Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

Bài Lời Chúa 080

Tác giả: 
Lm Hoàng Minh Tuấn

 

 

BÀI LỜI CHÚA  80

 

Hãy tin vào chúa giêsu

 

Kỳ trước, chúng ta đã được Bác sĩ Phêrô kê toa cho biết phải làm gì để được tái sinh. Kỳ này, ta đi vào chi tiết cụ thể.

 

Trích sách Công Vụ Tông Đồ 16.16-34

 

Lần kia, nhóm Phaolô gặp một người nữ tì có bóng ốp, cứ lẽo đẽo theo sau nhóm ông mà kêu la rằng :

 

-     Các ông này là tôi tớ của Thiên Chúa, đến rao giảng con đường cứu độ.

 

Nữ tì đó cứ lải nhải nói hoài, Phaolô bực mình quay lại truyền cho quỉ xuất ra mà rằng :

 

-     Nhân danh Đức Giêsu Kitô, ta truyền cho mi phải xuất ra khỏi người này.

 

Ngay giờ ấy, quỉ đã xuất. Nhưng khổ một nỗi, nữ tì đồng bóng này lại là mối lợi kiếm nhiều tiền cho chủ do xem bói, lên đồng. Thấy mối lợi tiêu tan, các chủ nó liền túm lấy Phaolô và Sila, lôi đến nhà cầm quyền Rôma mà vu cáo... Thế là hai ông bị bắt đánh đòn nhừ tử và giam vào xà lim, cùm chân lại kỹ lưỡng.

 

Lối nửa đêm, Phaolô và Sila đang cầu nguyện và ca ngợi Thiên Chúa, thình lình có động đất lớn, rung chuyển ngục thất, làm các cửa mở toang và xiềng xích mọi người bật tung ra. Viên cai ngục giật mình thức giấc, thấy các cửa mở toang, thì tuốt gươm toan tự vẫn, nghĩ là các tù nhân đã trốn mất, ông sẽ bị tử hình. Nhưng Phaolô lớn tiếng bảo :

 

-     Ông chớ hại mình làm gì, vì chúng tôi hết thảy còn đây cả !

 

Viên cai ngục tìm cái đèn, rồi nhảy vô khám, mình run lẩy bẩy, sấp mình xuống trước mặt Phaolô :

 

-     Thưa các ngài, tôi phải làm gì để được cứu như các ngài rao giảng ?

 

Các ông bảo :

 

-     Hãy tin vào Chúa Giêsu, và ông cùng cả gia đình sẽ được cứu.

 

Và họ đã giảng lời Thiên Chúa cho ông cùng cả nhà. Ngay giờ ấy, giữa ban đêm, ông cai ngục đem Phaolô và Sila đi rửa các vết thương, rồi ông chịu thanh tẩy, ông cùng cả gia đình. Đoạn ông đưa các ngài lên nhà ông, cho dọn bàn ăn và cả nhà đều hân hoan vì đã được tin vào Thiên Chúa.

 

Ngày hôm sau, các lãnh binh cùng nhau họp lại và nhớ cơn động đất đã xảy ra, họ khiếp sợ, nên họ đã thả các ngài ra.

 

*   Đó là Lời Chúa ! - Tạ ơn Chúa !

 

 

Suy niệm Lời Chúa

 

Cũng như chuyện ông Cót-nê-liô, hôm nay là chuyện viên cai ngục được ơn tái sinh mà sách Kinh Thánh kể lại cho ta. Chỉ khác một điều là hoàn cảnh xảy ra sau cơn động đất ở một nhà tù xà lim. Viên cai ngục hỏi làm sao được cứu rỗi, được tái sinh làm con Thiên Chúa? Ta nghe Phaolô dạy ông ấy : “Hãy tin vào Chúa Giêsu !”. Nhưng ông cai ngục có biết Chúa Giêsu là ai đâu. Thế là Phaolô ngay giờ đó, đã giảng lời Chúa cho họ. Và sau khi tin cùng chịu Thanh tẩy, họ hân hoan ăn mừng.

 

Vậy là để được tái sinh, phải nghe giảng về Chúa Giêsu, rồi mở lòng ra tin sứ điệp ấy, và khi đã quyết tâm ăn năn trở lại, thì chịu Thanh tẩy. Ta hãy xét từng điểm :

 

1/  Việc trước hết là nghe giảng về Chúa Giêsu :

 

Giảng đây phải là những bài đặc biệt nói về Chúa Giêsu : cứ xem bài giảng của Phêrô ở nhà ông Cót-nê-liô thì rõ. Chứ không phải những bài học về luân thường, đạo đức, cách ăn nết ở..., cũng không phải bài học về chính trị, xã hội, tâm lý... Đành rằng Thiên Chúa có thể chỉ dùng một lời nói nào đó trong các bài giảng hoặc trong sách thiêng liêng, thì cũng đủ làm ta thống hối tội lỗi và tin vào Chúa Giêsu. Song bình thường thì bởi lòng chúng ta lo âu nhiều chuyện đời, nên muốn tỉnh trí để đón nhận lời Chúa, cần có một thời gian đặc biệt như một cuộc tĩnh tâm, cấm phòng, một khóa Thánh Linh, khóa học và chia sẻ lời Chúa...

 

2/  Mở lòng ra tin :

 

Đang khi nghe giảng hay tĩnh tâm như trên, Ơn Chúa Cha ban xuống lôi kéo, thúc giục lòng ta, làm ta xúc động nhận thấy rõ Đức Giêsu là Đấng thương yêu ta, muốn cứu rỗi ta. Và Ngài lại có đủ quyền phép để cứu ta, chứ ngoài ra chẳng có ai, không thần phật nào, đạo nào, phương pháp nào, chủ nghĩa nào cứu ta được, nhất là sức riêng và cố gắng của riêng ta lại càng không nữa...

 

Nhưng chính lúc ấy, xác thịt, ma quỉ và thế gian ra sức xúi bẩy ta rút lui, chúng đưa ra nhiều cám dỗ : nào là sợ phải hãm dẹp xác thịt, từ bỏ thói quen, từ bỏ các cuộc     vui chơi hay làm ăn béo bở..., mất tự do...

 

Lúc khác, chúng lại làm ta nghi ngờ lòng thương của Chúa mà nghĩ rằng : mình không đổi đời được đâu, quá trễ rồi, già rồi..., như ông Nicôđêmô nói : “Làm sao đã già như tôi còn chui vào bụng mẹ để sinh lại ư ?”. Đức Giêsu bảo : “Đây là việc Đức Chúa Thánh Thần làm, Ngài tái sinh ta”, chứ không do tự nhiên đâu ! Hãy cứ tin hết lòng là được. Hãy mở lòng ra tin, đừng để các cám dỗ, xúi giục đủ thứ làm nản chí mà khép lòng lại. Chúa làm được mọi sự, Ngài quyền phép vô cùng, có gì mà quá khó đối với Ngài. Chính Ngài nói : “Ta sẽ ban tặng cho các con một quả tim mới, sẽ ban Thần Khí mới vào lòng các con, sẽ cất khỏi lòng các con quả tim chai đá, mà thay thế vào bằng quả tim mềm mại”. Hãy tin đi là được. Chúa Giêsu đã từng nói nhiều lần trong Phúc Âm : “Con tin sao, là được như vậy !” đó ư ?

 

Để biểu lộ lòng ta nhất quyết quay về với Chúa, chọn Chúa làm Chúa của ta, ta hãy nói hết lòng thực tâm với Ngài rằng :

 

“Lạy Chúa, con nhìn nhận đã phạm tội mất lòng Chúa. Con thành tâm chê ghét tội lỗi xấu xa, con muốn từ bỏ lối sống ấy. Con tin Chúa là Đấng Cứu Độ, đến cứu kẻ tội lỗi đã hư đi. Con tín nhiệm vào Chúa là Chúa rất nhân từ, không hề xua đuổi kẻ có tội đến cùng Chúa. Con tiếp nhận Chúa, và tuyên xưng Chúa là Chúa, là Chủ đời con. Con trông cậy, nhờ Thần Khí Chúa hộ giúp, con sẽ sống cho Chúa ngay từ giờ phút này và phụng sự Chúa luôn mãi, nhân danh Chúa Giêsu, Chúa của con. Amen !”.

 

Nếu bạn thật lòng, thật tâm, tin tưởng và tiếp nhận Chúa Giêsu như vậy, từ giờ phút này, bạn đã được tha tội (bạn có thể đi đến tòa cáo giải cho thêm vững tâm), bạn đã được đầy Thánh Thần, được tái sinh. Bạn sẽ thấy hân hoan, vui mừng.

 

3/  ăn năn trở lại :

 

Chúa Thánh Thần sẽ soi đường chỉ lối cho bạn biết đổi đời sống thế nào, phải sống từ nay ra sao... Mọi sự sẽ rất ngọt ngào, êm thắm. Hiện thời, bạn còn nhận thấy mình vướng mắc tội này, tội kia, tính nết xấu này, tật hư nọ ư ? Không lo..., cứ từ từ, Chúa Thánh Thần, Thần Khí Chúa Kitô sẽ làm chúng biến tan dần dần, và có khi đột ngột biến đi lúc nào không biết... Bạn cứ để Ngài hướng dẫn, lạ lùng lắm. Cố gắng của ta lúc ấy sẽ nên nhẹ nhàng, “Ách Ta êm ái, gánh Ta nhẹ nhàng”. Cái lạ ở đây, điều này bạn phải ghi tâm khắc cốt, đó là chính Chúa làm, Chúa là chủ động, chứ không phải là bạn, không phải bạn gồng mình lên làm... Việc của bạn là chấp nhận sự trợ giúp của Chúa, vì tội lỗi là bệnh tật của linh hồn mà chỉ mình thầy thuốc là Chúa Kitô mới có thể chữa mà thôi. Chính Đức Giêsu nói : “Ta đến không để chữa người lành mạnh, mà là người có bệnh. Ta đến kêu gọi kẻ tội lỗi, chứ không phải người công chính”.

 

Anh chị em đang dự giờ Đền tạ ở gia đình này, mời anh chị em hãy dùng toa thuốc thần diệu này, và đó sẽ là việc đền tạ đẹp lòng Chúa hơn cả. Ích gì khi ta chỉ đọc kinh đền tạ mà đời sống ta chẳng thay đổi mới hơn, chẳng TÁI SINH ? Hãy dùng, hãy làm như bài học hôm nay và hôm trước đã dạy. Đời sống anh chị em sẽ đổi mới và sẽ sống vui mừng, hân hoan, bình an và hạnh phúc. Vì Chúa là Cha yêu thương, Chúa chỉ muốn một điều là ta được hạnh phúc và hạnh phúc ngay từ đời này, ngay từ bây giờ.

 

 

Tích truyện

 

Trong hoàng cung kia, có 7 cô công chúa xinh đẹp, song cô út thì được cha mẹ thương hơn cả. Khốn nỗi, khi cô vừa 15 tuổi, thì quân địch tàn phá giang sơn và triều đình, Vua Cha bị tù, Hoàng hậu và 7 chị em phải trốn vào rừng sống rách rưới, lầm than. Một hôm, có một bà lão đến nói nhỏ cho Hoàng hậu :

 

-     Cô Út là có “số phận độc ác”, đã gây ra tất cả tai họa, phải đuổi đi thì sẽ khỏi.

 

Than ôi ! Mẹ nào nỡ đuổi con, nhất là cô Út lại xinh nhất và ngoan ngoãn, dễ thương nhất. Nhưng cô Út đã nghe lóm được, nên tự ý bỏ lều tranh ra đi. Mà lạ thật, cô đi đến đâu, ai đón tiếp cô vào nhà, thì cứ y như ngày trước thì ngày sau nhà đó đang đêm bị thần Định mệnh độc ác của cô hiện ra phá phách tan hoang hết. Thế là sớm mai cô bị người ta cho rằng chính cô phá, nên họ chửi rủa, đánh đập tàn nhẫn rồi đuổi cô đi... Cứ mãi thế, đến một hôm kia, may mắn cô gặp được một bác giặt ủi hỏi han cặn kẽ, biết được cô bị một thần Định mệnh độc ác ám ảnh và phá hoại, mới chỉ cách cho cô : đó là phải gặp thần Định mệnh ấy là một bà già bẩn thỉu, độc ác, rồi đưa bánh cho bà ăn, lần khác lại biếu bà quần áo thật đẹp... Bắt đầu, khi gặp thần số phận độc ác, cô công chúa sợ lắm, nhưng dần dần, nhờ quà bánh cô biếu, mụ ta bớt cau có..., đến khi được biếu những áo quần thêu sang trọng và đẹp đẽ, thì mụ ta trở nên vui vẻ hẳn. Trước mặt cô công chúa Út, bây giờ không còn là mụ thần độc ác, song là bà già đôn hậu, đẹp lão, sang trọng và vô cùng hạnh phúc. Bà nói :

 

-     Cháu đúng là cô gái thông minh và tốt bụng. Nếu là người khác, họ chỉ biết đành cam tâm chịu số phận hay than thân trách phận, hay nguyền rủa ta là số phận độc ác của họ, rồi họ càng trở nên độc ác hơn nữa, mà không ai biết rằng chính bản thân mình cần cố gắng làm cho số phận mình đẹp đẽ và tốt lành hơn. Còn cháu, con bồ câu nhỏ của ta, cháu đã làm được điều đó.

 

Nói xong, bà số phận tặng cho cô Út món quà nhỏ là một cái hộp, trong đựng một thỏi kim tuyến. Đang khi đó, ở xứ bên, có ông Vua rất trẻ đẹp đang cần một thỏi kim tuyến đính vào áo cưới, dành cho cô dâu. Đến khi tìm khắp nước không ai có, chỉ có cô Út có. Nhà Vua liền lấy đính vào áo cưới, thì quả là vừa khít. Vậy cô Út được chọn làm vợ Vua, trong một tiệc cưới linh đình. Số phận độc ác nay đã đổi thành số phận hạnh phúc.

 

Tích truyện trên đây cho thấy : chúng ta cũng có thể đổi số phận tội lỗi của ta trở thành số phận thánh thiện, làm con yêu của Thiên Chúa, tùy ở ta, tùy bản thân ta có muốn hay không.

 

[Xin hát một bài ngợi khen, tạ ơn Chúa]

 

 

**********************************************************

 

 BÀI LỜI CHÚA  80BIS

 

Sống đã rồi mới ăn

 

Trích thư 1 Corintô 2.9-14

 

Những điều mắt người phàm chưa hề thấy, tai không hề nghe, và lòng không hề biết mà ước ao, thì Thiên Chúa lại dọn sẵn cho những ai yêu mến Người. Và Thiên Chúa đã mặc khải các điều ấy ra cho ta nhờ Thần Khí. Vì làm sao ai biết được những điều Thiên Chúa ôm ấp trong lòng, trong trí của Người ? Chỉ có trí của Người mới biết được. Trí của Người là Chúa Thánh Thần, biết được mọi điều sâu kín trong Thiên Chúa và mặc khải cho ta biết... Nhưng phần ta, ta phải chịu lấy Thần Khí do tự Thiên Chúa, ngõ hầu ta mới nhận biết các điều Thiên Chúa bày tỏ cho ta, thi ân xuống cho ta... Còn ai không lãnh Thần Khí, sẽ là con người xác thịt, những người này không đón nhận, không hiểu và không thích thú các điều thuộc về Thần Khí Thiên Chúa, vì các điều ấy, họ sẽ cho là điên rồ đối với họ.

 

*   Đó là Lời Chúa ! - Tạ ơn Chúa !

 

 

Suy niệm Lời Chúa

 

Đoạn Thánh Kinh trên đây, nghe khô khan, song nó rất dễ hiểu. Nói tóm tắt, đại khái là như thế này : Thiên Chúa đã dọn sẵn cho ta những sự diệu kỳ khôn tả, trí khôn loài người không thể tưởng tượng ra được : nào Vương quốc tốt đẹp của Chúa, nào sự sống đời đời hạnh phúc với Chúa Ba Ngôi trong nơi vinh hiển... Song ai có Thánh Thần Chúa trong lòng, thì nghe mới hiểu, mới tin, mới thích. Còn ai không có Thánh Thần, trên đây gọi là con người xác thịt, thì coi các điều Chúa hứa cho ta đó là bịa đặt, là hoang đường, là điên rồ, là kỳ cục. Hoặc có những người nhận các điều ấy là đúng, thì lòng lại chẳng cảm thấy thích thú, ham muốn gì cả, họ chỉ ham những điều thế gian hứa hẹn, ham tiền, ham khoái lạc, ham danh vọng... Nói tóm, phải có Thần Khí của Chúa trong lòng thì mới hiểu và thích thú các điều của Thiên Chúa dành cho ta, hứa cho ta. Đó là cái luật mà người ta thường nói là : “Đồng khí tương cầu, mà đồng thanh mới tương ứng”.

 

Do đó, cái cần là phải lãnh Thần Khí của Chúa, mới hiểu các điều Chúa dạy trong đạo. Đó là lý do tại sao, anh chị em tín hữu cứ đi nghe giảng bao nhiêu năm nay, chưa kể những lần nghe giảng tĩnh tâm, cấm phòng, huấn dụ trong các hội đoạn..., học giáo lý đủ cấp..., mà rốt cuộc chẳng nhớ gì, chẳng hiểu gì mấy, chẳng tốt lành, thánh thiện hơn. Vì chưa lãnh Thánh Thần vào lòng ta. Điều này sẽ dễ hiểu nhờ câu chuyện Cha Tardif kể sau đây :

 

“Nhân một cuộc đi giảng tại Ai cập, chúng tôi đã được tham quan những Kim tự tháp đồ sộ. Người ta bảo chúng tôi rằng : đây là mộ các Vua Pharaô, và bên cạnh người chết, người ta đã dọn các thức ăn sơn hào hải vị đặt trên đĩa, để giúp người quá cố trên con đường đi sang bên kia thế giới. Nhưng đáng tiếc, trước mắt chúng tôi, những thức ăn quí hiếm ấy đã bị hư thối, chỉ vì những người đã chết không có thể ăn chúng được. - Rồi Cha Tardif kết luận : Đó cũng chính là cái đang xảy ra cho chúng ta, khi những lương thực quí giá là đạo lý của Chúa, luân lý, các điều mặc khải của Chúa - mà ta xem trên kia - được ban cho ta, là những kẻ còn đang chết, bởi chúng ta chưa được Thánh Thần đến làm ta tái sinh, làm ta được sống lại trong sự sống Thiên Chúa, ta đâu có ăn được. Chính vì thế mà khi Đức Giêsu đến nhà ông Yairô trưởng Hội đường, có cô con gái 12 tuổi vừa chết, thì việc đầu tiên Ngài làm là cho cô bé sống lại, rồi sau đó, Ngài bảo người nhà : Hãy cho cô bé ăn ! Phải sống đã rồi mới ăn. Chứ không phải cứ ăn mà kẻ chết sống lại được đâu ! Chúng ta cũng thế, ta phải có Chúa Thánh Thần đã, tức là sống lại đã, rồi mới ăn đạo lý, luân lý, mầu nhiệm của Chúa, tức là hiểu và thích thú, và thực thi trong đời sống. Cũng chính vì thế, mà sách Công vụ Tông đồ kể lại rằng : Sau khi Đức Giêsu sống lại, trước khi sai các tông đồ đi làm chứng cho Chúa từ Yêrusalem, đến Samari và đến tận cùng trái đất, Ngài cũng dạy các tông đồ phải chịu lấy Chúa Thánh Thần, chịu lấy quyền lực của Thánh Thần đến trên họ đã (Cv 1.3-8). Nếu không thì giống như để cái cầy trước con trâu, làm sao tự cái cày có thể kéo được, phải có con trâu ở trước nó kéo cái cầy chứ.

 

+   Đến đây, người ta mới băn khoăn hỏi : Thế thì làm sao để lãnh được Thánh Thần ? Điều này, chúng ta đã học ở bài 75bis, 76, 79 rồi, đây nói lại qua loa. Đó là phải được nghe hay học hỏi về Chúa Giêsu là Đấng Cứu độ mỗi người chúng ta. Anh chị em còn nhớ tích chuyện ông Cót-nê-liô (bài 75bis) không ? Ông có thiện cảm với đạo và là người lương thiện, tốt lành. Thiên thần đến mách bảo ông đi mời Thánh Phêrô đến giảng cho hiểu biết về Chúa Giêsu. Thế là nghe giảng xong, ông tin vào Chúa, ông sám hối, quyết từ bỏ đời sống cũ, và ngay tức khắc, ông được Thánh Thần ngự xuống lòng ông và cả gia đình, vợ con. Ông liền cất tiếng cao rao, ngợi khen Chúa.

 

Xem ra, việc ông học biết về Chúa Giêsu không đòi lâu ngày, lâu tháng đâu ! Học sâu rộng thì vậy, chứ có khi chỉ cần một bài giảng, hay đôi khi, chỉ cần vài điều căn bản thì đã đủ. Điều cần là đón nhận Chúa Giêsu, tin vào Chúa Giêsu là Đấng Cứu thoát ta khỏi tội lỗi, cho dù tội ta có nhiều như cát dưới biển, như tóc trên đầu. Nhưng tin cách sống động, tức là tin Chúa Giêsu đang sống đây, gặp gỡ Chúa, bám vào Chúa như ta bám vào một người đang giơ tay vớt ta lên đang lúc ta sắp chết đuối. Chứ không phải tin Chúa để xin ơn - nhiều người lầm đức tin căn bản với lòng tin để xin ơn này, ơn nọ, thường thường là các ơn vật chất : xin lành bệnh, xin có công việc làm, xin khỏi bị đói khát, xin cho chồng, cho con... Các cái đó, sau này, ta sẽ xin và tùy nhu cầu, Chúa sẽ ban cho. Còn tin nói đây là tin Chúa, Đấng duy nhất cứu thoát mình khỏi tội lỗi, và ban cho ta được sự sống đời đời, đem ta vào làm con cái Chúa Cha..., do công nghiệp bởi sự chết hi sinh của Chúa trên thập giá và sau đó đã sống lại vinh hiển, về ngự bên hữu Chúa Cha, ban Thánh Thần xuống cho ta.

 

Đấy là lòng tin nền tảng. Không xây đời mình trên tảng đá vững chãi ấy, thì một cơn bão nhỏ, một cơn lốc nhẹ, tức là một sự thử thách, một chút gian truân trong cuộc đời, cũng sẽ làm trốc đổ cả lâu đài và đổ vỡ sẽ rất lớn. Biết bao tín hữu đi nhà thờ, đọc kinh, xưng tội, rước lễ, xem ra có vẻ đạo đức ; ấy thế mà đùng một cái bỏ nhà thờ, bỏ đạo... Ủa sao vậy kìa ? Hỏi ra thì vì bị Cha Sở la mắng, hoặc bị mất việc làm, bị thử thách như đau ốm, cháy nhà..., bị sỉ nhục hoặc xin ơn mà chẳng được... Té ra họ đã không đặt đời sống họ trên nền tảng đức tin vững chãi nói trên, họ không có Chúa Thánh Thần, Thiên Chúa chỉ là một ông thần xa vời thi ân giáng phúc, lúc Ngài thôi không ban ơn, mà để mình phải chịu thử thách, tai vạ..., thế là hết tin vào Chúa, coi như Chúa ấy hết xài được !

 

+   Có người nói : Xin cho chúng tôi biết cụ thể, phải học hỏi về Đức Giêsu thế nào để tin và được lãnh Thánh Thần ? Đáp : Nói tổng quát : đó là biết về chính bản thân Đức Giêsu, được trình bày trong sách Tin Mừng. Đức Giêsu là ai ? Từ đâu đến ? Đến để làm gì ? Cuộc sống và cái chết của Ngài thế nào ? Ngài chết để làm gì ? Ngài sống lại để làm gì ? Các việc ấy liên quan gì đến ta ? Đem lại gì cho ta ? Chúa đòi ta phải đáp lại bằng lòng tin nào ? Chúa hứa gì cho ta ? Tin vào Chúa thì ta được sự sống đời đời là thế nào ?

 

Thánh Gioan kết thúc cuốn Tin Mừng của ông bằng câu này : “Các điều chúng tôi thuật ra đây trong sách Tin Mừng là cốt để anh em tin thật rằng : Đức Giêsu chính là Đức Kitô, Thiên Chúa Cha đã sai xuống trần gian, Ngài là Con Thiên Chúa, và bởi tin thì anh em được có sự sống nhờ Danh Ngài” (Ga 20.31).

 

Như thế, chúng tôi có lời đề nghị với anh chị em nào muốn được lãnh Chúa Thánh Thần, tức là được có sự sống đời đời, hãy lấy cuốn sách Tin Mừng (= Phúc Âm) mà đọc chăm chỉ, và đọc với lòng khao khát được sự sống Chúa, đọc đến đâu thì ngừng lại cầu nguyện một chút, nhất là đoạn nào đánh động mình. Sách Tin Mừng rất dễ đọc, lại lý thú nữa. Nó ngắn lắm, chỉ vỏn vẹn có mấy chục trang, bằng bàn tay ta thôi. Nhưng trong đó ẩn giấu cả một kho tàng, kho tàng sự sống Thiên Chúa. Chính Chúa Giêsu đã nói ví dụ ấy : “Nước Trời ví như một kho báu giấu trong ruộng, người kia gặp thấy thì giấu đi, và bởi vui mừng khấp khởi sẽ chiếm được kho tàng đủ mọi thứ vàng bạc, châu báu, ngọc ngà... quá sức tưởng tượng, thì chạy về nhà bán tất cả những gì anh có, mà tậu thửa ruộng đó”.

 

Cầu chúc anh chị em tìm được kho tàng giấu trong ruộng, là trong sách Tin Mừng, đó là Chúa Giêsu, đó là sự sống hạnh phúc ngay ở đời này và đời sau vô cùng.

 

 

Tích truyện

 

(Trích trong “Đức Giêsu, Đấng Thiên Sai”)

 

Một hôm, một cha có tiếng giảng hay và hùng hồn, đến giảng tĩnh tâm mùa chay trong một nhà thờ đầy nghẹt người. Ông rất xúc động và vung tay làm những cử chỉ lớn, miệng thốt ra những lời văn hoa, cẩm tú, và trưng những danh ngôn của những nhà tư tưởng vĩ đại trên thế giới.

 

Sau bài giảng, ông vào phòng mặc áo để nghỉ ngơi. Ông ngồi trong một chiếc ghế bành êm ái và cởi nút cổ áo cho thoải mái ; vì ông tự coi như đã vừa đánh một trận thư hùng, nên ông được quyền xả hơi và duỗi cẳng ra. Ngay đó, một bà già bất chợt đi vào và nói :

 

-     Lạy Cha, con sẵn sàng thay đổi đời sống tội lỗi của con.

 

Với một vẻ mãn nguyện, vì nhận thấy ngay tức thì kết quả của bài giảng hùng hồn lúc nãy, cha ấy hỏi bà :

 

-     Câu nào trong bài giảng của tôi đã thuyết phục bà ăn năn trở lại ?

 

Bà trả lời cách ngay thật :

 

-     Thưa cha không, chẳng có câu nào trong những gì cha nói... Nhưng có việc này, là đang lúc nóng nảy như thế, cha rút khăn trắng trong túi ra, thấy thế, con suy nghĩ và nhủ thầm : “Mađalêna hỡi, còn linh hồn mày thì sao lại đen đủi dường ấy...?”. Và khi cha hỉ mũi, phát ra một tiếng lớn trong loa phóng thanh, đến nỗi nó làm con liên tưởng tới kèn đồng thổi ngày phán xét chung, và thế là con quyết định đi xưng tội ngay...

 

Đó ! Đôi khi Chúa dùng “kèn đồng thổi ngày phán xét chung” để đánh động một tâm hồn. Chúa Thánh Thần thật là kỳ diệu, đường lối Chúa thật là kỳ lạ. Ngài tác động có khi chỉ bằng những chi tiết nhỏ, những hoàn cảnh chẳng nghĩa lý gì.

 

[Cùng nhau ta hát kinh Chúa Thánh Thần, xin Ngài tác động tâm hồn chúng ta].