Nhảy đến nội dung

Khi Thiên Chúa đi vào cơn bão nội tâm của con người - Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó

THỨ BẢY TUẦN III THƯỜNG NIÊN (NĂM CHẴN)

Chủ đề: Khi Thiên Chúa đi vào cơn bão nội tâm của con người

Anh chị em thân mến,

Lời Chúa hôm nay không đưa chúng ta đi xa trong không gian,
nhưng dẫn chúng ta đi rất sâu vào nội tâm.
Không phải để kết án,
mà để chạm tới nơi sâu nhất của thân phận con người,
nơi tội lỗi, sợ hãi, và khát vọng cứu độ cùng tồn tại.

Ba bài đọc là ba chặng của một hành trình nhân vị:
– từ nhận diện tội lỗi,
– qua thống hối và thanh luyện,
– đến đức tin đặt vào Đức Kitô giữa cơn bão.

1. “Tôi đã đắc tội với Đức Chúa” – Khoảnh khắc cái tôi sụp đổ

Câu nói của vua Đavít hôm nay rất ngắn.
Nhưng chính vì ngắn, nó lại rất thật.

“Tôi đã đắc tội với Đức Chúa.”

Không biện minh.
Không đổ lỗi.
Không che đậy.

Anh chị em hãy để ý:
trước khi Đavít nói câu ấy, ông là vua, là người quyền lực, là người có thể kiểm soát mọi thứ – trừ chính mình.

Ngôn sứ Nathan không chỉ đến để trách móc.
Ông đến như một tấm gương,
để Đavít nhìn thấy chính mình,
và lần đầu tiên trong đời, dám nói sự thật.

Đây là khoảnh khắc rất quan trọng về tâm lý và tâm linh:
khi con người ngừng phòng vệ,
khi cái tôi không còn tự vệ bằng lý do,
thì ân sủng mới có chỗ để đi vào.

Thiên Chúa không cần một con người hoàn hảo.
Thiên Chúa cần một con người thật.

2. “Xin tạo cho con một tấm lòng trong trắng” – Khát vọng được tái sinh

Thánh vịnh 50 không phải là lời than khóc tuyệt vọng.
Đó là lời cầu của một con người tin rằng mình có thể được biến đổi.

Đavít không xin Chúa xóa ký ức,
không xin quên quá khứ,
mà xin:
“Xin tạo cho con một tấm lòng trong trắng.”

Tạo – nghĩa là làm mới từ gốc rễ.

Anh chị em thân mến,
trong đời sống thiêng liêng,
trái tim trong trắng không phải là trái tim chưa từng vỡ,
mà là trái tim đã từng vỡ và được chữa lành.

Một con người thống hối thật
không phải là người tự khinh mình,
mà là người đặt đời mình trong tay Thiên Chúa,
tin rằng Ngài có thể làm điều mà mình không thể.

Ở đây, thần học thiêng liêng dạy chúng ta một điều rất sâu:
ân sủng không xóa bỏ nhân tính,
mà chữa lành và nâng nhân tính lên.

3. “Người này là ai?” – Khi cơn bão đánh thức đức tin

Tin Mừng hôm nay kể lại một cơn bão dữ dội.
Nhưng cơn bão ấy không chỉ ở ngoài biển.
Nó là hình ảnh của cơn bão trong lòng người.

Các môn đệ sợ hãi,
không chỉ vì sóng gió,
mà vì họ bất lực trước những gì vượt tầm kiểm soát.

Và Đức Giêsu… lại ngủ.

Chi tiết này rất thật với kinh nghiệm đức tin của chúng ta.
Có những lúc Thiên Chúa dường như im lặng,
trong khi chúng ta hoảng loạn.

Nhưng chính trong sự im lặng ấy,
một câu hỏi lớn được đặt ra:
Tôi thực sự tin ai?
Tôi bám vào điều gì khi mọi an toàn sụp đổ?

Khi Đức Giêsu truyền cho biển lặng,
không chỉ thiên nhiên được yên,
mà con người được mời gọi bước sang một mức độ đức tin mới.

“Người này là ai?”

Đó không phải là câu hỏi để có câu trả lời lý thuyết,
mà là lời mời bước vào tương quan.

Kết luận – Ở lại trên con thuyền với Đức Kitô

Anh chị em thân mến,

Lời Chúa hôm nay khẳng định một điều rất quan trọng:
Thiên Chúa không cứu chúng ta bằng cách phủ nhận bóng tối của chúng ta,
mà bằng cách bước vào chính bóng tối ấy.

Con người hiện sinh –
với những vết thương tâm lý,
những mặc cảm tội lỗi,
những cơn bão nội tâm –
không bị loại trừ,
nhưng được đón nhận và biến đổi.

Ước gì mỗi người chúng ta dám:
– thưa như Đavít: “Con đã đắc tội”,
– cầu xin: “Xin tạo cho con một trái tim mới”,
– và ở lại trên con thuyền đời mình với Đức Kitô,
ngay cả khi Người dường như đang ngủ.

Bởi vì,
chính Người là nền tảng thinh lặng nhưng vững bền,
và trong Người,
mọi cơn bão cuối cùng sẽ phải lắng yên. Amen.

+++++++++++

CHÚA NHẬT IV THƯỜNG NIÊN – NĂM A

“Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó”

Anh chị em thân mến,

Giữa một thế giới tôn thờ sự thành công, nơi con người được đo bằng những gì họ sở hữu, những gì họ đạt được và hình ảnh họ trình diễn, lời Chúa hôm nay vang lên như một nghịch lý gây bối rối:
“Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó, vì Nước Trời là của họ.”

Đây không phải là một lời an ủi dành cho những người thất bại. Cũng không phải là sự lý tưởng hóa nghèo đói. Lời này chạm đến chiều sâu hiện sinh của con người, nơi căn tính của chúng ta được đặt lại từ đầu: Tôi là ai khi tôi không còn gì để bám víu?

1. “Ta sẽ cho sót lại… một dân nghèo hèn và bé nhỏ” – phần còn lại của sự thật

Ngôn sứ Xô-phô-ni-a không nói về một dân mạnh mẽ sống sót nhờ quyền lực hay mưu lược. Ông nói đến “phần còn lại” – một dân bé nhỏ, nghèo hèn, không có gì để tự hào.

Trong chiều sâu nhân học, đó là hình ảnh của con người khi mọi mặt nạ rơi xuống:
khi quyền lực không còn che chở,
khi đạo đức không còn là nơi ẩn náu cho cái tôi,
khi thành tích không còn định nghĩa giá trị bản thân.

Thiên Chúa không xây dựng lịch sử cứu độ trên những cái tôi phình to, nhưng trên những con người dám ở trong sự thật của mình.
Người nghèo mà Thiên Chúa giữ lại không phải là người bất lực, mà là người đã thôi giả vờ toàn năng.

2. “Phúc thay ai có tâm hồn nghèo khó” – chữa lành cơn đói sâu nhất của con người

Thánh vịnh không chúc phúc cho sự thiếu thốn vật chất, nhưng cho một tâm hồn nghèo khó – một nội tâm biết mình không tự đủ.

Con người ngày nay có thể dư thừa tiện nghi, nhưng lại đói ý nghĩa; có thể đầy thông tin, nhưng rỗng tương quan; có thể thành công, nhưng trống vắng nội tâm. Rất nhiều xung đột, lo âu và bạo lực bắt nguồn từ việc không chấp nhận sự thiếu của mình.

Nghèo khó trong tinh thần là khi con người:

* không còn phải chứng minh mình đáng giá,

* không còn dùng quyền lực hay đạo đức để che giấu nỗi mong manh,

* không còn xấu hổ vì mình cần được yêu.

Chính nơi đó, Thiên Chúa hành động:
Ngài nâng dậy kẻ bị đè nén – không chỉ bởi xã hội, mà bởi những đòi hỏi khắc nghiệt trong chính nội tâm họ.
Ngài cho kẻ đói ăn – không chỉ bằng bánh, mà bằng sự hiện diện và ý nghĩa.

3. “Những gì thế gian cho là yếu kém…” – cuộc đảo chiều căn tính

Thánh Phao-lô chạm đến tận gốc cơ chế đánh giá của thế gian: mạnh là đúng, giỏi là đáng giá, thành công là có chỗ đứng. Nhưng Thiên Chúa đi theo một lối hoàn toàn khác.

Ngài chọn những gì yếu, những gì hèn, những gì không được kể đến, để tỏ lộ rằng:
giá trị con người không đến từ những gì họ làm, mà từ việc họ được yêu.

Đây là một cuộc hoán cải tận căn:

* từ một căn tính dựa trên thành tựu,

* sang một căn tính được sinh ra từ ân sủng.

Người nghèo trong tinh thần không phải là người tự hạ thấp mình, mà là người không còn phải tự nâng mình lên. Khi ấy, họ được giải phóng khỏi so sánh, khỏi hơn thua, khỏi nỗi sợ bị loại trừ.

4. Tám mối phúc – chân dung của con người đã được giải phóng

Bài Tin Mừng hôm nay không đưa ra một danh sách điều phải làm, mà vẽ nên chân dung của con người đã được chữa lành.

Người nghèo khó, hiền lành, sầu khổ, khao khát công chính… không phải là những kẻ thua cuộc, mà là những người đã không còn đồng hóa mình với bạo lực, kiểm soát và chiếm hữu.

Nghèo khó trong tinh thần là mối phúc đầu tiên, vì nó mở ra mọi mối phúc khác. Khi con người không còn chiếm hữu chính mình, họ trở nên:

* tự do để hiền lành,

* tự do để khóc,

* tự do để khao khát một công chính vượt trên lợi ích cá nhân.

Nước Trời không phải là phần thưởng cho người đạo đức, mà là không gian sống của những ai đã buông vũ khí nội tâm.

KẾT LUẬN: Nghèo để được ở, trống để được đầy

Anh chị em thân mến,
nghèo khó trong tinh thần không phải là một đức tính để khoe, cũng không phải là một lý tưởng để ngưỡng mộ. Đó là một nơi chốn nội tâm.

Nơi ấy, con người không còn bám víu vào cái tôi,
để Thiên Chúa có thể là Thiên Chúa,
và con người được là chính mình – một thụ tạo được yêu vô điều kiện.

Giữa một thế giới ám ảnh bởi đủ đầy, Lời Chúa hôm nay mời gọi chúng ta dám bước vào một nghèo khó khác:
nghèo để được tự do,
nghèo để được yêu,
nghèo để Nước Trời có chỗ mà khởi sự – ngay trong lòng mỗi người chúng ta. Amen.

 

Danh mục:
Tác giả: