Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

Lời cám ơn muộn màng

Tác giả: 
Lm Hương Quất

 

 

LỜI CẢM ƠN MUỘN MÀNG

 

Ngày Tĩnh Tâm Linh mục cấp Giáo hạt thường định vừa qua- sau mấy lần ‘thường định’ không được quy về Tĩnh Tâm do đại dịch Covy China lộng hành, phức tạp-, tớ nhận được món quà tặng đặc biệt, quyển sách ‘Đồ Gốm’- Hồi Ký Suy Tư’ từ Đức Cha Giuse- Nguyên Đức cha Giáo phận Xuân Lộc, đồng thời là Tác giả gởi tặng…

Lướt qua Mục lục chi tiết và nội dung quyển sách, tớ thấy sống động lại những Tâm huyết- Thao thức của vị Tôn Sư- Thầy dạy Đức Tin (Giám mục) từ những giờ Huấn Đức trong mái nhà Đại Chủng Viện Thánh Giuse Xuân Lộc, những ngày Tĩnh Tâm Linh mục Giáo phận… Đặc biệt nổi bật chủ đề Mục vụ nhiều năm khởi đi từ Lòng thương xót của Chúa, đến Giáo phận- Thánh Đại Lòng thương xót…     

Tớ muốn gọi điện để có lời cám ơn Đức cha Tác giả…

Nhưng cứ ngại…ngại sao đấy…

Tớ ấn tượng cách đề tặng của Ngài, đầy trân trọng và cá vị: ghi rõ tên từng người tặng…

(Tớ cũng rất nể Ngài, mỗi năm gởi Thiệp Mừng Giáng Sinh- Năm mới đều thấy chữ ký đề tặng tươi sống; điều này có nghĩa, Ngài ký tặng từng Thiệp Giáng Sinh. Mà số lượng gởi tặng AE Linh mục (chỉ tính riêng trong Giáo phận đã hơn nửa ngàn), nếu tính thêm quý Cha- Quý Dì- quý Ân nhân liên hệ Giáo phận thì… lên đến cả ngàn, hàng ngàn…

Thứ thực, tớ rất… lười ký riêng từng cái, nếu số lượng lên mấy trăm… Thường ký nháy gởi Nhà in sao chép, gọn nhẹ… nhưng vẫn thấy điều gì áy náy)

Một chút kỷ niệm:

Khóa IX tớ- sau khi học hai năm triết tại ĐCV Thánh Giuse Sài Gòn, được chuyển về Cơ sở II ĐCV Thánh Giuse Sài Gòn tại Giáo phận Xuân Lộc tiếp những năm Thần học, được Hồng Ân là những lớp học trò đầu tiên khi Ngài với cương vị Đức ông- Giáo sư từ Roma về để nhận vị cha Giám đốc ĐCV (thay Cha Giám đốc Giuse Nguyễn Năng được tuyển chọn là Giám mục Phát Diệm)…

Với cá nhân, tớ còn chịu ơn Ân sư của Ngài cách riêng: Ngài nhận hướng dẫn làm luận văn ra trường, đề tài Truyền giáo… Điều này có nghĩa, tớ hơn Anh Em cùng lớp về khoảng gặp riêng trao đổi, có tương quan thân tình như Phụ- tử…

Chính tương quan chân tình ấy, tớ ‘liều xin’ Ngài giảng lễ trong ngày trọng đại- Thiêng thánh: Lễ Tạ ơn Tân Linh mục… 

Tớ có cái dở…

Khi Ngài được Đức Thánh Cha Benedicto XVI chọn lên hàng Giám mục trước khi Đức Thánh Cha từ nhiệm cương vị kế vị Thánh Phêrô (Ngài là một trong hai vị Giám mục cuối cùng của ĐTC Benedicto bổ nhiệm), nói thật tớ mất ‘tính hồn nhiên vô tư’ như đứa trẻ với người Cha trong Gia đình…

Nghĩa là tớ ít liên hệ riêng, kể cả những vấn đề trải lòng về đời sống Đạo cần Ngài hướng dẫn (Linh đạo).

Một phần ngại (ngại thật!), một phần trên ghế Giám mục Chính tòa uy nghi…

Dẫu vậy, có lần tớ lại ‘liều’ bộc bạch kiểu con cái như trước…

Bất ngờ, đấy lại một kỷ niệm đẹp khác, về gương Mục tử.

Chẳng là…

Có lẽ qua những ‘vụn vặt suy tư’ mang tính bộc bạch, chân tính… có Dân Thánh liên hệ riêng tớ trải lòng, nỗi niềm ‘ray rứt’ hàng chục năm liên quan đến Tôn giáo…

Đương sự chính đã xuất ngoại, người ở lại- chị em ruột vẫn ‘đồng’ nỗi niềm biết tỏ cùng ai…

Trong cầu nguyện, tớ thấy Thầy Giê-su nói ‘khoe’ Ngài- Đức Cha Giáo phận, thế là tớ kể cho Ngài biết câu chuyện.

Ngài muốn được gặp đương sự, hỏi ý kiến tớ có cách nào không.

Tớ liên hệ đương sự trình bày ý muốn của Đức Cha…

Họ thu xếp, định ngày…

Tớ kiếm chiếc xe con để đón họ và cùng đi.

Đương nhiên, khi gặp Đức Cha, tớ tránh- lấy cớ xin phép qua bên Đại Chủng Viện thăm Cha giáo.

Tớ không rõ diễn biến câu chuyện thế nào, nhưng khi trên xe về, Anh Chị (vợ chồng, chồng Tân tòng) kể lại, khen và ngưỡng mộ Đức Cha về thái đồ lắng nghe, hòa nhã, chân tình… Biết trân trọng những suy nghĩ, đi từ những quyền lợi của đương sự…

Điều đó có nghĩa nỗi niềm ray rứt cả nhà mấy chục năm đã gỡ được nút thắt chết…

(Dù Anh Chị không phải đương sự chính, nhưng một khi đã được giải tỏa, nhờ ơn Chúa chắc chắn người ruột thân Việt Kiều cũng sẽ được thông thoáng)

Tở lại câu chuyện quà tặng…

Tớ lưỡng lự gọi điện cảm ơn Ngài, một phần do… thói quen (tệ chưa!)

Bởi tặng phẩm sách do Ngài- chính Tác gởi tặng, đây không phải lần đầu.

Nghĩa là Ngài đã nhiều lần gởi tặng sách Ngài viết, đầy trân trọng và cá vị…

Nhưng tớ chưa lần nào gọi điện cảm ơn Ngài…

Mặc dù có nghĩ đến nhưng vẫn không vượt thắng cái ngại, rất ngại.

Lần này, tớ quyết vượt qua cái ngại xem chừng… vô duyên.

Tớ gọi số Ngài, hai lần gọi, thấy chuông đổ nhưng Ngài, chắc bận, không nghe máy (may quá!)

Tớ quên khuấy (tệ thật)

Bất ngờ thấy cuộc nhỡ Ngài gọi lại…

Tớ liên hệ lại với Ngài

- Con chào Đức Cha… Hôm qua Tĩnh tâm hạt, con đã nhận được sách ‘Đồ Gốm- Hồi ký suy tư’ của Đức Cha gởi… con cảm ơn Đức Cha.

Đức cha cáo lỗi (về cuộc nhỡ điện thoại) và cho biết lý do mới tham dự Lễ an táng cha cố Đaminh về.

Rồi Ngài ‘trải lòng’ có chút luyến tiếc: Lần trước An táng Cha cố Giuse (Cha giáo) do dịch nghiêm ngặt quá lên không đến Dâng Thánh lễ Đồng tế được, lần này tình hình dịch bớt căng…

- Cha T. đọc sách chưa?

- Dạ, con mới xem mục lục, thấy sống động lại những bài huấn giáo của Đức Cha khi còn trong Chủng viện cũng như trong những buổi tĩnh tâm Linh mục…

Ngài giải thích lý do tại sao lấy tựa ‘Đồ Gốm’…

Rồi Ngài nói vui:

- Cha T. đọc xem Cha viết có… rối đạo không, chỉ cho Cha biết nhé.

- Ôi, con đâu dám!...

(Và đang định nói: ‘Con chỉ sợ con hèn mọn chưa đủ khả năng và đủ thánh thiện để nhận ra- lĩnh hội những Suy tư- Tâm huyết của Đức cha’

Nhưng không dám, dẫu là lời rất thật lòng, nhưng vẫn thấy ‘xông hương’ (nịnh) sao sao ấy.

Ngài vốn học- làm việc- giảng dạy ở trời Tây, tiêu chuẩn Trường- Học viện quốc tế… Có lẽ Ngài ‘dị ứng’ những câu xông hương).

Tạ ơn Chúa

Tri ân Đức Cha- Thầy dạy Đức Tin

 

Lm. Đaminh Hương Quất