Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

Bài Lời Chúa 089

Tác giả: 
Lm Hoàng Minh Tuấn

 

 

BÀI LỜI CHÚA  89

 

Được cứu là cốt để thờ phượng

 

Trích sách Xuất hành 3.7-5.1tt

 

Khi ấy, Yavê hiện ra cho Môsê trong bụi gai cháy rực và phán :

 

-     Ta thấy rõ nỗi khổ của dân Ta bên Ai cập, Ta đã nghe tiếng kêu than của chúng khi bị các đốc công hành hạ, đánh đập. Quả Ta đã biết các nỗi khổ đau của chúng, nên Ta xuống giựt chúng thoát tay Ai cập và dẫn chúng ra khỏi xứ ấy, lên xứ vừa đẹp, vừa rộng, xứ chan hòa sữa mật...

 

Vậy bây giờ, ngươi hãy đi ! Ta sai ngươi đến với Vua Pharaô của Ai cập và ngươi hãy đem dân Ta, con cái Israen ra khỏi Ai cập.

 

Môsê mới thưa với Thiên Chúa :

 

-     Tôi là ai mà dám đi gặp vua Pharaô và đem con cái Israen ra khỏi Ai cập ?

 

Chúa phán :

 

-     Đừng sợ ! Ta sẽ ở với ngươi, (phù trợ ngươi). Và này là dấu chứng thực Ta đã sai ngươi : ngươi hãy vất cây gậy cầm nơi tay xuống đất đi !

 

Môsê vất cây gậy cầm tay xuống đất và nó đã thành ra con rắn. Và Môsê sợ quá chạy trốn. Nhưng Yavê phán :

 

-     Hãy giơ tay nắm lấy đuôi nó !

 

Ông giơ tay chụp lấy nó và nó lại thành cây gậy trong tay ông.

 

-     Ấy là dấu cho người ta tin là Yavê đã hiện ra cho ngươi. Khi ngươi đã dẫn dân ra khỏi Ai cập, các ngươi sẽ thờ Thiên Chúa trên núi Sinai.

 

Sau đó, Môsê cùng ông A-ha-rôn đến nói với vua Pharaô :

 

-     Yavê Thiên Chúa phán thế này : “Hãy thả cho dân Ta đi, để chúng trẩy lễ mừng Ta trong sa mạc !”.

 

Pharaô đáp :

 

-     Yavê là ai mà ta phải vâng theo mà thả cho Israen đi ? Ta không biết thần ấy, nên ta không thả cho dân đi.

 

Họ nói :

 

-     Thiên Chúa của dân Hip-ri đã cho chúng tôi gặp Người. Vậy xin cho chúng tôi ba ngày đi đàng vào sa mạc tế lễ cho Yavê Thiên Chúa chúng tôi. Chẳng vậy, thì sợ rằng Chúa sẽ dùng dịch hạch hay chiến tranh mà sát hại.

 

*   Đó là Lời Chúa ! - Tạ ơn Chúa !

 

 

Suy niệm Lời Chúa

 

Hậu quả sự từ chối của vua Ai cập thế nào, chúng ta đã nghe biết rồi. Chúa sai Môsê giơ tay đánh phạt đất Ai cập bằng 10 tai ương : nào nước trở thành máu, dịch muỗi, ếch nhái, mưa đá, tối tăm ba ngày đêm, và rốt cùng, Chúa cho phép Thần tru diệt giết hết các con đầu lòng của người Ai cập, từ hoàng tử nối ngôi vua, cho chí con đầu lòng của súc vật. Sợ quá, Vua phải thả cho dân đi. Nhưng điều chúng ta lưu ý hôm nay là Chúa ra tay cứu dân thoát khỏi cảnh nô lệ Ai cập, cốt để họ được tự do mà đến núi Sinai thờ phượng Chúa, như nói trên kia, rồi đến đất Hứa, ở đó, họ xây Đền Thờ để thờ phượng Chúa cách xứng đáng, uy nghi hơn.

 

Đó là hình bóng dạy cho ta : chúng ta cũng vậy, Chúa cứu chúng ta khỏi nô lệ ma quỉ và tội lỗi, cốt để ta làm tôi phụng sự Chúa. Như Israen xưa được Chúa đưa băng qua biển đỏ, đến đất Hứa, để tự do thờ phượng ; thì nay, Chúa cũng đưa ta băng qua giếng nước Rửa tội, cứu ta thoát tội lỗi, để vào nước Thiên Chúa, ở đấy ta thờ phượng Chúa, kính mến Chúa, và sống cùng anh chị em cũng là con cái Chúa như ta. Thánh Phaolô cũng nói : “Anh em đã bỏ tối tăm mà quay về sự sáng, bỏ quyền lực Satan mà về cùng Thiên Chúa..., bỏ tà thần trở lại với Thiên Chúa, để làm tôi phụng sự Thiên Chúa hằng sống và chân thật...” (Cv 26.18 và 1Tx 1.9).

 

+   Có người sẽ nghĩ bụng : tưởng Chúa cứu mình để rồi ban cái nọ, cái kia, ơn này, ơn nọ, của cải, giàu sang mới thích, chứ cứu mình rồi bắt mình phụng thờ, thì có lợi lộc gì cho mình ?

 

Đáp : Nghĩ như vậy là vì chưa hiểu Kinh Thánh nói về thờ phượng. Trước tiên, ta lầm thờ phượng với lễ bái, với nghi lễ, đèn nến, hương khói, trống chiêng... Chúng ta nghĩ đến ngày chúa nhật bị bó buộc phải đi dự lễ, trong đó, ta chẳng thấy có gì hấp dẫn, nhất là tại nhiều họ đạo cổ, với những lễ nghi nhàm chán, quay ra, quay vô, quì lên, ngồi xuống..., với những bài giảng nhạt nhẽo, vô vị hay không có chất lượng, quanh đi quẩn lại cũng chỉ vài câu khuyên tránh tội, lập công, ăn năn đền tội, đe sa hỏa ngục. Các bài hát trong lễ thì rền rĩ, bi ai, đầy những câu buồn bã, sợ hãi, khóc lóc, than van tội lỗi...

 

Một hình ảnh lễ lạy như thế, thảo nào vừa nghe thờ phượng là chúng ta “dội” lại liền...

 

Nhưng Kinh Thánh có nói thờ phượng như thế đâu ! Đành rằng cũng có răn đe, ngăm phạt tội lỗi, cũng có những lễ sám hối, đền tội, ăn năn, khóc lóc, chay kiêng, mặc áo bao bị, rắc tro lên đầu..., nhưng đó chỉ là một phần nhỏ..., còn những nét chính vẫn là vui mừng, hân hoan : nào là họ tế lễ Chúa Yavê, xong rồi đem phần của lễ còn lại xuống ăn uống vui vẻ trước Nhan Yavê..., nào là nhảy múa, ca hát, vỗ tay, gảy đờn..., giơ tay, nhảy mừng, hoan hô... Tại sao vậy ?

 

Ấy là vì từ ngày thoát khỏi ách nô lệ Ai cập, họ được Yavê nhận làm THẦN của họ.

Theo quan niệm người xưa, dân nào cũng có Thần của mình. Ngài là Chúa, là Vua, là Đấng bảo vệ họ, ban cho họ mưa nắng thuận hòa, cho mùa màng bội thu, cho đàn bà sinh con đẻ cái đông cửa đông nhà ; lúc chinh chiến, bị giặc cướp xâm lăng, phá hoại, đàn áp, chính vị Thần sẽ đích thân chinh chiến thay họ, hay cầm đầu họ đi đánh giặc (Xh 14.14; 2Ks 20.13-17). Thần bên nào mạnh, bên ấy sẽ thắng. Thắng trận là vì Thần bên ấy mạnh, thua trận là Thần bên ấy yếu. Cho nên, chúng ta thấy nhiều lần, người Israen rước Hòm bia thánh ra trận thì quân địch sợ hãi, thất kinh hồn vía, chẳng cần đánh cũng thua chạy, dẫm lên nhau mà chết, có khi còn hốt hoảng đến nỗi quay mũi giáo giết nhau (2Ks 20.20-24...).

 

Sống nô lệ cực khổ bên Ai cập, dân Do thái chỉ thấy các thần của Ai cập, với những đền thờ lớn lao, lễ nghi cực kỳ long trọng ; còn họ thì chẳng có thần nào bênh vực cả. Các thần Ai cập chắc là hùng mạnh lắm, nên dân tộc họ giàu có, cao sang, bách chiến bách thắng... Sau này vào đất Hứa, quay nhìn các dân tộc chung quanh, nào Phi-li-tinh có thần Đa-gôn, nên chúng đánh đâu thắng đó, mạnh mẽ, hùng cường ; nào dân Ca-na-an có thần Ba-an, ban mưa nắng được mùa, lúa gạo đầy dư, có nữ thần As-ta-tê phù hộ các bà sinh đẻ, mẹ tròn con vuông, sinh sôi nảy nở, chẳng có đàn bà nào bị son sẻ, héo hắt...

 

Trong tất cả các nỗi khổ nhục, áp chế, trước những sức mạnh tàn bạo, nghiệt ngã của thiên nhiên..., dân Israen cảm thấy cô đơn, không ai bao bọc, chở che, bàu chủ... Đã hẳn, Yavê từ xưa vẫn là Thiên Chúa của cha ông họ : Thiên Chúa của Abraham, của Isaác, Yacóp..., song họ vẫn có cảm tưởng Ngài chỉ là một thứ thần gia đình, riêng tư... (x. Xh 6.2-3). Nay, qua đoạn Kinh Thánh ta vừa đọc, Ngài sẽ tỏ quyền phép của Ngài ra mạnh hơn các thần Ai cập, mạnh hơn Vua Pha-ra-ô, mạnh hơn các thày phù thủy Ai cập, mạnh hơn tất cả các thần của các dân tộc khác hết thảy, thì dân Israen vui sướng quá sức.

 

Vậy khi Yavê bảo : “Ta sẽ giải thoát các ngươi khỏi tay Ai cập, dẫn ra khỏi xứ ấy, dẫn vào xứ vừa đẹp, vừa rộng, xứ chan hòa sữa mật..., thì đó là Yavê có ý nói Ngài tự nhận làm THẦN của dân Israen. Và một bằng chứng về việc nhận ấy là các ngươi sẽ đến núi Sinai, ở đấy, Ta sẽ cho các ngươi thờ phượng Ta, nghĩa là Ta sẽ là nhận làm THẦN của các ngươi, các ngươi sẽ được coi là DÂN riêng của Ta (Xh 6.6-8).

 

Đấy là một kết ước, hai bên giao kèo với nhau, Chúa nhận làm THẦN của họ, làm Vua, làm Chúa, làm chủ, với bổn phận thương yêu, bảo vệ, săn sóc, đem đến cơm no, áo ấm, hạnh phúc cho họ... Còn bên họ thì THỜ PHƯỢNG, nghĩa là có bổn phận yêu mến, tôn thờ Ngài như là THẦN ĐỘC NHẤT của mình, sống sao cho phải đạo hiếu trung với Ngài (nói tóm giữ các khoản Giao Ước).

 

Cho nên, dân Israen sung sướng đi đến núi Sinai như là trẩy lễ hội mừng Yavê. Đó là lễ hội, đó là tiệc tùng, đó là nhảy múa, ca hát tưng bừng, vì từ nay, họ đã có một vị THẦN, là Yavê, Chúa họ. Mà như thế là từ nay, họ có tương lai hứa hẹn, có tương lai bảo đảm, hạnh phúc chắc chắn. Sau này, Yavê còn cho họ biết : các thần mà dân ngoại thờ phượng chỉ là giả trá, là tưởng tượng, bày đặt ra, là tượng gỗ đá, chúng đúc nên, tạc ra mà quì xuống xì xụp thờ lạy... Chỉ có mình Yavê mới là Thiên Chúa tự hữu, sống động, mới là Đấng Hằng Sống. Tóm, Ngài là THẦN thật ! và Duy nhất chỉ có một mình Ngài thôi. Rồi từ từ, Ngài sẽ mặc khải cho họ biết, Ngài cho họ được sống và hạnh phúc không chỉ ở đời tạm gửi này, mà còn ban cho họ sống mãi hạnh phúc đời sau và muôn kiếp không bao giờ hết.

 

Thử hỏi : như thế, dân Israen không mừng sao được ? Đó là tất cả ý nghĩa gói ghém trong chữ “Thờ phượng Chúa”.

 

Nay, chúng ta là Kitô hữu, dân mới của Chúa, nhờ Đức Giêsu Kitô, ta được thừa kế cái hạnh phúc có Yavê là THẦN ấy của dân Israen xưa.

Đức Giêsu đến, Ngài còn đẩy xa hơn nữa, khi bày tỏ cho ta biết : Yavê là Thần của ta, và lại cũng là Cha của ta nữa, người cha vô cùng quyền phép, hằng sống, vô cùng thương yêu ta. Đó là câu Đức Giêsu nói sau khi sống lại với bà Maria Mađalêna : “Con hãy đi báo cho các môn đệ Thày biết là Thày lên cùng Cha Thày và cũng là Cha chúng con, là Thần của Thày và cũng là Thần của chúng con” (Ga 20.17).

 

Đáng tiếc là ngày nay trong đạo ta, nhiều nơi đã đánh mất cái niềm hân hoan, vinh dự và hãnh diện ngày xưa, mà biến thành một thứ tôn giáo nặng nề lễ nghi, buồn chán, lại còn u buồn, rền rĩ, than van (như trên đầu đã tả). Người ta đã đánh mất cái hân hoan, cái nét đặc sắc của niềm vui, lộ ngay ra ngoài bằng nhảy, múa, ca hát, lễ hội tưng bừng..., đã thu hẹp vào một thứ đạo duy trí, khô cằn, buồn tẻ, mất sức sống, mất niềm vui phấn khởi.

 

May thay, ngày nay, trong lòng Giáo Hội, thấy xuất hiện những phong trào, nhờ học hiểu sự thờ phượng như thế trong Kinh Thánh, đã và đang lấy lại những nét linh động của một sự thờ phượng hân hoan, sinh động, để cả hồn xác : từ ý chí, tinh thần, đến cả thể xác, đều dự phần vào việc thờ phượng hân hoan, vui tươi, sống động ấy... Như thế mới là thờ phượng làm vinh danh Thiên Chúa (xin mời xem các Bản tin “Thánh Linh” của Phong trào Canh tân ân sủng công giáo Việt Nam tại Hoa Kỳ).

 

 

Tích truyện

 

Có hai thiên thần được sai xuống trần gian, mỗi vị mang theo một chiếc giỏ lớn. Họ chia tay nhau đi khắp các hang cùng ngõ hẻm, tìm đến nhà những người có đạo, người đi nhà thờ, cũng như kẻ thờ ơ hay bỏ đạo. Sau một thời gian, họ hẹn gặp nhau tại một địa điểm, rồi cùng mang về thiên đàng dâng lên Thiên Chúa. Chiếc giỏ của một thiên thần thì nặng hầu như mang không nổi, còn giỏ của thiên thần kia có vẻ trống không, hay nhẹ như đựng lơ thơ mấy dúm bông gòn. Một thiên thần hỏi :

 

-     Anh mang gì mà nặng thế ?

 

Thiên thần mang giỏ nặng hổn hển vừa thở, vừa trả lời :

 

-     Tôi được sai đi thu nhặt các lời cầu xin, than van, khóc lóc của người có đạo. Trời ơi ! Thôi thì đủ thứ, toàn xin ơn là xin, rồi càng xin ơn vật chất, giỏ tôi càng nặng. Lại còn thêm vào đó bao lời than van, khóc lóc nữa chứ mới càng nặng. Thế còn anh, tại sao cái giỏ của anh xem ra nhẹ nhàng thế ?

 

-     À, tôi được Chúa sai xuống góp nhặt những lời tạ ơn Chúa, vì những ơn lành Người ban cho họ, góp nhặt những lời hoan ca, chúc tụng, những tâm tình vui sướng, hoan lạc... Nhưng anh bạn ơi ! Sao mà dân có đạo hình như họ bủn xỉn lắm thì phải... Hình như không mấy người biết tạ ơn, chúc tụng, ngợi khen. Chính vì thế mà bạn thấy giỏ tôi nhẹ hẫng hà.

 

*

[Ta hãy hát ca, ngợi khen, mừng vui, chúc tụng Chúa bằng một bài ca tạ ơn vui tươi. Xin mời...]