Nhảy đến nội dung

Đừng giết người mang giấc mơ - Mạch nước trong sa mạc của tâm hồn -

Bài giảng cho thứ Sáu tuần II Mùa Chay

Đừng giết người mang giấc mơ

Anh chị em thân mến,

Có một nghịch lý rất sâu trong lịch sử cứu độ và trong chính đời sống con người:
những người mang giấc mơ của Thiên Chúa thường bị giết bởi chính những người sợ hãi giấc mơ ấy.

Hôm nay Lời Chúa đặt trước mặt chúng ta hai tiếng kêu giống nhau, vang lên từ hai thời đại:

“Thằng tướng chiêm bao đang đến kia! Nào ta giết nó.” (St 37,19)
“Đứa thừa tự đây rồi! Nào ta giết quách nó đi.” (Mt 21,38)

Hai câu nói này không chỉ thuộc về quá khứ.
Nó là một cấu trúc tâm lý và thiêng liêng đang hoạt động trong lịch sử nhân loại
và đôi khi… ngay trong lòng chúng ta.

I. Khi giấc mơ của người khác làm ta bất an

Câu chuyện Giuse là một trong những bản văn tâm lý sâu sắc nhất của Kinh Thánh.

Giuse không làm điều ác.
Cậu không phản bội gia đình.
Cậu chỉ có một tội: cậu mang một giấc mơ.

Một giấc mơ về tương lai.
Một giấc mơ về điều Thiên Chúa đang chuẩn bị.
Một giấc mơ vượt quá thực tại hiện tại.

Nhưng chính điều đó làm các anh cậu bất an.

1. Giấc mơ của người khác làm lộ ra sự tầm thường của ta

Anh chị em thân mến,

Trong đời sống tâm lý,
khi ta đứng trước ánh sáng của người khác,
ta có hai khả năng:

* hoặc để ánh sáng ấy đánh thức ta

* hoặc tìm cách dập tắt ánh sáng ấy

Đáng buồn thay, con người thường chọn cách thứ hai.

Giấc mơ của Giuse làm các anh cậu cảm thấy nhỏ bé.
Và khi con người cảm thấy nhỏ bé mà không được chữa lành,
họ tìm cách làm cho người khác nhỏ lại.

Đó là cơ chế của ghen tị.

Ghen tị không chỉ là một tội luân lý.
Đó là một vết thương căn tính.

Người ghen tị luôn sống với một câu hỏi âm thầm:
“Tại sao không phải là tôi?”

Nếu câu hỏi ấy không được đưa ra ánh sáng,
nó sẽ biến thành bạo lực.

Không phải lúc nào cũng là bạo lực thể lý.
Nhưng là:

* giết danh dự

* giết uy tín

* giết ơn gọi

* giết hy vọng của người khác

Và sâu xa hơn,
giết luôn phần tốt đẹp trong chính mình.

II. Cơ chế loại trừ: từ Giuse đến Đức Kitô

Tin Mừng hôm nay lặp lại cùng một mô thức tâm lý và thiêng liêng:

“Đứa thừa tự đây rồi! Nào ta giết nó.”

Tại sao người ta giết người thừa tự?

Vì người thừa tự nhắc họ rằng
vườn nho không phải của họ.

1. Ảo tưởng chiếm hữu cuộc đời

Những tá điền trong dụ ngôn không muốn trả hoa lợi.
Họ muốn chiếm luôn vườn nho.
Họ muốn làm chủ điều không thuộc về mình.

Đây là cơn cám dỗ sâu xa nhất của con người:
muốn làm chủ đời mình mà không cần Thiên Chúa.

Nhưng khi Thiên Chúa gửi:

* các ngôn sứ

* người công chính

* và cuối cùng là Con của Người

thì sự hiện diện của họ trở thành một lời nhắc:
cuộc đời không phải là tài sản riêng của ta.

Và chính điều đó gây khó chịu.

2. Người công chính làm lộ bóng tối

Một người sống thật
làm người sống giả cảm thấy bị lộ.

Một người sống trong ánh sáng
làm bóng tối trở nên bất an.

Vì thế, phản ứng vô thức của con người là:
loại trừ ánh sáng.

Đây là cơ chế đã giết các ngôn sứ.
Đây là cơ chế đã bán Giuse.
Đây là cơ chế đã đóng đinh Đức Giêsu.

III. Mầu nhiệm: Thiên Chúa viết lịch sử bằng những người bị loại trừ

Nhưng Thánh vịnh hôm nay mời gọi chúng ta:

“Hãy nhớ lại những kỳ công Chúa thực hiện.”

Kỳ công lớn nhất của Thiên Chúa là gì?

Không phải ngăn chặn tội ác con người.
Nhưng biến tội ác ấy thành con đường cứu độ.

1. Giuse: từ hố sâu đến ngai vương

Các anh muốn giết Giuse.
Họ ném cậu xuống hố.
Họ bán cậu như nô lệ.

Nhưng chính con đường bị loại trừ ấy
trở thành con đường cứu cả gia đình.

Điều con người muốn tiêu diệt
Thiên Chúa biến thành hạt giống cứu độ.

2. Đức Kitô: viên đá bị loại bỏ

Đức Giêsu nhắc:

“Viên đá thợ xây loại bỏ
lại trở nên đá góc tường.”

Đây là quy luật của lịch sử cứu độ:

Những gì bị loại trừ
thường trở thành trung tâm kế hoạch của Thiên Chúa.

* Giuse bị bán → cứu gia đình

* Đức Giêsu bị giết → cứu nhân loại

* Thập giá bị khinh chê → trở thành vinh quang

Thiên Chúa không sợ bóng tối của con người.
Ngài biết biến bóng tối thành ánh sáng.

IV. Câu hỏi hiện sinh cho mỗi chúng ta

Anh chị em thân mến,
Lời Chúa hôm nay không chỉ để nghe.
Nhưng để soi vào lòng mình.

1. Tôi có đang giết ai không?

Không phải bằng dao.
Nhưng bằng thái độ.

* Tôi có ghen tị với ai không?

* Tôi có làm nhỏ người khác để thấy mình lớn không?

* Tôi có dập tắt giấc mơ của ai bằng lời mỉa mai không?

Nếu có,
tôi đang đứng cùng phía với những người đã giết Giuse
và đóng đinh Đức Kitô.

2. Hay tôi là người mang giấc mơ bị loại trừ?

Có những người đang sống kinh nghiệm của Giuse:

* bị hiểu lầm

* bị ghen tị

* bị loại trừ

* bị đẩy ra bên lề

Nếu bạn đang ở đó,
hãy nhớ:

Thiên Chúa viết lịch sử cứu độ
chính bằng những con người bị loại trừ.

Không có hố sâu nào
mà Thiên Chúa không thể biến thành con đường.

Kết luận: Đừng giết giấc mơ của Thiên Chúa

Mùa Chay là thời gian trở về với sự thật.
Sự thật về Thiên Chúa.
Và sự thật về lòng mình.

Hôm nay Lời Chúa mời gọi chúng ta:

* đừng giết ánh sáng vì ghen tị

* đừng giết giấc mơ vì sợ hãi

* đừng giết người mang hy vọng

Và nếu chính ta đang bị loại trừ,
hãy tin rằng:

Trong tay Thiên Chúa,
mọi viên đá bị loại bỏ
đều có thể trở thành đá góc của một thế giới mới.

Amen.

++++++++++++

BÀI GIẢNG CHÚA NHẬT III MÙA CHAY – NĂM A

Mạch nước trong sa mạc của tâm hồn

Anh chị em thân mến,

Có những cơn khát không ở nơi cổ họng.
Có những sa mạc không nằm trên bản đồ.
Và có những chiếc giếng không được đào bằng cuốc xẻng,
nhưng bằng chính những vết thương sâu nhất của đời người.

Phụng vụ Lời Chúa hôm nay dẫn chúng ta đi qua bốn không gian:
sa mạc Sinai, trái tim cứng cỏi của con người, tình yêu được đổ vào lòng nhờ Thánh Thần,
và cuối cùng là một chiếc giếng ở Samaria.

Những bản văn này không chỉ nói về lịch sử cứu độ.
Chúng nói về lịch sử của mỗi tâm hồn.
Vì mỗi người chúng ta, ở một nơi nào đó trong đời mình,
đều đã bước vào một sa mạc.

I. Cơn khát hiện sinh của con người

Bài đọc Xuất Hành kể lại một cảnh rất quen thuộc:
dân Israel trong sa mạc kêu lên với Môsê:
“Cho chúng tôi nước uống đi!”

Đó không chỉ là cơn khát thể lý.
Đó là cơn khát của một dân tộc đang sống trong bất định.

Sa mạc là nơi mọi ảo tưởng sụp đổ.
Không còn những bảo đảm của Ai Cập,
không còn hệ thống an toàn cũ,
không còn những gì từng khiến họ cảm thấy được bảo vệ.

Chỉ còn lại một câu hỏi ám ảnh:

Thiên Chúa có thực sự ở giữa chúng ta không?

Anh chị em thân mến,
đó cũng là câu hỏi thầm kín của nhiều người hôm nay.

Khi sức khỏe lung lay.
Khi tuổi già đến gần.
Khi một mối tương quan rạn nứt.
Khi những dự án đời mình không còn chắc chắn.

Con người bắt đầu tự hỏi:
Thiên Chúa có thật sự hiện diện trong đời tôi không?

Tâm lý học chiều sâu cho thấy:
khi con người cảm thấy thiếu thốn và bất an,
họ dễ rơi vào phản kháng và trách móc.

Israel không chỉ khát nước.
Họ khát một điều sâu hơn:
khát được bảo đảm rằng họ không bị bỏ rơi.

Và đó chính là cơn khát hiện sinh của mọi con người:
khát ý nghĩa,
khát tình yêu,
khát một nền tảng vững chắc cho đời mình.

II. Trái tim cứng lại:

khi con người tự khép kín

Thánh vịnh hôm nay vang lên như một lời cảnh tỉnh:

“Ngày hôm nay, ước gì anh em nghe tiếng Chúa,
các ngươi chớ cứng lòng.”

Tội lớn nhất của dân Israel không phải là khát.
Mà là cứng lòng.

“Cứng lòng” không chỉ là tội luân lý.
Đó là một trạng thái nội tâm.

Khi con người đã thất vọng quá nhiều,
họ bắt đầu đóng kín.
Không còn tin ai.
Không còn hy vọng.

Họ vẫn sống, nhưng sống trong phòng thủ.
Họ vẫn cầu nguyện, nhưng không còn mong chờ.
Họ vẫn tin, nhưng sâu trong lòng lại sợ bị thất vọng lần nữa.

Đó là sa mạc nguy hiểm nhất:
sa mạc của trái tim đóng kín.

Và vì thế, Thánh vịnh không yêu cầu điều gì lớn lao.
Chỉ nói một điều rất đơn giản:
“Hãy nghe.”

Nghe là hành vi thiêng liêng đầu tiên.
Vì khi nghe, ta mở cửa.
Khi nghe, ta cho phép một lời khác đi vào.
Khi nghe, ta cho phép Thiên Chúa chạm đến vùng khô cằn nhất của mình.

III. Tình yêu được đổ vào lòng:

cuộc chữa lành sâu thẳm

Thánh Phaolô trong thư Rôma công bố một chân lý tuyệt đẹp:

“Tình yêu Thiên Chúa đã được đổ vào lòng chúng ta,
nhờ Thánh Thần.”

Đây là trung tâm của đời sống Kitô hữu.

Không phải chúng ta tự tạo ra tình yêu ấy.
Không phải bằng nỗ lực đạo đức hay kỷ luật luân lý.
Nhưng là một ân huệ được ban.

Tâm lý con người thường sống trong cảm thức thiếu thốn:
thiếu được yêu, thiếu được nhìn nhận, thiếu an toàn.
Nhưng Tin Mừng mặc khải điều ngược lại:

ở trung tâm của hiện hữu, con người được yêu trước.

Thiên Chúa yêu chúng ta
không phải khi chúng ta hoàn hảo,
nhưng khi chúng ta còn yếu đuối và tội lỗi.

Chính kinh nghiệm được yêu vô điều kiện ấy
có sức chữa lành những vùng sâu nhất của tâm hồn:
những mặc cảm, những ký ức đau thương,
những cảm giác không xứng đáng.

Khi biết mình được yêu như thế,
con người không còn phải phòng vệ.
Không còn phải chứng minh giá trị.
Không còn phải che giấu vết thương.

Họ có thể bắt đầu sống thật.

IV. Người phụ nữ Samaria:

hành trình từ cơn khát đến nguồn mạch

Tin Mừng hôm nay kể câu chuyện Đức Giêsu gặp người phụ nữ Samaria bên giếng.

Một người phụ nữ đến giếng giữa trưa.
Không phải giờ bình thường.
Có lẽ bà tránh người khác.
Có lẽ bà mang một lịch sử phức tạp.
Có lẽ bà đã mệt mỏi với những ánh nhìn phán xét.

Đức Giêsu không bắt đầu bằng việc lên án.
Ngài chỉ nói:

“Cho tôi xin chút nước uống.”

Thiên Chúa luôn bắt đầu từ nơi con người đang ở.
Từ cơn khát cụ thể của họ.
Từ đời sống thực của họ.

Rồi Đức Giêsu mở ra một chân trời mới:

“Ai uống nước tôi cho, sẽ không bao giờ khát nữa.”

Người phụ nữ đã tìm nước mỗi ngày.
Nhưng đời bà vẫn khát.
Vì những chiếc giếng bên ngoài
không thể lấp đầy cơn khát bên trong.

Chỉ có một nguồn mạch nội tâm
mới có thể làm điều đó:
nguồn mạch của Thánh Thần,
nguồn mạch của tình yêu Thiên Chúa.

Khi Đức Giêsu chạm đến quá khứ của bà,
Ngài không kết án, nhưng giải phóng.
Vì không có chữa lành nào
nếu không có sự thật.

Khi một con người được nhìn thấy trọn vẹn
mà vẫn được đón nhận,
họ trở nên tự do.

Và người phụ nữ từng trốn tránh cộng đồng
nay trở thành người loan báo Tin Mừng.

V. Mùa Chay:

trở về với giếng sâu của chính mình

Anh chị em thân mến,

Mùa Chay không chỉ là thời gian ăn chay hay hãm mình.
Đó là hành trình đi vào chiều sâu.

Đi vào cơn khát thật của mình.
Đi vào những vùng khô cằn của tâm hồn.
Đi vào chiếc giếng sâu nơi Đức Kitô đang chờ.

Mỗi người chúng ta đều có một chiếc giếng Samaria.
Nơi ta tìm chút nước mỗi ngày:
công việc, thành công, tình cảm, sự công nhận.

Nhưng sâu hơn tất cả,
linh hồn vẫn khát.

Và Đức Kitô vẫn ngồi đó, bên giếng đời ta,
nhẫn nại chờ đợi.
Không kết án.
Không ép buộc.
Chỉ thì thầm:

“Nếu con biết ân huệ của Thiên Chúa…”

Kết

Mùa Chay là thời gian trở về với nguồn mạch.
Không phải để trách mình khô cằn,
nhưng để khám phá rằng
ngay giữa sa mạc của tâm hồn,
Thiên Chúa đã mở một mạch nước.

Một mạch nước không bao giờ cạn.
Một mạch nước là chính Thánh Thần.
Một mạch nước vọt lên
đem lại sự sống đời đời.