Nhảy đến nội dung

Bản trường ca của ánh sáng, của hy vọng và của tình yêu không bao giờ chết

4.4 Chúa Nhật Phục Sinh

“Người phải sống lại từ cõi chết” – Bản trường ca của ánh sáng, của hy vọng và của tình yêu không bao giờ chết 

Remote video URL

 

Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an.

1 Sáng sớm ngày thứ nhất trong tuần, lúc trời còn tối, bà Ma-ri-a Mác-đa-la đi đến mộ, thì thấy tảng đá đã lăn khỏi mộ. 2 Bà liền chạy về gặp ông Si-môn Phê-rô và người môn đệ Đức Giê-su thương mến. Bà nói : “Người ta đã đem Chúa đi khỏi mộ ; và chúng tôi chẳng biết họ để Người ở đâu.”

3 Ông Phê-rô và môn đệ kia liền đi ra mộ. 4 Cả hai người cùng chạy. Nhưng môn đệ kia chạy mau hơn ông Phê-rô và đã tới mộ trước. 5 Ông cúi xuống và nhìn thấy những băng vải còn ở đó, nhưng không vào. 6 Ông Si-môn Phê-rô theo sau cũng đến nơi. Ông vào thẳng trong mộ, thấy những băng vải để ở đó, 7 và khăn che đầu Đức Giê-su. Khăn này không để lẫn với các băng vải, nhưng cuốn lại, xếp riêng ra một nơi. 8 Bấy giờ người môn đệ kia, kẻ đã tới mộ trước, cũng đi vào. Ông đã thấy và đã tin. 9 Thật vậy, trước đó, hai ông chưa hiểu rằng : theo Kinh Thánh, Đức Giê-su phải trỗi dậy từ cõi chết.

“NGƯỜI PHẢI SỐNG LẠI TỪ CÕI CHẾT” – BẢN TRƯỜNG CA CỦA ÁNH SÁNG, CỦA HY VỌNG VÀ CỦA TÌNH YÊU KHÔNG BAO GIỜ CHẾT

Có những lời trong Tin Mừng không chỉ để đọc, không chỉ để hiểu, mà để sống, để rung động, để biến đổi cả một đời người. Câu “Người phải sống lại từ cõi chết” mà Thánh Gioan Tông Đồ ghi lại, chính là một trong những lời như thế. Đó không phải là một kết luận đơn giản sau một biến cố, nhưng là trung tâm của đức tin, là nền tảng của niềm hy vọng, là điểm tựa cho mọi linh hồn đang chao đảo giữa cuộc đời đầy bất trắc.

Nếu ta dừng lại thật lâu trước câu nói ấy, ta sẽ nhận ra rằng nó không chỉ nói về Đức Giêsu, mà còn nói về chính chúng ta. Bởi vì nếu Người phải sống lại, thì đời ta cũng không được phép kết thúc trong cái chết, không được phép đóng kín trong tuyệt vọng, không được phép chôn vùi trong những ngôi mộ của chính mình.

Tin Mừng bắt đầu bằng một hình ảnh rất đẹp nhưng cũng rất buồn: sáng sớm, trời còn tối, và Maria Mađalêna đi ra mồ. Không gian ấy thật yên tĩnh, nhưng trong lòng bà lại là một cơn bão. Bà mang theo tất cả những gì còn sót lại của một tình yêu: ký ức, nước mắt, và một nỗi đau không thể gọi tên. Bà không đi tìm một phép lạ. Bà không chờ đợi một điều gì bất ngờ. Bà chỉ muốn ở gần Đấng mà bà yêu, dù Người đã chết.

Có lẽ đó cũng là kinh nghiệm của rất nhiều người trong chúng ta. Có những lúc ta sống, nhưng như thể chỉ đang giữ lại những gì đã qua. Ta tiếp tục cầu nguyện, tiếp tục đến với Chúa, nhưng sâu thẳm trong lòng, ta không còn mong đợi điều gì thay đổi. Đức tin trở thành một thói quen, chứ không còn là một ngọn lửa. Ta đến với Chúa như đến với một ngôi mộ: im lặng, lạnh lẽo, và đầy tiếc nuối.

Nhưng chính tại nơi ấy, nơi tưởng như mọi sự đã kết thúc, Thiên Chúa lại hành động. Tảng đá đã được lăn ra. Ngôi mộ mở ra. Không còn xác Thầy. Một khoảng trống xuất hiện – và chính khoảng trống ấy trở thành khởi đầu của một điều hoàn toàn mới.

Maria không hiểu. Bà hoảng hốt. Bà chạy đi báo tin cho Thánh Phêrô Tông Đồ và người môn đệ được Chúa yêu mến. Điều này rất quan trọng: Tin Mừng Phục Sinh không bắt đầu bằng sự hiểu biết, nhưng bằng sự hoang mang. Không bắt đầu bằng niềm vui trọn vẹn, nhưng bằng những câu hỏi. Đức tin không phải là con đường thẳng, nhưng là một hành trình đầy những bước quanh co, nơi con người phải đi qua nghi ngờ để đến với xác tín.

Hai môn đệ chạy ra mồ. Hình ảnh này thật sống động: hai con người chạy trong buổi sáng còn tối, chạy về phía một điều chưa biết. Một người chạy nhanh hơn, một người chậm hơn. Một người đến trước, một người đến sau. Nhưng điều quan trọng là cả hai đều chạy. Đức tin không phải là đứng yên, nhưng là chuyển động. Đức tin là một cuộc chạy, một cuộc tìm kiếm không ngừng nghỉ.

Người môn đệ đến trước cúi xuống nhìn. Ông thấy, nhưng chưa bước vào. Bao nhiêu lần ta cũng như thế: ta thấy những dấu chỉ của Chúa trong đời mình – một ơn lành, một sự nâng đỡ, một sự an ủi – nhưng ta vẫn còn đứng ngoài, còn ngập ngừng, còn sợ hãi. Ta chưa dám bước vào chiều sâu của mầu nhiệm.

Rồi Thánh Phêrô Tông Đồ đến. Ông không dừng lại. Ông bước vào trong. Ông thấy những băng vải, khăn liệm được xếp lại cẩn thận. Không có sự hỗn loạn. Không có dấu vết của bạo lực. Tất cả đều bình an. Điều này nói lên một sự thật rất sâu sắc: cái chết của Đức Giêsu không phải là một thất bại bị áp đặt, nhưng là một hành động tự hiến, và sự Phục Sinh cũng không phải là một sự trốn thoát, nhưng là một sự chiến thắng hoàn toàn.

Khi người môn đệ kia bước vào, Tin Mừng chỉ nói vỏn vẹn: “Ông thấy và ông tin.” Một câu ngắn, nhưng là đỉnh cao của hành trình nội tâm. Không có lý luận dài dòng. Không có chứng minh phức tạp. Chỉ có một cái thấy – nhưng là cái thấy của trái tim. Và chính trong cái thấy ấy, đức tin được khai sinh.

Nhưng rồi Thánh Gioan Tông Đồ lại nhấn mạnh: “Các ông còn chưa hiểu.” Điều này thật gần gũi với chúng ta. Ta cũng tin, nhưng chưa hiểu hết. Ta cũng theo Chúa, nhưng còn nhiều điều mờ mịt. Ta cũng cầu nguyện, nhưng vẫn còn nhiều nghi vấn. Và điều đó không làm cho đức tin của ta kém giá trị. Trái lại, đó chính là hành trình bình thường của một con người đang lớn lên trong đức tin.

“Người phải sống lại từ cõi chết.” Tại sao lại là “phải”? Bởi vì nếu không có Phục Sinh, thì tình yêu đã bị đánh bại. Nếu không có Phục Sinh, thì sự dữ đã chiến thắng. Nhưng Thiên Chúa không thể để điều đó xảy ra. Bản chất của Thiên Chúa là sự sống, là ánh sáng, là tình yêu. Và những điều ấy không thể bị chôn vùi.

Phục Sinh chính là lời khẳng định mạnh mẽ nhất rằng: sự sống mạnh hơn sự chết. Nhưng không chỉ dừng lại ở đó. Phục Sinh còn nói rằng: tình yêu mạnh hơn tội lỗi, lòng thương xót mạnh hơn sự kết án, và hy vọng mạnh hơn mọi tuyệt vọng.

Nếu ta nhìn vào thế giới hôm nay, ta sẽ thấy biết bao “ngôi mộ”: chiến tranh, bất công, đau khổ, chia rẽ. Nếu ta nhìn vào đời mình, ta cũng thấy những “ngôi mộ” riêng: những thất bại, những vết thương, những ký ức không lành. Có những điều ta tưởng như không bao giờ có thể thay đổi. Có những nỗi đau ta nghĩ sẽ theo mình suốt đời.

Nhưng Tin Mừng hôm nay nói với ta rằng: không có ngôi mộ nào là vĩnh viễn. Tảng đá có thể lớn, nhưng không đủ lớn để ngăn cản quyền năng của Thiên Chúa. Bóng tối có thể dày, nhưng không đủ dày để dập tắt ánh sáng.

Maria đã đến mồ trong nước mắt, nhưng bà đã trở thành người đầu tiên loan báo Tin Mừng. Thánh Phêrô Tông Đồ đã bước vào mồ trong hoang mang, nhưng ông đã trở thành nền tảng của Hội Thánh. Người môn đệ được yêu mến đã thấy và tin, và ông trở thành chứng nhân của tình yêu. Tất cả họ đều không hoàn hảo. Tất cả họ đều yếu đuối. Nhưng họ đã được biến đổi bởi một sự kiện duy nhất: Đức Kitô đã sống lại.

Anh chị em thân mến, có lẽ điều chúng ta cần nhất hôm nay không phải là hiểu thêm về Phục Sinh, nhưng là để Phục Sinh chạm đến chính những vùng tối trong lòng mình. Có thể đó là một nỗi sợ mà ta chưa dám đối diện. Có thể đó là một tội lỗi mà ta chưa dám buông bỏ. Có thể đó là một vết thương mà ta chưa dám mở ra.

Chúa không sợ những điều ấy. Người không đứng ngoài ngôi mộ của ta, nhưng đã bước vào chính cái chết của nhân loại để mở ra một con đường. Và hôm nay, Người vẫn đang gọi ta: “Hãy bước ra.”

Bước ra khỏi sự khép kín.
Bước ra khỏi quá khứ.
Bước ra khỏi những điều đang giam giữ ta.

Đức tin Phục Sinh không phải là một ý niệm, nhưng là một sức mạnh. Một sức mạnh có thể nâng ta dậy khi ta ngã. Một sức mạnh có thể giúp ta yêu khi ta không còn muốn yêu. Một sức mạnh có thể cho ta hy vọng khi mọi thứ dường như vô vọng.

Và khi ta thực sự sống trong sức mạnh ấy, cuộc đời ta sẽ thay đổi. Ta sẽ không còn nhìn mọi sự bằng con mắt bi quan, nhưng bằng ánh sáng của hy vọng. Ta sẽ không còn sống co cụm, nhưng mở ra. Ta sẽ không còn dễ dàng thất vọng, nhưng biết kiên trì.

Và hơn thế nữa, ta sẽ trở thành dấu chỉ cho người khác. Một nụ cười của ta có thể là ánh sáng cho ai đó đang trong bóng tối. Một lời nói của ta có thể là hy vọng cho ai đó đang tuyệt vọng. Một hành động yêu thương của ta có thể là một “Phục Sinh nhỏ” trong cuộc đời người khác.

Cuối cùng, điều quan trọng không phải là ta có thể giải thích Phục Sinh như thế nào, nhưng là ta có để cho Phục Sinh biến đổi mình hay không.

Vì khi ta thực sự tin, ta sẽ không chỉ nói “Người đã sống lại”, mà chính cuộc đời ta sẽ trở thành bằng chứng rằng:

Người đang sống. Người đang hành động. Và Người đang làm cho mọi sự trở nên mới.

Alleluia.

 


 

Danh mục:
Tác giả: