Nhảy đến nội dung

Con người đứng trước sự thật của chính mình - Chính mắt con được thấy ơn cứu độ

THỨ TƯ TUẦN 4 THƯỜNG NIÊN NĂM CHẴN

Giữa tội lỗi và ân sủng: Con người đứng trước sự thật của chính mình**

Anh chị em thân mến,

Lời Chúa hôm nay không kể cho chúng ta nghe những câu chuyện đạo đức lý tưởng,
mà đặt chúng ta đối diện với sự thật rất người:
con người yếu đuối, mong manh,
và luôn đứng trước chọn lựa giữa tin tưởng và kiểm soát,
giữa mở ra cho ân sủng
hay khép kín trong nỗi sợ của cái tôi.

1. Đa-vít: khi quyền lực che giấu một nỗi bất an

Trong bài đọc thứ nhất, chúng ta gặp vua Đa-vít –
một con người “theo lòng Thiên Chúa”,
nhưng cũng là một con người không thoát khỏi cám dỗ rất nhân loại.

Ông cho kiểm tra dân số.
Thoạt nhìn, đó chỉ là một quyết định hành chính.
Nhưng trong ánh sáng thiêng liêng,
đó là dấu hiệu của một cơn bất an nội tâm.

Đếm dân là để biết mình mạnh bao nhiêu.
Đếm là để nắm chắc trong tay.
Đếm là để thay thế niềm tín thác bằng con số bảo đảm.

Anh chị em thân mến,
bao nhiêu lần chúng ta cũng “đếm” như thế:
đếm thành công,
đếm an toàn,
đếm những gì khiến ta cảm thấy mình còn kiểm soát được đời mình.

Vấn đề không phải là hành vi đếm,
mà là tâm thế không còn phó thác.

Nhưng điều làm nên chiều sâu nhân vị nơi Đa-vít
không phải là việc ông không phạm tội,
mà là cách ông đối diện với tội lỗi.

Ông không đổ lỗi cho dân,
không núp sau địa vị vua,
không biện minh cho mình.

Ông đứng trước Thiên Chúa và nói:
“Chính con đã phạm tội… còn đàn chiên thì vô tội.”

Đó là khoảnh khắc cao đẹp của con người
khi dám chịu trách nhiệm về chính mình,
khi quyền lực không còn che chắn cái tôi,
và sự thật được đặt cao hơn hình ảnh bản thân.

2. Thánh vịnh: khi con người bước ra ánh sáng

Thánh vịnh đáp ca hôm nay không ca tụng người công chính hoàn hảo,
mà ca tụng người được tha thứ.

“Phúc thay người được tha thứ lỗi lầm.”

Anh chị em thân mến,
tội lỗi không được thú nhận
không biến mất.
Nó lặng lẽ ăn mòn nội tâm,
gây căng thẳng, u uất, chai cứng tâm hồn.

Khi con người che giấu tội lỗi trước mặt Thiên Chúa,
họ cũng đồng thời xa lạ với chính mình.

Nhưng khi sự thật được thốt ra,
khi tội lỗi được gọi đúng tên,
ân sủng không còn là điều trừu tượng,
mà trở thành kinh nghiệm chữa lành.

Tha thứ, trong thần học thiêng liêng,
không chỉ là xóa một lỗi lầm,
mà là tái lập tương quan,
là cho phép con người
được hiện hữu trở lại trong ánh sáng của Thiên Chúa.

3. Đức Giêsu: bi kịch của sự quen thuộc

Tin Mừng đưa chúng ta đến một nghịch lý đau lòng:
Đức Giêsu bị từ chối ngay tại quê hương mình.

Không phải vì Ngài xa lạ,
mà vì Ngài quá quen.

Họ biết gia đình Ngài.
Biết nghề nghiệp Ngài.
Biết lịch sử của Ngài.

Và chính sự quen thuộc ấy
trở thành bức tường khép kín.

Anh chị em thân mến,
con người rất dễ đón nhận Thiên Chúa khi Ngài ở xa,
nhưng lại khó mở lòng khi Ngài chạm quá gần.

Bởi nếu Ngài là ngôn sứ,
thì tôi phải hoán cải.
Nếu Ngài nói sự thật,
thì tôi phải thay đổi.

Đức Giêsu không bị từ chối vì Ngài yếu kém,
mà vì con người sợ để Ngài vượt quá những khuôn mẫu quen thuộc.

Và Tin Mừng nói rằng Ngài ngạc nhiên
trước sự thiếu đức tin của họ –
một đức tin không phải là thiếu hiểu biết,
mà là thiếu mở lòng.

4. Lời mời gọi cho chúng ta hôm nay

Ba bài đọc hôm nay không lên án chúng ta,
nhưng mời gọi chúng ta bước vào sự thật:

– Sự thật về tội lỗi của mình, như Đa-vít
– Sự thật được thú nhận trong ánh sáng, như Thánh vịnh
– Và sự thật rằng Thiên Chúa luôn vượt quá những gì ta quen nghĩ, như Tin Mừng

Giữa tội lỗi và ân sủng,
Thiên Chúa không đứng như một quan tòa lạnh lùng,
nhưng như Đấng kiên nhẫn chờ con người dám trở về với chính mình.

Và có lẽ, anh chị em thân mến,
điều thiêng liêng nhất nơi con người
không phải là không bao giờ sai lầm,
mà là không ngừng để cho Thiên Chúa chữa lành
ngay trong chính lịch sử mong manh của mình. Amen.

+++++++++

LỄ DÂNG CHÚA GIÊ-SU TRONG ĐỀN THÁNH (02/02)

“CHÍNH MẮT CON ĐƯỢC THẤY ƠN CỨU ĐỘ”

Kính thưa cộng đoàn phụng vụ,

Hôm nay, Giáo Hội mời chúng ta chiêm ngắm một biến cố vừa đơn sơ, vừa chấn động tận căn: Dâng Chúa Giê-su trong Đền Thánh. Một Hài Nhi bé nhỏ được bồng vào nơi linh thánh nhất của dân Ít-ra-en. Nhưng ẩn sau cử chỉ bình thường ấy là một mạc khải sâu thẳm về Thiên Chúa, về con người, và về hành trình cứu độ.

1. Thiên Chúa đi vào Đền Thánh: cuộc viếng thăm không vô hại

Ngôn sứ Malakhi công bố:

“Chúa Thượng mà các ngươi tìm kiếm, này Người đến, vào Thánh Điện của Người.”

Chúng ta thường nghĩ Thiên Chúa đến để an ủi, để làm dịu, để trấn an. Nhưng Lời Chúa hôm nay cho thấy: Thiên Chúa đến như lửa luyện kim, như thuốc tẩy của thợ giặt. Nghĩa là Người đến để thanh luyện, để làm lộ ra sự thật, để tinh lọc những gì giả tạo.

Đền Thánh, thưa cộng đoàn, không chỉ là một công trình bằng đá.

Trong chiều sâu nhân học và tâm linh, Đền Thánh chính là nội tâm con người: nơi ký ức, vết thương, những sợ hãi âm thầm, những ước muốn chưa được gọi tên. Khi Thiên Chúa bước vào đó, Người không đến để xác nhận những gì chúng ta trình diễn, nhưng để chạm đến căn rễ con người thật của ta.

Thiên Chúa không hỏi: “Con đã giữ luật đủ chưa?”
Người hỏi: “Con có sẵn sàng để Ta thanh luyện điều con đang dâng không?”

2. “Hãy mở cửa”: một quyết định hiện sinh

Thánh vịnh đáp ca vang lên như một lời đối thoại nội tâm:

“Hãy nhấc cao lên, hỡi cửa ngõ!”

Cánh cửa ở đây không vô tri. Đó là cánh cửa của tự do con người. Trong đời sống tâm lý và thiêng liêng, cánh cửa ấy nhiều khi được gia cố bằng những cơ chế phòng vệ: che giấu, hợp lý hóa, đạo đức hóa, hay chạy trốn vào sinh hoạt tôn giáo để không phải đối diện với sự trống rỗng bên trong.

Điều đáng chú ý là: Đức Vua vinh hiển không phá cửa. Người đứng chờ. Và mở cửa cho Thiên Chúa không phải là một cử chỉ đạo đức đơn giản, mà là một chọn lựa hiện sinh: chọn để được biến đổi, thay vì chỉ được an toàn; chọn tương quan, thay vì khép kín trong cái tôi tự trị.

Chỉ khi cánh cửa nội tâm được nâng lên, Thiên Chúa mới bước vào không phải như mối đe dọa, mà như nguồn sống.

3. Hài Nhi Giê-su: ơn cứu độ mang hình hài mong manh

Thưa cộng đoàn, điều gây sửng sốt nhất trong Tin Mừng hôm nay là: Thiên Chúa bước vào Đền Thờ không như một quyền lực, mà như một Hài Nhi. Ơn cứu độ đến không ồn ào, không áp đặt, nhưng mong manh đến mức cần được bồng ẵm.

Ông Simêon – một con người đã đi hết chiều dài chờ đợi của lịch sử – nhận ra điều mà nhiều người không thấy:

“Chính mắt con được thấy ơn cứu độ.”

Ơn cứu độ, theo nhãn quan hiện sinh nhân vị, không đến để xóa bỏ giới hạn con người, nhưng để ở cùng con người trong giới hạn ấy. Simêon có thể ra đi bình an, bởi vì ông không còn phải nắm giữ sự sống. Ông đã gặp Đấng mà sự hiện diện của Người đủ để giải phóng ông khỏi nỗi sợ mất mát.

4. Lưỡi gươm trong lòng Đức Maria: đức tin không trốn đau khổ

Lời tiên báo dành cho Đức Maria mở ra chiều sâu thần học thiêng liêng:

“Một lưỡi gươm sẽ đâm thâu tâm hồn bà.”

Đức tin Kitô giáo không hứa miễn trừ đau khổ. Đức tin mời gọi đi qua đau khổ trong tương quan với Thiên Chúa. Đức Maria không phủ nhận nỗi đau, không thiêng liêng hóa nó cách rẻ tiền, cũng không để nó hủy hoại mình. Mẹ ghi nhớ và suy niệm trong lòng – nghĩa là để cho đau thương được hội nhập vào hành trình yêu thương và tín thác.

Đó là con đường trưởng thành nội tâm: không dồn nén, không trốn chạy, nhưng ở lại với sự thật của mình trước mặt Thiên Chúa.

5. Dâng Chúa Giê-su: dâng chính mình trong sự thật

Lễ hôm nay không chỉ kể lại việc cha mẹ Đức Giê-su chu toàn luật Môsê. Đây là lời mời gọi mỗi người chúng ta dâng chính mình. Không phải dâng những gì hoàn hảo, nhưng dâng con người thật của mình – đang được thanh luyện, đang cần được cứu.

Thiên Chúa không đợi chúng ta trở nên ánh sáng rồi mới đến. Người đến để thắp sáng. Không phải ánh sáng làm chói mắt, nhưng là ánh sáng đủ để ta nhìn thấy mình và không còn sợ.

KẾT LUẬN

Thưa cộng đoàn, hôm nay Chúa vẫn đứng trước Đền Thờ đời ta.
Người không đến để kết án, nhưng để ở lại.
Không đến để phá hủy, nhưng để tái cấu trúc.
Không đến để lấy đi, nhưng để trả lại cho ta chính mình, đã được cứu chuộc.

Và nếu chúng ta đủ can đảm để mở cửa, có lẽ mỗi người cũng sẽ thì thầm như ông Simêon:

“Lạy Chúa, giờ đây xin để tôi tớ này ra đi bình an,
vì chính mắt con đã được thấy ơn cứu độ.”

Danh mục:
Tác giả: