Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

Liệu pháp tâm linh

Tác giả: 
Trầm Thiên Thu

 

 

LIỆU PHÁP TÂM LINH

 

Frank Tyger nói: “Lạc quan là liệu pháp chống chán nản hữu hiệu nhất.” Đó là liệu pháp tâm lý. Về thể lý cũng có nhiều liệu pháp để chữa trị bệnh tật. Mỗi khi chữa lành cho ai – khỏi bệnh và khỏi tội, Chúa Giêsu luôn nói rằng chính đức tin đã cứu người đó.

 

Phúc Âm cho biết rằng chỉ trong ba năm thi hành sứ vụ công khai, Chúa Giêsu đã chữa lành rất nhiều người – cả thể bệnh và tâm bệnh: Chữa nhạc mẫu của Simôn Phêrô, (Mt 8:14-15; Mc 1:29-31; Lc 4:38-39) chữa hai người bị quỷ ám, lũ quỷ xin được nhập vào bầy heo, rồi cả bầy heo lao xuống biển chết đuối hết, (Mt 8:29-34; Mc 5:1-20; Lc 8:26-39) chữa nhiều kẻ ốm đau mắc đủ thứ bệnh tật và trừ nhiều quỷ, (Mt 8:16-17; Mc 1:32-34; Lc 4:40-41) chữa lành người bại liệt, (Mt 9:1-8; Mc 2:1-12; Lc 5:17-26) chữa người đàn bà bị băng huyết và phục sinh con gái của một vị thủ lãnh, (Mt 9:18-26; Mc 5:21-43; Lc 8:40-56) chữa hai người mù, (Mt 9:27-31) chữa người câm bị quỷ ám, (Mt 9:32-34) chữa con gái bị quỷ ám của người đàn bà Canaan, (Mt 15:21-28; Mc 7:24-30) chữa nhiều bệnh nhân tại ven Biển Hồ Galilê, (Mt 15:29-31)... và rồi ngay trước lúc bị bắt, Ngài còn chữa lành tai cho tên đầy tớ của thầy thượng tế, (Mt 26: 47-55; Mc 14:43-49; Lc 22:47-51; Ga 18:3-11) cuối cùng là làm sáng mắt cho Longinus, kẻ đã cầm lưỡi giáo đâm thâu trái tim Chúa Giêsu khi Ngài đã chết trên Thập Giá. (Ga 19:34)

 

Đặc biệt là Ngài chữa cả “bệnh chết” cho Ladarô, (Ga 11:1-44) con trai bà góa ở Nain, (Lc 7:11-17) con gái thủ lãnh Giaia. (Mt 9:18-26; Mc 5:21-43; Lc 8:40-56) Và cho tới tận thế, đang có và sẽ có biết bao trường hợp được Thiên Chúa chữa lành, cụ thể là hàng triệu trường hợp thể bệnh được ghi nhận do phép lạ chữa lành ở Lộ Đức.

 

Đau khổ như phần cứng được cài mặc định trong “bộ máy” con người. Thật vậy, kiếp phàm nhân có rất nhiều nỗi khổ, đủ kiểu và đủ mức độ, tóm tắt trong bốn lĩnh vực chính: Sinh, Bệnh, Lão, Tử. Trong tứ khổ đó, cái “đệ nhị khổ” là thứ khổ dai dẳng nhất: Bệnh tật. Bệnh thể lý là cái khổ rõ ràng rồi, nhưng còn cái khổ còn “dữ dội” hơn, đó là “tâm bệnh” và “bệnh tâm linh.” Hệ lụy của “bệnh chết” là gì? Kinh Thánh cho biết: “Khi dục vọng đã cưu mang thì đẻ ra tội; còn tội khi đã phạm rồi thì sinh ra cái chết.” (Gc 1:15)

 

Quả thật, bệnh và tật có liên quan lẫn nhau. Vì mắc bệnh tật nên mới cần được chữa trị, còn có “lành” hay không lại là chuyện khác. Về thể bệnh, cụ thể là dịch bệnh corona với nhiều biến chứng khó lường, chúng ta cần sự hỗ trợ của các y bác sĩ và dược sĩ; về tâm bệnh, chúng ta cần Thần Y Giêsu. vì Kinh Thánh xác định: “Không phải lá cây, chẳng phải thuốc đắp đã chữa họ lành, nhưng chính Lời Ngài chữa lành tất cả.” (Kn 16:12)Các lương y phải như từ mẫu để chứng tỏ Ý Chúa thể hiện qua họ, chứ chính họ không thể chữa lành. Nhiều kẻ nhẹ dạ nên mắc lừa các loại lang băm mạo danh.

 

Thuở xưa, dân Israel bị rắn độc hoành hành, Thiên Chúa ban cho “liệu pháp rắn đồng” để “hễ ai bị rắn cắn mà nhìn lên con rắn đồng thì được sống.” (Ds 21:9)Đến thời Tân Ước, Chúa Giêsu đi tới đâu cũng được người ta tìm đến để được chữa lành – xác và hồn. Người ta “tìm cách sờ vào Ngài, vì từ nơi Ngài phát ra một năng lực chữa lành hết mọi người.” (Lc 6:19) Và Ngài xác định: “Phần tôi, một khi được giương cao lên khỏi mặt đất, tôi sẽ kéo mọi người lên với tôi.” (Ga 12:32) Ai tin Chúa Giêsu là Con Thiên Chúa làm người để cứu độ nhân gian thì sẽ được “chữa lành.” Có thể gọi đó là liệu pháp đức tin – liệu pháp tâm linh.

 

Thiên Chúa đã xác nhận: “Ta cầm quyền sinh tử, Ta đánh phạt, rồi Ta lại chữa lành, không ai cứu khỏi tay Ta được.” (Đnl 32:39) Trốn trời không khỏi nắng. Phàm nhân chỉ là thụ tạo, không thể không cần đến Thiên Chúa. Ngoan thì được thương, ương thì bị phạt. Đó là hệ lụy tất yếu. Thật vậy, người ta rất tâm linh khi nói: “Chỉ sợ trời hại, chứ không sợ người ta hại.”

 

Thời đại ngày nay có nhiều chứng ung thư, bất cứ độ tuổi nào cũng có thể phải đối mặt với “cái chết được báo trước” này. Không phải bây giờ mới có bệnh ung thư, thời Cựu Ước cũng đã có đủ thứ bệnh tật rồi: “Đức Chúa sẽ làm cho anh em bị ung nhọt Ai Cập, bị u bướu, ghẻ lở, ngứa ngáy, mà không thể chữa khỏi. Đức Chúa sẽ làm cho anh em bị điên khùng, mù loà, loạn trí. Anh em sẽ mò mẫm giữa trưa, như người mù mò mẫm trong bóng tối, và sẽ không thấy đường mà đi. Đức Chúa sẽ làm cho anh em bị ung độc không thể chữa lành ở đầu gối và ở đùi, từ bàn chân cho tới đỉnh đầu.” (Đnl 28:27-29 và 35) Thật đáng kinh hãi!

 

Tội lỗi có tính liên đới: Ông Bà Nguyên Tổ bất tuân lệnh Chúa nên con cháu bị “di truyền,” chứng “ung thư” này “di căn” tới tận thế. Thật khốn khổ biết bao! Cũng đáng sợ,bởi vì loài người có “máu” nổi loạn, luôn tìm cơ hội để bạo động, phản trắc, bất tuân. Thế nhưng Thiên Chúa vẫn giàu lòng thương xót, Ngài “tội nghiệp” chúng ta lắm, Ngài “đánh” vì yêu thương chứ không vì ghét bỏ. Chúng ta đau một thì Ngài xót mười: “Người gây thương tích, cũng chính Người băng bó, đánh bầm dập xong, lại ra tay chữa lành.” (G 5:18) Trong “tứ khổ” của phàm nhân, cái “đệ tứ khổ” (chết – tử) là cái khổ lớn nhất, đáng sợ nhất, và là chứng bệnh bất trị.

 

Mọi phàm nhân đều khổ vì “di truyền” chứng ung-thư-tội-lỗi. Kinh Thánh cho biết rõ ràng: “Thiên Chúa không làm ra cái chết, chẳng vui gì khi sinh mạng tiêu vong.” (Kn 1:13)Lý do đơn giản và minh nhiên: “Vì Người đã sáng tạo muôn loài cho chúng hiện hữu, mọi loài thọ tạo trên thế giới đều hữu ích cho sinh linh, chẳng loài nào mang độc chất huỷ hoại. Âm phủ không thống trị địa cầu. Quả vậy, đức công chính thì trường sinh bất tử.” (Kn 1:14-15) Cha mẹ trần gian chỉ là tội nhân, là “người xấu,” (Lc 11:13) mà còn biết yêu thương và muốn điều tốt cho con cái, huống chi Thiên Chúa là Đấng nhân lành, chí thiện.

 

Với khối tình muôn thuở (Gr 31:3) và rất nhiều, (Gr 31:20)Thiên Chúa yêu thương chúng ta vô hạn. Kinh Thánh cho biết thêm: “Quả thế, Thiên Chúa đã sáng tạo con người cho họ được trường tồn bất diệt. Họ được Người dựng nên làm hình ảnh của bản tính Người. Nhưng chính vì quỷ dữ ganh tị mà cái chết đã xâm nhập thế gian. Những ai về phe nó đều phải nếm mùi cái chết.” (Kn 2:23-25) Rất rõ ràng, Satan ghen tị với chúng ta nên chúng mới “gài bẫy” chúng ta, chúng muốn kéo chúng ta về phía chúng, chịu cái-chết-đời-đời với chúng nơi vương quốc hỏa ngục của chúng. Vì thế, chúng ta luôn phải cố gắng thoát khỏi vòng vây của chúng bằng mọi giá.

 

Có câu chuyện kể rằng ma quỷ cám dỗ anh chàng nọ theo phe nó, nhưng anh ta không chịu. Ma quỷ ra ba điều kiện: Một là GIẾT MẸ, hai là GIẾT VỢ, ba là UỐNG RƯỢU. Anh ta cân nhắc: Mẹ là người sinh ra mình, dù chưa đáp đền chữ hiếu thì cũng không thể giết mẹ; vợ là người đồng hành với mình, nên một xương một thịt, đầu ắp tay gối, chưa thể yêu thương đủ thì cũng không thể giết vợ; cuộc đời có nhiều lúc buồn, người ta bảo “nhất túy giải vạn sầu” (rượu có thể giải nhiều nỗi sầu), vả lại uống rượu chẳng hại ai, có chăng chỉ khổ mình, thôi thì chọn cách này. Xem chừng hợp lý lắm.

 

Một hớp. Một ly. Một xị. Riết đâm nghiện, trở thành đệ tử ruột của Lưu Linh. Thế rồi một lần nọ, anh ta uống rượu say và cố gắng về nhà, anh ta quậy phá, mẹ và vợ can ngăn không được, anh ta lấy dao chém chết cả mẹ và vợ. Mưu mô ma quỷ thâm độc và tinh vi khôn lường, phải luôn cảnh giác cao độ kẻo hối không kịp.

 

Mặc dù bất xứng nhưng con người thực sự quý giá đối với Thiên Chúa, luôn được Ngài trân trọng và yêu thương. (Is 43:4) Có bệnh thì vái tứ phương, còn nước còn tát. Thể bệnh còn vậy, huống chi tâm bệnh. Thiên Chúa sẽ chữa lành chúng ta ngay nếu chúng ta sám hối. Vua Đavít phạm hai trọng tội một lúc (gián tiếp giết Urigia và cướp vợ của Urigia), nhưng ông đã sám hối nên được Thiên Chúa “chữa lành” – tha thứ và không kết án tử; (2 Sm 12:13) tướng cướp Dismas (tử tội tốt lành) chỉ xin lỗi một lời liền được Ngài“chữa lành” tâm bệnh và cho theo vô Thiên Đàng ngay đêm hôm đó. (Lc 23:42-43) Và còn rất nhiều trường hợp tương tự mà chúng ta không thể biết hết.

 

Càng sống lâu càng nhiều tội và được chữa lành nhiều. Tất cả chúng ta cũng đã bao lần được Thiên Chúa chữa lành qua Bí Tích Thương Xót – Bí Tích Hòa Giải. Vì thế, chúng ta phải biết chúc tụng và tạ ơn:“Lạy Chúa, con xin tán dương Ngài, vì đã thương cứu vớt, không để quân thù đắc chí nhạo cười con.” (Tv 30:2) Với trí óc phàm nhân, chúng ta không thể nào hiểu nổi hành động của Ngài thương xót chúng ta: “Lạy Chúa, từ âm phủ Ngài đã kéo con lên, tưởng đã xuống mồ mà Ngài thương cứu sống.” (Tv 30:4)

 

Chắc hẳn Thánh Vịnh gia đã được chữa lành nhiều nên không thể không nói ra:“Hỡi những kẻ tín trung, hãy đàn ca mừng Chúa, cảm tạ Thánh Danh Người. Người nổi giận, giận trong giây lát, nhưng yêu thương, thương suốt cả đời. Lệ có rơi khi màn đêm buông xuống, hừng đông về đã vọng tiếng hò reo.” (Tv 30:5-6) Thiên Chúa ném tội lỗi chúng ta ra xa (Tv 103:12) và không còn nhớ tới nữa. Thật diễm phúc!

 

Thánh Vịnh gia tạ ơn và thề hứa: “Lạy Chúa, xin lắng nghe và xót thương con, lạy Chúa, xin phù trì nâng đỡ. Khúc ai ca, Chúa đổi thành vũ điệu, cởi áo sô, mặc cho con lễ phục huy hoàng. Vì thế, tâm hồn con ca ngợi Chúa, và không hề nín lặng. Lạy Chúa là Thiên Chúa con thờ, xin tạ ơn Ngài mãi mãi ngàn thu.” (Tv 30:11-13) Tất nhiên chúng ta cũng cần có tâm tình tốt lành như vậy.

 

Với lòng thương xót ba la, Thiên Chúa yêu thương chúng ta trước (1 Ga 4:19), mặc dù chúng ta bất xứng. Thánh Phaolô nói: “Anh em biết Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, đã có lòng quảng đại như thế nào: Người vốn giàu sang phú quý, nhưng đã tự ý trở nên nghèo khó vì anh em, để lấy cái nghèo của mình mà làm cho anh em trở nên giàu có.” (2 Cr 8:9) Và còn hơn thế, Ngài còn chịu đau khổ để chúng ta được chữa lành, chịu chết để chúng ta được sống viên mãn, sống dồi dào, sống đời đời.

 

Thánh Phaolô giải thích: “Vấn đề không phải là bắt anh em sống eo hẹp để cho người khác bớt nghèo khổ. Điều cần thiết là phải có sự đồng đều. Trong hoàn cảnh hiện tại, anh em có được dư giả, là để giúp đỡ những người đang lâm cảnh túng thiếu, để rồi khi được dư giả, họ cũng sẽ giúp đỡ anh em, lúc anh em lâm cảnh túng thiếu. Như thế, sẽ có sự đồng đều, hợp với lời đã chép: Kẻ được nhiều thì không dư, mà người được ít thì không thiếu.” (2 Cr 8:13-15) Cách chia sẻ đó là sống yêu thương, thể hiện lòng thương xót, thực hành đức ái, và cũng là “chữa lành” lẫn nhau.

 

Có hai con người, một lớn và một nhỏ,được Chúa Giêsu chữa lành, và đực Thánh Máccô kể lại qua trình thuật Mc 5:21-43 (≈ Mt 9:18-26; Lc 8:40-56): Hôm đó, Đức Giêsu vừa từ thuyền lên bờ Biển Hồ, một đám người rất đông liền tụ lại quanh Ngài. Lúc đó, có một ông trưởng hội đường tên là Giaia tới sụp xuống dưới chân Ngàivà khẩn khoản nài xin Ngài đến đặt tay cứu sống con gái nhỏ của ông, vì nó gần chết. Khi Ngài theo ông về nhà ông, một đám rất đông kéo theo và chen lấn Ngài.

 

Cũng lúc đó, trong đám đông có một bà bị băng huyết đã mười hai năm, khổ sở đeo đẳng vì bà chạy thầy chạy thuốc đã nhiều, đến tán gia bại sản, mà vẫn tiền mất tật mang, thậm chí bệnh còn thêm nặng. Bà nghe người ta nói về Đức Giêsu nên cố lách qua đám đông để đến phía sau,mong sờ được vào vạt áo Ngài thì sẽ được chữa lành. Thật vậy, bà vừa chạm vào áo Ngài thì máu trong bà liền cầm lại, và bà cảm thấy trong mình được khỏi bệnh. Bà đã toại nguyện. Một phép lạ nhãn tiền cho người có niềm tin mãnh liệt.

 

Thấy có một năng lực tự nơi mình phát ra, Chúa Giêsu liền quay lại giữa đám đông mà hỏi xem ai đã sờ vào áo Ngài. Các môn đệ vừa ngạc nhiên,bởi vì đông người chen lấn như thế mà Ngài lại hỏi đã sờ vào Ngài.Phàm nhân không thể biết, nhưng Thiên Chúa biết. Đúng như chúng ta thường nói: “Có trời mới biết.”Trời là Thiên Chúa, mà Thiên Chúa chính là Thầy Giêsu đấy thôi. Vâng,Ngài biết rõ nên Ngài ngó quanh để nhìn người phụ nữ đã làm điều đó. Có tật giật mình. Bà này sợ phát run lên vì bà biết cái gì đã xảy đến cho mình. Bà đến phủ phục trước mặt Ngài, và thú thật ngọn nguồn. Ngài cười và nhẹ nhàng nói: “Này bà Hai, chính LÒNG TIN của bà đã cứu chữa bà đấy. Bà hãy về bình an và khỏi hẳn bệnh. An tâm nhé, bà Hai!”Đức tin là “điểm nhấn” mà Chúa Giêsu thường đề cập.

 

Khi đó có mấy người từ nhà ông trưởng hội đường đến bảo rằng con gái ông chết rồi, không nên làm phiền Thầy nữa. Chúa Giêsu nghe nói vậy liền bảo ông trưởng hội đường: “Ông đừng sợ, chỉ cần TIN thôi!” Rồi Ngài không cho ai đi theo mình, trừ ba đệ tử ruột – Phêrô, Giacôbê và Gioan.Đến nơi, Chúa Giêsu thấy người ta khóc lóc thảm thiết, Ngàiôn tồn: “Sao lại náo động và khóc lóc như vậy? Đứa bé có chết đâu, nó ngủ đấy!”Người ta đãxì xầm chế nhạo Ngài. Đúng là người trần, mắt thịt. Chẳng biết gì mà vẫn chảnh, ra vẻ ta đây.

 

Chúa Giêsu không quan tâm, nhưng Ngài bắt họ ra ngoài hết, rồi dẫn cha mẹ đứa trẻ và những kẻ cùng đi vào nơi con bé đang nằm.Ngài cầm lấy tay nó và nói: “Talitha Kum.” (Ταλιθά κούμ[ι]) – “Bé ơi, trỗi dậy đi!” (talitha – con bé hoặc bé gái.)Con bé liền đứng dậy và đi lại được, vì nó đã mười hai tuổi. Ai nấy kinh ngạc sững sờ. Tuy nhiên, Chúa Giêsu nghiêm cấm họ không được cho ai biết, và bảo họ cho con bé ăn. Tiếng khóc trở thành tiếng cười, nỗi buồn biến thành niềm vui, đau khổ hóa thành hạnh phúc.

 

Chúa Giêsu chữa lành thể bệnh, nhưng Ngài muốn chúng ta quan tâm tâm bệnh. Được yêu thương thì phải biết yêu thương, được chữa lành thì cũng phải biết chữa lành: “Hãy bỏ qua điều sai trái cho kẻ khác thì khi bạn cầu khẩn, tội lỗi bạn sẽ được tha. Người với người cứ nuôi lòng hờn giận, thế mà lại xin Đức Chúa chữa lành! Nó chẳng biết thương người đồng loại, mà lại dám xin tha tội cho mình! Nó chỉ là người phàm mà để tâm thù hận thì ai sẽ xin tha tội cho nó? Hãy nhớ đến ngày tận số mà chấm dứt hận thù, nhớ mình sẽ phải hao mòn và phải chết mà trung thành giữ các điều răn.” (Hc 28:2-6) Đọc lời cảnh cáo này thấy “nhột gáy” lắm. Có thể người ta “ngại” nhắc tới đoạn Kinh Thánh này vì cảm thấy… sợ!

 

Để được chữa lành, chúng ta cùng chữa lành lẫn nhau bằng cách noi gương tác giả Thiên Chúa cầu nguyện: “Lạy Chúa, xin đoái thương, này con đang kiệt sức, chữa lành cho, vì gân cốt rã rời; (Tv 6:3) xin thương xót và chữa lành con, quả thật con đắc tội với Ngài.” (Tv 41:5)Kinh Thánh nói: “Lành dữ, sống chết, giàu nghèo, tất cả đều do Đức Chúa.” (Hc 11:14)Câu này rất đáng khắc cốt ghi tâm.

 

Như một định mệnh bất biến, chắc chắn ai cũng bị bệnh, dù đó là ai, vì Thiên Chúa đã nói: “Ta đã quyết định GIỜ TẬN SỐ của mọi xác phàm, vì tại chúng mà đất đầy bạo lực: này Ta sắp tiêu diệt chúng cùng với đất.” (St 6:13)Tất nhiên ai cũng muốn được chữa lành – cả thể bệnh và tâm bệnh, cần phải thành tínxin ơn chữa lành.

 

Thánh Cyril Jerusalemnói: “Tội lỗi là sự dữ đáng kinh sợ, nhưng với người biết sám hối thì rất dễ chữa lành.”Thánh Thomas Aquinonói: “Ân sủng có năm hiệu quả nơi chúng ta: thứ nhất, linh hồn chúng ta được chữa lành; thứ hai, chúng ta được nênhoàn thiện; thứ ba, chúng ta sẽ hoạt độnghiệu quả; thứ tư, chúng ta sẽ bền vững; và thứ năm, chúng ta sẽ mau đạt đến vinh quang.”

 

Lạy Thiên Chúa, xin che chở chúng con khỏi mọi sự dữ, đặc biệt là đại dịch corona đang tàn phá thế giới, xin chữa lành hồn xác chúng con, và xin thêm đức tin cho chúng con trong mọi hoàn cảnh. Chúng con cầu xin nhân danh Thánh Tử Giêsu, Đấng Cứu Độ duy nhất của nhân loại. Amen.

 

 

TRẦM THIÊN THU