Nhảy đến nội dung

Ơn gọi bước ra khỏi chính mình - Từ lời nói đến đời sống

CHÚA NHẬT II MÙA CHAY – NĂM A

Ơn gọi bước ra khỏi chính mình để được biến đổi trong ánh sáng Thiên Chúa

Anh chị em thân mến,

Mùa Chay không chỉ là mùa ăn chay, cầu nguyện và làm việc bác ái.
Mùa Chay là mùa ra đi.
Ra đi không chỉ bằng đôi chân, nhưng bằng cả con tim và căn tính.

Lời Chúa hôm nay vẽ nên một hành trình thiêng liêng rất sâu:
từ tiếng gọi của Áp-ram,
đến ánh sáng hiển dung của Đức Kitô.

Đó cũng là hành trình nội tâm của mỗi người chúng ta:
từ bóng tối đến ánh sáng,
từ sợ hãi đến tín thác,
từ cái tôi cũ đến con người được biến đổi.

1. “Hãy rời bỏ…” – tiếng gọi làm rung chuyển căn tính

Trong sách Sáng Thế, Thiên Chúa nói với Áp-ram:
“Hãy rời bỏ xứ sở, họ hàng và nhà cha ngươi…”

Đó không chỉ là một cuộc di chuyển địa lý.
Đó là một cuộc động đất nội tâm.

Thiên Chúa chạm đến ba trụ cột căn tính của con người:

* xứ sở: nơi ta thuộc về

* họ hàng: nơi ta được định nghĩa

* nhà cha: nơi ta tìm bảo đảm

Ngài yêu cầu Áp-ram bước ra khỏi tất cả.

Trong chiều sâu tâm lý,
con người luôn bám vào những gì quen thuộc để cảm thấy an toàn.
Ngay cả khi những điều quen thuộc ấy không làm ta hạnh phúc,
chúng vẫn cho ta cảm giác kiểm soát.

Vì thế, tiếng gọi của Thiên Chúa luôn gây chấn động.
Ngài không gọi ta chỉ làm vài việc đạo đức hơn.
Ngài gọi ta bước vào một hành trình biến đổi tận căn.

Mọi ơn gọi đích thực đều bắt đầu bằng một cuộc xuất hành:
ra khỏi vùng an toàn,
ra khỏi hình ảnh cũ về chính mình,
ra khỏi những cấu trúc tâm lý làm ta khép kín.

Nghịch lý của đời sống thiêng liêng là:
chỉ khi dám rời bỏ cái tôi cũ,
ta mới gặp được con người thật mà Thiên Chúa muốn ta trở thành.

2. Đức tin: bước đi trong đêm tối của hiện sinh

Thánh vịnh hôm nay cất lên lời cầu rất con người:

“Xin đổ tình thương xuống chúng con,
như chúng con hằng trông cậy nơi Ngài.”

Đức tin không phải là sự chắc chắn tuyệt đối.
Đức tin là tín thác giữa bất định.

Áp-ram ra đi mà không biết mình sẽ đến đâu.
Ông không có bản đồ.
Không có bảo đảm.
Chỉ có một lời hứa.

Trong chiều sâu tâm lý hiện sinh,
con người luôn sợ mất kiểm soát.
Ta muốn biết trước tương lai để giảm lo âu.
Ta muốn nắm chắc mọi sự để cảm thấy an toàn.

Nhưng đức tin Kitô giáo lại mời gọi ta sống một nghịch lý:
bước đi mà không thấy hết con đường.

Đức tin không đặt nền trên việc hiểu mọi sự,
nhưng trên việc tin vào Đấng dẫn đường.

Đức tin chữa lành nỗi lo âu hiện sinh.
Nó giải phóng ta khỏi ám ảnh phải kiểm soát tất cả.
Nó cho phép ta sống trong một tương quan tín thác.

Người tin không phải là người không sợ.
Người tin là người bước đi dù còn sợ.

3. Ơn gọi: ánh sáng chiếu vào những vùng tối của tâm hồn

Thánh Phaolô nói:
“Thiên Chúa đã kêu gọi và soi sáng chúng ta.”

Ơn gọi không phải là một gánh nặng đạo đức.
Ơn gọi là một tia sáng.

Mỗi người chúng ta mang trong mình nhiều vùng tối:

* ký ức tổn thương

* mặc cảm

* tội lỗi

* nỗi sợ vô nghĩa

* cảm giác mình không đủ

Thiên Chúa không đợi ta hoàn hảo mới gọi.
Ngài gọi ngay trong bóng tối ấy.

Trong chiều sâu phân tâm học thiêng liêng,
con người chỉ có thể biến đổi khi cảm nghiệm mình được yêu thương vô điều kiện.
Ơn gọi chính là kinh nghiệm ấy:
Thiên Chúa gọi ta không vì ta xứng đáng,
nhưng để làm cho ta trở nên xứng đáng.

Ngài nhìn thấy nơi ta một khả thể mà chính ta chưa thấy.
Ngài tin vào ta trước khi ta tin vào chính mình.

4. Núi hiển dung: mặc khải về căn tính sâu xa của con người

Tin Mừng hôm nay đưa chúng ta lên núi cao.
Ở đó, dung nhan Đức Giêsu chói lọi như mặt trời.

Ba môn đệ bàng hoàng.
Họ muốn ở lại mãi trong khoảnh khắc ấy.
Nhưng họ không được phép.
Họ phải xuống núi.

Tại sao Thiên Chúa cho họ thấy ánh sáng vinh quang rồi lại đưa họ trở về đời thường?

Vì con người chỉ có thể đi qua bóng tối
nếu đã từng thấy ánh sáng.

Hiển dung không chỉ là mặc khải về Đức Kitô.
Đó còn là mặc khải về định mệnh của con người.

Trong thần học nhân vị, mỗi người đều mang trong mình một dung nhan vinh quang chưa được tỏ lộ.
Chúng ta không chỉ là tổng hợp của yếu đuối và tội lỗi.
Chúng ta được dựng nên để phản chiếu ánh sáng Thiên Chúa.

Nhưng ánh sáng ấy bị che phủ bởi:

* sợ hãi

* ích kỷ

* tổn thương

* tội lỗi

Mùa Chay không nhằm làm ta trở nên u buồn.
Mùa Chay nhằm làm ta được biến đổi.

Hiển dung nhắc chúng ta rằng:
đích điểm của đời sống thiêng liêng không phải là khổ chế,
nhưng là ánh sáng.

5. Hành trình Mùa Chay: từ ra đi đến biến đổi

Anh chị em thân mến,

Lời Chúa hôm nay vạch ra ba chuyển động thiêng liêng:

Ra đi – như Áp-ram
Tín thác – như người cầu nguyện trong Thánh vịnh
Biến đổi – như Đức Kitô trên núi hiển dung

Đó cũng là hành trình của mỗi người chúng ta.

Muốn được biến đổi, ta phải dám ra khỏi chính mình.
Muốn ra khỏi chính mình, ta phải học tín thác.
Muốn tín thác, ta phải để ánh sáng Thiên Chúa chạm vào những vùng tối nhất của tâm hồn.

Mùa Chay không phải là thời gian buồn bã.
Mùa Chay là cuộc lữ hành đi vào nội tâm
để gặp ánh sáng đang chờ ta ở đó.

Và trong sâu thẳm tâm hồn,
Thiên Chúa vẫn đang nói với mỗi người:

Hãy ra khỏi nỗi sợ.
Hãy bước đi.
Hãy để Ta dẫn con đến ánh sáng mà con chưa từng thấy.

Lời nguyện

Lạy Chúa,
xin gọi chúng con ra khỏi những vùng an toàn của tâm hồn,
ra khỏi những thói quen làm chúng con ngủ quên.

Xin cho chúng con dám bước đi trong đức tin,
ngay cả khi chưa thấy rõ con đường.

Xin cho ánh sáng của Đức Kitô
chiếu vào những vùng tối sâu nhất nơi chúng con,
để một ngày kia,
dung nhan thật của chúng con
cũng được biến đổi và chói sáng trong Ngài.

+++++++++++

THỨ BA TUẦN THỨ 2 MÙA CHAY

TỪ LỜI NÓI ĐẾN ĐỜI SỐNG — HÀNH TRÌNH HỢP NHẤT CỦA TRÁI TIM

(Is 1,10.16-20 ; Tv 49 ; Mt 23,1-12)

Anh chị em thân mến,

Có một bi kịch âm thầm nhưng rất thật trong đời sống con người.
Đó là khoảng cách giữa điều ta nói và điều ta sống.

Có những lời ta nói rất đẹp,
nhưng đời sống ta lại không mang vẻ đẹp ấy.
Có những chân lý ta giảng dạy rất hùng hồn,
nhưng chính ta lại không bước vào chân lý ấy.

Và chính khoảng cách này
là nơi khởi đầu của mọi khủng hoảng thiêng liêng.

Các bài đọc hôm nay không chỉ là lời cảnh cáo đạo đức.
Chúng là một cuộc chạm vào tận đáy linh hồn,
một cuộc mổ xẻ đầy ánh sáng
về sự phân mảnh nội tâm của con người.

I. Thiên Chúa mệt mỏi vì một tôn giáo không biến đổi con người

Ngôn sứ Isaia cất lên một tiếng nói rất mạnh:

“Hãy rửa cho sạch…
Hãy tập làm điều thiện, tìm kiếm lẽ công bình.”

Đây không phải là lời kêu gọi đạo đức đơn giản.
Đây là lời kêu gọi trở lại với sự thật của chính mình.

Thiên Chúa không từ chối phụng tự.
Nhưng Ngài từ chối một phụng tự
không biến đổi trái tim con người.

1. Khi tôn giáo trở thành nơi ẩn náu của cái tôi

Thưa anh chị em,
con người có một khả năng rất tinh vi:
dùng tôn giáo để che giấu chính mình.

Ta có thể:

* cầu nguyện nhiều

* giữ luật kỹ

* tham dự phụng vụ đều đặn

nhưng vẫn không muốn thay đổi con tim.

Nghi lễ khi ấy trở thành một lớp áo.
Một lớp áo đạo đức che đi nỗi bất an sâu kín.

Ta cảm thấy mình ổn với Thiên Chúa
chỉ vì ta làm đúng những điều tôn giáo đòi hỏi.
Nhưng bên trong, trái tim vẫn chưa hoán cải.

Ngôn sứ Isaia phá vỡ ảo tưởng đó.

Thiên Chúa nói:
không phải hy lễ Ta cần,
nhưng là một trái tim biết sống công bình và yêu thương.

2. Tội sâu nhất: sống hai mặt

Tội không chỉ là làm điều xấu.
Tội sâu nhất là chia cắt chính mình.

Một phần ta dành cho Thiên Chúa,
một phần ta giữ lại cho bản ngã.

Một phần ta nói những lời thánh thiện,
một phần ta sống những chọn lựa rất ích kỷ.

Sự phân mảnh ấy làm linh hồn mất bình an.
Vì con người được dựng nên để sống trong sự hợp nhất.

Khi lời nói và đời sống không gặp nhau,
linh hồn bắt đầu rạn nứt.
Và khi linh hồn rạn nứt,
mọi niềm vui thiêng liêng dần cạn kiệt.

II. Thiên Chúa không cần lễ vật — Ngài cần một con người thật

Thánh vịnh hôm nay làm ta ngỡ ngàng.
Thiên Chúa nói:

“Ta đâu cần bò của ngươi…
Hãy dâng lời tạ ơn làm hy lễ.”

Thiên Chúa không cần gì nơi ta.
Không cần lễ vật.
Không cần hình thức.
Không cần những vai diễn đạo đức.

Ngài chỉ cần một con người thật.

1. Thiên Chúa tìm sự toàn vẹn, không tìm sự hoàn hảo

Một người “hoàn hảo” theo nghĩa Tin Mừng
không phải là người không bao giờ sai lỗi.
Nhưng là người không giả hình.

Người toàn vẹn là người:

* dám nhìn nhận yếu đuối

* dám sống trong sự thật

* dám để Thiên Chúa thấy mình như mình là

Thiên Chúa có thể tha mọi tội.
Nhưng Ngài không thể chữa lành
một trái tim không chịu mở ra.

Vì ơn cứu độ không thể chạm vào
một con người đang đóng vai.

2. Tạ ơn: hành vi chữa lành sâu xa

Thánh vịnh nói:
“Hy lễ đẹp lòng Ta là lời tạ ơn.”

Tạ ơn không chỉ là lời đạo đức.
Tạ ơn là một thái độ hiện sinh.

Khi tạ ơn:

* ta thừa nhận mình không phải trung tâm

* ta nhìn nhận mình được ban tặng

* ta thôi giả vờ tự đủ

Tạ ơn làm con người trở lại
vị trí thật của mình:
một thụ tạo được yêu thương.

Và khi sống trong sự thật ấy,
linh hồn bắt đầu được chữa lành.

III. “Họ nói mà không làm”: cám dỗ tinh vi nhất của đời thiêng liêng

Tin Mừng hôm nay là một bản chẩn đoán rất sâu.
Chúa Giêsu nói:

“Họ nói mà không làm.”

Đây không chỉ là lời phê phán người Pharisêu ngày xưa.
Đây là lời nói cho mọi thời,
cho mọi người sống đời tôn giáo.

1. Cái tôi tôn giáo

Có một nghịch lý:
tôn giáo được dựng nên để giải thoát con người khỏi cái tôi,
nhưng đôi khi lại trở thành nơi
nuôi dưỡng cái tôi tinh vi nhất.

Cái tôi tôn giáo thích:

* được kính trọng

* được gọi là đạo đức

* được nhìn nhận là thánh thiện

Nó không tìm Thiên Chúa.
Nó tìm hình ảnh đẹp của chính mình.

Đây là cám dỗ nguy hiểm nhất.
Vì nó mang hình thức đạo đức.
Và chính vì mang hình thức đạo đức
nên rất khó nhận ra.

2. Nguồn gốc sâu xa của giả hình

Tại sao ta nói mà không làm?

Vì ta sợ.

Sợ:

* bị thấy sự yếu đuối

* bị đánh giá

* bị mất uy tín

Vì thế ta xây dựng một hình ảnh đạo đức
để che giấu sự mong manh bên trong.

Giả hình nhiều khi không xuất phát từ ác ý.
Nó xuất phát từ một linh hồn bất an.

Nhưng càng sống trong giả hình,
ta càng xa sự thật.
Và càng xa sự thật,
ta càng xa Thiên Chúa.

IV. Con đường Tin Mừng: trở nên nhỏ bé và thật

Chúa Giêsu không chỉ vạch trần.
Ngài mở ra con đường:

“Ai làm lớn phải phục vụ…
Ai hạ mình xuống sẽ được nâng lên.”

1. Khiêm tốn: sống trong sự thật

Khiêm tốn không phải tự khinh mình.
Khiêm tốn là không cần đóng vai.

Người khiêm tốn:

* không cần hoàn hảo để được yêu

* không cần đeo mặt nạ đạo đức

* không cần chứng minh mình thánh thiện

Họ sống thật.
Và sự thật giải phóng linh hồn.

2. Phục vụ: con đường hợp nhất đời sống

Phục vụ có sức chữa lành kỳ lạ.
Vì khi phục vụ:

* ta quên hình ảnh của mình

* ta quên vai diễn đạo đức

* ta trở về với tình yêu cụ thể

Phục vụ nối lại:

* lời nói và hành động

* đức tin và đời sống

* cầu nguyện và bác ái

Phục vụ làm cho con người trở nên một.

V. Mùa Chay: hành trình từ mặt nạ đến khuôn mặt thật

Anh chị em thân mến,

Mùa Chay không phải là mùa
để chứng minh ta đạo đức hơn.
Nhưng là mùa
để trở nên thật hơn.

Thiên Chúa không tìm những con người hoàn hảo.
Ngài tìm những con người thật.

Không phải những người nói hay về Ngài,
nhưng những người để Ngài chạm vào đời sống mình.

Ước gì trong Mùa Chay này,
mỗi người chúng ta dám bước vào hành trình sâu xa:
từ lời nói đến đời sống,
từ mặt nạ đến khuôn mặt thật,
từ hình thức đến trái tim.

Để đời ta không chỉ nói về Tin Mừng,
nhưng chính đời ta
trở thành một Tin Mừng sống động.

Lời nguyện

Lạy Chúa,
xin giải thoát con khỏi cám dỗ sống hai mặt.

Xin cho con can đảm sống thật trước mặt Chúa,
khiêm tốn trước anh em,
và trung thành trong những điều nhỏ bé.

Xin cho đời con
không chỉ nói về ánh sáng,
nhưng thực sự bước đi trong ánh sáng.

Amen.