Hãy trỗi dậy, vác chõng mà đi
- T3, 17/03/2026 - 10:10
- Lm Anmai, CSsR
17.3 Thứ Ba Tuần IV - Mùa Chay
HÃY TRỖI DẬY, VÁC CHÕNG MÀ ĐI
Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an.
1 Nhân một dịp lễ của người Do-thái, Đức Giê-su lên Giê-ru-sa-lem. 2 Tại Giê-ru-sa-lem, gần Cửa Chiên, có một hồ nước, tiếng Híp-ri gọi là Bết-da-tha. Hồ này có năm hành lang. 3a Nhiều người đau ốm, đui mù, què quặt, bất toại nằm la liệt. 5 Ở đó, có một người đau ốm đã ba mươi tám năm. 6 Đức Giê-su thấy anh ta nằm đấy và biết anh sống trong tình trạng đó đã lâu, thì nói : “Anh có muốn khỏi bệnh không ?” 7 Bệnh nhân đáp : “Thưa Ngài, khi nước khuấy lên, không có người đem tôi xuống hồ. Lúc tôi tới đó, thì đã có người khác xuống trước mất rồi !” 8 Đức Giê-su bảo : “Anh hãy trỗi dậy, vác chõng mà đi !” 9 Người ấy liền được khỏi bệnh, vác chõng và đi được.
Hôm đó lại là ngày sa-bát. 10 Người Do-thái mới nói với kẻ được khỏi bệnh : “Hôm nay là ngày sa-bát, anh không được phép vác chõng !” 11 Nhưng anh đáp : “Chính người chữa tôi khỏi bệnh đã nói với tôi : ‘Anh hãy vác chõng mà đi !’” 12 Họ hỏi anh : “Ai là người đã bảo anh: ‘Vác chõng mà đi’ ?” 13 Nhưng người đã được khỏi bệnh không biết là ai. Quả thế, Đức Giê-su đã lánh đi, vì có đám đông ở đấy. 14 Sau đó, Đức Giê-su gặp người ấy trong Đền Thờ và nói : “Này, anh đã được khỏi bệnh. Đừng phạm tội nữa, kẻo lại phải khốn hơn trước !” 15 Anh ta đi nói với người Do-thái : Đức Giê-su là người đã chữa anh khỏi bệnh. 16 Do đó, người Do-thái chống đối Đức Giê-su, vì Người hay chữa bệnh ngày sa-bát.
HÃY TRỖI DẬY, VÁC CHÕNG MÀ ĐI
Giữa lòng Mùa Chay thánh, khi Hội Thánh mời gọi chúng ta trở về với cõi sâu của tâm hồn, Tin Mừng theo thánh Gio-an dẫn chúng ta đến một hồ nước mang tên Bết-da-tha, nơi có năm hành lang và nơi ấy chất chứa biết bao thân phận đau thương của con người. Ở đó không chỉ có những thân xác bệnh tật, nhưng còn là hình ảnh của một nhân loại mệt mỏi, chờ đợi, hy vọng rồi thất vọng. Ở đó có những ánh mắt mù lòa nhìn về phía mặt nước, những bàn tay run rẩy cố lết tới khi nước động, những tấm thân bất toại nằm dài trong năm tháng. Và ở đó, có một người đã nằm suốt ba mươi tám năm.
Ba mươi tám năm là cả một đời người. Ba mươi tám năm là đủ để hy vọng tàn lụi, để ước mơ khô héo, để con tim quen dần với nỗi thất bại. Người đàn ông ấy không chỉ bệnh tật trong thân xác, nhưng còn mang trong mình nỗi cô đơn ghê gớm. Anh không có ai đem mình xuống hồ. Khi nước khuấy lên, người khác đã xuống trước. Cuộc đời anh dường như luôn đến chậm một bước. Luôn trễ. Luôn bị bỏ lại phía sau.
Hình ảnh ấy có quá xa lạ với chúng ta không? Mùa Chay là mùa nhìn lại chính mình. Có khi ta không nằm bên hồ nước Bết-da-tha, nhưng ta nằm bên những thất bại của đời mình. Có khi ta không bất toại nơi chân tay, nhưng ta bất lực trước những đổ vỡ gia đình. Có khi ta không mù lòa nơi đôi mắt, nhưng ta mù lòa trong tâm hồn, không còn nhìn thấy ánh sáng của niềm tin.
Giữa khung cảnh ấy, Đức Giê-su bước vào. Người không chờ nước khuấy lên. Người không đợi luật lệ cho phép. Người không hỏi ai khác. Người nhìn thẳng vào người bệnh, thấy anh nằm đó và biết anh đã sống trong tình trạng ấy đã lâu. Cái nhìn của Đức Giê-su không dừng ở bề ngoài. Đó là cái nhìn thấu suốt nỗi đau, thấu suốt lịch sử đời người, thấu suốt những năm tháng dài đằng đẵng.
Rồi Người hỏi một câu tưởng như thừa: “Anh có muốn khỏi bệnh không?”
Câu hỏi ấy làm ta giật mình. Ai mà không muốn khỏi bệnh? Nhưng Đức Giê-su không hỏi để lấy thông tin. Người hỏi để đánh thức. Người hỏi để lay động. Người hỏi để buộc anh phải đối diện với chính khát vọng của mình. Bởi có những lúc con người quen với bệnh tật đến nỗi không còn dám mơ được lành nữa. Có những lúc ta quen với tội lỗi, quen với sự yếu đuối, quen với đời sống nửa vời, đến mức không còn thiết tha thay đổi.
Mùa Chay là lúc Chúa cũng hỏi mỗi người chúng ta: Con có thật sự muốn được chữa lành không? Con có thật sự muốn bỏ tội không? Con có thật sự muốn sống khác đi không?
Người bệnh không trả lời trực tiếp. Anh kể lại hoàn cảnh của mình: “Thưa Ngài, không có ai đem tôi xuống hồ.” Trong câu nói ấy có nỗi buồn, có sự trách móc nhẹ nhàng, có cảm giác bị bỏ rơi. Anh đặt hy vọng vào nước hồ, vào một cơ hội bên ngoài. Nhưng anh quên rằng trước mặt mình đang là nguồn suối hằng sống.
Chúng ta cũng thế. Ta thường nghĩ mình sẽ đổi thay khi hoàn cảnh đổi thay. Ta nghĩ mình sẽ tốt hơn khi có ai đó nâng đỡ. Ta nghĩ mình sẽ sống thánh thiện hơn nếu môi trường thuận lợi hơn. Nhưng Đức Giê-su không chờ hoàn cảnh thay đổi. Người thay đổi con người trước.
“Anh hãy trỗi dậy, vác chõng mà đi!”
Mệnh lệnh ấy vang lên giữa hồ nước đông người bệnh. Không có nghi thức. Không có nước khuấy. Không có cử chỉ đặc biệt. Chỉ có lời quyền năng. Và người đàn ông liền được khỏi bệnh.
Điều lạ lùng là Chúa không bảo anh bỏ lại chiếc chõng. Người bảo anh vác chõng mà đi. Chiếc chõng từng là dấu hiệu của bệnh tật, của nằm liệt, của bất lực. Nay nó trở thành dấu chỉ của ơn chữa lành. Anh không còn bị chõng mang đi, nhưng chính anh mang chõng.
Đó là hình ảnh của đời sống hoán cải. Chúa không xóa quá khứ ta như chưa từng có. Người biến quá khứ thành chứng tá. Những vết thương có thể còn sẹo, nhưng không còn đau. Những yếu đuối có thể còn ký ức, nhưng không còn trói buộc.
Thế nhưng, ngay khi phép lạ xảy ra, bóng tối của sự chống đối xuất hiện. Hôm đó là ngày sa-bát. Và người Do-thái nói: “Anh không được phép vác chõng!”
Thật đau lòng khi phép lạ bị che khuất bởi luật lệ. Người ta không vui vì một con người được khỏi bệnh sau ba mươi tám năm. Người ta chỉ thấy một vi phạm quy định.
Bao lần trong đời sống đạo, ta cũng dễ rơi vào não trạng ấy. Ta giữ luật, nhưng thiếu lòng thương xót. Ta bảo vệ hình thức, nhưng quên mất con người. Ta sợ sai luật, hơn là sợ mất tình yêu.
Đức Giê-su không đến để phá luật, nhưng để hoàn tất luật trong tình yêu. Ngày sa-bát được dựng nên cho con người, chứ không phải con người cho ngày sa-bát. Chữa lành một con người không bao giờ là xúc phạm đến Thiên Chúa.
Sau đó, Đức Giê-su gặp lại anh trong Đền Thờ. Lần này, Người không nói về bệnh tật thân xác. Người nói: “Đừng phạm tội nữa, kẻo lại phải khốn hơn trước.”
Câu nói ấy đưa chúng ta đi sâu hơn. Phép lạ thể lý không phải là điều cuối cùng. Điều quan trọng hơn là sự chữa lành tâm hồn. Có những bệnh của linh hồn còn nguy hiểm hơn bệnh của thân xác. Có những vết thương do tội gây ra còn sâu hơn ba mươi tám năm liệt giường.
Mùa Chay không chỉ là mùa xin ơn khỏi bệnh bên ngoài. Đó là mùa nhìn nhận tội lỗi của mình. Có khi ta đã sống trong một thói quen xấu suốt “ba mươi tám năm” của đời thiêng liêng. Có khi ta đã nằm lì trong sự nguội lạnh. Có khi ta đã quen với việc không cầu nguyện, không tha thứ, không yêu thương.
Và Chúa vẫn đến. Vẫn hỏi. Vẫn mời gọi: “Con có muốn khỏi bệnh không?”
Mùa Chay là mùa trỗi dậy. Không phải bằng sức riêng, nhưng bằng lời của Chúa. Là mùa vác lấy “chiếc chõng” đời mình, không còn như gánh nặng, nhưng như chứng tích của lòng thương xót. Là mùa bước đi, thay vì nằm lì trong mặc cảm và trì trệ.
Nhưng trỗi dậy không có nghĩa là sẽ không bị chống đối. Khi ta sống khác đi, khi ta quyết tâm bỏ tội, khi ta thay đổi lối sống, có thể sẽ có người không hiểu. Có thể sẽ có những “luật lệ” vô hình của xã hội chống lại ta. Nhưng điều quan trọng không phải là làm vừa lòng mọi người, mà là trung thành với tiếng Chúa.
Người đàn ông ấy ban đầu không biết ai chữa mình. Nhưng sau đó anh nhận ra và làm chứng: Đức Giê-su là người đã chữa anh. Từ một người nằm liệt vô danh, anh trở thành chứng nhân.
Mùa Chay cũng mời gọi chúng ta như thế. Không chỉ được chữa lành cho riêng mình, nhưng trở thành người loan báo lòng thương xót. Không chỉ sống đức tin âm thầm, nhưng can đảm làm chứng giữa đời.
Hồ Bết-da-tha hôm nay không chỉ ở Giê-ru-sa-lem xưa. Nó có thể là gia đình ta, nơi có người đang chờ một lời xin lỗi. Nó có thể là giáo xứ ta, nơi có người đang nằm liệt trong mặc cảm. Nó có thể là chính tâm hồn ta, nơi có những vùng tăm tối chưa được ánh sáng chạm tới.
Đức Giê-su vẫn đi ngang qua. Người không sợ đám đông. Không sợ chống đối. Không sợ ngày sa-bát. Người chỉ sợ ta không muốn được chữa lành.
Vì thế, trong những ngày còn lại của Mùa Chay, xin cho mỗi người chúng ta dám trả lời cách chân thành: Lạy Chúa, con muốn. Con muốn được chữa lành. Con muốn bỏ tội. Con muốn sống mới.
Và khi nghe tiếng Người: “Hãy trỗi dậy”, xin cho ta đừng chần chừ. Khi nghe tiếng Người: “Vác chõng mà đi”, xin cho ta đừng sợ quá khứ. Khi nghe tiếng Người: “Đừng phạm tội nữa”, xin cho ta quyết tâm bước vào con đường hoán cải.
Để rồi, từ hồ nước của bệnh tật, ta bước vào Đền Thờ của ân sủng. Từ thân phận nằm liệt, ta trở thành người bước đi. Từ nỗi cô đơn, ta trở thành chứng nhân của tình yêu.
Mùa Chay là hành trình từ nằm xuống đến đứng lên. Từ bất lực đến tin tưởng. Từ tội lỗi đến ân sủng. Và hành trình ấy bắt đầu bằng một câu hỏi rất riêng: Con có muốn khỏi bệnh không?
Ước gì khi Phục Sinh đến, mỗi người chúng ta không còn nằm trong bóng tối cũ, nhưng đã thực sự trỗi dậy cùng Đức Kitô, mang theo cả chiếc chõng đời mình như một bài ca tạ ơn.
Lm. Anmai, CSsR