Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

Sống Nhân Lành

 
 
CHÚA NHẬT XXVIII THƯỜNG NIÊN
 
SỐNG NHÂN LÀNH
Kn 7, 7-11; Dt 4, 12-13; Mc 10, 17-30
 
 
Đức Giêsu vừa lên đường, thì có một người chạy đến, quỳ xuống trước mặt Người và hỏi: “Thưa Thầy nhân lành, tôi phải làm gì để được sự sống đời đời làm gia nghiệp?”. Đức Giêsu đáp: “Sao anh nói tôi là nhân lành? Không có ai nhân lành cả, trừ một mình Thiên Chúa. Hẳn anh biết các điều răn: Chớ giết người, chớ ngoại tình, chớ trộm cắp, chớ làm chứng gian, chớ làm hại ai, hãy thờ cha kính mẹ.” Anh ta nói: “Thưa Thầy, tất cả những điều đó, tôi đã tuân giữ từ thuở nhỏ.” Đức Giêsu đưa mắt nhìn anh ta và đem lòng yêu mến. Người bảo anh ta: “Anh chỉ thiếu có một điều, là hãy đi bán những gì anh có mà cho người nghèo, anh sẽ được một kho tàng trên trời. Rồi hãy đến theo tôi.” Nghe lời đó, anh ta sa sầm nét mặt và buồn rầu bỏ đi, vì anh ta có nhiều của cải.
 
Đức Giêsu rảo mắt nhìn chung quanh, rồi nói với các môn đệ: “Những người có của thì khó vào Nước Thiên Chúa biết bao! “. Nghe Người nói thế, các môn đệ sững sờ. Nhưng Người lại tiếp: “Các con ơi, vào được Nước Thiên Chúa thật khó biết bao! Con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu vào Nước Thiên Chúa.” Các ông lại càng sửng sốt hơn nữa và nói với nhau: “Thế thì ai có thể được cứu? “Đức Giêsu nhìn thẳng vào các ông và nói: “Đối với loài người thì không thể được, nhưng đối với Thiên Chúa thì không phải thế, vì đối với Thiên Chúa mọi sự đều có thể được.”
 
Ông Phêrô lên tiếng thưa Người: “Thầy coi, phần chúng con, chúng con đã bỏ mọi sự mà theo Thầy! “. Đức Giêsu đáp: “Thầy bảo thật anh em: Chẳng hề có ai bỏ nhà cửa, anh em, chị em, mẹ cha, con cái hay ruộng đất, vì Thầy và vì Tin Mừng, mà ngay bây giờ, ở đời này, lại không nhận được nhà cửa, anh em, chị em, mẹ, con hay ruộng đất, gấp trăm, cùng với sự ngược đãi, và sự sống vĩnh cửu ở đời sau.
 
Các con thiếu nhi thương,
 
Hồi còn nhỏ, khi học giáo lý, Cha còn nhớ một câu hỏi đại ý như thế này: H. Chúng ta sinh ra ở đời này để làm gì? T. Chúng ta được sinh ra ở đời này để được sống hạnh phúc, để nhận biết và tin vào Thiên Chúa.
 
Sống hạnh phúc không phải chỉ là được sinh ra trong một gia đình hạnh phúc, ấm êm: có cha mẹ, anh chị em yêu thương nhau, đủ ăn, đủ mặc, được đi học… mà thôi. Hạnh phúc thật của một người Công giáo còn là “sống có Chúa, chết được ở bên Chúa”, là được sống đời đời. Hay nói cách khác, sống ngoan đạo và khi chết được lên thiên đàng với Chúa. Thiên đàng chính là gia nghiệp đời đời của mỗi người Công giáo.
 
Ai cho cha và các bạn biết câu hỏi của một người trong bài Tin mừng hôm nay là gì? Thưa, người đó hỏi: “Thưa Thầy nhân lành, tôi phải làm gì để được sự sống đời đời làm gia nghiệp?”. Và Chúa Giêsu trả lời như thế nào? Chúa trả lời rằng: Chỉ có một mình Thiên Chúa là nhân lành mà thôi.
 
Trong quyển tiểu thuyết nhan đề là Hãy khóc quê hương yêu dấu (Cry the Beloved Country), của tác giả Alan Paton, một nhân vật kia đã chào đời khi cha mẹ đã cao niên. Người con ấy bỏ quê nhà tại miền đồi núi hoang dã để tìm lên thành phố.
Anh ta ra đi bặt vô âm tín, không gởi thơ mà cũng chẳng nhắn tin gì về cho cha mẹ. Cuối cùng, người cha già quyết định lên thành phố tìm con. Vì không quen với đô thị nhộn nhịp, nên ông cụ quýnh quáng và hoang mang, không biết phải đi đâu nữa.
Lúc ấy, một vị linh mục trong thành phố nghe biết câu chuyện nên ngỏ ý muốn giúp đỡ ông cụ. Ông cụ đến ở tạm với vị linh mục, còn vị linh mục thì cố gắng giúp đỡ người cha già yếu khi lần mò đầu mối để tìm lại dấu vết của đứa con. Khi công việc của họ dường như đang tiến triển tốt đẹp, cụ già rưng rưng nước mắt, cố gắng biểu lộ lòng cảm ơn đối với vị linh mục. Tuy nhiên, vì không sao tìm được lời để diễn tả, nên ông cụ chỉ nói được vỏn vẹn mấy lời: “Cha nhân lành quá!”. Vị linh mục đáp lại: “Tôi không nhân lành gì đâu, tôi chỉ là một con người tội lỗi và ích kỷ. Nhưng Chúa Giêsu Kitô đã đặt bàn tay của Người trên tôi, tất cả chỉ có thế thôi.”
 
Các con thiếu nhi thương,
 
Thiên Chúa tỏ lòng nhân lành của Người cho cha, cho các con và cho mọi người khi Thiên Chúa cho mặt trời mọc lên trên người công chính cũng như kẻ bất chính; cho mưa xuống trên kẻ tội lỗi cũng như trên người lương thiện. Và Con của Thiên Chúa là Đức Giêsu Kitô đã chết cho những kẻ tội lỗi là chúng ta.
 
Phần các con, các con có muốn được lên thiên đàng không? Để được lên thiên đàng, các con không phải chỉ giữ những điều răn như: chớ giết người, chớ ngoại tình, chớ trộm cắp, chớ làm chứng gian, chớ làm hại ai, hãy thờ cha kính mẹ,… mà các con còn phải sống nhân lành nữa.
 
Các con biết sống nhân lành là gì không?
 
Sống nhân lành là sống hết mình vì người khác đang cần ta giúp đỡ.
 
Sống nhân lành là sống như vị linh mục trong câu chuyện cha vừa kể cho các con nghe đó.
 
Sống nhân lành là chọn Thiên Chúa làm gia nghiệp.
 
Và sống nhân lành là để cho Thiên Chúa dẫn dắt mình vào thiên đàng như lời Chúa nói: “Đối với Thiên Chúa, mọi sự đều có thể”.
 
Xin Chúa giúp các con sống nhân lành, thánh thiện như Thiên Chúa là Đấng Thánh.
 
Thực hành:
 
1. Biết sống yêu thương hết mọi người, kể cả những ai chưa thương mình.
 
2. Tin tưởng vào sự quan phòng của Thiên Chúa.
 
Tâm niệm:Đối với Thiên Chúa, mọi sự đều có thể”.
 
Đi tìm kho báu: Mời các con cùng suy nghĩ và trả lời các câu hỏi sau:
 
1. Vì sao người thanh niên đã không bán hết của cải mình có để cho người nghèo như Chúa Giêsu mời gọi?
 
2. Nếu chỉ giữ luật Chúa mà thiếu yêu thương người thì các con có được vào nước Trời không?
 
3. Để được sự sống đời đời, các con cần phải thực hành điều gì?
 
 
          LM Nguyễn Ngọc Long