Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

Hiệp nhất trong một chén, một bánh .

Tác giả: 
Anmai, CSsR

 

Chúa nhật XVII TN

2 V 4, 42-44; Ep 4,1-6, Ga 6, 1-15

 

HIỆP NHẤT TRONG MỘT CHÉN - MỘT BÁNH

 

Chuyện hết sức gần gũi và căn cốt với con người đó chính là chuyện ăn uống. Với những người khá giả và giàu có thì ăn uống có thể là hưởng thụ, hưởng của ngon vật lạ nhưng đối với những người nghèo túng thì ăn uống là ước mơ qua ngày đoạn tháng của họ. Những ai rơi vào cảnh đói mà không có gì ăn mới hiểu được lương thực cần là như thế nào.

 

Nhớ lại những năm sau những ngày khó khăn, cuộc sống quá khó khăn để chúng ta có những gia đình phải nhịn đói, phải ăn cơm độn với khoai ... Những ngày đó đã qua đi rồi, giờ thì ít đói hơn xưa nhưng dẫu sao cũng nhớ những ngày đó.

 

Có thể chúng ta hết đói nhưng đâu đó chỗ này chỗ kia trên thế giới, trong đất nước vẫn có những người vất vả mưu sinh để kiếm cơm ngày ba bữa. Có thể có những người đang rơi vào nạn đói.

 

Chúng ta vừa bắt gặp hình ảnh của nạn đói qua sách các Vua quyển thứ hai. Ông Êlisa, người của Thiên Chúa được một người kia từ Baan Salisa đến biếu cho hai mươi chiếc bánh lúa mạch và cốm. Quả thật, con số này không phải là lớn nhưng gặp nạn đói thì nó lại là lớn. Người ta phải tích trữ để ăn chứ chẳng ai dại gì mà lại mang cho người khác trong lúc này. Thế nhưng Êlisa đã bảo tiểu đồng của mình phát cho người ta ăn, Tiểu động thì ngần ngại nhưng cuối cùng nghe theo lời Êlisa và đã phát cho người ta ăn. Số người được ăn hôm đó lên đến đến cả trăm người. Sở dĩ làm được như vậy là vì lời Đức Chúa đã phán : "Họ sẽ ăn mà vẫn còn dư".

 

Ngày hôm nay chúng ta cũng bắt gặp được chuyện đông người ăn mà còn dư đó dù rằng chỉ với 5 chiếc bánh và 2 con cá.

 

Chuyện là khi đi giảng dạy, đông đảo dân chúng đi theo Chúa. Chiều đến tất cả có chung một tâm trạng là mệt và đói. Các môn đệ nhìn thấy dân chúng như thế cũng lo lắm chứ ! Vì lẽ họ đi theo nghe thầy giảng mà trò là những người đi theo để phục vụ thầy. Thầy thử các môn đệ : "Ta mua đâu ra bánh cho họ ăn đây ?". Phản ứng hết sức nhanh nhẹn của các môn đệ là dù có cho họ ăn không đủ dù cho đến hai trăm quan tiền. Bỗng nhiên Anrê nói với thầy là có một em nhỏ cầm theo 5 chiếc bánh lúa mạch và 2 con cá nhưng cũng kèm theo câu là với ngần ấy người thì ngấm vào đâu ! Chúa Giêsu bảo các môn đệ ổn định dân chúng và rồi Chúa Giêsu cầm bánh, dâng lời tạ ơn và phân phát cho dân chúng. Dân chúng và đặc biệt các môn đệ ngạc nhiên trước việc làm phép lạ này. Với con người thì không thể nhưng với Thiên Chúa thì có. Chính Thiên Chúa đã dùng quyền năng của Ngài để quy tụ cũng như lo lắng cho dân chúng khi họ phải lâm vào cơn đói.

 

Một chi tiết hết sức dễ thương đó là sau khi thấy dấu lạ này và rồi dân chúng nói "Hẳn ông này là vị ngôn sứ, Đấng phải đến thế gian!". Như thế, qua việc Chúa Giêsu làm phép lạ hóa bánh này ít nhiều gì đó dân cũng đã nhận ra Chúa Giêsu. Chúa Giêsu làm như thế để chứng tỏ quyền năng của mình và hơn hết đó chính là chuyện quy tụ dân hiệp nhất với nhau, yêu thương nhau. Thế nhưng, đáng tiếc thay là con người lại nhìn Chúa Giêsu dưới góc nhìn khác, dưới quan niệm khác như người đời đó là họ muốn tôn phong Chúa lên làm vua và Chúa Giêsu biết điều đó và đã lánh đi. Họ không nhìn dưới lăng kính của Chúa Giêsu nhưng họ nhìn dưới lăng kính của người đời. Tôn vinh Chúa Giêsu làm vua để họ được hưởng lợi những cái lợi lộc của trần gian. Chúa Giêsu lại khác, Chúa mời gọi mọi người sống trong sự chia sẻ, hiệp nhất.

 

            Với quyền năng để làm phép lạ như thế Chúa có thể dùng cách này cách khác nhưng Chúa lại muốn dùng chính những chiếc bánh và những con cá của một em nhỏ để nói lên sự hiệp nhất cùng nhau trong cùng tấm bánh, trong cùng con cá Chúa làm phép lạ đó. Hiệp nhất, yêu thương và chia sẻ, nói thì dễ nhưng làm không phải là chuyện dễ chút nào cả. Thánh Phaolô gửi tâm tình của ngài hết sức thân thương trong thư gửi cộng đoàn Êphêsô mà chúng ta vừa nghe : "Tôi khuyên nhủ anh em hãy sống cho xứng với ơn kêu gọi mà Thiên Chúa đã ban cho anh em. Anh em hãy ăn ở thật khiêm tốn, hiền từ và nhẫn nại; hãy lấy tình bác ái mà chịu đựng lẫn nhau. Anh em hãy thiết tha duy trì sự hiệp nhất mà Thần Khí đem lại, bằng cách ăn ở thuận hoà gắn bó với nhau. Chỉ có một thân thể, một Thần Khí, cũng như anh em đã được kêu gọi để chia sẻ cùng một niềm hy vọng. Chỉ có một Chúa, một niềm tin, một phép rửa. Chỉ có một Thiên Chúa, Cha của mọi người, Đấng ngự trên mọi người, qua mọi người và trong mọi người.

 

            Tâm tình thánh Phaolô mời gọi cũng chính là mong ước của Chúa Giêsu nơi con người. Chúa muốn con người duy trì sự hiệp nhất, yêu thương.

 

            Chúng ta thấy hình ảnh hết sức đẹp trong bí tích Thánh Thể. Với tấm bánh duy nhất, máu duy nhất đó được phân phát cho mọi người để rời qua bánh và rượu là Mình và Máu Chúa đó để mọi người cùng hiệp nhất với nhau trong tình yêu.

 

            Phải nói rằng nhiều người không có đạo hay không có niềm tin họ ngạc nhiên, họ thắc mắc tại sao tất cả cùng lên để nhận 1 tấm bánh duy nhất và nhỏ xíu đó. Với niềm tin, Chúa muốn quy tụ chúng ta thành con cái của Ngài, cho cùng hưởng chung một chén, ăn cùng một bánh và hiệp nhất yêu thương nhau. Và, bên cạnh đó, Chúa cũng mời gọi chúng ta sống chia sẻ như em bé đã chia sẻ 5 chiếc bánh và 2 con cá trong phép lạ Chúa Giêsu làm.

 

            Xin cho chúng ta sau khi nhận bí tích Thánh Thể cũng biết hướng về sự hiệp nhất, yêu thương. Xin Chúa thêm ơn cho chúng ta để trong mọi hoàn cảnh của cuộc đời chúng ta luôn cố gắng duy trì sự hiệp nhất yêu thương trong gia đình, khu xóm, họ đạo của chúng ta.