Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

ĐTC Phanxicô: Giáo Lý về Cầu Nguyện Bài 38: Cầu Nguyện Liên Lỉ

Tác giả: 
Cao Tấn Tĩnh

ĐTC Phanxicô: Giáo Lý về Cầu Nguyện

Bài 38: Cầu Nguyện Liên Lỉ

 

Xin chào anh chị em thân mến,

Trong bài giáo lý áp cuối về cầu nguyện này, chúng ta sắp nói đến việc kiên trì cầu nguyện. Đó là một lời mời gọi, thật ra là một mệnh lệnh từ trong Thánh Kinh ngỏ cùng chúng ta. Cuộc hành trình thiêng liêng của vị khách hành hương người Nga bắt đầu xẩy ra khi vị này chợt đọc thấy một câu của Thánh Phaolô trong Thư 1 ngài cho Giáo đoàn Thessalonica: "Hãy hằng liên lỉ cầu nguyện và cảm tạ về tất cả mọi sự" (5:17-18). Những lời của Vị Tông đồ này đã tác động con người ấy, và ông ta đã ngẫm nghĩ xem làm sao lại có thể không ngừng cầu nguyện được, nếu đời sống của chúng ta bị phân tán vào quá nhiều những giây phút khác nhau, không thể nào tập trung được. Theo vấn nạn này, ông ta đã bắt đầu tìm hiểu, một cuộc tìm hiểu dẫn ông ta tới chỗ khám phá những gì được gọi là cầu nguyện bằng cõi lòng. Nó là ở chỗ tin tưởng lập lại rằng: "Lạy Chúa Giêsu Kitô, Con Thiên Chúa, xin hãy thương xót con là kẻ tội lỗi!" "Lạy Chúa Giêsu Kitô, Con Thiên Chúa, xin hãy thương xót con là kẻ tội lỗi!" Một lời cầu nguyện đơn sơ nhưng rất đẹp. Một lời cầu nguyện từ từ biến thành nhịp thở và kéo dài suốt ngày. Đó là gì nào? "Lạy Chúa Giêsu Kitô, Con Thiên Chúa, xin hãy thương xót con là kẻ tội lỗi!" Tôi không nghe thấy. Xin anh chị em đọc to hơn! "Lạy Chúa Giêsu Kitô, Con Thiên Chúa, xin hãy thương xót con là kẻ tội lỗi!" Nhớ nhé, hãy lập đi lập lại lời cầu này. Thật vậy, việc hít thở chẳng ngừng, ngay cả trong khi chúng ta ngủ; và cầu nguyện là hơi thở của đời sống.

 

Vậy thì làm sao có thể luôn bảo trì tình trạng cầu nguyện? Sách Giáo Lý Giáo Hội Công Giáo cống hiến cho chúng ta những trích dẫn tốt đẹp từ lịch sử của khoa tu đức học, một khoa nhấn mạnh đến nhu cầu cần phải liên tục cầu nguyện, nhờ đó cầu nguyện trở nên như cái đòn bẩy cho đời sống của Kitô hữu. Tôi sẽ đề cập đến một số trích dẫn này.

 

Đan sĩ Evagrius Ponticus đã nói như thế này: "Chúng ta không được truyền lệnh để làm việc, để canh thức và để liên tục chay tịnh" - không, không phải là những gì được truyền khiến - "mà vấn đề được đặt ra đó là chúng ta cần phải không thôi cầu nguyện" (2742). Đó là cõi lòng ở nơi việc cầu nguyện. Bởi thế cần phải nhiệt tình trong đời sống Kitô hữu là những gì không bao giờ mất đi. Nó hơi giống như ngọn lửa thánh trong các đền thờ cổ, không ngừng cháy sáng, mà vị tư tế có nhiệm vụ phải giữ cho nó tiếp tục cháy sáng. Cũng cần phải có một ngọn lửa thánh trong cả chúng ta nữa, một ngọn lửa liên tục cháy, không gì làm cho nó lịm tắt đi. Đó là điều không phải dễ làm. Thế nhưng đó lại là cách cần phải thực hiện.

 

Thánh Gioan Chrysostom, một vị mục tử khác, vị đã chú tâm đến đời sống thực, đã giảng rằng: "Ngay cả khi đang bước đi ở nơi công cộng hay tản bộ một mình, hoặc ngồi ở trong tiệm của anh chị em, trong lúc mua bán, hoặc trong khi làm bếp nấu nướng" (2743). Những lời cầu nguyện ngắn tắt: "Lạy Chúa, xin đoái thương đến chúng con", "Lạy Chúa xin giúp con". Vậy, cầu nguyện như là một thứ giòng kẻ nhạc để chúng ta ghi cung điệu cho cuộc đời của chúng ta. Nó không phản lại với việc làm hằng ngày, nó không mâu thuẫn với nhiều điều bó buộc và hẹn hò nhỏ mọn; có thể nói cầu nguyện là những gì mang lại ý nghĩa cho hết mọi việc làm, là lý do làm việc và là bình an cho việc làm. Bằng việc cầu nguyện.

 

Thật ra đem áp dụng vào thực hành những nguyên tắc này là chuyện không dễ. Một người cha và một người mẹ, bị cuốn hút vào cả trăm ngàn công việc, có thể cảm thấy nhung nhớ đến một thời gian nào đó trong đời của họ, lúc họ còn dễ dàng có được những thời điểm và không gian bình thường để cầu nguyện. Thế rồi sau đó nào là con cái, nào là công ăn việc làm, nào là đời sống gia đình, nào là cha mẹ già yếu ... Người ta có cảm tưởng rằng không bao giờ sẽ có thể hoàn thành được tất cả những thứ chuyện ấy. Bởi thế nên chúng ta cần nghĩ rằng Thiên Chúa, Người Cha của chúng ta, Đấng cần phải coi sóc tất cả vũ trụ này, luôn nhớ đến từng người chúng ta. Do đó, chúng ta cũng cần phải tưởng nhớ đến Ngài nữa!

 

Chúng ta cũng có thể nhớ rằng theo chủ trương đan tu Kitô giáo thì việc làm bao giờ cũng được coi trọng, chẳng những vì nhiệm vụ về luân lý trong việc cung cấp cho bản thân mình cũng như cho những người khác, mà còn là một thứ quân bình, một thứ quân bình nội tâm - không phải là việc làm hay sao? Thật là nguy hiểm cho con người trong việc vun trồng một thứ ham thích quá trừu tượng đến độ mất đi mối liên hệ với thực tại. Việc làm là những gì giúp chúng ta giữ được mối liên hệ với thực tại. Bàn tay của đan sĩ chắp lại nguyện cầu hằn vết sần sùi chai cứng của những kẻ đào bới cầy sới. Trong Phúc Âm Thánh Luca, khi Chúa Giêsu bảo Matta rằng chỉ có một điều duy nhất thực sự cần thiết là lằng nghe Thiên Chúa, Người hoàn toàn không có ý miệt thị nhiều việc làm mà cô nàng bấy giờ đang nỗ lực thực hiện.

 

Hết tất cả mọi sự nơi hữu thể con người đều "cặp đôi": thân thể của chúng ta có tính chất đối xứng, ở chỗ, chúng ta có hai cánh tay, hai con mắt, hai bàn tay... Thế nên việc làm và cầu nguyện cũng có tính cách bổ khuyết. Cầu nguyện - là hơi thở của hết mọi sự - vẫn là cái phông nền sống động của việc làm, ngay cả trong những lúc nó không hẳn là hiển nhiên như thế. Thật là bất nhân khi quá lao mình vào việc làm đến độ anh chị em không có giờ cầu nguyện.

 

Một đời cầu nguyện mà xa lạ với cuộc sống thì cũng chẳng lành mạnh gì. Một đời cầu nguyện tách mình ra khỏi những gì là cụ thể của cuộc sống thì trở thành duy tâm, hay tệ hơn, chỉ toàn hình thức. Chúng ta hãy nhớ rằng Chúa Giêsu, sau khi cho các môn đệ thấy vinh hiển của Người trên Núi Tabor, đã không muốn kéo dài giây phút ngất ngây ấy, trái lại, đã xuống núi với họ và tiếp tục hành trình thường nhật. Vì kinh nghiệm bấy giờ vẫn còn ở trong lòng của các vị như ánh sáng và sức mạnh cho đức tin của các vị; cũng là ánh sáng và sức mạnh cho những ngày sắp đến với các vị nữa, đó là những ngày Khổ Nạn. Nhờ đó, thời giờ giành ở với Thiên Chúa là những lúc làm tái sinh động đức tin, một đức tin giúp cho chúng ta trong những trường hợp cụ thể của cuộc sống, và là một đức tin, ngược lại, nuôi dưỡng việc cầu nguyện, không bị lũng đoạn. Trong việc luân lưu giữa đức tin, đời sống và cầu nguyện, con người ta giữ được ánh sáng của ngọn lửa đời sống Kitô hữu theo ý muốn của Thiên Chúa.

 

Chúng ta hãy lập lại lời cầu nguyện đơn sơ rất cần được lập lại trong ngày sống. Để xem anh chị em còn nhớ không nhé. Nào tất cả đều đọc: "Lạy Chúa Giêsu Kitô, Con Thiên Chúa, xin hãy thương xót con là kẻ tội lỗi!" Việc đọc lời cầu nguyện này sẽ tiếp tục giúp anh chị em được hiệp nhất nên một với Chúa Giêsu. Xin cám ơn anh chị em.

 

https://www.vatican.va/content/francesco/en/audiences/2021/documents/papa-francesco_20210609_udienza-generale.html

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch kèm theo nhan đề và các chi tiết nhấn mạnh tự ý bằng mầu