giáo hay quyền lực uy thế, mà với sự hiền lành và khiêm nhường. Ngài đến để nói với chúng ta rằng: "Các con ơi, Cha vẫn yêu các con, hãy trở về đi!". Nhưng sự độc ác khi đã đạt đến đỉnh điểm thì không còn biết nể sợ là gì. Khi thấy Người Con, bọn tá điền không hề run sợ, trái lại, chúng reo mừng vì thấy cơ hội vàng để chiếm đoạt hoàn toàn gia tài. "Nào ta giết quách nó đi!".

Hành động "tống ra khỏi vườn nho và giết đi" phản ánh chính xác những gì đã xảy ra trên đồi Calvariô. Chúa Giêsu bị đưa ra ngoài thành Giêrusalem, bị treo trên thập giá giữa trời và đất. Con người nghĩ rằng khi giết được Người Con, họ sẽ trở thành chủ nhân tuyệt đối của thế giới này. Họ muốn một thế giới không có Thiên Chúa để họ tự do hành động theo bản năng. Nhưng họ đã lầm. Khi loại bỏ Nguồn Sống, họ chỉ nhận lại cái chết. Khi từ khước Ánh Sáng, họ rơi vào bóng tối dày đặc của sự tuyệt vọng. Cái chết của Người Con không đem lại gia tài cho bọn tá điền, nó chỉ phơi bày sự trống rỗng và tàn độc của lòng người. Anh chị em có thấy mình trong đám đông reo hò đòi đóng đinh Chúa ngày xưa không? Mỗi lần chúng ta chọn sự gian dối để tiến thân, mỗi lần chúng ta im lặng trước bất công, mỗi lần chúng ta phản bội tình nghĩa vợ chồng, chúng ta đang cùng với bọn tá điền ấy tống Chúa ra khỏi vườn nho của đời mình.

Tuy nhiên, Tin Mừng hôm nay không kết thúc trong đại tang. Chúa Giêsu đưa ra câu hỏi: "Khi ông chủ đến, ông sẽ làm gì?". Các thượng tế tự đưa ra câu trả lời: "Ác giả ác báo". Đó là công lý kiểu con người. Nhưng Chúa Giêsu lại chuyển hướng sang một viễn cảnh khác: "Tảng đá thợ xây nhà loại bỏ lại trở nên đá tảng góc tường". Đây là sự đảo ngược vĩ đại của Thiên Chúa. Những gì con người coi là rác rưởi, là thất bại, Thiên Chúa lại dùng để xây dựng nên tòa nhà cứu độ. Thập giá, vốn là biểu tượng của sự nhục nhã, lại trở thành vương quyền của tình yêu. Sự chết của Chúa Giêsu không phải là dấu chấm hết, mà là dấu phẩy mở ra một kỷ nguyên mới. Ngài không dùng quyền lực để tru diệt chúng ta theo cách chúng ta nghĩ, nhưng Ngài "tru diệt" tội lỗi bằng lòng tha thứ và trao vườn nho cho "một dân biết làm cho Nước ấy sinh hoa lợi".

Dân ấy là ai? Đó là Giáo hội, là cộng đoàn những người tin, là mỗi chúng ta đây. Chúng ta được mời gọi thay thế những tá điền gian ác ngày xưa. Nhưng hãy tự vấn: chúng ta có thực sự đang làm cho vườn nho sinh hoa lợi không? Hay chúng ta cũng đang lặp lại những sai lầm cũ dưới những hình thức tinh vi hơn? Trong mùa Chay này, hoa trái mà Chúa mong chờ nơi anh chị em không phải là những bài ca tụng sáo rỗng trên môi miệng, mà là những "chùm nho" của lòng thương xót. Đó là một chén nước cho người khát, một lời an ủi cho kẻ ưu phiền, một sự bao dung cho kẻ lầm lỗi. Một dân biết làm cho Nước Chúa sinh hoa lợi là một cộng đoàn mà ở đó người ta không còn tìm cách loại trừ nhau để chiếm đoạt quyền lợi, nhưng biết chia sẻ và nâng đỡ nhau trong tình huynh đệ.

Chúng ta hãy nhìn sâu vào thực trạng của thế giới và Giáo hội hôm nay. Có những lúc chúng ta thấy dường như cái ác đang thắng thế, dường như những "tá điền gian ác" đang làm chủ sân khấu cuộc đời. Nhưng lời Chúa hôm nay khẳng định: "Đó chính là công trình của Chúa, công trình kỳ diệu trước mắt chúng ta". Thiên Chúa luôn có cách của Ngài để viết thẳng trên những đường kẻ cong. Ngài dùng chính sự phản bội của con người để thực hiện chương trình cứu chuộc. Điều quan trọng không phải là chúng ta lo lắng về vận mệnh của vườn nho, vì chủ nhân thực sự là Chúa, Ngài sẽ không bao giờ bỏ rơi công trình của tay Ngài. Điều quan trọng là mỗi chúng ta có đang đứng đúng vị trí của mình không? Chúng ta có đang là những cộng tác viên nhiệt thành hay là những kẻ phá hoại âm thầm?

Đừng để mình rơi vào tình trạng của những thượng tế và người Pha-ri-sêu: "Họ hiểu là Người nói về họ... nhưng lại tìm cách bắt Người". Khi lời Chúa chạm đến chỗ đau của tâm hồn, phản ứng tự nhiên của chúng ta là phòng vệ và tấn công. Chúng ta tìm cách "bắt" Chúa, nghĩa là tìm cách bẻ cong lời Ngài cho phù hợp với lối sống của mình, hoặc tìm cách im lặng trước những đòi hỏi của Tin Mừng. Đó là một thái độ nguy hiểm. Nhận ra mình có lỗi là một hồng ân, nhưng cố chấp trong lỗi lầm đó là một thảm họa. Mùa Chay là thời gian để chúng ta tháo gỡ những hàng rào ích kỷ, phá đổ những tháp canh tự phụ và mở cửa vườn nho để đón chào Ông Chủ trở về.

Thưa anh chị em, mỗi ngày sống là một mùa hái nho. Thiên Chúa đang đợi chờ chúng ta nộp hoa lợi. Đừng để Ngài phải thất vọng ra về tay không. Đừng để Người Con Một phải chịu đóng đinh thêm một lần nào nữa trong tâm hồn chúng ta vì sự thờ ơ và phản bội. Hãy nhớ rằng, vườn nho này không phải của chúng ta, sự sống này không phải của chúng ta, tất cả đều là nợ tình yêu. Mà đã là nợ thì phải trả bằng tình yêu. Hãy làm cho vườn nho của giáo xứ chúng ta, của gia đình chúng ta trở nên một nơi tràn ngập hương thơm của Tin Mừng, nơi mà mỗi người đều nhận ra mình là một tá điền hạnh phúc vì được phục vụ một Ông Chủ quá đỗi nhân từ.

Ước gì lời Chúa hôm nay thấm sâu vào từng thớ thịt, từng dòng máu của chúng ta, để chúng ta không chỉ nghe rồi quên, nhưng biết biến đổi đời mình thành một bài ca chúc tụng Thiên Chúa. Hãy can đảm bước ra khỏi sự u mê của tính ích kỷ, hãy nắm lấy tay Người Con Thừa Tự để Người dẫn chúng ta về với Cha. Và khi ấy, chúng ta sẽ hiểu rằng, dù chúng ta có tội lỗi và thấp hèn đến đâu, Thiên Chúa vẫn không bao giờ thu hồi lại vườn nho, Ngài chỉ đang đợi chúng ta cộng tác để biến nó thành Thiên Đàng ngay tại trần gian này. Xin Chúa chúc lành cho tất cả chúng ta trên hành trình hoán cải đầy cam go nhưng cũng đầy vinh quang này.

Lm. Anmai, CSsR

VƯỜN NHO CỦA LÒNG THƯƠNG XÓT VÀ BI KỊCH CỦA SỰ TỰ MÃN

Trong cái tĩnh lặng của mùa Chay, khi những tiếng chuông giáo đường như trầm hơn, vang vọng hơn vào cõi lòng, chúng ta đứng đây để nghe lại một bản tình ca đau đớn. Vâng, tôi gọi dụ ngôn "Những tá điền sát nhân" là một bản tình ca. Bởi lẽ, nếu không có một tình yêu điên rồ và nhẫn nại đến tận cùng, làm sao ông chủ vườn nho lại có thể hành xử kỳ lạ đến thế? 19 trang giấy cuộc đời của mỗi chúng ta cũng giống như những luống nho kia, được vun xới bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu của Đấng Đã Chuộc Tội.

Hãy bắt đầu bằng việc nhìn ngắm cái "Vườn Nho". Trong Thánh Kinh, vườn nho chính là dân riêng, là Giáo hội, và gần gũi hơn, đó chính là linh hồn của mỗi người chúng ta. Bạn hãy tưởng tượng, ông chủ – Thiên Chúa – đã chuẩn bị mọi thứ. Ngài không quăng cho ta một miếng đất hoang rồi bắt ta phải nộp hoa lợi. Không! Ngài rào giậu, nghĩa là Ngài ban lề luật để bảo vệ ta khỏi thú dữ của tội lỗi. Ngài khoét bồn đạp nho, nghĩa là chuẩn bị sẵn phương tiện để ta biến những nỗ lực thành niềm vui rượu mới. Ngài xây tháp canh, nghĩa là Ngài luôn thức tỉnh, quan phòng, giữ gìn ta ngay cả khi ta ngủ quên trong sự an hèn. Mọi thứ đã sẵn sàng. Cái vườn nho ấy đẹp vô cùng, vì nó được bao bọc bởi sự chăm sóc tỉ mỉ của một người Cha.

Thế nhưng, bi kịch nảy sinh từ một thứ virus mang tên "Sở hữu". Các tá điền bắt đầu nghĩ rằng: "Tại sao tôi phải nộp hoa lợi? Tôi là người đổ mồ hôi cơ mà!". Đó là khoảnh khắc con người quên mất mình là tạo vật. Chúng ta bắt đầu coi sức khỏe là của ta, tài năng là của ta, con cái là của ta, và ngay cả đức tin cũng là của ta. Khi chúng ta biến những hồng ân của Chúa thành tài sản riêng, chúng ta bắt đầu dựng lên những bức tường ngăn cách với Ông Chủ. Chúng ta đánh đập những "đầy tớ" – là những lời nhắc nhở từ lương tâm, là những biến cố không như ý, là những người nghèo khổ đến xin một chút "hoa lợi" tình thương.

Hãy nhìn vào sự kiên nhẫn đến mức khó hiểu của ông chủ. Hết nhóm đầy tớ này đến nhóm đầy tớ khác bị giết, bị ném đá. Tại sao ông không đem quân đến san bằng cái vườn ấy ngay lập tức? Đó chính là khuôn mặt của Thiên Chúa dòng Chúa Cứu Thế: Một Thiên Chúa "chậm giận và giàu tình thương". Ngài luôn hy vọng vào một sự hối cải muộn màng. Ngài gửi đến những vị ngôn sứ, Ngài gửi đến những ơn soi sáng, Ngài kiên trì gõ cửa lòng chúng ta dù bên trong chỉ toàn tiếng gươm giáo của sự tham lam.

Và rồi, đỉnh điểm của sự "điên rồ" trong tình yêu: "Chúng sẽ nể con ta". Ôi, cái suy nghĩ ấy của ông chủ mới ngây thơ làm sao dưới con mắt của thế gian! Làm sao có thể gửi đứa con duy nhất vào tay những kẻ đã giết chết đầy tớ của mình? Nhưng đó chính là mầu nhiệm Nhập Thể. Thiên Chúa không đứng từ xa để phán xét, Ngài đi vào giữa hang ổ của những kẻ phản loạn. Người Con ấy không mang theo gươm giáo, Người chỉ mang theo sự hiền hậu và tư cách của người thừa tự. Các tá điền đã thấy Người Con, nhưng thay vì quỳ xuống, họ lại nảy ra ý định kinh hoàng nhất: "Giết quách nó đi để đoạt lấy gia tài".

Bạn có thấy bóng dáng mình trong đó không? Có những khi chúng ta muốn đẩy Chúa ra khỏi cuộc đời để chúng ta được tự do làm chủ, tự do định đoạt số phận mà không bị lương tâm cắn rứt. Chúng ta "giết" Chúa mỗi khi chúng ta chọn tội lỗi thay vì ân sủng. Chúng ta tống Người ra khỏi "vườn nho" tâm hồn mình vì sự hiện diện của Người làm chúng ta cảm thấy bất tiện trong những toan tính trần gian. Nhưng hỡi ôi, khi giết chết Người Thừa Tự, các tá điền cũng tự tay giết chết tương lai của chính mình. Không có Người Con, vườn nho sẽ trở thành bãi chiến trường, và gia tài họ mong đợi sẽ chỉ là một đống tro tàn của sự rủa sả.

Chúa Giê-su hỏi các thượng tế: "Ông chủ sẽ làm gì?". Và chính họ đã tự tuyên án cho mình: "Ác giả ác báo". Nhưng câu trả lời của Chúa Giê-su lại hướng về một viễn cảnh khác: "Tảng đá thợ xây loại bỏ lại trở nên đá tảng góc tường". Đây là chìa khóa của niềm hy vọng. Dù con người có ác độc, dù chúng ta có tội lỗi đến đâu, Thiên Chúa vẫn có cách để viết thẳng trên những đường cong của cuộc đời ta. Cái chết của Chúa Giê-su trên thập giá – đỉnh cao của sự loại trừ – lại trở thành viên đá góc tường cho tòa nhà cứu độ.

Thưa anh chị em, mùa Chay không phải là mùa để chúng ta chìm đắm trong sự hối lỗi bi quan, mà là mùa để "đổi chủ". Đổi từ cái tôi ích kỷ sang vị Chủ nhân hiền lành của vườn nho. Nước Thiên Chúa sẽ được trao cho một dân biết làm cho nó sinh hoa lợi. Hoa lợi ấy là gì? Không phải là tiền bạc, công danh, mà là lòng thương xót, là sự khiêm nhường, là khả năng biết chia sẻ rượu nồng của tình yêu cho những người anh em đang khát mỏi.

Đừng để mình trở thành những tá điền bị loại bỏ. Hãy để Chúa Giê-su làm đá tảng góc tường cho gia đình bạn, cho công việc của bạn, và cho từng hơi thở của bạn. Hãy canh tác lại mảnh vườn linh hồn đã bấy lâu nay hoang phế. Hãy rào lại bằng sự cầu nguyện, khoét bồn bằng sự hy sinh, và xây tháp canh bằng sự tỉnh thức. Đừng đợi đến mùa thu hoạch mới bắt đầu cuống cuồng, vì giờ của Chúa đến như kẻ trộm trong đêm.

Lạy Chúa là Chủ vườn nho nhân hậu, chúng con xin lỗi Chúa vì bấy lâu nay đã sống như thể mình là chủ nhân của mọi sự. Chúng con đã đánh đuổi Chúa ra ngoài để chiếm lấy những lạc thú nhất thời. Hôm nay, trong nước mắt của sự thống hối, chúng con xin đón Chúa vào lại vườn nho cuộc đời mình. Xin hãy canh tác trên mảnh đất khô cằn của lòng chúng con, để mùa thu hoạch tới, chúng con có thể dâng lên Chúa những chùm nho chín mọng của tình yêu và sự phục vụ. Xin cho chúng con biết kính nể Người Con, biết ôm lấy tảng đá góc tường để cuộc đời chúng con không bao giờ sụp đổ trước những bão tố của thế gian.

Mùa Chay này, xin cho mỗi người chúng con thực sự trở thành một "dân mới", một dân tộc biết sinh hoa lợi cho Nước Trời. Amen.

Lm. Anmai, CSsR

Tác giả: