Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

Thánh Thể: Bí Tích Tình Yêu

Tác giả: 
Anmai, CSsR

 

 

Chúa nhật Mình Máu Thánh Chúa năm B

Xh 24, 3-8; Dt 9, 11-15; Mc 14, 12-16.22-26

 

THÁNH THỂ : BÍ TÍCH TÌNH YÊU

 

Mở lại lại chương 29 của sách Xuất Hành, ta sẽ bắt gặp được lời của Đức Chúa chỉ dạy cho dân Ngài về việc chọn lễ vật và làm như thế nào để làm lễ tạ tội, lễ toàn thiêu và thánh hiến.

 

Đức Chúa phán bảo : Ngươi sẽ dắt con bò đến trước Lều Hội Ngộ. Aharon và các con ông sẽ đặt tay lên đầu con bò. Ngươi sẽ sát tế con bò đó trước nhan Ðức Chúa, ở cửa Lều Hội Ngộ. Ngươi sẽ lấy máu con bò, dùng ngón tay mà bôi vào các góc bàn thờ, và đổ tất cả máu còn lại xuống trên bàn thờ.  Ngươi sẽ lấy tất cả lớp mỡ bọc ngoài bộ lòng, cả khối mỡ trên gan, hai trái cật với lớp mỡ dính ngoài, mà đốt cho cháy nghi ngút trên bàn thờ. Nhưng thịt, da và phân bò, thì ngươi sẽ bỏ vào lửa mà thiêu ở ngoài trại: đó là lễ tạ tội.

 

Lễ hỏa tế thì như thế này : Ngươi sẽ bắt một trong hai con cừu đực. Aharon và các con ông sẽ đặt tay lên đầu nó. Ngươi sẽ sát tế con cừu đó, lấy máu rảy chung quanh bàn thờ. Ngươi sẽ chặt nó ra làm tư, rửa bộ lòng và cẳng, rồi đặt lên bốn phần thịt và đầu con vật. Sau đó, ngươi sẽ đốt trên bàn thờ tất cả con cừu cho cháy nghi ngút. Ðó là lễ toàn thiêu dâng lên Ðức Chúa, hương thơm làm đẹp lòng Người, đó là lễ hoả tế dâng Ðức Chúa.

 

Để thánh hiến thì : Ngươi sẽ bắt con cừu đực thứ hai. Aharon và các con ông sẽ đặt tay lên đầu nó. Ngươi sẽ sát tế con cừu đó, rồi lấy máu bôi vào trái tai phải của Aharon, vào trái tai phải của các con ông, vào ngón cái tay phải và ngón cái chân phải; rồi ngươi lấy máu còn lại rưới chung quanh bàn thờ. Ngươi sẽ lấy máu trên bàn thờ và dầu tấn phong rảy trên Aharon và phẩm phục của ông, trên các con ông và phẩm phục của họ; như thế, Aharon và phẩm phục của ông, các con ông và phẩm phục của họ, sẽ được thánh hiến.

 

Chúng ta thấy để làm lễ tạ tội, toàn thiêu hay thánh hiến thì Đức Chúa bảo dân dùng máu của lễ vật mà rảy một nửa trên dân, một nửa trên con vật mà đốt, mà rưới, mà xức ...

 

Hình ảnh máu đó cho ta thấy rằng Thiên Chúa muốn ngài chung chia cùng một dòng máu để rồi từ dòng máu ấy Ngài ban ơn cứu độ cho con người. Một bằng chứng hết sức thiết thực đó chính là Thiên Chúa đã sai Con Một của Ngài xuống trần gian để sống cho con người và sống với con người. Thế nhưng, điều đáng tiếc đó là con người đã sát tế Chúa Giêsu như là sát tế con chiên hiền lành, con chiên vô tội vậy. Chúa Giêsu vì vâng lời Thiên Chúa Cha nên đã vui lòng đón nhận cái chết và chết trên thập tự. Máu của Ngài đã đổ trên bàn thờ thập tự để giao hòa giữa con người và Thiên Chúa và máu của Ngài là máu cứu độ.

 

Chính máu Chúa Giêsu là lễ toàn thiêu tuyệt vời nhất dâng lên Thiên Chúa Cha và Thiên Chúa Cha mãn nguyện lễ tế của người con duy nhất của mình.

 

Chuyện quan trọng, chuyện cần thiết Thiên Chúa mời gọi con người đó chính là con người nhận ra Chúa Giêsu là Đấng Cứu Độ duy nhất từ Thiên Chúa Cha và tin vào Ngài.

 

Chuyện đáng tiếc là với biết bao nhiêu kinh nghiệm thương đau trong cuộc sống, con người đã không nhận ra chuyện quan trọng mà Thiên Chúa mời gọi con người. Con người vẫn mãi sống trong tội của mình và rồi tự nhủ rằng con người dâng lên Thiên Chúa những hy tế do tay con người làm ra đủ để xóa tội cho con người nhưng con người đã lầm.

 

Chúa Giêsu làm lễ toàn thiêu để đền tội cho nhân loại, chỉ một lần là đủ. Máu Chúa Giêsu đã thanh tẩy tội lỗi, cứu độ con người. Con người không nhận ra sự vâng phục của Chúa Giêsu, con người không nhận ra máu châu báu của Chúa Giêsu đã đổ ra trên thập giá cũng như nuôi dân. Như dòng máu thông truyền trong lễ vật ở Cựu Ước thì Thiên Chúa muốn dùng dòng máu đó để thông truyền nơi con người, để nuôi con người. Con người bé cái lầm là tưởng dùng vật chất, tiền bạc để dâng lên Chúa sẽ được Thiên Chúa vui thích.

 

Thiên Chúa đã trả lời cho chúng ta qua ngôn sứ Isaia: «Ngần ấy hy lễ của các ngươi, đối với Ta, nào nghĩa lý gì? Lễ toàn thiêu chiên cừu, mỡ bê mập, Ta đã ngấy. Máu bò, máu chiên dê, Ta chẳng thèm! (…) Thôi, đừng đem những lễ vật vô ích đến nữa. Ta ghê tởm khói hương; Ta không chịu nổi ngày đầu tháng, ngày sabát, ngày đại hội, không chịu nổi những người cứ phạm tội ác rồi lại cứ lễ lạc linh đình. Ta chán ghét những ngày đầu tháng, những đại lễ của các ngươi. Những thứ đó đã trở thành gánh nặng cho Ta, Ta không chịu nổi nữa. Khi các ngươi dang tay cầu nguyện, Ta bịt mắt không nhìn; các ngươi có đọc kinh cho nhiều, Ta cũng chẳng thèm nghe. Vì tay các ngươi đầy những máu. Hãy rửa cho sạch, tẩy cho hết, và vứt bỏ tội ác của các ngươi cho khỏi chướng mắt Ta. Đừng làm điều ác nữa. Hãy tập làm điều thiện, tìm kiếm lẽ công bình, sửa phạt người áp bức, xử công minh cho cô nhi, biện hộ cho quả phụ» (Is 1, 11-17).

 

Chính Đức Giêsu cũng nói: «Ta muốn lòng nhân chứ đâu cần lễ tế» (Mt 9,13; 12,7). Ngài đặt nặng tình yêu và sự hòa thuận đối với tha nhân hơn cả việc dâng của lễ toàn thiêu lên Thiên Chúa: «Nếu khi anh sắp dâng lễ vật trước bàn thờ, mà sực nhớ có người anh em đang có chuyện bất bình với anh, thì hãy để của lễ lại đó trước bàn thờ, đi làm hoà với người anh em ấy đã, rồi trở lại dâng lễ vật của mình» (Mt 5, 23-24).

 

Chúng ta vừa nghe : “Tất cả những người Chúa Cha ban cho tôi đều sẽ đến với tôi, và ai đến với tôi, tôi sẽ không loại ra ngoài, vì tôi tự trời mà xuống, không phải để làm theo ý tôi, nhưng để làm theo ý Đấng đã sai tôi. Mà ý của Đấng đã sai tôi là tất cả những kẻ người đã ban cho tôi, tôi sẽ không để mất một ai, nhưng sẽ cho họ sống lại, trong ngày sau hết. Thật vậy, ý của Cha tôi là tất cả những ai thấy người Con, và tin vào người Con, thì được sống muôn đời, và tôi sẽ cho họ sống lại trong ngày sau hết” (Ga 6, 37-40). 

 

Như thế, ở đây, Chúa Giêsu tỏ mình một cách rõ ràng như Đấng Chúa Cha gửi đến để thông ban cho con người sự sống thần linh: một sự sống vĩnh cửu mà chính thân xác sẽ được liên kết nhờ sự phục sinh của nó vào ngày sau hết. Ý của Chúa Cha, là con người được sống, và sống toàn diện nhờ sự sống thần linh. Ý muốn này được khẳng định ở đây một cách mạnh mẽ. Đó là sứ vụ Chúa Giêsu phải hoàn tất, Ngài được sai đến vì sứ vụ này. 

 

Tất cả những gì Chúa Giêsu nói ở đây là một lời mời gọi hãy tin vào sứ vụ và con người Ngài như một năng lực của sự sống và sự phục sinh. Nói cho đúng, những lời này chỉ thể hiện trọn vẹn ý nghĩa của chúng trong ánh sáng Phục Sinh, trong sự rạng ngời của khuôn mặt đã huỷ diệt sự chết. Gioan viết Tin Mừng của mình trong ánh sáng phục sinh này, ánh sáng cho phép trình bày Chúa Giêsu như Đấng Chúa Cha uỷ thác chính năng lực sống và phục sinh của Ngài, “Chúa Cha làm cho kẻ chết chỗi dậy và ban cho họ sự sống thế nào, thì người Con cũng ban sự sống cho ai tuỳ ý” (Ga 5, 21). Này, “Như Chúa Cha có sự sống nơi mình thế nào, thì cũng ban cho người Con được có sự sống nơi mình như vậy” (Ga 5, 26). 

 

Chúa Giêsu đã thông ban sự sống cho con người và Chúa Giêsu muốn con người cũng sống tâm tình, thái độ như Chúa Giêsu. Ai nói mình có Chúa Giêsu trong đời mà không sống tâm tình mà Chúa Giêsu đã sống, đã mời gọi là người nói dối.

 

Những ai kết hiệp thật với Chúa Giêsu trong bàn tiệc Thánh Thể, trong Máu Thánh của Ngài sẽ không sống cho chính mình nữa nhưng sống trong Chúa và cho Chúa như Chúa đã sống cho và sống trong người Chúa đã thông ban sự sống, dòng máu đó.

 

Bàn Tiệc Thánh Thể, bàn tiệc Hy Tế của Chúa ngày mỗi ngày vẫn tái hiện trên bàn thờ lễ tế. Đáng tiếc thay ngày hôm nay con người đã không còn nhận ra Bí Tích Tình Yêu mà Thiên Chúa trao ban cho con người qua Chúa Giêsu. Con người ngày hôm nay đã đánh mất tình yêu ấy để rồi không còn sống cho Thiên Chúa và với Thiên Chúa mà chỉ vun vén cho chính bản thân mình thôi.

 

 Trong thư gửi tín hữu Galát, thánh Phaolô viết, “Hiện nay tôi sống trong xác phàm là sống trong niềm tin vào Con Thiên Chúa, Đấng đã yêu mến tôi và hiến mạng vì tôi” (Gl 2, 20). Ai sống một niềm tin như thế sẽ được nuôi sống thực sự bởi sự sống chịu trao nộp này; và này, không phải người đó sống nhưng Đức Kitô sống trong họ; người đó sống vận mệnh mình như một mầu nhiệm. Người đó mở lòng đón nhận một sự sống vốn vượt trên chính mình; đồng thời sự sống đó ban tặng chính Ngài cho họ cách sung mãn, bởi lẽ năng lực để người ấy được yêu mến và năng lực để người ấy tồn tại chỉ là một. Bấy giờ, không gì có thể đánh mất sức mạnh của chúng, vì những sức mạnh dục vọng và ham muốn được chạm đến bởi ánh sáng của một tình yêu như thế sẽ được ôm lấy và chính chúng lại trở nên những nguồn lực ánh sáng. Để diễn tả sự biến đổi này, chỉ có một từ: Phục Sinh.