Nhảy đến nội dung

Chúa ở đâu trong cơn cuồng phong cuộc đời?

Chúa ở đâu trong cơn cuồng phong cuộc đời?

 

Chiều buông mặt nước Ga-li,
Con thuyền lặng lẽ ra đi bờ này.
Giê-su cất tiếng gọi mời:
“Sang bờ bên kia, lên đường cùng Thầy.”

 

Lời nghe tưởng chuyện đổi thay,
Chỉ là qua bến, sang ngày khác thôi.
Nào hay đó chính lời mời,
Rời miền an ổn, bước vào đức tin.

 

Thuyền đi, Thầy đã ở trên,
Ngồi ngay đàng lái, êm đềm gối kê.
Chúa luôn hiện diện cận kề,
Dẫu ta chẳng biết, chẳng hề nhận ra.

 

Biển đời nào có lặng xa,
Vừa rời đám đông, sóng gió nổi liền.
Cuồng phong trỗi dậy triền miên,
Sóng xô mạn thuyền, nước tràn mênh mang.

 

Đó bao khủng hoảng phũ phàng,
Đớn đau, bệnh tật, vỡ tan phận người.
Bao nhiêu hy vọng rã rời,
Tưởng chừng bão tố nuốt đời chúng ta.

 

Giữa cơn sống chết gần xa,
Giê-su vẫn ngủ, an hòa lạ thay.
Không phải thờ ơ phút giây,
Mà là tín thác trọn đầy nơi Cha.

 

Các ông hốt hoảng kêu la:
“Thầy ơi, chết mất! Thầy mà chẳng lo?”
Tiếng kêu trách móc dày vò,
Như bao linh hồn khổ đau mọi thời.

 

Khi ta chìm giữa chơi vơi,
Chúa dường im lặng, chẳng lời đáp ngay.
Quên rằng Ngài vẫn ở đây,
Chung thuyền sinh tử, chung ngày bão giông.

 

Nếu thuyền chìm giữa mênh mông,
Thì Thầy cũng ở giữa dòng cùng ta.
Chúa không cất hết phong ba,
Nhưng cho ta biết: chẳng qua một mình.

 

Giê-su thức giấc lặng nhìn,
Ngăm đe gió dữ, truyền biển im hơi:
“Im đi! Câm lại!” – Lời Người,
Uy quyền Tạo Hóa vang trời thẳm sâu.

 

Gió tan, sóng lặng nhiệm mầu,
Không gian yên ắng, biển sâu lặng chìm.
Sau cơn bão ngoài lặng im,
Chúa lay bão tố trong tim con người.

 

“Sao hèn nhát thế?” – Lời mời,
“Anh em chẳng có đức tin hay sao?”
Không là kết án, trách nào,
Mà là soi lại nền nào cậy tin.

 

Tin không phải bão lặng yên,
Mà tin có Chúa giữa miền phong ba.
Sợ hãi lớn, Chúa nhỏ ra,
Tin sâu mạnh mẽ, núi xa hóa gần.

 

Các ông bàng hoàng hỏi thầm:
“Người này là ai?” – giữa cơn lặng này.
Không chỉ Thầy dạy từng ngày,
Mà là Chúa cả gió mây biển trời.

 

Hôm nay nhìn lại đời tôi,
Bao lần tự lái, mồ hôi rã rời.
Quên rằng Chúa vẫn ở nơi
Đàng lái âm thầm, dẫu Người ngủ yên.

 

Xin cho con biết cậy tin,
Khi Ngài im lặng, vẫn tin có Ngài.
Có Thầy, thuyền chẳng chìm ai,
Dẫu bờ bên kia còn dài gió sương.

 

Bão đời thanh luyện yêu thương,
Đẩy con rời chốn an thường giả dang.
Qua bao đổ nát, gian nan,
Học tin phó thác, vững vàng lớn khôn.

 

Ra đi làm chứng nguồn ơn,
Mang bình an Chúa cho hồn chơi vơi.
Vì Đấng chế ngự biển trời,
Vẫn cùng nhân loại trọn đời đồng hành.

 

Phạm Hùng Sơn

(John Pham)

==


 

Danh mục:
Tác giả: