Nhảy đến nội dung

Chúa là tất cả cho những tâm hồn khao khát

Chúa là tất cả cho những tâm hồn khao khát

 

Đứng bên ngưỡng cửa Lời thiêng,
Hai con đường rẽ giữa miền nhân sinh.
Một bên danh vọng quyền binh,
Một bên đói khát nghĩa tình Trời cao.

 

Từ xưa thuở tạo dựng nào,
Nguyên tổ đã lạc bước vào tối đen.
Muốn nên chủ vận mình nên,
Quên nguồn sự sống vững bền yêu thương.

 

Gia-róp-am nối con đường,
Khát khao vương vị, xem thường Thánh Nhan.
Dựng nên đế chế huy hoàng,
Mà xây trên cát, vỡ tan cơ đồ.

 

Tưởng rằng nắm trọn giang sơn,
Là ôm tất cả trong cơn tự hào.
Nào hay mất Chúa từ đầu,
Là mất nền tảng nhiệm mầu bền lâu.

 

Quyền uy thiếu bóng nhiệm mầu,
Khác chi bọt sóng giữa màu phù vân.
Vinh quang thiếu vắng Thánh Thần,
Chỉ như đuốc tắt giữa ngần sương đêm.

 

Khi quay lưng lại Mặt Trời,
Bóng mình che khuất cuộc đời tối tăm.
Giành cho được cả trăm năm,
Mà lòng vẫn thấy âm thầm rỗng không.

 

Bao lần ta cũng long đong,
Mải mê tích trữ hư vinh ở đời.
Danh cao, lợi lộc, tiếng cười,
Mà quên cội rễ nguồn đời thiêng liêng.

 

Nhưng rồi Lời Chúa dịu hiền,
Mở ra viễn cảnh bình yên sáng ngời.
Những người đói khát giữa đời,
Tìm về bên Chúa như nơi suối nguồn.

 

Họ quên cả bữa cơm thường,
Quên bao lo lắng dặm trường mưu sinh.
Không vì mộng ước mong manh,
Nhưng vì đã gặp chân tình vĩnh cửu.

 

Đói cơm chỉ thoáng qua mau,
Đói Lời Thiên Chúa nhuốm sầu linh hồn.
Nên họ chọn Chúa làm nguồn,
Chọn điều vĩnh cửu hơn cơn tạm thời.

 

Ở bên Chúa, họ mỉm cười,
Tìm ra bến đỗ cho đời long đong.
Không còn rời rạc mênh mông,
Mà nên hiệp nhất trong vòng yêu thương.

 

Chúa là nguồn mạch khơi đường,
Nối người với Chúa, nối hồn với nhau.
Khi tâm hồn được nhiệm mầu,
Vạn vật cũng bỗng thấm sâu nghĩa tình.

 

Tình yêu không chỉ lời kinh,
Mà là hiện diện hiển linh giữa đời.
Một câu an ủi kịp thời,
Cũng thành ánh sáng rạng ngời đêm sâu.

 

Hạnh phúc thật lạ nhiệm mầu,
Khiến quên thực tại cơ cầu trần gian.
Như xưa trên núi huy hoàng,
Phêrô thốt tiếng ngỡ ngàng: “Tốt thay!”

 

Cái “tốt” không bởi cao dày,
Mà vì no thỏa trong tay ân tình.
Bánh Hằng Sống dưỡng linh sinh,
Cho hồn triển nở bình minh đời đời.

 

Một nghịch lý thật tuyệt vời:
Đói nơi trần thế, no trời thiên cung.
Càng khiêm hạ, càng ung dung,
Càng tin cậy Chúa, càng sung mãn lòng.

 

Đừng lo thiếu thốn bên ngoài,
Nếu hồn giàu có bởi Ngài ở chung.
Đừng sợ lữ thứ vô cùng,
Nếu còn có Chúa đi cùng đường xa.

 

Vương triều rồi cũng nhạt nhòa,
Danh thơm chức trọng cũng qua cuối đời.
Chỉ Lời Thiên Chúa đời đời,
Chỉ tình yêu Chúa rạng ngời không phai.

 

Xin cho con tránh đường sai,
Khỏi ham quyền lực mà quay lưng Ngài.
Cho con đói khát lâu dài,
Đói Lời, đói Chúa, đói hoài yêu thương.

 

Để khi gác lại vấn vương,
Những lo quá mức của phường thế gian.
Con vào dự tiệc hân hoan,
No đầy ân sủng chứa chan cõi lòng.

 

Dẫu còn đói giữa trần gian,
Hồn con vẫn thấy Thiên Đàng trong tim.
Chúa là tất cả êm đềm,
Cho người khao khát tìm nên chính mình.

 

Phạm Hùng Sơn

(John Pham)

Danh mục:
Tác giả: