Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

Tấm Bánh Tình Yêu

Tác giả: 
Anmai, CSsR

 

 

Chúa nhật XIX TN

1 V 19,4-8; Ep 4,30-5,2, Ga 6, 41-51

 

TẤM BÁNH TÌNH YÊU

 

            Hôm nay, chúng ta lại bắt gặp một con người, một tâm hồn chán nản. Không chán nản sao được khi cần đi một đoạn đường thật dài mà phải đói, phải khát. Con người, tâm hồn chán nản đó chính là Êlisa, Êlisa cần đi lên núi Khô rếp nhưng ông đã đói. Trong cơn tuyệt vọng vì đói và vì khát đó, ông ngồi dưới gốc một cây kim tước. Ông xin cho được chết và nói: "Lạy Đức Chúa, đủ rồi! Bây giờ xin Chúa lấy mạng sống con đi, vì con chẳng hơn gì cha ông của con.".

 

            Sau đó, ông nằm dưới cây kim tước đó và thiếp đi. Nhưng này có một thiên sứ đụng vào người ông và nói:

 

            - "Dậy mà ăn! "

 

            Ông đưa mắt nhìn thì thấy ở phía đầu ông có một chiếc bánh nướng trên những hòn đá nung và một hũ nước. Ông ăn bánh, uống nước, rồi lại nằm xuống. Thiên sứ của Đức Chúa trở lại lần nữa, đụng vào người ông và nói:

 

            - "Dậy mà ăn, vì ngươi còn phải đi đường xa."

 

            Ông dậy, ăn bánh và uống nước. Rồi nhờ lương thực ấy bổ dưỡng, ông đi suốt bốn mươi ngày, bốn mươi đêm tới Khô-rếp, là núi của Thiên Chúa.

 

            Chuyện hết sức hiển nhiên và thực tế là con người cần có bánh, có nước, có lương thực nuôi thân để sống hành trình trần gian. Nếu không có lương thực thì không sống được và sẽ chết. Thế nhưng, Thiên Chúa mời gọi con người đi xa hơn một bước nữa đó chính là lương thực Thần Linh. Lương thực Thần Linh đó chính là Chúa Giêsu - bánh tự Trời chứ không phải do con người làm ra.

 

            Chúa Giêsu xuất hiện một cách hết sức nhẹ nhàng và lặng lẽ nơi gia đình nhỏ bé ở làng Nagiarét. Chúa Giêsu đã đồng thân đồng phận với con người để chia sẻ thân phận của con người. Không chỉ chia sẻ thân phận một cách bình thường mà còn hơn thế nữa. Chúa Giêsu đã tự hiến tế làm chiên Vượt Qua, làm tấm bánh ban sự sống để nuôi con người.

 

            Hôm nay, chúng ta nghe Chúa Giêsu xác nhận : : "Tôi là bánh từ trời xuống." Khi nghe lời ấy, người Do Thái liền xầm xì phản đối  "Ông này chẳng phải là ông Giê-su, con ông Giu-se đó sao? Cha mẹ ông ta, chúng ta đều biết cả, sao bây giờ ông ta lại nói: "Tôi từ trời xuống? "

 

            Trước những lời xầm xì của họ, Chúa Giêsu bảo họ: "Các ông đừng có xầm xì với nhau! Chẳng ai đến với tôi được, nếu Chúa Cha là Đấng đã sai tôi, không lôi kéo người ấy, và tôi, tôi sẽ cho người ấy sống lại trong ngày sau hết. Xưa có lời chép trong sách các ngôn sứ: Hết mọi người sẽ được Thiên Chúa dạy dỗ. Vậy phàm ai nghe và đón nhận giáo huấn của Chúa Cha, thì sẽ đến với tôi. Không phải là đã có ai thấy Chúa Cha đâu, nhưng chỉ có Đấng từ nơi Thiên Chúa mà đến, chính Đấng ấy đã thấy Chúa Cha. Thật, tôi bảo thật các ông, ai tin thì được sự sống đời đời. Tôi là bánh trường sinh. Tổ tiên các ông đã ăn man-na trong sa mạc, nhưng đã chết. Còn bánh này là bánh từ trời xuống, để ai ăn thì khỏi phải chết. Tôi là bánh hằng sống từ trời xuống. Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời. Và bánh tôi sẽ ban tặng, chính là thịt tôi đây, để cho thế gian được sống."

 

            Vâng ! Cũng thật dễ hiểu thôi, làm sao có thể tin được một con người như thế mà lại là Bánh Bởi Trời. Thế nhưng, đích thực Chúa Giêsu chính là Bánh Hằng Sống, Bánh bởi Trời ban cho nhân loại để nuôi sống nhân loại trong cuộc lữ hành trần thế này. Con người, vẫn còn đói mãi, vẫn còn khát mãi để đi tìm cho mình thứ lương thực hay hư nát.

 

            Thật ra mà nói, cũng như Êlisa, chúng ta cần tấm bánh lương thực để đi đường tiến về Núi Thánh, nhưng cần hơn chúng ta cần tấm bánh Hằng Sống như Chúa Giêsu đã nói. Tấm Bánh Hằng Sống như Chúa Giêsu đã nói đó chính là Chúa, Chúa đã yêu thương, đã trao dâng mạng sống mình để nuôi nhân loại, tấm bánh của Chúa Giêsu chính là tấm bánh yêu thương, hiệp nhất. Những ai đến cùng chia sẻ với tấm bánh ấy sẽ kín múc được tình yêu từ tấm bánh ấy và cũng chia sẻ bánh tình yêu cho những người mà những người đó gặp gỡ.

 

            Tâm tình của Thánh Phaolô gửi cho cộng đoàn Êphêsô thật hay : Anh em chớ làm phiền lòng Thánh Thần của Thiên Chúa, vì chính Người là dấu ấn ghi trên anh em, để chờ ngày cứu chuộc. Đừng bao giờ chua cay gắt gỏng, nóng nảy giận hờn, hay la lối thoá mạ, và hãy loại trừ mọi hành vi gian ác. Trái lại, phải đối xử tốt với nhau, phải có lòng thương xót và biết tha thứ cho nhau, như Thiên Chúa đã tha thứ cho anh em trong Đức Ki-tô. Vậy, anh em hãy bắt chước Thiên Chúa, vì anh em là con cái được Người yêu thương, và hãy sống trong tình bác ái, như Đức Ki-tô đã yêu thương chúng ta, và vì chúng ta, đã tự nộp mình làm hiến lễ, làm hy lễ dâng lên Thiên Chúa tựa hương thơm ngào ngạt.

 

            Vâng ! Chúa Giêsu đã yêu thương, làm hiến lễ cho chúng ta thì chúng ta cũng hãy làm hiến lễ cho anh chị em đồng loại sống chung quanh ta.

 

            Cuộc đời này quá vắn và quá vội. Hãy sống như ngày hôm nay là ngày cuối cùng của cuộc đời ta vậy. Hãy chia sẻ những gì chúng ta có để rồi tình yêu của chúng ta cũng lan rộng như tình yêu của Chúa Giêsu ban cho nhân loại này.

 

            Bạn cứ thử cho đi bạn sẽ thấy ! Không bao giờ bị thiệt thòi khi chia sẻ tình yêu cho anh chị em đồng loại. Sẽ nhận được gấp đôi, gấp ba và thậm chí gấp nhiều lần ngoài sức tưởng tượng của chúng ta.