Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

Lời gọi và đáp trả

Tác giả: 
Anmai, CSsR

 

Chúa nhật II MV

LỜI GỌI VÀ ĐÁP TRẢ

Is 11, 1-10; Rm 15, 4-9; Mt 3, 1-12

 

Ông bà nguyên tổ đã quay lưng lại với Thiên Chúa. Thiên Chúa không dứt tình dứt nghĩa với con người. Bằng cách này hay cách khác, Thiên Chúa luôn ấp ủ con người trong vòng tay yêu thương của mình.

 

Khi Ađam - Avà phạm tội, Thiên Chúa đã hứa ban một Đấng cứu độ trần gian đến để đền thay tội của ông bà. Lời hứa ấy cứ thấp thoáng trong dòng chảy của lịch sử, qua môi miệng của các ngôn sứ. Isaia là một ngôn sứ lớn, phải nói rằng ông là người nói khá nhiều về hình ảnh của Chúa Thượng, của Đức Kitô, của người tôi tớ đau khổ.

 

Thiên Chúa hứa ban Đấng Cứu Độ, Đấng cứu độ đó sẽ đến cứu muôn dân khỏi án phạt do tội lỗi.

 

Hết sức bình thường, chúng ta thấy để đón một bậc vị vọng trong xã hội hay một vị nguyên thủ quốc gia thì “kèn hô hậu ủng” … Đi đâu đó trên đường bỗng dưng thấy một hồi còi inh ỏi và một đoàn xe bóng loáng thì chúng ta biết rằng sẽ có bậc vị vọng hay vị nguyên thủ quốc gia sẽ đến.

 

Cũng vậy, Đức Chúa đến thì cũng cần sự chuẩn bị, sự đón tiếp. Chúng ta vừa nghe Isaia nói : "Trong sa mạc, hãy mở một con đường cho Đức Chúa, giữa đồng hoang, hãy vạch một con lộ thẳng băng cho Thiên Chúa chúng ta. Mọi thung lũng sẽ được lấp đầy, mọi núi đồi sẽ phải bạt xuống, nơi lồi lõm sẽ hoá thành đồng bằng, chốn gồ ghề nên vùng đất phẳng phiu. Bấy giờ vinh quang Đức Chúa sẽ tỏ hiện, và mọi người phàm sẽ cùng được thấy rằng miệng Đức Chúa đã tuyên phán." Hỡi kẻ loan tin mừng cho Sion, hãy trèo lên núi cao. Hỡi kẻ loan tin mừng cho Giêrusalem, hãy cất tiếng lên cho thật mạnh. Cất tiếng lên, đừng sợ, hãy bảo các thành miền Giuđa rằng: "Kìa Thiên Chúa các ngươi!" Kìa Đức Chúa quang lâm hùng dũng, tay nắm trọn chủ quyền. Bên cạnh Người, này công lao lập được, trước mặt Người, đây sự nghiệp làm nên. Như mục tử, Chúa chăn giữ đoàn chiên của Chúa, tập trung cả đoàn dưới cánh tay. Lũ chiên con, Người ấp ủ vào lòng, bầy chiên mẹ, cũng tận tình dẫn dắt.

 

Trang Tin mừng mà chúng ta vừa nghe Thánh Máccô thuật lại hôm nay cũng bắt đầu lấy từ lời của Isaia. Lời ấy nói rằng: Này Ta sai sứ giả của Ta đi trước mặt Con, người sẽ dọn đường cho Con. Có tiếng người hô trong hoang địa: Hãy dọn sẵn con đường của Đức Chúa, sửa lối cho thẳng để Người đi. Tiếp theo lời đó, Gioan Tẩy Giả đã xuất hiện trong hoang địa, rao giảng kêu gọi người ta chịu phép rửa tỏ lòng sám hối để được ơn tha tội. Mọi người từ khắp miền Giuđê và thành Giêrusalem kéo đến với ông. Họ thú tội, và ông làm phép rửa cho họ trong sông Giođan.

 

Ngôn sứ Isaia và ngôn sứ Gioan Tẩy Giả đều loan báo sự xuất hiện của ngôn sứ vĩ đại là ngôn sứ Giêsu.

 

Cứ bình thường mà nói, bậc vị vọng hay nguyên thủ quốc gia đến thì người ta chuẩn bị nhưng vị ngôn sứ này còn lớn hơn, vĩ đại hơn đó là Đấng Cứu Độ trần gian đến nên người ta cần phải có sự chuẩn bị một cách đàng hoàng hơn, một cách trịnh trọng hơn. Nhưng, nếu nhìn kỹ, ta sẽ thấy rằng Đấng Cứu Độ trần gian này không phải như các bậc vị vọng của trần gian. Ngài đến để cứu độ con người chứ Ngài không đến để làm cho con người phải khiếp sợ hay làm cho cuộc đời con người cứ luẩn quẩn ở trong phận tội lỗi. Vì Ngài đến cứu độ trần gian nên những ai mở lòng ra thật sự mới đón được Ngài.

 

Để ý tâm tình của Gioan trong lời loan báo hôm nay "Có Đấng quyền thế hơn tôi đang đến sau tôi, tôi không đáng cúi xuống cởi quai dép cho Người. Tôi thì tôi làm phép rửa cho anh em trong nước, còn Người, Người sẽ làm phép rửa cho anh em trong Thánh Thần."

 

Vấn đề nằm ở chỗ đó. Gioan, là một ngôn sứ như Chúa Giêsu giới thiệu là một người vĩ đại rồi nhưng ông tự nhận là ông không đáng cúi xuống cởi quai dép cho Đấng Cứu Độ trần gian. Gioan quả là một người khiêm tốn đến tột cùng. Dù mình đứng ra làm phép rửa cho Chúa Giêsu nhưng Gioan vẫn tự khiêm tự hạ. Một hình ảnh, một tâm tình, một lời mời gọi hết sức thực tế từ Gioan Tẩy Giả.

 

 Tâm tình tự khiêm tự hạ để đón ngày Chúa đến cũng được nhắc trong thư Thánh Phaolô tông đồ gửi giáo đoàn Rôma : Anh em thân mến, một điều duy nhất, xin anh em đừng quên: đối với Chúa, một ngày ví thể ngàn năm, ngàn năm cũng tựa một ngày. Chúa không chậm trễ thực hiện lời hứa, như có kẻ cho là Người chậm trễ. Kỳ thực, Người kiên nhẫn đối với anh em, vì Người không muốn cho ai phải diệt vong, nhưng muốn cho mọi người đi tới chỗ ăn năn hối cải. Nhưng ngày của Chúa sẽ đến như kẻ trộm. Ngày đó, các tầng trời sẽ ầm ầm sụp đổ, ngũ hành bốc cháy tiêu tan, mặt đất và các công trình trên đó sẽ bị thiêu huỷ. Muôn vật phải tiêu tan như thế, thì anh em phải là những người tốt dường nào, phải sống đạo đức và thánh thiện biết bao, trong khi mong đợi ngày của Thiên Chúa và làm cho ngày đó mau đến, ngày mà các tầng trời sẽ bị thiêu huỷ và ngũ hành sẽ chảy tan ra trong lửa hồng. Nhưng, theo lời Thiên Chúa hứa, chúng ta mong đợi trời mới đất mới, nơi công lý ngự trị. Vì thế, anh em thân mến, trong khi mong đợi ngày đó, anh em phải cố gắng sao cho Người thấy anh em tinh tuyền, không chi đáng trách và sống bình an.

 

Khi nghĩ suy đến chuyện dọn đường cho Chúa qua lời mời gọi của các ngôn sứ nhớ đến chuyện cũng buồn cười.

 

Có những công trình làm đường họ làm ì à ì ạch không xong nổi. Đến ngày có ông lớn bà lớn nào đi qua bắt đầu họ tranh thủ ngày đêm để làm cho nó xong. Ai trong chúng ta cũng biết là nếu chỉ làm vá víu, chỉ làm tạm bợ cho xong thì chất lượng sẽ như thế nào. Y như rằng khi đoàn kiểm tra đi qua thì đường bắt đầu xuống cấp trầm trọng. Bao nhiêu cái khốn khổ đồ dồn cho dân trên con đường đó.

 

Thật là tuyệt vời ! Isaia khuyên thế, Gioan khuyên thế, Phaolô khuyên thế để nhắc nhớ tâm tình chúng ta có khi chờ đợi Đấng Cứu Độ trần gian.

 

Lòng chúng ta còn tự cao tự đại hay không ? Lòng chúng ta còn quanh co hay không ? Lòng chúng ta còn những hố sâu hận thù hay không ? … Chỉ có lòng chúng ta mới hiểu và biết được mà thôi. Chẳng ai dám xét đoán chúng ta cả.

 

Đấng Cứu Độ trần gian mong chúng ta chuẩn bị, chúng ta dọn lòng bằng thái độ thật chứ không chỉ là bề ngoài như những công trình tạm bợ của trần gian.

Lời mời gọi vẫn còn đó và có đó. Chuyện quan trọng là thái độ đáp trả của chúng ta như thế nào với lời mời gọi dọn đường cho Chúa đến mà thôi.  

 

Anmai, CSsR