Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

Chiêm ngắm Chúa Giêsu trong khổ nạn

Tác giả: 
Anmai, CSsR

 

 

Chúa Lễ Lá năm C

Is 50, 4-7; Pl 2, 6-11; Lc 22, 14-23.56

CHIÊM NGẮM CHÚA GIÊSU TRONG CUỘC KHỔ NẠN

 

            Hôm nay, ngày đặc biệt trong năm Phụng Vụ bởi lẽ hôm nay là Chúa nhật hôm nay khai mạc tuần lễ mang tên là tuần Thánh.

 

            Trong lịch sử cứu độ, những mầu nhiệm trọng đại sẽ diễn ra trong tuần này. Đỉnh cao của cuộc đời Chúa Giêsu được kể lại trong tuần Thánh này. Chúng ta cùng đi theo Chúa Giêsu lên đỉnh đồi Canvê trong tâm tình vâng phục thánh ý Cha một cách trọn hảo. Chúng ta cùng lắng đọng tâm hồn và chiêm niệm với mầu nhiệm khổ nạn của Chúa Giêsu.

 

            Chúa Giêsu đi trước và chúng ta cùng bước chân theo chân Người. Như dân Do Thái ngày xưa, chúng ta cùng sẽ cầm lá đi vào nhà thờ rước Chúa Giêsu.

 

            Chính thánh Luca đã mời gọi chúng ta làm chứng trong câu đầu trang Tin Mừng. Thánh nhân : Bấy giờ Ðức Giêsu cầm đầu các môn đệ để lên Giêrusalem. Chúa Giêsu bước đi hiên ngang và quả cảm. Trong khi đó, các môn đệ rụt rè và ngại ngùng. Chúa Giêsu biết những gì sẽ xảy ra với Ngài còn các môn đệ thì hết sức hoang mang.

 

            Chúa Giêsu sai hai môn đệ đi đến một làng trước mặt mượn một con lừa đem về khi Ngài cùng các môn đệ đến núi cây Dầu. Theo kế hoạch cứu độ của Thiên Chúa đã định từ ngàn xưa, tất cả mọi sự xảy ra như đã sắp đặt từ trước. Chúa Giêsu cưỡi lên lưng lừa còn các môn đệ vứt áo của họ lên lưng sau khi mượn con lừa mang về. Họ không thể hiểu được những chuyện như thế. Họ làm theo lời đề nghị của Thầy Chí Thánh, chỉ sau đó lòng trí của họ mới được khai mở ra trước những hành động như thế. Sau đó, dân chúng trải áo hoàng của họ lên trên đường Chúa đi, điều này làm lòng các môn đệ rộn lên. Khi đó thì nhóm các môn đệ bắt đầu lớn tiếng ca ngợi Thiên Chúa vì hết thảy các phép lạ họ được thấy.

 

            Nhìn hình ảnh các môn đệ, chúng ta thấy Thánh Luca tô lên hình ảnh của các môn đệ. Các môn đệ giờ đây trở thành những con người khác, họ không còn rụt rè hay ngại ngùng nữa và họ quên đi lời của Thầy Chí Thánh tiên báo về những đau khổ mà họ lại hăng hái, hăm hở lên Giêrusalem.

 

            Và vì thế, họ tung hô ca tụng Chúa như các thiên thần ca tụng tán dương trong ngày Chúa Giêsu nhập thể làm người. Họ biến bài ca các thiên thần trở thành bài ca của mình và như vậy họ cũng biến mình nên cộng đoàn phụng vụ thờ phượng tung hô Thiên Chúa.

 

            Hôm nay, chúng ta cũng vui mừng và hân hoan để cùng với Chúa Giêsu lên Giêrusalem. Chúng ta cùng với Chúa Giêsu để đón chờ cuộc phục sinh vinh hiển của Ngài. Chúng ta cùng tiến vào Giêrusalem để đón nhận những mầu nhiệm cứu độ mà Thiên Chúa trao ban cho chúng ta.

 

            Cuộc khổ nạn của Chúa Giêsu dưới ánh mắt của mỗi tác giả Tin Mừng có cách nhìn riêng. Họ tường thuật theo cách nhìn cũng như góc nhìn của họ.

 

            Hôm nay, chúng ta cùng với Luca nhìn lại, cùng chiêm ngắm cuộc thương khó của Chúa Giêsu.

 

            Cuộc thương khó của Chúa Giêsu quá dài và quá nhiều, chúng ta dừng lại và nhìn lại ở những chặng sau : Khi Chúa Giêsu bị bắt - khi Người ở trước tòa án Do Thái - rồi Philatô xử Người - và sau cùng Ngài chết trên thập giá. Ở mỗi chặng đường như thế, chúng ta chiêm ngắm, chúng ta chiêm niệm để lòng chúng ta được ở gần với lòng của Chúa Giêsu hơn.

 

            Đang lúc Chúa Giêsu  còn nói với môn đệ thì một đoàn lũ đã kéo đến mà đi đầu là Giuđa. Y lại gần mà hôn Người như thói quen của môn sinh sau lâu ngày gặp lại Thầy mình. Nhưng Người thấy rõ ý xấu của y; và Người bộc lộ ý xấu cho y hiểu. Người bảo: "Giuđa ngươi dùng cái hôn để nộp Con Người sao?".

 

            Những kẻ đứng quanh Người thấy Người không phải chỉ là bậc Thầy trong cả thái độ và lời nói. Họ xin phép "Chúa" cho phép dùng gươm. Và một người trong họ đã làm liền. Y chém vào tai tên đầy tớ thầy "Thượng tế". Nhưng Ðức Giêsu thật là Chúa. Người bảo "thôi cứ để như vậy", tức là cứ để theo ý Chúa Cha và Người chữa tai cho tên đầy tớ kia. Rồi Người nhắc lại cho mọi người nhớ: hằng ngày Người đã ở nơi Ðền thờ mà chẳng ai dám tra tay vào Người; nhưng bây giờ là thời của các quyền lực tối tăm.

 

            Rõ ràng, chúng ta không thấy Ðức Giêsu bị bắt như một người có tội. Với thực tế như vậy chúng ta Chúa Giêsu vẫn là Chúa. Tác giả Luca luôn luôn chú ý đến điểm này. Trong suốt bài tường thuật, ánh mắt, khuôn mặt của Chúa Giêsu vẫn mang một tư cách, một hình ảnh cao cả của Chúa, đến nỗi những gì xúc phạm đến Chúa. Tất cả những hành động như như đòn vọt, xỉ nhục đều như bị dìm trong bóng tối. Luca phớt qua qua một cách nhẹ nhàng để dừng lại trên khuôn mặt khả ái và khả kính của Chúa Giêsu.

 

            Ý Thánh Luca nhắm đến là các môn đệ của Chúa phải cùng tham dự Mầu nhiệm khổ nạn. Kế đến, chúng ta thấy tác giả Luca kể đến câu chuyện Phêrô chối Chúa trước khi người ta đưa Chúa ra tòa. Có vẻ Luca thông cảm với Phêrô không để cho ông sa ngã đến chỗ phải thề để chối Chúa. Nhất là tác giả đã để cho Phêrô trở lại, rồi mới kể đến việc người ta hành hạ và xét xử Chúa. Dường như tác giả muốn tách rời tội của môn đệ và tội của người ta. Môn đệ sa ngã vì yếu đuối và đã được cái nhìn đầy thương xót của Chúa làm cho khóc lóc rửa sạch linh hồn để tham dự cuộc tử nạn cứu độ của Ngài.

 

            Thật ra, chúng ta hiếm thấy những nét tả về cái chết đau thương và nhục nhã của Chúa Giêsu. Ngược lại nơi tòa án Do Thái, cũng như trước mặt Philatô và trên cây thập giá, Chúa Giêsu vẫn hiên ngang với tư cách là Chúa. Tại tòa Do Thái, chẳng có thể nói là đối diện với Chúa Giêsu. Thầy Thượng tế cũng bị chìm ở giữa "người ta". Họ không hỏi Người những điều bất xứng. Họ chỉ muốn biết Chúa Giêsu có phải là Ðấng Thiên Sai không? Chúa đã bộc lộ tâm tư của họ ra và cho họ thấy nay đã đến lúc Con Người ngự bên hữu Thiên Chúa toàn năng. Như vậy, ai đang xử ai? Ðến nỗi chính họ đã phải thốt ra: "Vậy ra ông là Con của Thiên Chúa!" Và họ cũng chẳng dám coi lời khẳng định của Người là phạm thượng. Tức là ở đây, tại tòa Do Thái, tác giả Luca cũng vẫn cho chúng ta thấy Chúa Giêsu là Chúa.

 

            Ðiều này tác giả cũng chẳng quên khi kể lại việc ở trước tòa Philatô. Ông này luôn trở đi trở lại nhận định "không tìm ra tội trạng nào nơi người ấy". Ông nại đến cả thái độ của Hêrôđê cũng không thấy Người có tội gì. Luca nhấn mạnh đến sự vô tội, nhưng có thể để an ủi các môn đệ của Chúa Giêsu bị đưa ra tòa xét xử. Họ hãy nhớ lại phiên tòa Philatô. Ðức Giêsu có cần trả lời gì đâu. Người nói duy nhất một câu để đáp lại câu Philatô hỏi: Ông là vua dân Do Thái sao? Người bảo: Chính ông nói thế. Người nói để khẳng định bản chất cao cả của mình; đang khi đối phương lúng túng và loay hoay trong vấn đề tội trạng.

 

            Đã từ lâu Hêrôđê vẫn mong có ngày được giáp mặt Chúa Giêsu để thấy một phép lạ và rồi Luca chú ý đặc biệt đến khuôn mặt của Hêrôđê.. Vì vậy, lòng của ông cũng bị phơi bày ra.. Ông không biết rằng Chúa đã không đến để cho những người như ông gặp. Nước Thiên Chúa không phải là chuyện kỳ lạ, không phải là chuyện của hiếu kỳ nhưng là Nước mang đến ơn cứu độ cho con người. Và như thế, đứng trước mặt, vị vua trần gian, Chúa Giêsu đã hoàn toàn thinh lặng. Nước Thiên Chúa sẽ chẳng bao giờ sẽ chẳng bao giờ dành cho những con người hiếu kỳ, chuộng lạ. Và những kẻ chỉ thấy những sự lạ trong đạo của Chúa sẽ chẳng bao giờ được nghe thấy tiếng Chúa thật sự. Những môn đệ chân chính của Chúa phải có lòng can đảm nhìn thẳng vào cây thập giá đã được mang đến cho Chúa để Chúa vác đi và rồi họ cũng vác lấy thập giá của mình hằng ngày mà đi theo Chúa như Simon, người Kyrênê và đám dân đông đảo cùng phụ nữ hôm nay đã theo sau Người trên đàng đến núi Sọ.

 

            Những người này đã được Chúa nhắn nhủ phải ăn năn thống hối. Họ tiếp tục đi theo Chúa và được thấy không những Chúa Giêsu cầu xin Chúa Cha tha thứ cho người ta; mà Người còn ban thiên đàng cho kẻ tội lỗi kêu xin. Họ được thấy vạn vật u sầu chia sẻ sự đau khổ của Thầy Chí Thánh và chính Thầy đang chết một cách vâng phục thánh ý của Chúa Cha. Họ thấy đoàn lũ ra về đấm ngực ăn năn và ông Giuse đến táng liệm xác Chúa một cách trung thành. Tất cả những điều mắt thấy tai nghe ấy làm cho các phụ nữ thấy rõ rệt Chúa đã chết cho kẻ có tội và những người này đã bắt đầu thống hối ăn năn. Cuộc tử nạn của Chúa thật sinh ơn cứu độ.

 

            Tất cả những điều đó và đặc biệt với đoạn kết, Thánh Luca muốn mời gọi chúng ta thấy Chúa đã chết cho chúng ta và chúng ta hãy trở về với Chúa. Thánh Luca đã không chú ý đến khía cạnh đau khổ của cuộc tử nạn để rồi chúng ta đọc ra rằng Chúa không cần chúng ta khóc thương các vết thương của Chúa. Thánh Luca muốn chúng ta thấy và tin nhận Chúa Giêsu là Chúa. Chính Chúa biết rõ tâm can mmỗi người và Ngài không chấp tội chúng ta. Chúa Giêsu đã hiến thân chịu chết để biểu lộ lòng thương xót; Chúa kêu gọi mọi người thống hối ăn năn và độ trì mọi kẻ kêu cầu Chúa.

 

            Chính sự chết của Chúa đã đem lại ơn cứu độ chúng ta. Thế nên chúng ta phải mặc lấy tâm hồn như các môn đệ để cùng tham dự cuộc khổ nạn hồng phúc của Ngài. Và, chuyện cần là chúng ta phải khóc lóc tội lỗi mình trước. Như thánh Phêrô, rồi chúng ta gia nhập đoàn lũ đi theo Người cùng các phụ nữ; tức là với tất cả Hội Thánh, chúng ta đi đến chân thánh giá Chúa Giêsu mà chiêm ngưỡng lòng thương xót của Ngà đang hy sinh mình để cứu độ những ai kêu xin Ngài.

 

            Chúng ta hãy lắng đọng tâm hồn để chiêm niệm tình thương xót quá bao la mà Thiên Chúa ngang qua Chúa Giêsu đã dành cho chúng ta, đặc biệt qua cuộc khổ nạn của Ngài.