Cát Bụi Cuộc Đời
- T6, 20/02/2026 - 23:54
- Lm John Nguyễn
Cát Bụi Cuộc Đời
“Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi
Để một mai tôi về làm cát bụi
Ôi cát bụi mệt nhoài
Tiếng động nào gõ nhịp không nguôi
Bao nhiêu năm làm kiếp con người
Chợt một chiều tóc trắng như vôi
Lá úa trên cao rụng đầy
Cho trăm năm vào chết một ngày…”
(Cát Bụi – Trịnh Công Sơn)
Bài hát “Cát Bụi”được trích là một trong những đoạn đẹp và ám ảnh nhất của Trịnh Công Sơn về thân phận con người.
1. “Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi… để một mai tôi về làm cát bụi”
Đây là triết lý quen thuộc trong tư tưởng Trịnh Công Sơn: con người đến từ cát bụi và rồi sẽ trở về với cát bụi.
• Nó gợi cảm giác khiêm nhường, nhẹ nhàng, và buông bỏ.
• Đồng thời, nó đặt câu hỏi về nguồn gốc và định mệnh của đời người: ta là ai, ta đến từ đâu, và ta sẽ đi về đâu.
2. “Bao nhiêu năm làm kiếp con người… chợt một chiều tóc trắng như vôi”
Một khoảnh khắc bừng tỉnh:
• Con người sống bao năm, nhưng thời gian trôi nhanh đến mức “chợt một chiều” đã thấy tóc bạc.
• Đây là sự giật mình trước vô thường, trước tốc độ tàn nhẫn của thời gian.
3. “Lá úa trên cao rụng đầy… cho trăm năm vào chết một ngày”
Hình ảnh lá rụng là biểu tượng của:
• sự tàn phai
• sự kết thúc
• sự trở về với đất
4. “Cho trăm năm vào chết một ngày” là câu thơ mạnh mẽ:
• Một đời người dài trăm năm, nhưng cái chết đến chỉ trong một khoảnh khắc.
• Nó nhấn mạnh sự ngắn ngủi, phù du, và mong manh của đời người.
Hàng năm vào Thứ Tư Lễ Tro, chúng ta đều xức tro lên trán. Nhưng sự thật là cuộc sống đã xức tro lên chúng ta từ rất lâu trước khi Giáo Hội làm điều đó.
Cát bụi của cuộc đời là những gì còn lại sau khi một điều gì đó đã cháy rụi:
một giấc mơ không thành hiện thực,
một mối quan hệ tan vỡ,
một sai lầm không thể sửa chữa,
một nỗi đau vẫn còn vương vấn.
Tất cả chúng ta đều mang trong mình những cát bụi này, ngay cả khi không ai nhìn thấy chúng. Khi Giáo Hội xức tro lên chúng ta, Chúa không nhắc nhở chúng ta về sự thất bại. Ngài đang nhắc nhở chúng ta về những gì Ngài có thể làm với cát bụi.
Trong Kinh Thánh, Chúa không bao giờ để cát bụi là lời cuối cùng. Ngài biến tro bụi thành sự ăn năn, sự ăn năn thành lòng thương xót, và lòng thương xót thành sự sống mới.
Vết tro trên trán chúng ta nói lên hai điều:
“Tôi là bụi đất”—tôi yếu đuối, không hoàn hảo, là con người.
“Tôi thuộc về Chúa” và vì vậy, câu chuyện của tôi chưa kết thúc.
Mùa Chay là mùa Chúa đón nhận những tro bụi mà chúng ta che giấu những thất vọng, những vết thương, những tội lỗi và thổi ân sủng của Ngài vào đó. Điều chúng ta coi là kết thúc, Chúa lại coi là sự khởi đầu.
Vì vậy, hôm nay, chúng ta hãy dâng lên Ngài tro bụi của cuộc đời:
Phần chúng ta cảm thấy kiệt sức, tan vỡ hoặc trống rỗng. Nhưng Thiên Chúa, Đấng đã tạo dựng chúng ta từ bụi đất, cũng có thể nâng chúng ta dậy từ bụi đất.
Cát bụi là kiếp người. Bụi đất được biến đổi thành con người. Tro không nhằm mục đích làm chúng ta xấu hổ, chúng là dấu hiệu của sự khiêm nhường, hy vọng và lòng thương xót của Chúa, đánh dấu sự khởi đầu của một hành trình trở về với Chúa.
Và chính Thiên Chúa, Đấng bắt đầu bằng tro bụi, luôn kết thúc bằng sự Phục Sinh sống lại từ cõi chết.
Lm. John nguyễn