Nhảy đến nội dung

Lời Nguyện Sáng: “Lạy Chúa, nếu Ngài muốn…”

Lời Nguyện Sáng: “Lạy Chúa, nếu Ngài muốn…”

Lạy Chúa Giê-su yêu dấu, con bắt đầu buổi sáng hôm nay trong thinh lặng, mang theo tất cả những gì con là: những niềm vui nhỏ bé, những lo âu chưa gọi tên, những vết thương âm thầm mà con vẫn giấu kín. Con đứng trước Chúa như người phong cùi năm xưa, không dám đòi hỏi, không dám mặc cả, chỉ dám thưa lên bằng một lời rất thật: “Lạy Chúa, nếu Ngài muốn…”

Con nhận ra mình cũng mang trong lòng nhiều thứ phong cùi của tâm hồn. Có những vết nhơ của ích kỷ, những thói quen xấu con biết là không đẹp lòng Chúa mà vẫn chần chừ chưa dứt bỏ. Có những ký ức làm con xấu hổ, những lỗi lầm khiến con tự khép mình lại, không dám tin rằng con vẫn xứng đáng được yêu. Có lúc con sợ ánh nhìn của người khác, sợ bị đánh giá, sợ bị loại trừ, và chính con cũng vô tình loại trừ người khác khỏi trái tim mình.

Nhưng Tin Mừng hôm nay cho con thấy một điều thật lạ lùng và dịu dàng: Chúa không tránh né người ô uế. Chúa không đứng xa để phán xét hay ra lệnh. Chúa chạnh lòng thương, giơ tay chạm vào con người bị xã hội gạt ra bên lề. Cử chỉ ấy làm tim con rung lên, vì con hiểu: Chúa cũng đang chạm vào con, chạm vào những góc khuất con chưa từng dám mở ra cho ai. Và Chúa nói một lời đơn sơ mà quyền năng: “Tôi muốn.”

Lạy Chúa, điều làm con được chữa lành không chỉ là phép lạ, mà là ánh mắt và bàn tay của Ngài. Con khao khát được nghe chính Chúa nói với con mỗi ngày: “Tôi muốn con được sạch. Tôi muốn con được tự do. Tôi muốn con được sống.” Xin cho con dám tin rằng ý muốn của Chúa luôn là điều tốt lành, ngay cả khi con chưa hiểu, ngay cả khi con còn đau.

Con cũng nhận ra mình giống người vừa được chữa lành kia: được ơn rồi, con dễ vội vàng nói, dễ khoe, dễ kể công việc Chúa làm cho con, nhưng lại quên điều quan trọng hơn là vâng lời. Có khi con nói nhiều về Chúa, nhưng sống chưa giống Chúa. Có khi con rao giảng bằng môi miệng, nhưng lòng con chưa thật sự hoán cải. Xin tha thứ cho con những lần nhiệt thành thiếu khiêm nhường ấy.

Lạy Chúa Giê-su, xin dạy con biết giữ ơn trong thinh lặng, biết để đời sống biến đổi của con trở thành lời chứng mạnh mẽ nhất. Xin cho con biết đi “trình diện tư tế” trong cuộc đời thường: trở về với sự thật của mình, với trách nhiệm, với bổn phận mỗi ngày, để ơn Chúa sinh hoa trái trong âm thầm.

Sáng hôm nay, con xin dâng lên Chúa cả ngày sống của con. Dù Chúa dẫn con vào thành phố ồn ào hay những nơi hoang vắng của thử thách, xin cho con luôn biết tìm đến Chúa và kéo người khác đến với Ngài, không phải bằng lời nói phô trương, mà bằng một trái tim đã được chạm đến bởi lòng thương xót. Amen.

Lm. Anmai, CSsR


 

 

CHẠNH LÒNG THƯƠNG – CHẠM VÀO NỖI ĐAU VÀ HÀNH TRÌNH NÊN THÁNH GIỮA ĐỜI

Trong hành trình loan báo Tin Mừng của Đức Giêsu, có lẽ không có hình ảnh nào gây xúc động mạnh mẽ và mang tính cách mạng cho bằng cuộc gặp gỡ giữa Ngài và người bệnh phong. Đây không chỉ là một phép lạ chữa lành thể xác đơn thuần, mà là một cuộc "đụng chạm" làm đảo lộn mọi trật tự xã hội, tôn giáo và định kiến của thời đại. Khi chúng ta mở trang Tin Mừng theo thánh Máccô hôm nay, chúng ta không đứng đó như những khán giả xem một thước phim cổ xưa, nhưng chúng ta đang đứng trong chính đôi giày của người bệnh phong, mang trong mình những vết thương lở loét của tội lỗi, sự cô độc và mặc cảm, để chờ đợi một cái chạm tay từ Đấng là nguồn sống.

Hãy nhìn vào bối cảnh nghiệt ngã của người bệnh phong thời bấy giờ để thấy được sự can đảm đến liều lĩnh của anh ta. Theo luật Lêvi, người mắc bệnh phong bị coi là kẻ ô uế, phải mặc áo rách, để tóc rối, che miệng và phải kêu lên "Ô uế! Ô uế!" khi có ai đến gần. Họ bị khai trừ khỏi cộng đồng, bị xua đuổi khỏi đền thờ, và đau đớn hơn cả, họ bị coi là kẻ bị Thiên Chúa nguyền rủa. Một người bệnh phong là một người "đã chết khi đang còn sống". Thế nhưng, anh chàng này đã phá vỡ mọi rào cản. Anh không đứng xa mà tiến lại gần, anh không kêu "ô uế" mà quỳ xuống van xin. Đó là một đức tin không còn gì để mất, một đức tin đã chạm đến đáy của sự tuyệt vọng và chỉ còn biết bám víu vào một tia sáng duy nhất là Đức Giêsu.

"Nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch." Lời van xin này không phải là một lời thách thức, cũng không phải là một lời cầu xin mang tính mặc cả. Đó là một lời tuyên xưng đức tin tuyệt đối vào quyền năng và ý muốn của Chúa. Anh không nói "xin hãy chữa tôi", nhưng anh đặt ý muốn của mình dưới ý muốn của Chúa. Anh thừa nhận quyền năng của Ngài: "Ngài có thể". Trong cuộc sống mục vụ thường ngày, bao nhiêu lần chúng ta cầu nguyện theo kiểu ra lệnh cho Chúa, bắt Chúa phải làm theo ý mình vào đúng giờ giấc mình ấn định? Người bệnh phong dạy chúng ta bài học về sự phó thác: hãy đưa nỗi đau của mình ra trước mặt Chúa và để Ngài quyết định.

Và rồi, phản ứng của Đức Giêsu mới thực sự là tâm điểm của bài giảng hôm nay: Ngài "chạnh lòng thương". Động từ Hy Lạp esplanchnisthē diễn tả một sự xúc động mạnh mẽ từ tận tâm can, như người mẹ đau thắt ruột gan trước nỗi đau của đứa con. Chúa Giêsu không nhìn anh như một "ca bệnh", một đối tượng ô uế cần tránh xa. Ngài nhìn anh như một con người, một phẩm giá bị chà đạp. Ngài đã làm một việc gây sốc cho tất cả những người chứng kiến lúc bấy giờ: Ngài "giơ tay đụng vào anh". Theo luật, ai chạm vào người phong sẽ trở nên ô uế. Nhưng ở đây, thay vì sự ô uế lây sang Chúa Giêsu, thì sự thánh thiêng và sức mạnh chữa lành của Ngài đã tuôn tràn sang người bệnh. Cái chạm tay ấy đáng giá hơn ngàn lời nói. Nó xóa tan khoảng cách của sự kỳ thị, nó phục hồi nhân phẩm cho một kẻ bị ruồng bỏ.

Chúa bảo: "Tôi muốn, anh hãy được sạch!" Lời nói đi đôi với hành động. Lập tức bệnh phong biến khỏi anh. Đây chính là Tin Mừng! Thiên Chúa không muốn chúng ta phải đau khổ, Ngài không muốn chúng ta bị cô lập. Ngài muốn chúng ta "sạch" – sạch khỏi những vết nhơ tội lỗi, sạch khỏi những định kiến hẹp hòi, và sạch khỏi những mặc cảm tự ti. Nhưng hãy để ý, sau khi chữa lành, Chúa lại "nghiêm giọng đuổi anh đi ngay". Tại sao Ngài lại khắt khe như vậy? Ngài bảo anh đi trình diện tư tế và dâng của lễ theo luật Mô-sê. Chúa Giêsu muốn anh được hội nhập trở lại với cộng đồng và tôn giáo một cách chính thức. Ngài không muốn anh chỉ là một kẻ hưởng ơn huệ rồi đi lang thang, Ngài muốn anh có một vị thế hợp pháp trong xã hội.

Sự trớ trêu nằm ở đoạn kết của bài Tin Mừng. Người được chữa lành vì quá vui sướng đã không giữ được bí mật, anh đi loan tin khắp nơi. Kết quả là Chúa Giêsu không thể công khai vào thành được nữa, Ngài phải ở lại những nơi hoang vắng. Có một sự hoán đổi vị trí kỳ diệu ở đây: Người bệnh phong từ chỗ ở nơi hoang vắng nay được vào thành, còn Chúa Giêsu từ chỗ tự do nay phải ra nơi hoang vắng. Ngài đã gánh lấy sự "ô uế" và sự cô lập của anh để anh được tự do. Đó chính là hình ảnh tiên báo về Thập giá: Ngài trở nên "tội lỗi" để chúng ta được trở nên công chính, Ngài chịu chết để chúng ta được sống.

Áp dụng vào đời sống mục vụ cho giáo dân chúng ta hôm nay, bài học về bệnh phong vẫn còn nguyên giá trị thời sự. Bệnh phong thời hiện đại không chỉ là vi trùng Hansen, mà là bệnh của sự thờ ơ, bệnh của sự loại trừ. Trong giáo xứ, trong xóm đạo, chúng ta có đang tạo ra những "vùng cách ly" cho những người lầm lỗi, những người ly dị tái hôn, những người nghèo khổ hay những người có lối sống khác biệt không? Chúng ta có dám "giơ tay chạm vào" nỗi đau của anh chị em mình, hay chúng ta chỉ đứng từ xa để phán xét và ném cho họ những cái nhìn kinh tởm?

Mỗi Kitô hữu được gọi để trở thành cánh tay nối dài của Chúa Giêsu. Chạnh lòng thương không phải là một cảm xúc hời hợt, nhưng là một hành động dấn thân. Khi bạn lắng nghe một người đang tuyệt vọng, khi bạn giúp đỡ một gia đình đang tan vỡ, khi bạn mỉm cười với một người bị xã hội lãng quên, đó là lúc bạn đang "chạm" vào họ bằng tình yêu của Kitô. Đừng sợ bị "ô uế" danh dự hay mất thời gian. Sự thánh thiện không nằm ở chỗ giữ mình tách biệt khỏi thế gian tội lỗi, nhưng nằm ở chỗ dấn thân vào giữa thế gian để đem ánh sáng chữa lành đến những nơi tối tăm nhất.

Một khía cạnh mục vụ khác cần lưu ý là thái độ đối với ơn lành nhận được. Anh bệnh phong trong bài Tin Mừng đã quá hăng say loan báo đến nỗi gây khó khăn cho sứ vụ của Chúa. Đôi khi chúng ta cũng vậy, chúng ta sốt sắng làm việc đạo đức, chúng ta nhiệt thành theo ý mình mà quên mất "lời dặn" của Chúa trong thinh lặng của tâm hồn. Sống đạo không chỉ là nói về Chúa, mà là sống theo ý Chúa. Đôi khi Chúa muốn chúng ta âm thầm sống chứng nhân trong gia đình, nơi công sở, hơn là phô trương những trải nghiệm tâm linh cá nhân một cách ồn ào nhưng thiếu vâng phục.

Cuối cùng, chúng ta hãy nhìn về những "nơi hoang vắng" mà Chúa Giêsu đang ở. Dân chúng từ khắp nơi vẫn kéo đến với Ngài. Trong những lúc tâm hồn chúng ta khô khan, trống rỗng như sa mạc, hãy nhớ rằng Chúa đang ở đó. Ngài không ở trong những lâu đài rực rỡ hay những buổi tiệc tùng xa hoa của thế gian, Ngài ở nơi hoang vắng để chờ đợi những tâm hồn khao khát tìm đến. Đừng ngại tìm đến những giờ chầu Thánh Thể thinh lặng, những giây phút hồi tâm cuối ngày, vì chính ở đó, cuộc gặp gỡ chữa lành giữa tội nhân và Đấng Thánh sẽ lại được diễn ra.

Ước mong mỗi người chúng ta, sau khi được Chúa chữa lành những "bệnh phong" của lòng mình, cũng biết học lấy cái "chạm" của Chúa. Hãy chạm vào nhau bằng sự tử tế, chạm vào nhau bằng sự tha thứ và chạm vào nhau bằng niềm hy vọng. Thế giới này sẽ bớt đau khổ hơn nếu mỗi người chúng ta biết chạnh lòng thương như Thầy Chí Thánh. Chúng ta đi vào cuộc đời không phải để phán xét, nhưng để chữa lành; không phải để loại trừ, nhưng để ôm ấp. Đó chính là cốt lõi của việc sống đạo và làm chứng cho Tin Mừng giữa lòng thế giới hôm nay. Xin Chúa ban cho chúng ta một trái tim biết rung cảm và một đôi tay biết mở ra, để tình yêu Chúa được lan tỏa qua chính sự hiện diện khiêm nhường của mỗi người chúng ta trong cuộc sống hằng ngày.

Lm. Anmai, CSsR


 

 

Chạnh lòng thương – Chạm đến nỗi đau và chữa lành sự cách lìa

Trong dòng chảy của Tin Mừng Mác-cô, chúng ta bắt gặp một Thiên Chúa không đứng nhìn nỗi đau từ xa, nhưng là một Thiên Chúa "nhập cuộc". Bài Tin Mừng hôm nay không chỉ là một phép lạ chữa lành thể xác, mà còn là một cuộc cách mạng về lòng thương xót, nơi những rào cản nghiệt ngã của lề luật và định kiến bị phá đổ bởi một cái chạm tay đầy uy quyền và yêu thương của Đức Giê-su.

Hình ảnh người bệnh phong xuất hiện mở đầu đoạn Tin Mừng là một hình ảnh đầy ám ảnh. Thời đó, phong cùi không chỉ là một chứng bệnh y khoa nan y, mà là một bản án tử hình khi còn đang sống. Người bệnh phong bị coi là kẻ bị Thiên Chúa chúc dữ, bị xã hội ruồng bỏ và bị tôn giáo loại trừ. Họ phải mặc áo rách, xõa tóc, che môi và kêu lên "ô uế, ô uế" để mọi người tránh xa. Họ sống mà như đã chết, vì sự sống con người chỉ có ý nghĩa khi có tương quan, nhưng người phong lại bị cắt đứt mọi mối dây liên đới với cộng đoàn và gia đình. Thế nhưng, con người khốn khổ ấy đã làm một điều táo bạo: anh ta phá vỡ khoảng cách an toàn, tiến lại gần Đức Giê-su. Hành động quỳ xuống và lời van xin: “Nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch” không chỉ là một lời cầu khẩn, mà là một lời tuyên xưng đức tin tuyệt đối. Anh không hỏi Ngài "có thể" hay không, vì anh tin vào quyền năng của Ngài; anh chỉ phó thác vào "ý muốn" của Ngài. Đó là thái độ khiêm hạ thẳm sâu của một tâm hồn đã chạm đến đáy của nỗi đau.

Đáp lại lời van xin ấy, Tin Mừng ghi lại một chi tiết làm rung động trái tim nhân thế: Đức Giê-su "chạnh lòng thương". Trong tiếng Hy Lạp, hạn từ này diễn tả một sự xúc động mạnh mẽ từ tận tâm can, như nỗi lòng của người mẹ đau xót trước đứa con thơ. Chúa không giữ khoảng cách. Ngài không sợ bị lây nhiễm, cũng không sợ bị coi là "ô uế" theo luật định. Ngài đã "giơ tay đụng vào anh". Cái chạm tay ấy chính là nhịp cầu nối lại sự sống đã bị đứt gãy. Ngài chạm vào con người mà cả thế giới đang ghê tởm lánh xa. Bằng hành động này, Đức Giê-su đã đảo lộn trật tự thế gian: thay vì cái ô uế của người bệnh lây sang Ngài, thì chính sự thánh thiêng và quyền năng chữa lành từ Ngài đã tuôn đổ vào anh. Lời tuyên bố "Tôi muốn, anh hãy được sạch" là lời sáng tạo mới, đưa con người từ cõi chết trở về cõi sống, từ sự loại trừ trở về với cộng đoàn.

Sự kiện người bệnh được lành sạch ngay lập tức là minh chứng cho vương quốc Thiên Chúa đã đến gần. Tuy nhiên, thái độ của Đức Giê-su sau đó thật lạ lùng. Ngài "nghiêm giọng đuổi anh đi ngay" và dặn anh giữ thầm lặng. Đây chính là "bí mật Thiên Sai" đặc trưng trong Tin Mừng Mác-cô. Chúa không muốn người ta theo Ngài chỉ vì những phép lạ nhãn tiền hay vì một ảo tưởng về một Đấng Thiên Sai chính trị đầy quyền năng theo kiểu thế gian. Ngài muốn họ nhận ra Ngài là Đấng phải đi qua con đường khổ nạn để cứu độ nhân loại. Ngài bảo anh đi trình diện tư tế để được xác nhận sạch bệnh theo luật Mô-sê, nhằm giúp anh tái hòa nhập hoàn toàn vào đời sống tôn giáo và xã hội. Chúa tôn trọng lề luật, nhưng Ngài làm cho lề luật có linh hồn bằng tình yêu.

Thế nhưng, niềm vui của người được cứu thoát quá lớn đến nỗi anh không thể giữ kín. Anh đi rao truyền khắp nơi. Kết quả thật nghịch lý: người bệnh phong trước kia phải ở ngoài thành thì nay được sạch và vào thành, còn Đức Giê-su – Đấng thánh khiết – lại "phải ở lại những nơi hoang vắng ngoài thành". Ngài đã chấp nhận đổi chỗ cho anh. Ngài gánh lấy sự cô độc, gánh lấy thân phận của kẻ bị loại trừ để anh được tự do. Đây chính là hình ảnh tiên báo về mầu nhiệm Thập giá: Chúa Ki-tô mang lấy tội lỗi và bệnh hoạn của chúng ta để chúng ta được chữa lành bởi những vết thương của Ngài.

Từ câu chuyện này, chúng ta nhìn về thực tại mục vụ hôm nay. Trong giáo xứ, trong cộng đoàn, vẫn còn đó những "bệnh nhân phong" hiện đại. Đó là những người bị gạt ra bên lề vì nghèo đói, vì quá khứ lầm lỗi, vì những đổ vỡ trong đời sống hôn nhân, hay vì những khác biệt về quan điểm. Chúng ta có dám "chạm" vào họ không? Hay chúng ta vẫn giữ một khoảng cách an toàn bằng những hàng rào lề luật khắt khe và những cái nhìn phán xét? Mục vụ của Giáo hội không thể là một nền mục vụ từ xa, nhưng phải là một sự hiện diện "đụng chạm". Chạm vào nỗi đau của tha nhân chính là chạm vào thân thể đau đớn của chính Đức Giê-su. Chúng ta được mời gọi đi ra những "nơi hoang vắng", những vùng ngoại biên để tìm kiếm và an ủi những tâm hồn đang khao khát được chữa lành.

Lời cầu nguyện của người bệnh phong cũng là bài học lớn về đời sống tâm linh. Đôi khi chúng ta đến với Chúa để đòi hỏi hơn là để xin vâng. Hãy học cách thưa với Chúa: "Nếu Ngài muốn". Sự phó thác này không phải là thụ động, mà là sự tin tưởng tuyệt đối rằng ý muốn của Thiên Chúa luôn là điều tốt đẹp nhất cho chúng ta, ngay cả khi nỗi đau chưa được cất đi ngay lập tức. Và một khi đã nhận lãnh ơn lành, chúng ta có trở thành những sứ giả của Tin Mừng như anh thanh niên kia không? Anh đã không thể im lặng trước tình thương của Thiên Chúa. Đời sống Kitô hữu chỉ thực sự có sức hút khi chúng ta chia sẻ trải nghiệm cá vị về lòng thương xót Chúa cho người khác, không phải bằng những lý thuyết suông, nhưng bằng niềm vui rạng ngời của một người đã được Chúa "chạm" đến và đổi mới cuộc đời.

Sau cùng, chúng ta hãy chiêm ngắm hình ảnh dân chúng từ khắp nơi kéo đến với Đức Giê-su ở nơi hoang vắng. Điều này cho thấy rằng: nơi nào có lòng thương xót, nơi đó có sự sống; nơi nào có sự chữa lành, nơi đó trở thành trung tâm của niềm hy vọng. Thế giới hôm nay đang đầy dẫy những vết thương lòng và sự chia rẽ. Sứ mạng của mỗi giáo dân là mang "cái chạm tay" của Chúa vào trong gia đình, nơi làm việc và môi trường sống. Đừng sợ bị "ô uế" khi đến với người tội lỗi, nhưng hãy sợ rằng chúng ta không đủ tình yêu để cảm thông với họ. Ước gì mỗi chúng ta, sau khi được Chúa chữa lành những "bệnh phong" của tâm hồn như ích kỷ, kiêu ngạo, hận thù, cũng biết vội vã lên đường để nói cho thế giới biết rằng: Chúa vẫn đang chạnh lòng thương và Ngài vẫn đang muốn chữa lành tất cả chúng ta.

Lm. Anmai, CSsR


 

Chạnh lòng thương – Chạm đến nỗi đau và chữa lành nhân vị

Trong hành trình rao giảng của Đức Giêsu, chúng ta thường thấy Ngài hiện diện giữa đám đông, nhưng lạ thay, những cuộc gặp gỡ cảm động nhất lại thường là những cuộc gặp gỡ riêng tư, giữa Ngài và một thân phận bị gạt ra bên lề xã hội. Tin Mừng hôm nay đưa chúng ta đến với một khung cảnh đầy kịch tính nhưng cũng tràn ngập tình nhân ái: cuộc gặp gỡ giữa Đấng Thánh và một người mắc bệnh phong. Đây không chỉ là một phép lạ chữa lành thể xác, mà còn là một cuộc phục hồi nhân phẩm, một bài học về sự vâng phục và trên hết là cái nhìn sâu sắc về lòng thương xót của Thiên Chúa.

Mở đầu đoạn Tin Mừng, hình ảnh người bệnh phong hiện lên thật tội nghiệp. Thời bấy giờ, bệnh phong không chỉ là một căn bệnh nan y về thể lý mà còn là một bản án tử hình về mặt xã hội và tôn giáo. Người mắc bệnh bị coi là kẻ bị Thiên Chúa phạt, bị cộng đồng hắt hủi, phải sống tách biệt trong những hang hốc, đi đến đâu phải kêu lên “Ô uế! Ô uế!” để người khác tránh xa. Nỗi đau của anh ta không chỉ nằm ở những vết loét trên da thịt đang thối rữa, mà đau đớn hơn cả là sự cô độc, là cảm giác bị loại trừ khỏi sự hiệp thông với con người và với Chúa. Thế nhưng, đức tin đã đẩy anh vượt qua mọi rào cản lề luật. Anh đã dám đến gần Đức Giêsu. Hành động “quỳ xuống van xin” của anh cho thấy một sự khiêm nhường thẳm sâu và một niềm tin sắt đá. Anh không đòi hỏi, không ra điều kiện, anh chỉ thốt lên một lời đầy phó thác: “Nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch”. Lời cầu nguyện này là một mẫu mực cho mỗi chúng ta. Anh không xin Chúa làm theo ý mình, nhưng xin ý Chúa được thực hiện trên cuộc đời đầy rẫy khổ đau của anh.

Đáp lại lời van nài ấy, Thánh Mác-cô dùng một cụm từ làm lay động mọi trái tim: “Đức Giêsu chạnh lòng thương”. Đây không phải là sự thương hại nhất thời của một người qua đường, mà là sự rung động từ tận tâm can của Con Thiên Chúa. Trong nguyên ngữ, từ này diễn tả một sự quặn đau nơi lòng dạ. Chúa Giêsu đau cái đau của anh, nhục cái nhục của anh. Và rồi, Ngài làm một cử chỉ gây sốc cho tất cả những người chứng kiến lúc bấy giờ: Ngài “giơ tay đụng vào anh”. Theo luật Mô-sê, ai chạm vào người phong sẽ trở nên ô uế. Nhưng Chúa Giêsu không sợ ô uế, vì Ngài là nguồn mạch sự thánh thiện. Thay vì sự ô uế lây sang Ngài, thì sự thánh thiện và quyền năng chữa lành từ Ngài đã tuôn đổ sang người bệnh. Cú chạm ấy đáng giá hơn ngàn lời nói. Nó phá tan bức tường ngăn cách giữa người sạch và kẻ dơ, giữa cộng đồng và kẻ bị loại trừ. Ngài đã chạm vào nỗi đau mà ai cũng né tránh, Ngài đã ôm lấy thân phận mà ai cũng kinh tởm.

Lời phán của Ngài: “Tôi muốn, anh hãy được sạch!” vừa là một mệnh lệnh quyền năng, vừa là một lời khẳng định về tình yêu. Thiên Chúa luôn muốn con người được sống và sống dồi dào. Ngài không bao giờ muốn chúng ta phải quằn quại trong bệnh tật hay tội lỗi. Ngay lập tức, căn bệnh biến mất. Anh được sạch không chỉ ở làn da mịn màng trở lại, mà sạch cả trong tâm hồn, sạch cả về địa vị xã hội. Anh đã trở lại làm một con người toàn vẹn. Thế nhưng, câu chuyện không dừng lại ở đó. Chúa Giêsu nghiêm giọng bảo anh đi trình diện tư tế và dâng lễ vật theo luật định. Đây là một chi tiết mục vụ rất quan trọng. Chúa Giêsu không muốn phá đổ lề luật, nhưng Ngài muốn hoàn thiện nó. Việc trình diện tư tế là cách để người bệnh được chính thức công nhận trở lại với cộng đồng. Chúa muốn anh được chữa lành toàn diện, từ thể xác đến các mối tương quan xã hội và tôn giáo.

Tuy nhiên, phản ứng của người được chữa lành thật thú vị nhưng cũng đầy suy ngẫm. Dù bị cấm, anh vẫn “rao truyền và loan tin ấy khắp nơi”. Chúng ta dễ cảm thông cho anh, vì làm sao có thể giữ kín một niềm vui quá lớn lao như thế? Một người vừa từ cõi chết trở về, vừa tìm lại được cuộc đời, làm sao có thể im lặng? Thế nhưng, sự nhiệt thành thiếu vâng phục của anh đã đem lại một hệ quả trái ngược: Chúa Giêsu không thể công khai vào thành được nữa, Ngài phải ở lại những nơi hoang vắng. Ở đây có một sự hoán đổi kỳ lạ: người bệnh phong trước kia ở ngoài thành, nay được vào thành; còn Chúa Giêsu – Đấng chữa lành – nay lại phải ở ngoài những nơi hoang vắng. Ngài đã gánh lấy sự cô độc của người bệnh để người ấy được hiệp thông. Ngài đã chọn lấy thân phận của kẻ bị loại trừ để chúng ta được đón nhận vào nhà Cha.

Áp dụng vào đời sống mục vụ hiện nay, chúng ta thấy mình đôi khi cũng giống như người bệnh phong ấy. Tội lỗi, sự ích kỷ, lòng kiêu ngạo chính là những căn bệnh phong cùi thiêng liêng làm chúng ta xa cách Chúa và anh chị em. Có những lúc chúng ta cảm thấy bị tổn thương, bị hiểu lầm, hoặc chính chúng ta tự cô lập mình trong những mặc cảm. Tin Mừng hôm nay mời gọi chúng ta hãy can đảm đến với Chúa Giêsu, quỳ xuống và thưa với Ngài: “Nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho con được sạch”. Đừng sợ hãi những vết thương lòng, đừng xấu hổ vì quá khứ đen tối, vì Chúa vẫn luôn sẵn sàng “chạnh lòng thương” và “chạm” vào chúng ta qua các bí tích, đặc biệt là Bí tích Hòa giải.

Hơn nữa, là những Kitô hữu, chúng ta được mời gọi trở thành cánh tay nối dài của Chúa Giêsu. Trong xã hội hôm nay, vẫn còn đó biết bao “người bệnh phong” thời đại mới. Đó là những người già cô đơn, những người mắc bệnh nan y bị bỏ rơi, những người lầm lỗi khó hoàn lương, hay thậm chí là những người có quan điểm khác biệt bị cộng đồng tẩy chay. Chúng ta có dám “chạm” vào họ không? Có dám vượt qua những định kiến, những hàng rào bảo vệ an toàn cho bản thân để đến với những người khốn cùng nhất không? Đôi khi, chỉ một lời hỏi thăm chân thành, một cái nắm tay cảm thông, hay một ánh mắt không kỳ thị cũng đủ để chữa lành một tâm hồn đang tan vỡ. Mục vụ không phải là làm những điều lớn lao, mà là làm những việc nhỏ bé với một tình yêu lớn lao, theo cách mà Chúa Giêsu đã làm.

Cuối cùng, câu chuyện nhắc nhở chúng ta về sự vâng phục. Sự nhiệt thành mà không có sự vâng phục đôi khi lại gây trở ngại cho công việc của Chúa. Người bệnh phong kia vì quá vui mừng mà quên mất lời dặn của Đấng Cứu Thế, khiến kế hoạch loan báo Tin Mừng của Ngài gặp khó khăn. Trong đời sống giáo xứ, chúng ta thường hăng say làm việc này việc kia, nhưng có khi nào chúng ta làm theo ý riêng mình hơn là lắng nghe ý Chúa qua Giáo hội và các vị mục tử? Sự vâng phục trong thinh lặng nhiều khi có giá trị làm chứng mạnh mẽ hơn mọi lời rao giảng ồn ào. Chúng ta hãy học cách loan báo về Chúa bằng chính đời sống biến đổi của mình, bằng việc tuân giữ các giới răn và thực thi bác ái trong khiêm nhường.

Ước gì mỗi chúng ta, sau khi đã được Chúa “chạm” đến và chữa lành, biết trở thành những chứng nhân đích thực của lòng thương xót. Đừng chỉ rao giảng bằng lời nói, nhưng hãy rao giảng bằng một trái tim biết chạnh lòng và đôi tay biết sẻ chia. Xin Chúa cho chúng ta luôn biết tìm đến Ngài trong mọi nỗi gian truân, và cũng biết tìm đến anh chị em mình trong mọi cơn khốn khó, để thế giới này bớt đi sự lạnh lẽo của cô độc và ấm áp hơn bởi tình thương của những người môn đệ Chúa Kitô.

Lm. Anmai, CSsR

CHẠNH LÒNG THƯƠNG – CHẠM ĐẾN NỖI ĐAU VÀ KHÁT VỌNG ĐƯỢC NÊN THÁNH

Trong dòng chảy của Tin Mừng Thánh Máccô, chúng ta vừa nghe một phân đoạn đầy kịch tính nhưng cũng tràn ngập hơi ấm tình người và quyền năng Thiên Chúa. Hình ảnh một người phong hủi xuất hiện trước mặt Đức Giêsu không đơn thuần là một cuộc gặp gỡ chữa lành thể lý, mà là một cuộc cách mạng về lòng thương xót. Thời bấy giờ, bệnh phong không chỉ là một nỗi đau xác thịt mà còn là một bản án tử hình về mặt xã hội và tôn giáo. Người bệnh bị coi là kẻ bị Thiên Chúa phạt, phải sống tách biệt, phải kêu lên "ô uế, ô uế" khi có ai lại gần. Vậy mà, anh ta đã phá vỡ mọi rào cản, quỳ xuống và đặt trọn niềm tin vào một "đấng" mà anh tin có quyền năng vượt trên lề luật. Lời cầu xin của anh không phải là một sự ép buộc, mà là một lời tuyên xưng đức tin khiêm hạ: "Nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch". Anh không xin được khỏi bệnh, anh xin được "sạch" – một sự phục hồi toàn diện từ thân xác đến tâm hồn, từ địa vị xã hội đến đời sống tâm linh.

Đứng trước nỗi đau tột cùng ấy, Đức Giêsu đã phản ứng bằng một thái độ gây kinh ngạc: Người "chạnh lòng thương". Cụm từ này trong tiếng Hy Lạp diễn tả một sự xúc động mạnh mẽ từ tận sâu thẳm tâm can, như thể ruột gan quặn thắt lại trước nỗi khổ của đồng loại. Đức Giêsu không giữ khoảng cách an toàn. Người đã thực hiện một hành động cấm kỵ: "giơ tay đụng vào anh". Cái chạm tay ấy phá tan bức tường ngăn cách giữa cái thánh thiêng và cái ô uế, giữa sự sống và cái chết. Bằng việc chạm vào người phong, Đức Giêsu chấp nhận mình trở nên "ô uế" theo luật định để cho người kia được trở nên thanh sạch. Đây chính là mầu nhiệm tự hủy, là tình yêu dám dấn thân vào nơi tăm tối nhất của kiếp người để thắp lên ánh sáng hy vọng. Lời khẳng định của Người: "Tôi muốn, anh hãy được sạch" không chỉ là một mệnh lệnh quyền năng mà còn là tiếng lòng của Thiên Chúa luôn khao khát con người được hạnh phúc và vẹn toàn.

Sự chữa lành diễn ra tức thì, nhưng kèm theo đó là một mệnh lệnh lạ lùng: Đức Giêsu "nghiêm giọng đuổi anh đi ngay" và dặn anh không được nói với ai. Đây chính là "bí mật Thiên Sai" đặc trưng trong Tin Mừng Máccô. Đức Giêsu không muốn dân chúng lầm tưởng Người là một vị bác sĩ trần thế hay một vị vua giải phóng chính trị theo kiểu quyền lực. Người muốn họ nhận ra Người qua con đường khổ nạn và phục sinh. Tuy nhiên, lòng biết ơn của người được chữa lành quá lớn đến nỗi anh không thể giữ kín. Anh trở thành một người loan báo Tin Mừng đầy nhiệt huyết. Trớ trêu thay, sau phép lạ này, vai trò dường như bị đảo ngược: người phong trước kia bị loại ra ngoài thành nay được vào thành, còn Đức Giêsu lại "phải ở lại những nơi hoang vắng ngoài thành". Người đã đổi chỗ cho chúng ta, gánh lấy sự cô độc của chúng ta để chúng ta được hiệp thông với Thiên Chúa và cộng đoàn.

Nhìn sâu vào bối cảnh mục vụ ngày nay, chúng ta thấy những "căn bệnh phong" mới vẫn đang hiện hữu dưới nhiều hình thức tinh vi hơn. Đó có thể là sự kỳ thị đối với những người lầm lỗi, sự vô cảm trước nỗi đau của những người sống bên lề xã hội, hay sự khô héo trong đời sống đức tin của chính chúng ta. Lời gợi ý mục vụ đầu tiên cho chúng ta chính là học cách "chạm" vào anh chị em mình. Đôi khi, một lời hỏi thăm chân thành, một cái nắm tay khích lệ đối với một người đang tuyệt vọng còn có giá trị hơn mọi lời giáo điều sáo rỗng. Chúng ta được mời gọi trở thành khí cụ của lòng thương xót Chúa, không sợ bị lây nhiễm bởi những sự tiêu cực của thế gian nhưng dám dấn thân để mang lại niềm an ủi cho người khác. Đừng để giáo xứ hay cộng đoàn của chúng ta trở thành những ốc đảo khép kín, nơi mà những người "phong hủi" của thời đại cảm thấy bị xua đuổi.

Thêm vào đó, thái độ của người bệnh phong nhắc nhở chúng ta về cung cách cầu nguyện. Anh không đòi hỏi Thiên Chúa phải làm theo ý mình theo kiểu "mua bán" công đức, nhưng anh đặt ý Chúa lên trên hết. Trong cuộc sống bộn bề, chúng ta thường đến với Chúa để xin Người thực hiện danh sách những mong muốn ích kỷ của mình. Hãy học lấy lời kinh của người phong: "Nếu Ngài muốn". Sự phó thác này không phải là sự thụ động, mà là niềm tin tuyệt đối rằng ý muốn của Chúa luôn là điều tốt nhất cho linh hồn chúng ta. Khi chúng ta thưa lên lời ấy với tất cả lòng khiêm hạ, chúng ta mở lòng mình ra để đón nhận không chỉ sự chữa lành về thể xác mà còn là sự biến đổi sâu sắc trong tâm hồn.

Cuối cùng, sứ mạng loan báo Tin Mừng sau khi được chạm đến là một đòi hỏi tất yếu của người Kitô hữu. Người bệnh phong đã không thể im lặng trước tình yêu quá lớn lao. Chúng ta cũng vậy, mỗi khi lãnh nhận bí tích Hòa Giải hay rước Mình Thánh Chúa, chúng ta đã được Chúa chạm đến và làm cho thanh sạch. Chúng ta có đủ nhiệt tâm để kể về tình yêu Chúa cho người khác như anh ta đã làm không? Việc loan báo đôi khi không cần những bài diễn văn hùng hồn, mà đơn giản là sống một cuộc đời tỏa rạng niềm vui của người được cứu độ. Dù Đức Giêsu có ở nơi hoang vắng, dân chúng vẫn kéo đến với Người. Nếu chúng ta sống thật với Tin Mừng, hương thơm của lòng nhân ái sẽ tự động thu hút người khác tìm về với nguồn mạch Sự Sống. Ước mong mỗi chúng ta biết để cho Chúa "chạm" vào những vết thương thầm kín nhất của mình, để rồi chính chúng ta cũng biết "chạm" vào thế giới này bằng đôi tay và trái tim của Chúa Giêsu.

Lm. Anmai, CSsR


 

Chạnh lòng thương – Khi Thiên Chúa chạm vào nỗi đau khốn cùng của con người

Tin Mừng Thánh Máccô chúng ta vừa nghe không chỉ là một câu chuyện về phép lạ chữa lành, mà đó là một cuộc gặp gỡ định mệnh, một cuộc phá đổ mọi rào cản giữa sự thánh thiêng và sự ô uế, giữa Thiên Chúa và kẻ bị gạt ra bên lề xã hội. Hình ảnh người phong cùi xuất hiện trước mặt Chúa Giêsu là một hình ảnh đầy ám ảnh. Trong bối cảnh Do Thái giáo thời bấy giờ, bệnh phong không chỉ là một nỗi đau về thể xác, mà còn là một bản án tử hình về mặt tôn giáo và xã hội. Người phong bị coi là kẻ bị Thiên Chúa phạt, họ phải mặc áo rách, để đầu trần, che râu và phải kêu lên "Ô uế, ô uế!" để mọi người tránh xa. Họ sống mà như đã chết, cô độc trong những hang hốc, cách biệt với tình thân gia đình và sự ấm áp của cộng đoàn. Thế nhưng, người phong này đã làm một việc không tưởng: anh ta dám bước qua ranh giới của luật lệ để đến gần Đức Giêsu.

Lời van xin của anh không phải là một yêu cầu đòi hỏi, mà là một lời tuyên xưng đức tin đầy khiêm tốn: "Nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch." Anh không hỏi "Ngài có làm được không?", vì anh tin vào quyền năng của Ngài. Anh chỉ hỏi về "lòng muốn" của Ngài. Đây chính là điểm chạm đầu tiên của bài học tâm linh hôm nay. Có bao giờ trong những cơn trọng bệnh, trong những lúc tuyệt vọng nhất của cuộc đời, chúng ta dám quỳ xuống với một đức tin phó thác tuyệt đối như thế không? Hay chúng ta thường đến với Chúa để ra điều kiện, để mặc cả? Người phong cùi dạy chúng ta rằng: hãy đặt nỗi đau của mình dưới ý muốn của Thiên Chúa, vì chỉ khi Ngài muốn, mọi sự mới thực sự được đổi mới.

Đáp lại lời khẩn cầu ấy là một phản ứng kinh ngạc của Đức Giêsu: Ngài "chạnh lòng thương". Trong tiếng Hy Lạp, từ này diễn tả một sự xúc động mạnh mẽ từ tận tâm can, như thể ruột gan quặn thắt lại trước nỗi đau của tha nhân. Thiên Chúa của chúng ta không phải là một vị thần xa lạ, ngồi trên tòa cao để quan sát thế gian, mà là một Thiên Chúa biết đau nỗi đau của con người. Nhưng hành động tiếp theo mới thực sự chấn động: Ngài "giơ tay đụng vào anh". Theo luật Mô-sê, ai chạm vào người phong sẽ trở nên ô uế. Chúa Giêsu không cần phải chạm vào anh để chữa lành, Ngài chỉ cần phán một lời là đủ. Nhưng Ngài đã chọn cách chạm vào. Ngài chạm vào con người mà cả thế giới ghẻ lạnh. Ngài chạm vào vết thương đang rỉ máu, chạm vào nỗi nhục nhã và sự cô độc của anh. Cái chạm ấy giá trị hơn mọi liều thuốc, vì nó khôi phục nhân phẩm cho một con người.

Chúng ta hãy nhìn vào cộng đoàn giáo xứ của mình, nhìn vào xã hội hôm nay. Ai là những "người phong cùi" của thời đại mới? Đó có thể là những người mắc bệnh nan y, những người lầm lỗi bị xã hội tẩy chay, hay đơn giản là những người nghèo khổ, những người có quan điểm khác biệt bị chúng ta gạt ra bên lề. Chúa Giêsu mời gọi chúng ta không chỉ thương hại từ xa, mà phải dám "chạm vào". Đừng sợ bị ô uế, đừng sợ mất danh dự khi đứng về phía những người khốn cùng. Chính khi chúng ta chạm vào nỗi đau của anh chị em, chúng ta đang chạm vào chính thân thể nhiệm mầu của Chúa Kitô. Tình yêu mục vụ không thể là thứ tình yêu lý thuyết suông trên trang giấy, mà phải là đôi bàn tay dám lấm bẩn, đôi chân dám bước vào những vùng ngoại biên tâm hồn.

Sau khi chữa lành, Chúa Giêsu nghiêm giọng bảo anh đi trình diện tư tế. Đây là một chi tiết quan trọng. Ngài muốn anh tuân giữ luật pháp, nhưng quan trọng hơn, Ngài muốn anh được tái hội nhập cộng đoàn một cách chính thức. Sự chữa lành của Chúa là sự chữa lành toàn diện: thể xác, tâm hồn và vị thế xã hội. Tuy nhiên, Chúa lại dặn anh "đừng nói gì với ai cả". Đây chính là "bí mật Thiên Sai" trong Tin Mừng Máccô. Chúa không muốn người ta theo Ngài chỉ vì những phép lạ, vì sự hiếu kỳ hay vì mong đợi một vị vua giải phóng trần gian theo kiểu chính trị. Ngài muốn họ nhận ra Ngài là Tôi Tớ Đau Khổ, vị cứu tinh cứu chuộc con người qua Thập Giá. Thế nhưng, người được chữa lành vì quá vui mừng đã loan tin khắp nơi. Sự nhiệt thành của anh là điều đáng trân trọng, nhưng nó lại đẩy Chúa Giêsu vào một tình thế nghịch lý: người phong cùi được sạch và được vào thành, còn Chúa Giêsu – Đấng Thánh – lại phải ở bên ngoài, nơi hoang vắng.

Ngài đã gánh lấy sự "ô uế" của anh để anh được sạch. Ngài đã đổi chỗ cho anh. Đây chính là hình ảnh tiên báo về mầu nhiệm cứu chuộc trên đồi Golgotha. Chúa Giêsu đã gánh lấy tội lỗi của chúng ta, Ngài trở nên "kẻ bị nguyền rủa" để chúng ta được trở nên con cái Thiên Chúa. Khi suy niệm về điều này, mỗi giáo dân chúng ta cần tự vấn: chúng ta đã nhận được bao nhiêu ơn lành từ Chúa, nhưng chúng ta có dám "đổi chỗ" cho tha nhân không? Chúng ta có sẵn sàng hy sinh sự thoải mái, tiện nghi của mình để đem lại niềm vui cho người khác không? Loan báo Tin Mừng không chỉ là nói về Chúa bằng lời, mà là sống một cuộc đời trao hiến, chấp nhận chịu thiệt thòi để danh Chúa được rạng rỡ.

Trong mục vụ hôm nay, có một nguy cơ mà các cộng đoàn thường gặp phải, đó là sự vô cảm mang danh nghĩa đạo đức. Đôi khi chúng ta quá chú trọng đến luật lệ, đến sự sạch sẽ bề ngoài mà quên mất cái "chạnh lòng thương" của Chúa. Người phong cùi trong bài Tin Mừng đã tìm thấy hy vọng vì anh gặp được một trái tim rộng mở. Một giáo xứ sống động là một giáo xứ mà ở đó, những người tội lỗi, những người đau khổ cảm thấy được đón nhận chứ không phải bị phán xét. Chúng ta đừng biến nhà thờ thành một "câu lạc bộ của những người thánh thiện", nơi mà những người "phong cùi" tâm linh không dám bước vào. Hãy học nơi Chúa Giêsu sự can đảm để phá đổ những bức tường ngăn cách, để xây dựng những nhịp cầu cảm thông.

Cuối cùng, hình ảnh dân chúng từ khắp nơi kéo đến với Chúa Giêsu ở nơi hoang vắng cho thấy một sự khát khao sâu thẳm của con người. Dù Chúa ở đâu, hễ có tình thương và quyền năng chữa lành, dân chúng sẽ tìm đến. Bài học cho những người làm công tác mục vụ và cho mỗi giáo dân là: nếu chúng ta sống thật với Tin Mừng, nếu chúng ta có "mùi chiên" và có lòng thương xót của Chúa, chúng ta không cần những chương trình rầm rộ, người ta vẫn sẽ đến với Giáo hội. Sự thu hút lớn nhất của Kitô giáo chính là lòng nhân hậu. Ước mong sao mỗi người chúng ta, sau khi được Chúa chạm đến và chữa lành những vết thương lòng, cũng biết ra đi, không phải để khoe khoang về bản thân, nhưng để làm chứng cho một tình yêu cao cả đã phục hồi sự sống cho chúng ta.

Lạy Chúa Giêsu, xin cho con trái tim của Chúa, để con biết chạnh lòng thương trước những nỗi đau của anh chị em. Xin cho con đôi bàn tay của Chúa, để con dám chạm vào những cuộc đời tan vỡ. Và xin cho con đức tin của người phong cùi, để con luôn biết thưa với Chúa mỗi ngày: "Nếu Ngài muốn, xin hãy làm sạch tâm hồn con." Amen.

Lm. Anmai, CSsR


 

LÒNG CHẠNH THƯƠNG VÀ CÚ CHẠM HÓA GIẢI CÁCH LY

Chúng ta vừa nghe một phân đoạn Tin Mừng đầy cảm xúc từ Thánh Marcô. Chỉ với vài câu ngắn ngủi, một bức tranh về nhân tính và thần tính đã hiện ra rõ nét. Đó là cuộc gặp gỡ giữa một con người bị gạt ra bên lề xã hội – một người phong hủi – và Thiên Chúa làm người, Đấng không sợ hãi sự ô uế. Trong bối cảnh xã hội Do Thái xưa, bệnh phong không chỉ là một nỗi đau thể xác mà còn là một bản án tử hình về mặt tôn giáo và xã hội. Người bệnh bị coi là kẻ bị Thiên Chúa phạt, phải mặc áo rách, để tóc rối, che miệng và kêu lên "Ô uế, ô uế!" để mọi người tránh xa. Nhưng hôm nay, có một điều bất thường đã xảy ra: kẻ bị cách ly ấy đã dám tiến lại gần, và Đấng Thánh đã dám chạm vào anh ta.

Lời van xin của người phong "Nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm cho tôi được sạch" không đơn thuần là một lời cầu xin chữa lành bệnh tật. Đó là một lời tuyên xưng đức tin tuyệt đối vào quyền năng và ý muốn của Thiên Chúa. Anh ta không nói "Xin hãy chữa tôi", nhưng nói "Nếu Ngài muốn". Anh đặt ý chí của mình dưới ý chí của Thiên Chúa. Và câu trả lời của Chúa Giêsu chính là tâm điểm của Tin Mừng: "Tôi muốn, anh hãy được sạch". Chúa Giêsu không chỉ muốn anh khỏi bệnh, Người muốn anh được phục hồi nhân phẩm, được trở về với cộng đoàn, và quan trọng hơn cả, được cảm nhận tình yêu của Thiên Chúa không có biên giới.

Cái chạm tay của Chúa Giêsu trong đoạn Tin Mừng này là một cú sốc văn hóa và tôn giáo thời bấy giờ. Theo luật Mô-sê, ai chạm vào người phong sẽ trở nên ô uế. Nhưng Chúa Giêsu đã đảo ngược trật tự đó. Thay vì sự ô uế lây sang Người, thì chính sự thánh thiêng của Người đã tuôn tràn sang người bệnh, tiêu diệt vi trùng của tội lỗi và sự chết. Người không dùng quyền năng từ xa, dù Người có thể làm thế. Người chọn cách "đụng" vào anh. Trong mục vụ hôm nay, chúng ta học được gì từ cái chạm này? Đó là sự đồng hành thực sự. Đôi khi chúng ta giúp người nghèo, người khổ bằng cách ban phát từ xa, bằng những đồng tiền bố thí qua trung gian. Nhưng Chúa Giêsu dạy chúng ta rằng, sự chữa lành thực sự chỉ đến khi có sự tiếp xúc giữa người với người, khi chúng ta dám chạm vào nỗi đau, chạm vào những mảng đời "hôi hám" của anh chị em mình.

Sự "chạnh lòng thương" của Chúa Giêsu không phải là một cảm xúc hời hợt. Trong tiếng Hy Lạp, từ này diễn tả một sự quặn thắt từ tận tâm can, một sự đau đớn như thể chính mình đang mang lấy nỗi đau của người khác. Chính vì lòng thương xót này mà Chúa Giêsu đã chấp nhận một sự đánh đổi kỳ lạ ở cuối đoạn Tin Mừng. Sau khi chữa lành cho người phong, anh ta được trở về thành phố, còn Chúa Giêsu thì "không thể công khai vào thành nào được, mà phải ở lại những nơi hoang vắng". Chúa Giêsu đã đổi chỗ cho người phong. Người mang lấy sự cách ly của anh để anh được tự do. Đây chính là hình ảnh tiên báo về Thập giá: Ngài mang lấy tội lỗi để chúng ta được công chính, Ngài chịu chết để chúng ta được sống.

Chúng ta hãy nhìn vào thực tế mục vụ của giáo xứ và đời sống Kitô hữu. Có bao nhiêu "người phong" hiện đại đang ở quanh chúng ta? Đó là những người lầm lỗi bị cộng đoàn tẩy chay, những người ly dị tái hôn đang cảm thấy bị gạt ra bên lề, những người nghèo khổ mà chúng ta ngại tiếp xúc vì sợ "vấy bẩn" sự sang trọng của mình. Lời Chúa hôm nay nhắc nhở mỗi giáo dân rằng: đừng xây rào dậu quanh thánh đường để ngăn cách mình với thế giới tội lỗi, nhưng hãy ra đi và "chạm" vào họ. Mục vụ không phải là những chương trình giấy tờ, mà là thái độ của trái tim biết rung cảm trước nỗi đau của đồng loại.

Việc Chúa Giêsu dặn anh ta đừng nói với ai mà hãy đi trình diện tư tế cho thấy Người rất tôn trọng lề luật và muốn anh được xã hội công nhận một cách chính thức. Tuy nhiên, niềm vui được cứu độ quá lớn đến nỗi anh không thể giữ kín. Dù hành động rao truyền của anh làm cản trở công việc của Chúa Giêsu, nhưng nó cho thấy một chân lý: khi một người thực sự gặp được lòng thương xót của Chúa, họ không thể im lặng. Cuộc đời họ trở thành một bài giảng sống động. Mỗi giáo dân chúng ta cũng vậy, chúng ta đã được Chúa chữa lành bao nhiêu lần qua bí tích Hòa giải, qua Thánh Thể? Vậy mà tại sao chúng ta vẫn im lặng, không dám làm chứng cho Chúa trong môi trường làm việc hay trong gia đình?

Hãy suy nghĩ về sự vâng phục và sự nhiệt thành. Người phong đã nhiệt thành nhưng thiếu vâng phục khi loan báo tin mừng ngay lập tức. Đôi khi sự nhiệt thành của chúng ta trong đạo cũng vậy, nếu không đi đôi với sự vâng phục ý Chúa và sự khôn ngoan của Giáo hội, đôi khi chúng ta lại vô tình gây khó khăn cho sứ mạng chung. Tuy nhiên, Chúa vẫn dùng sự yếu đuối đó để thu hút dân chúng đến với Người. Điều này an ủi chúng ta rằng, dù chúng ta bất toàn, Chúa vẫn có cách của Người để thực hiện chương trình cứu độ.

Cuối cùng, chúng ta được mời gọi trở về với "nơi hoang vắng" cùng Chúa Giêsu. Khi dân chúng kéo đến đông đảo, Chúa không chọn sự hào nhoáng của đám đông mà chọn sự tĩnh lặng để cầu nguyện và gặp gỡ Chúa Cha. Đây là chìa khóa cho mọi hoạt động tông đồ. Nếu chúng ta "đụng" vào thế giới mà không có sự kết hợp với Chúa trong cầu nguyện, chúng ta sẽ sớm cạn kiệt năng lượng và lòng mến. Người giáo dân giữa đời cần những giây phút "hoang vắng" trong tâm hồn để lắng nghe tiếng Chúa, để biết mình cần phải chạm vào ai và chạm như thế nào.

Lạy Chúa Giêsu, xin cho mỗi chúng con biết mặc lấy tâm tình của Chúa. Xin cho chúng con can đảm bước qua những rào cản của sự kỳ thị, ích kỷ để đến với anh chị em. Xin cho chúng con biết dùng ánh mắt nhân từ, lời nói an ủi và bàn tay giúp đỡ để chữa lành những vết thương của thế giới hôm nay. Xin biến đổi chúng con từ những người phong hủi vì tội lỗi thành những nhân chứng rạng ngời của lòng thương xót Chúa. Chúng con tin rằng, nếu Chúa muốn, Chúa có thể làm cho xã hội này, gia đình này và chính tâm hồn chúng con được sạch. Amen.

Lm. Anmai, CSsR

Danh mục:
Tác giả: