Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

Bài Lời Chúa 096

Tác giả: 
Lm Hoàng Minh Tuấn

 

 

BÀI LỜI CHÚA  96

 

Không thấy thánh thần đâu cả !

 

Trích thư Rôma ch.8-11

 

Từ khi anh em nhờ tin và Phép Rửa tội dìm anh em vào trong Chúa Kitô, thì Thiên Chúa không ra án chết cho anh em nữa, song đã xóa cho trắng án, vì Người ban Thần Khí sự sống cho anh em, để anh em được tự do, được thoát sự tội và sự chết... Như vậy, anh em là những kẻ từ nay sống theo Thần Khí rồi, bởi có Thần Khí cư ngụ trong anh em. Ai không có Thánh Thần Đức Kitô, kẻ ấy không thuộc về Ngài. Ai sống theo cảm hứng của Thánh Thần, thì thích thú những điều thuộc về Chúa, mà như thế là được sống và được bình an ; còn ngược lại, ai sống theo đòi hỏi của xác thịt, là làm nghịch với Thiên Chúa, nghịch với luật Chúa, tức là chuốc cho mình cái chết. Nếu Thánh Thần của Thiên Chúa là Đấng đã làm cho Đức Giêsu sống lại từ cõi chết cư ngụ trong anh em, thì Thiên Chúa cũng sẽ làm cho thân xác hay chết của anh em được sống lại, nhờ Thánh Thần của Người cư ngụ trong anh em.

 

-    Đó là Lời Chúa ! - Tạ ơn Chúa !

 

 

Suy niệm Lời Chúa

 

1-  Trước đây, ta đã xem trong Phép Rửa, Thánh Thần tái sinh chúng ta làm con Thiên Chúa, cho ta vào trong Vương quốc Thiên Chúa, rồi Thánh Thần xuống trên chúng ta trong Phép Thêm sức, để ban sức mạnh cho ta làm chứng nhân cho Chúa. Nhưng chúng ta có cảm tưởng là Ngài ngự trên trời xa xôi, từ đó ban ơn xuống, còn Ngài vẫn chỉ đứng ngoài chúng ta. Hôm nay, bài Kinh Thánh vừa đọc xác quyết với ta rằng : từ khi chúng ta được dìm vào Nước Rửa tội, xóa bản án chết, nên trắng án, làm con người mới, thì ta được Chúa Thánh Thần đến cư ngụ thường xuyên và lâu dài, chứ không chỉ ở chốc lát, trong con người chúng ta. Trước khi về cùng Chúa Cha, Đức Giêsu đã nói : “Thày sẽ xin Cha, và Người sẽ ban cho các con một Đấng Bầu Chữa khác, để Ngài ở với chúng con luôn mãi... Đó là Thần Khí sự thật, thế gian không có mắt đức tin, nên không nhận biết Ngài, mà cũng không tiếp đón Ngài ; còn các con, nhờ có đức tin, các con biết Ngài, vì Ngài ở trong các con, lưu lại trong các con” (Ga 14.16-17).

 

Khi Đức Giêsu còn sống tại thế, Ngài có mặt bằng thân xác, một nhóm nhỏ nào ở gần Ngài thì có thể thấy Ngài được. Nhưng nay, sau thăng thiên, nhờ Thánh Thần, Ngài có mặt cách linh thiêng trong tâm hồn tất cả chúng ta, dù bất cứ ta ở đâu, miễn là ta đón nhận Ngài làm Chúa đời mình. Ngài ngụ cư trong ta như Chúa ngự trong Phép Thánh Thể, hay trong Đền Thờ vậy, ngự lâu dài, mãi mãi. Nếu Ngài bỏ chúng ta lúc nào, chúng ta sẽ bị điêu đứng, khốn nạn vô cùng. Vì ta sống đây là nhờ bao ơn huệ của Ngài : nào ơn tha tội, ơn công chính, ơn cứu chuộc, ơn làm con Chúa ; nào các ơn tứ khác như bảy ơn Chúa Thánh Thần : chẳng hạn ơn thông minh, ơn khôn ngoan, ơn chỉ bảo đàng lành, ơn đạo đức, ơn sức mạnh, ơn hiếu thảo và kính sợ Chúa... ; nào các đặc sủng để phục vụ và đảm nhiệm chu toàn các nhiệm vụ khác nhau hầu xây dựng Hội Thánh (như Công Đồng Vaticanô 2 dạy trong Hiến Chế Giáo Hội số 12).

 

2-  Nhưng có người trong anh chị em sẽ nói : Tôi có thấy gì đâu ? Có thấy Chúa Thánh Thần đâu ? ĐY vừa nói trên đây : “Đó là Thần Khí sự thật, thế gian không có mắt đức tin nên không nhận biết Ngài. Còn các con, nhờ có đức tin, các con biết Ngài, vì Ngài ở trong các con”. Vậy ai thắc mắc như trên, chẳng hóa ra họ giống như thế gian, không có mắt đức tin ư ? không đón nhận Ngài vào ngự trong họ ư ? Người ta kể truyện một em trai nọ hỏi ba nó :

 

-    Ba ơi, làm sao con tin có Chúa Thánh Thần trong lòng, vì con không hề thấy Ngài ?

 

Ba nó bảo :

 

-    Ba sẽ chỉ cho con thấy !

 

Rồi ông ta dẫn đứa nhỏ vào nhà máy điện, cho nó xem các máy phát điện khổng lồ và nói :

 

-    Con thấy đó, từ những máy này phát ra những dòng điện khí mạnh mẽ làm cho tủ lạnh ở nhà chạy, quạt điện quay, đèn nhà sáng, tivi, viđêô hiện hình để mình xem... Ta không thấy điện khí ấy, nhưng nó có trong các máy này, nó chuyền trong các giây này.

 

Cậu bé đáp :

 

-    Bây giờ, con tin có điện khí rồi ba ạ !

 

Ba cậu mới nói :

 

-    Con tin có điện khí, đâu có phải vì con nhìn thấy nó, đúng không ? nhưng chỉ vì con nhận thấy những gì điện khí ấy có thể làm được. Cũng vậy, con không thấy Thánh Thần, song con vẫn tin được có Thánh Thần ngự trong lòng con, chỉ bởi vì con nhận thấy những gì Ngài làm được trong đời những ai phục quyền Chúa Kitô.

 

Cũng như thế đó, bởi đức tin, chúng ta nhận có Thánh Thần Thiên Chúa ngự trong mình ta và làm những điều lạ lùng nơi ta. Ngài ngự đó, sống động ví như máy phát điện, để ban cho ta một quyền lực đặc biệt mà làm việc cho Chúa Kitô, mà sống theo Chúa Kitô : Ngài ban sức cho ta thắng cám dỗ và mọi quyến rũ, mê đắm, tội lỗi, như bài Kinh Thánh trên nói : để ta “đừng chiều theo những đòi hỏi của xác thịt mà làm nghịch với Thiên Chúa, ... chuốc cho mình án chết”. Hơn thế, Chúa Thánh Thần còn ngự trong ta để phát ra những hoa quả siêu nhiên, chẳng hạn như “thương yêu, vui mừng, bình an, kiên nhẫn, tốt lành, tín trung, hiền từ, tiết độ, tự chủ trong mọi sự” (x. Gl 5.22-23). Nếu sống ở đời mà ta chẳng biết thương ai, chỉ thương mình, đó là kẻ ích kỷ, hoặc chỉ thương tiền, đó là kẻ tham lam, ham của cải; người ấy không hạnh phúc - Hoặc sống mà luôn luôn lo lắng, xao xuyến, buồn khổ, không được bình an, thì đó là hỏa ngục rồi. Chúa dựng nên ta, hồi đầu hết là trong một vườn địa đàng, đó là Chúa muốn ta được hạnh phúc, thì này, có Chúa Thánh Thần, Ngài sẽ làm cho ta như ở vườn địa đàng, chẳng có gì làm ta sầu khổ, mất bình an, mất hạnh phúc cả...

 

Chưa hết, Ngài còn ngự trong ta như một vị Hướng đạo, chỉ đường dẫn lối cho ta trong những nẻo đường khó khăn, khúc khuỷu của cuộc đời làm Kitô hữu. Có những lúc chúng ta không biết phải chọn con đường nào cho đời ta : lập gia đình ư ? đi tu ư ? sống độc thân ư ?... Lấy vợ lấy chồng, thì chọn ai ? Hoặc nhiều hoàn cảnh khác, dài dài trên đường đời mà ta phải chọn lựa : có nên làm việc này không ? có nên làm việc nọ không ? nó có nguy hại gì cho đức tin, cho đời sống đạo không ?

 

Chúng ta chắc cũng có những người đã đi tàu thủy. Nhiều lần mình tự hỏi : tại sao ngày nay ít nghe thấy có tàu nào bị bão đánh đắm, cho dù tàu thủy có to mấy đi nữa, thì ở giữa đại dương mênh mông, nó cũng chỉ như một vỏ sò tí xíu thôi. Cho đến một ngày kia, được một ông Thuyền trưởng dẫn tôi đi xem cái máy, tạm dịch là máy làm cho tàu thăng bằng (gyroscope). Ông nói :

 

-    Khi biển nổi sóng, chiếc máy này tự động điều chỉnh cho tàu thăng bằng, không bị nghiêng ngả, cho dù những khi bão lớn, sóng to bằng mấy nhà lầu hai ba tầng, máy ấy vẫn điều chỉnh cho tàu giữ được thăng bằng rất tốt.

 

Nghe vậy, tôi nghĩ thật đúng, Chúa Thánh Thần giống như cái máy thăng bằng cho con tàu linh hồn ta. Cho dù bão tố ào ào kéo tới, sóng cả thét gào, xô đi nhào lại, do Satan và bao kẻ thù gây ra cho hồn ta : đó là những đợt sóng buồn sầu, thất bại, đau đớn, bệnh tật, cám dỗ hay thử thách, xem ra quá sức chịu đựng cho con tàu nhỏ bé linh hồn ta, thì linh hồn ta sẽ vẫn giữ được thăng bằng và bình an hoàn toàn, nếu có Chúa Thánh Thần ngự trong hồn ta. Ôi, thật là hạnh phúc !

 

3-  Nhưng đáng buồn là đa số tín hữu Việt Nam rất ít biết đến Chúa Thánh Thần, không mấy khi để ý đến Chúa Thánh Thần đang ngự trong họ, bằng chứng rõ ràng nhất đó là hầu như có người cả đời không hề cầu xin với Ngài lần nào. Họ có thể cầu xin các thánh, và thường là cầu xin Đức Mẹ ! Điều ấy cũng tốt, nhưng thử hỏi các thánh là ai ? Cũng chỉ là những con người như ta. Còn Chúa Thánh Thần là ai ? Là Ngôi Ba Thiên Chúa, là Thiên Chúa thật, Đấng Tự Hữu từ đời đời và hằng sống đời đời, vô thủy vô chung. Ngài quyền phép vô cùng, Ngài là ngón tay Thiên Chúa, ngay từ thuở vũ trụ còn trống không, còn là một uông mang mơ hồ, thì Thần Khí Chúa đã là là trên sóng nước, để làm cho muôn vật bắt đầu sinh sôi nảy nở, rồi sau cùng là tạo dựng nên loài người. Thế mà khi cầu nguyện, ta lại chạy đến các thánh, mà quên bỏ vị Chúa trên hết các chúa ! Các thánh chỉ là tôi tớ hèn hạ, bất xứng, chỉ như hạt cát, hạt bụi so với thái sơn hùng vĩ. Vả lại, ai làm cho các thánh được nên thánh ? Ngay cả Đức Mẹ, ai làm cho Đức Maria thành Mẹ Đức Giêsu, nếu chẳng phải là chính Thiên Chúa ! Ôi thật là đáng buồn, ta đã bỏ chẳng chạy đến Đức Vua, lại chạy đi cầu cạnh một anh lính giữ ngựa, một tên hầu... Mà đừng ai nói rằng Chúa Thánh Thần ở cao xa quá, mình không vói tới được. Đức Giêsu nói gì trên kia ? Đức Giêsu bảo : Ngài sẽ xin Cha cử đến với ta một Đấng Bầu Chữa khác, là Thánh Thần, để Ngài ở trong chúng ta mãi mãi. Vậy, Thánh Thần đâu có cao xa... Ngài ngự ngay trong tâm hồn chúng ta. Đi tới nhà thờ cầu nguyện, có khi còn phải đi xa, chứ đến với Chúa Thánh Thần thì chẳng cần phải đi một bước, vì Ngài ngự ngay trong mình chúng ta. Cha Emilianô Tardif, nổi tiếng là hay làm phép lạ chữa bệnh, cách đây không lâu, có kể lại trong quyển sách “Đức Giêsu Đấng Thiên Sai” rằng : Một lần kia, ông nghe có người gọi điện thoại từ bên kia đại dương xa hàng ngàn cây số. Người gọi nói :

 

-    Đã mấy tháng nay, con rình gọi điện thoại cho cha, hầu như khắp cùng trời cuối đất mà nay mới may mắn gặp được cha, xin cha cầu nguyện cho con theo ý này... (người đó có người nhà bị bệnh nặng, xin cha Tardif cầu nguyện chữa lành cho).

 

Sau đó ít lâu, người đó viết thư cám ơn cha vì đã được như ý. Cha Tardif mới nhủ thầm :

 

-    Thật là kỳ lạ, Chúa ngự ngay trong lòng họ, họ lại không chạy đến xin Ngài, mà phải tốn không biết bao nhiêu tiền gọi điện thoại liên lục địa để xin mình cầu nguyện với Ngài cho họ !

 

Hôm nay, trong bài Lời Chúa, ta đã nghe mấy tích truyện rồi, vậy ta có thể chấm dứt bài suy niệm ở đây. Nhưng trước hết, xin anh chị em hãy ghi nhớ một câu của bài Kinh Thánh hôm nay : Chúa Thánh Thần đang ngự trong lòng anh chị em, Ngài là Thiên Chúa toàn năng cũng như Chúa Cha và Chúa Con là Đức Giêsu Kitô. Ngài là nguồn sức mạnh, là Đấng hướng dẫn đời ta, là Đấng soi sáng, dạy dỗ ta và ban muôn ơn tứ cho ta. Hãy nhớ đến Ngài, siêng năng chạy đến với Ngài. Chắc chắn chúng ta sẽ sống một đời hạnh phúc và bình an, ngay từ trần gian này.

 

Xin hát một bài cầu nguyện với Chúa Thánh Thần.

 

 

********************************************************

 

 

 BÀI LỜI CHÚA  96BIS

 

Thần Khí là tiền ứng trước

 

Trích thư 2 Corintô 5.1-10

 

Quả chúng ta biết rằng : cái lều - (tức thân xác ta) - ở dưới đất này có bị điêu tàn đi, thì ta sẽ được ngôi nhà do Thiên Chúa dựng, ngôi nhà vĩnh cửu trên trời không do tay người đời xây cất (tức thân xác sống lại trường sinh). Hiện nay, ta rên siết trong thân phận này, vì ta nong nả ước ao mặc trùm ngay tức khắc ngôi nhà trên trời đó.

 

...Bao lâu còn ở lại trong lều tạm này, ta những ray rứt vì ta không muốn bị lột áo ra - (tức chết đi và phải bỏ thân xác này) - nhưng chỉ muốn khoác trùm thêm áo, ngõ hầu cái xác hay mục nát này được biến vào trong sự sống. Và Đấng đã dựng nên ta cho tương lai huy hoàng ấy, chính là Thiên Chúa. Và để làm bảo chứng cho ta về sự ấy, thì Người đã ban cho ta Chúa Thánh Thần.

 

Được chắc chắn như vậy, nên chúng ta không hề nao núng trước những khốn quẫn và sự chết, cho dù biết rằng bao lâu còn sống trong thân xác tạm gửi này, là bấy lâu còn sống lưu đầy xa Chúa, xa quê nhà... Chúng ta mong bỏ xác này để được đến trú ngụ bên Chúa. Nhưng dầu thế nào, ở lại trong thân xác này hay bỏ thân xác này, chúng ta chỉ có một niềm mong ước là lúc nào cũng làm đẹp lòng Chúa.

-    Đó là Lời Chúa ! - Tạ ơn Chúa !

 

 

Suy niệm Lời Chúa

 

1)  Cả đoạn Thánh Kinh hôm nay nói đến niềm ao ước của các tín hữu, hằng mong được sống lại vinh hiển, mặc lấy thân xác phục sinh như Đức Giêsu sống lại ra khỏi mồ, mà chúng ta thường được nghe đọc trong mùa phục sinh. Thánh Phaolô cũng có cái mong ước ấy, song ông còn tham lam, muốn mặc lấy thân xác phục sinh ngay, nhưng không phải bỏ cái thân xác hư hèn này, mà ông gọi cách bóng bẩy là “cái lều”, còn thân xác phục sinh bất tử, thì ông gọi là “ngôi nhà”, hay đúng hơn “lâu đài do Thiên Chúa xây cất cho ta trên trời”. Chúng ta chẳng ai muốn phải chết, chẳng ai muốn phải rũ bỏ cái áo thân xác đầy tội lỗi, đam mê, nết xấu này đâu, nên cũng như chúng ta, Thánh Phaolô cảm thấy buồn khổ, rên siết, ray rứt. Ông và chúng ta đều muốn mặc trùm lên trên cái thân xác này một cái áo khác, tức cái thân xác phục sinh, cách thế nào thì không biết, để rồi cái xác phải chết và mục nát này biến vào trong sự sống, vùi vào sự sống.

 

-    Hiện nay, điều mong ước đó, chỉ mình Đức Giêsu là có được, và sau Ngài, thì có Đức Mẹ Maria. Phần ta, nếu không được ngay, nhưng rồi cũng sẽ được, thế là đủ. Cho Phaolô, cũng như cho chúng ta, những kẻ tin vào Đức Giêsu, được nhập vào thân mình Ngài, được tái sinh làm con cái Chúa, thì thế nào Thiên Chúa cũng sẽ làm thân xác ta sống lại, tức là Ngài sẽ lấy một áo khác mặc vào cho ta, Ngài sẽ xây cho ta một ngôi nhà vĩnh cửu trên chốn thiên đài. Lúc đó, hồn ta sẽ được mặc lấy xác vinh hiển, và ta sẽ được cư trú bên Chúa mãi mãi đời đời.

 

-    Đó là một tương lai đầy hi vọng, vui sướng, hạnh phúc. Đó là niềm tin chắc chắn của chúng ta. Và Thánh Phaolô nói : Đấng sắm dọn sẵn cho ta cái tương lai huy hoàng đó, chính là Thiên Chúa. Cũng vậy, Đức Giêsu nói về này phán xét : Đức Vua phán với kẻ Ngài đặt sang bên hữu : “Hãy đến ! hỡi những kẻ Cha Ta chúc phúc, hãy lĩnh lấy làm cơ nghiệp Nước (Trời) đã dọn cho các ngươi từ tạo thiên lập địa” (Mt 25.34).

 

2)  Nhưng nếu người ta hỏi : bạn lấy gì làm bằng là sẽ được hưởng tương lai hạnh phúc ấy ? Chúng ta đáp : Chúng tôi tin vậy ! Người ta vặn lại : Tin suông vậy thôi ư ? tin mà có gì làm bằng ? Thì chúng ta đờ mặt ra, không biết đáp lại làm sao, vì chúng ta chẳng có gì làm bằng.

 

Thế đó, chúng ta không học Kinh Thánh, nên không biết đó thôi. Thiên Chúa có cho ta của làm bằng. Xin anh chị em đoán thử coi là cái gì ?

 

Quả thực, Thiên Chúa khôn ngoan vô cùng, Người không muốn để ta tin suông mà không có bằng cứ, rồi ta sẽ bị lạt lòng, buông theo cám dỗ thế gian. Thiên Chúa thực tế hơn ta tưởng !

 

Vậy, nếu các anh chị em chưa đoán ra, thì hãy đọc lại ở bài lời Chúa trên đầu. “Để làm bảo chứng cho ta về sự ấy, thì Người đã ban cho ta Thánh Thần”. Bằng chứng là Thánh Thần đó !

 

-    Nhưng có người vừa nghe vậy, mặt lại tiu nghỉu, vì nghĩ rằng : Thánh Thần cũng là chuyện thiêng liêng nốt, có ai thấy Ngài đâu, thì sao làm bằng được ? Ôi ! Tội nghiệp cho chúng ta ! Chúng ta bị dồn vào ngõ bí mất rồi !

 

Nhưng, đối với các tín hữu tiên khởi, thì không bí như thế đâu ! Và có thể nói ngay, cả đối với một số lớn những tín hữu đời nay, được kinh nghiệm về Chúa Thánh Thần trong phong trào Canh tân đặc sủng, hiện nay đang lan tràn trong 163 quốc gia trên thế gian, và con số đã lên đến 80 triệu Kitô hữu tham gia phong trào (xin xem các Bản tin Thánh Linh, do phong trào Canh tân Ân sủng của Công giáo Việt Nam tại Hoa kỳ ấn hành), đối với những người ấy, họ sẽ giơ ra bằng chứng cho ta thấy được.

 

  •      Ủa, thế thì ta sẽ thấy Đức Chúa Thánh Thần ư ?

 

Thưa : Không ! Chính Chúa Thánh Thần, Ngôi Ba Thiên Chúa, chúng ta là loài người không thể thấy, nhưng các hậu quả của hoạt động Ngài thì thấy được.

 

Cái đáng buồn của chúng ta từ lâu nay là nhiều người đã quên mất hoạt động của Chúa Thánh Thần, thậm chí quên luôn cả Chúa Thánh Thần. Hoặc nếu có nhớ, thì cũng coi như một ơn huệ thiêng liêng, khi chịu Phép Thêm sức thì lĩnh được vào trong linh hồn một cách thiêng liêng, rồi từ đấy cứ đọc kinh, xem lễ, lần hạt... như thể chừng đó là đủ bổn phận giữ đạo, mong đến giờ lâm chung chịu các phép sau hết là được rỗi linh hồn, lên thiên đàng... Đức Chúa Thánh Thần chẳng có một vai trò hay hoạt động gì nổi bật trong đời sống giữ đạo theo luật buộc ấy... Những người có tiếng đạo đức, và nhiều khi cả hàng tu sĩ, linh mục, cũng chỉ coi Chúa Thánh Thần như ơn huệ thiêng, Đấng ban bảy ơn thiêng.

 

Nói tóm, chẳng thấy gì trong đời sống tỏ ra Chúa Thánh Thần hoạt động mạnh mẽ, kỳ diệu... Không thấy các dấu lạ, điềm thiêng, các ơn đặc sủng do Chúa Thánh Thần biểu thị ra để ta nắm lấy như bảo chứng cho cuộc sống đời sau.

 

3)  Thế mà chính Đức Giêsu cũng như các Thánh Tông đồ và tín hữu tiên khởi, cả những anh chị em trong phong trào Canh tân ân sủng đều quả quyết : Hoạt động của Chúa Thánh Thần là điều thấy được, nghe được. Đây, chúng ta hãy nghe :

 

  •      Trước hết, chính Đức Giêsu nói : “Chớ ngạc nhiên vì tôi nói : các ngươi phải sinh lại bởi trên, bởi Thần Khí. Khí muốn đâu thì thổi đến, ông nghe được tiếng, nhưng không biết được từ đâu nó đến hay nó đi đến đâu. Cũng vậy về mọi kẻ sinh bởi Thần Khí” (Ga 3.7-8).

 

Ý ĐY nói thế này : nơi các kẻ được tái sinh thật sự, thì tuy không ai thấy Chúa Thánh Thần, cũng như khí hay gió là điều mắt ta không thấy, nhưng có thể nghe được, cảm nhận được tiếng của gió. Giác quan có thể nhận thấy hậu quả của gió, của khí gây ra. Khi gió thổi, ta nghe tiếng nó khua lao xao trong lùm cây, thấy ngọn cây lung lay, lá cây rung lất phất. Lúc gió mạnh như bão, còn làm tốc mái, đổ cây cổ thụ... Thì cũng giống vậy, người ta có thể nhận thấy những dấu bề ngoài về hoạt động của Thánh Thần nơi những kẻ đã được tái sinh.

 

  •      Rồi, đây là lời giảng của Thánh Phêrô ngày lễ Chúa Thánh Thần hiện xuống. Lúc ấy, các môn đồ đang họp nhau cầu nguyện, có cả Đức Mẹ Maria nữa, thì Thánh Thần ngự xuống cách mạnh mẽ, các hình lưỡi lửa chia ra hiện xuống trên mỗi người. Thế là người ta thấy gì ? Thấy các ông được ơn nói tiếng lạ, nói các ngôn ngữ những nước khác, khiến cho mọi người trẩy lễ về Yêrusalem đều nghe thấy nói tiếng mẹ đẻ của mình mà hiểu được. Họ bỡ ngỡ quá chừng, không biết do đâu. Có người nghĩ thế này, có kẻ khác nghĩ thế kia, nào là bảo các ông giống đồng cốt, hoặc lảm nhảm như người say rượu...

 

Lúc ấy, Thánh Phêrô đứng ra giải nghĩa : Không phải vậy đâu ! Đây là Đức Giêsu Kitô phục sinh, đã lên trời và lãnh từ Cha ơn Thánh Thần mà đổ xuống. Đó là điều các ông thấy được và nghe được. (Cv 2.32-33).

 

Không chỉ chừng đó, sách Công vụ Tông đồ sau đó còn kể cho ta nghe biết bao điềm thiêng dấu lạ, phép lạ chữa bệnh, nói tiên tri, trừ tà vô vàn vô số, không phải do tay các Tông đồ cả, mà còn do các phó tế, trợ tế, giáo dân... Không kể các nhân đức bên trong như thương yêu, đùm bọc, người có của thì trích ra, người có nhà, có ruộng dư thì bán đi rồi đem đặt vào quĩ chung để cung cấp cho người nào nghèo túng trong cộng đoàn... Tất cả các việc ấy đều do Thánh Thần tác động mà làm ra.

 

  •      Nhìn về Hội Thánh thời đầu tiên, (nhờ các thư Thánh Phaolô) ta thấy Hội Thánh sôi động, hào hứng, phấn khởi, năng nổ. Sôi động đến mức nhiều khi Thánh Phaolô phải kềm hãm bớt lại, đó là vì Hội Thánh thời ấy để Chúa Thánh Thần biểu thị quyền năng kỳ diệu của Ngài : ơn nói tiếng lạ, ơn nói tiên tri, nào chữa lành mọi bệnh tật, nào trừ tà, nào phép lạ, kể cả làm cho kẻ chết sống lại... Rồi các đoàn sủng của Thánh Thần còn thúc đẩy người thì làm tông đồ, người thì làm kẻ dạy dỗ, người lo việc bác ái, giúp đỡ cô nhi, quả phụ, phân phát của cải, thức ăn, tiền trợ cấp cho người nghèo, để không ai trong cộng đoàn bị túng thiếu...

 

Nói tóm lại, các tín hữu ấy cảm thấy, nghiệm thấy và biểu lộ tỏ tường mãnh lực của Thánh Thần. Có thể nói không ngoa là họ đang sờ đụng, đang cầm trong tay bảo chứng của sự sống trên trời. Ví được như họ đang cầm trong tay của đặt cọc, tiền ứng trước làm họ yên tâm và chắc bụng sẽ được sống lại bất diệt và được hưởng phúc đời đời. Họ nắm chắc Chúa sẽ tái lâm và đem họ về Vương quốc sáng láng mà sống với Chúa đời đời.

 

Thánh Phaolô đã nói đúng : “Đấng đã dựng nên cho ta tương lai huy hoàng ấy, chính là Thiên Chúa, và để làm bảo chứng cho ta về sự ấy, thì Người đã ban cho ta Chúa Thánh Thần”. Điều ta đọc ở bài Kinh Thánh trên đầu lại được nhấn mạnh : “Bởi anh em đã tin, thì trong Đức Giêsu, anh em được niêm ấn Thánh Thần, làm bảo đảm cho lời hứa và làm bảo chứng cho cơ nghiệp dành cho ta, để việc cứu chuộc được hoàn thành” (Ep 1.13-14; x. 2Cr 1.22).

 

Còn ngày nay, chung chung, chúng ta chẳng mấy người biết đến Chúa Thánh Thần, chẳng mấy ai được Thần Khí tác động và biểu thị ra bằng các việc quyền năng như đã tả ở trên, nên ta không nắm được bảo đảm gì chắc chắn cho lời hứa về sự sống phúc lạc đời sau, sự sống lại vinh hiển để làm bảo chứng cho cơ nghiệp vĩnh cửu Chúa dành sẵn cho ta... Ai hỏi ta về bằng chứng cuộc sống đời đời ấy, ta chỉ biết nói là ta tin suông như vậy thôi, hoặc đờ mặt ra, cứng lưỡi chẳng biết nói gì...

 

4)  Thế phải làm sao để được như các tín hữu tiên khởi ?

 

Dễ thôi : Hãy cầu xin Thánh Thần đến trên đời sống ta. Hãy ước ao, hãy khao khát Ngài, thì lời cầu xin mới có hiệu quả ! Càng khao khát, Chúa mới thấy ta cần Thánh Thần thực sự, rồi mới sẵn lòng ban Thánh Thần cho ta : Đức Giêsu đã làm chứng điều đó : “Nếu các ngươi, vốn là ác, còn biết lấy của lành làm quà cho con, thì huống hồ là Cha các ngươi, tự trời, Người sẽ ban Thánh Thần cho những ai xin Người” (Lc 11.13). Kỳ sau, chúng ta sẽ học xem Chúa Thánh Thần thân gần chúng ta đến thế nào, đáng mến biết bao, để chúng ta cầu xin Ngài đến ngự và hoạt động trong chúng ta.

 

 

Tích truyện

 

Có một vị thánh kia rất khiêm nhường. Một ngày nọ, có thiên thần đến nói với ông :

 

-     Chúa sai tôi đến gặp Ngài, vậy Ngài có muốn được ơn chữa bệnh không ?

 

Vị thánh trả lời :

 

-     Không !

 

Sứ thần đề nghị điều khác :

 

-     Ngài có muốn được đặc sủng cải hóa kẻ tội lỗi không ?

 

Vị thánh lắc đầu :

 

-     Không, đó là việc Chúa làm được thôi !

 

Sứ giả Chúa gợi ý nữa :

 

-     Ngài có muốn trở thành mẫu gương để thiên hạ bắt chước không ?

 

Vị thánh càng khiêm tốn từ chối :

 

-     Không ! Bởi làm như thế, tôi sẽ trở thành trung tâm thu hút chú ý.

 

Thiên thần mới hỏi :

 

-     Vậy Ngài muốn điều gì ?

 

-     Ơn Chúa : đó là điều tôi khao khát !

 

Vị thiên thần chưa chịu bỏ cuộc :

 

-     Ngài phải xin ơn làm phép lạ, nếu không, tôi đành phải cho phép lạ xảy ra.

 

Vị thánh đành ưng thuận. Ông ra một điều kiện :

 

-     Ước gì phép lạ xảy ra qua tôi mà tôi không hề hay biết.

 

Thế là để cho điều ước của vị thánh được thành sự, Thiên Chúa ban cho cái bóng phía sau của Ngài được mọi thứ quyền năng (x. Cv 5.15). Nơi nào ông thánh đi qua, thì cái bóng phía sau lưng Ngài làm đủ thứ ơn lạ : người bệnh được lành, đất đai thành phì nhiêu, nguồn nước trào ra phát sinh sự sống, những người sầu khổ được tìm lại niềm an ủi.

 

Nhưng, vị thánh không hề hay biết gì cả. Còn dân chúng, nhìn nhận ra Thiên Chúa là Đấng tốt lành, đã dùng sự khiêm nhường của vị thánh mà thi ơn giáng phúc, nên họ tôn vinh ngợi khen Chúa, và càng thêm tin tưởng vào Chúa hơn.

 

Ta hãy cùng nhau xin Thánh Thần biểu lộ quyền năng qua mỗi người chúng ta. Xin mời hát bài “Thánh Thần khấng xin ngự đến ! Hồn con đang mong chờ Ngài...” của Thành Tâm.