Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

Tội Của Chị Đã Được Tha

Tác giả: 
Lm John Nguyễn

 

 

Tội Của Chị Đã Được Tha

 

Với quan niệm của người Do Thái thời bấy giờ, họ có một số nguyên tắc giữ đạo và thường phân ra làm hai hạng người rất rõ ràng: người tốt và kẻ tội lỗi. Người tốt lành là những người tuân giữ Lề Luật, còn kẻ tội lỗi là những kẻ vi phạm những điều luật. Từ trong quan niệm khắc khe về lề luật, nên họ thường có thái độ loại trừ và cái nhìn định kiến về người anh chị em mình khi có người nào đó mắc phải những sai lầm. Từ định kiến đó dẫn đến cuộc tranh luận giữa Chúa Giê-su với những người Pha-ri-sêu.

 

Chuyện xẩy ra khi Chúa Giê-su đi dự tiệc tại nhà ông Si-môn, một người thuộc nhóm Pha-ri-sêu. Bỗng có một người phụ nữ vốn là người tội lỗi trong thành, biết được Người đang dùng bữa tại nhà người Pha-ri-sêu, nên chị ta đem một bình bạch ngọc đựng dầu thơm. Chị đứng đằng sau khóc, dùng nước mắt tưới lên chân Chúa Giê-su, lấy tóc mình lau, rồi đổ dầu thơm lên và hôn chân Người. 

 

Khi nhìn thấy cử chỉ và việc làm của người phụ nữ này, thì ông ta cảm thấy khó chịu và bảo rằng: "Nếu ông này là ngôn sứ thật thì phải biết người đàn bà đang đụng mình là ai chứ!". Từ sự thắc mắc của ông ta, nó cho thấy được cái định kiến hằng sâu trong tâm khảm của ông ta bấy lâu nay về người phụ nữ tội lỗi này. Bởi vì, ông ta là một người Pha-ri-sêu, mà Pha-ri-sêu có nghĩa là "tách biệt". Ông ta tự cho mình là người công chính, nên xa tránh những người bị coi là tội lỗi. Ngay cả những người bệnh tật cũng bị xã hội lên án và loại trừ ra khỏi cộng đồng. Còn các gái điếm hay phụ nữ ngoại tình với đàn ông khác thì bị ném đá cho đến chết. Tội làm gây ra cho người khác bị lây nhiễm và ô uế, cho nên người Pha-ri-sêu giữ luật rất chặt chẽ.

 

Nhưng đằng sau những thứ luật lệ mà người Do thái đặt ra, thì họ lại mắc phải lối sống vị luật. Họ dùng luật quá khắc khe và tỉ mỉ, họ dựa vào luật để đóng đinh, kết án và đánh giá người khác theo tiêu chí cá nhân với lòng dạ hẹp hòi ích kỷ, thiếu vắng tình yêu thương và cảm thông với người khác. Chúa Giê-su đã nhiều lần lên án họ: " Dân này kính ta bằng môi, bằng miệng, nhưng lòng chúng lại xa ta". Luật là để cứu sống chứ không phải để giết chết. Từ lối sống "tách biệt" của người Do thái, nó dẫn đến một thái độ tự mãn, tự kiêu, rồi tự cho mình là người đạo đức, thánh thiện, nên họ không cần ăn năn, sám hối. Trái lại, người phụ nữ này, chị ta biết mình có quá nhiều tội lỗi và lầm lỡ trong cuộc đời. Chị ta khóc vì được nhìn thấy tình yêu thương và rộng lượng của Chúa Giê-su, đã cho chị ta đụng chạm vào Ngài, và Chúa đã chạm vào lòng và trái tim của chị ta.

Chị khóc trong vui sướng vì còn có người nhìn đến chị, cho chị ánh mắt yêu thương và cảm thông, mà bấy lâu nay chị mong đợi và thèm khát được sự đón nhận từ những người chung quanh. Chúa Giê-su đã mở cho chị ta cánh cửa để chị ta có thể tiếp tục bước đi trong cuộc đời của chị và hướng tới một tương lai phía trước tốt đẹp hơn, và chị có cơ hội để làm lại cuộc đời. Chúa Giê-su dùng tình yêu để hoán cải chị ta. Ngài quay lại nói với chị ta: " Tội của con đã được tha". Vết thương tội lỗi của chị đã được chữa lành và con tim đã vui trở lại sau những ngày tháng chị bỏ Chúa đi hoang.

 

Qua hình ảnh người phụ nữ và người Pha-ri-sêu trong trang Tin mừng hôm nay, tôi nhìn thấy rõ cách sống của mình. Tôi cũng thường tự cho mình là người đạo đức, thánh thiện để rồi kết án anh chị em của mình một cách bất công bởi sự ích kỷ, ganh đua và ghen ghét. Từ cách nhìn đó, tôi tự tách biệt mình ra khỏi cộng đoàn, không muốn liên hệ với người chung quanh, tự đóng khung trong một ốc đảo của cái tôi chập hẹp. Điều tệ hại hơn nữa, đó là tôi đóng đinh họ và xô đẩy họ vào bước đường cùng, không còn lối sống bởi cái tâm giả của tôi. Tôi cư xử và đánh giá con người bằng hình thức bên ngoài: giàu nghèo, địa vị, chức tước. Như người Pha-ri-sêu, khi nhìn thấy người phụ nữ đổ dầu thơm để xức lên chân Chúa Giê-su, thì trong lòng ông ta trở nên bực tức khó chịu. Lòng ganh tỵ và ích kỷ làm cho con người ta trở nên hèn hạ và bất bao dung.

 

Như lời Chúa nói; " Tội của chị rất nhiều, nhưng đã được tha, bằng cớ là đã yêu mến nhiều" (Lc7, 47). Tình yêu là hậu quả của ơn tha thứ. Tình yêu của chị ta được thể hiện qua thái độ nhìn nhận và tin tưởng, chị ta biết mình cần được ăn năn sám hối và xin ơn tha thứ. Nó đi ngược lại với kiểu đạo đức của người Pha-ri-sêu, tính toán theo công tội.

 

Lạy Chúa, nếu như Ngài chấp tội thì ai sống nỗi được ư!. Chúa là Đấng nhân từ rộng lượng và giàu lòng xót thương. Xin cho con biết xót thương khi nhìn đến anh chị em con bằng trái tim cảm thương và bao dung. Xin Chúa cho con biết nhận ra tội lỗi của mình để sửa đổi và hoán cải mỗi ngày. Đừng lên án để khỏi bị kết án, vì chỉ có Chúa mới có quyền xét xử và kết tội. Xin Chúa cho con biết mang tình yêu để xóa hận thù và bất công. Và xin Chúa cho con trái tim của Chúa, biết mang tin vui đến những ai đang sầu khổ và đau buồn để họ nhận ra Thiên Chúa là Tình Yêu. Amen.