Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

Luôn muốn nhiều hơn - Vẫn đang sống

Tác giả: 
Lm Minh Anh

 

 

LUÔN MUỐN NHIỀU HƠN

 

“Đừng động đến Ta, vì Ta chưa về cùng Cha Ta”.

 

Kính thưa Anh Chị em,

 

Ngày thứ nhất trong tuần, theo phong tục, Maria Mađalêna đến mộ xức thuốc thơm xác Thầy; đến nơi, xác Thầy không còn. Ngài tỏ mình cho cô nhưng cô không nhận ra Ngài vì tưởng Ngài là người làm vườn, mãi cho đến khi Ngài gọi tên cô, “Maria!”. Thay vì để cô ôm lấy Ngài, Chúa Giêsu nói, “Đừng động đến Ta, vì Ta chưa về cùng Cha Ta”. Tại sao như thế? Có nhiều cách giải thích về điều này, nhưng phải chăng vì Ngài muốn cô thay đổi cách nhìn, cách ứng xử với Ngài sau khi Ngài sống lại? Trong bài này, chúng ta dừng lại với một lý do duy nhất, Ngài ‘luôn muốn nhiều hơn!’.

 

Maria Mađalêna, một trong những người đầu tiên được Chúa Giêsu tỏ mình sau khi Ngài ra khỏi mồ. Cô hết lòng vì Ngài, đặc biệt do lòng thương xót lớn lao Ngài dành cho cô khi cô được Ngài trục xuất bảy quỷ; cô là một trong số rất ít người trung thành đến tận thập giá chết chóc của Ngài. Mặc dù sự gắn bó và lòng sùng kính của Maria dành cho Chúa Giêsu rất đẹp đẽ và thánh thiện, nhưng vẫn chưa hoàn thiện; cô muốn Thầy Chí Thánh của cô được trả lại cho cô theo cách cô muốn; và vì lý do đó, Chúa Giêsu nói, “Đừng động đến Ta!”. Ngài muốn nói với Maria rằng, ‘Mối quan hệ của con với Ta sẽ sớm thay đổi theo chiều hướng tốt hơn, thiêng liêng hơn, thiên đàng hơn, linh thánh hơn; nó không còn ở cấp độ con người khi con yêu Ta bằng một trái tim nhân loại. Ta sẽ không chỉ đơn thuần là bạn đồng hành của con trên trần thế; thay vào đó, Ta ‘luôn muốn nhiều hơn’; Ta muốn con yêu Ta “hết linh hồn, hết sức lực và hết trí khôn”; Ta sẽ sớm ở trong con và con ở trong Ta; Ta sẽ ngự trong trái tim con, nên một với con, và trở thành Đức Lang Quân của con cho đến đời đời’. Bằng cách buông bỏ những khía cạnh con người và những tình cảm nhân loại trong tương quan với Thầy, Maria có thể sớm gắn bó với Chúa Giêsu theo một cách thức thiêng liêng; một điều mà cô không thể làm được qua những tương tác nhân loại của cô với Ngài trước đó. Đây là một cuộc hôn nhân thiêng liêng, giao duyên đất trời, hiệp thông mầu nhiệm giữa người với Chúa mà cả chúng ta, mỗi người đều được kêu gọi để cùng Ngài ‘xe duyên’; và điều này chỉ có thể xảy ra một khi Ngài đã lên trời, ngự bên hữu Chúa Cha sau khi hoàn tất sứ mệnh cứu độ.

 

Một đôi khi, chúng ta cũng tìm kiếm những ân huệ hoàn toàn vật chất từ Thiên Chúa. Mặc dù cần đặt niềm tin vào Ngài cho “lương thực hằng ngày” của mình, nhưng chúng ta cũng phải nhận ra rằng, những ân phúc Thiên Chúa muốn ban cho chúng ta luôn luôn vượt xa mọi thứ trên đời này. Quà tặng siêu nhiên của ân sủng, quà tặng được trở nên đền thờ Ba Ngôi Chí Thánh cư ngụ, quà tặng nên một với Chúa Giêsu… đó là tất cả những gì mà vì đó, chúng ta được tạo thành, cũng là mục tiêu và ước muốn cho vinh quang Thiên Chúa trên mỗi người. Và như thế, rõ ràng, Chúa Giêsu là Đấng ‘luôn muốn nhiều hơn’, không phải cho Ngài, cho Thiên Chúa, nhưng cho chính chúng ta.

 

Sẽ rất bất ngờ khi đọc lại những lời này, “Đừng động đến Ta” khi ý thức rằng, Chúa Giêsu muốn chúng ta động đến Ngài hơn bao giờ hết! Ngài muốn chúng ta ôm chặt Ngài với sự hiểu biết rằng, Ngài đã thực sự lên cùng Chúa Cha. Giờ đây, Ngài mời gọi tất cả chúng ta bám lấy Ngài trong Thánh Thể, trong Lời Ngài, trong tha nhân. Đó là ước muốn sâu xa của Ngài; Ngài muốn chúng ta bám chặt vào Ngài với từng thớ thịt, từng hơi thở của mình; Ngài muốn ở cùng chúng ta, trở nên mỗi người chúng ta để biến đổi từng người theo cách thức riêng của Ngài. Thánh nữ Maria Mađalêna đang tận hưởng vĩnh viễn hạnh phúc này, quà tặng này cũng đang được trao cho mỗi chúng ta ngay hôm nay chứ không đợi đến mai ngày trên thiên đàng. Hãy bám lấy Ngài, đừng bao giờ buông tay, vì đây sẽ là niềm vui vĩnh cửu của mỗi người dành cho Đấng ‘luôn muốn nhiều hơn’.

 

Anh Chị em,

 

Đấng Phục Sinh ‘luôn muốn nhiều hơn’. Đúng, Ngài muốn nhiều người biết Ngài hơn; đi theo Ngài, hiểu Ngài và yêu mến Ngài. Ngài ‘luôn muốn nhiều hơn’ những con người phụng thờ Ngài như Ngài đáng được phụng thờ; Ngài muốn chúng ta yêu Ngài hơn từng ngày, từng giờ, bởi tình yêu không bao giờ là đủ. Và từ đó, sống cho Ngài hơn từng giây, từng phút; Ngài không những ‘luôn muốn nhiều hơn’ và muốn tất cả trái tim của chúng ta, một trái tim không bị phân chia cho bất cứ tạo vật nào. Và thật bất ngờ, cả những tội lỗi và những gì hơi hướng thế tục nơi chúng ta, cũng là điều Chúa Phục Sinh đang chờ, đang ‘luôn muốn nhiều hơn’ và muốn nhất; bởi lẽ, Đấng Phục Sinh cũng là Đấng Xót Thương, Đấng Cứu Độ. Hãy dâng Ngài thời giờ, sức khoẻ, niềm vui và cả những thập giá; phải, cả những thập giá. Thú vị thay, đôi khi, thập giá đó chính là ươn hèn, tội lỗi của chúng ta.

 

Chúng ta có thể cầu nguyện,

 

“Lạy Chúa Giêsu, con tạ ơn Chúa vì Chúa đã cho con tất cả, không miễn trừ mạng sống của Ngài. Xin cho con biết yêu mến Chúa hơn từng ngày, sống thánh hơn từng giờ, để thoả lòng mong mỏi ‘luôn muốn nhiều hơn’ của Chúa từng ngày”, Amen. 

 

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)

 

************

 

VẪN ĐANG SỐNG

 

“Ngài cầm bánh, đọc lời chúc tụng, bẻ ra và trao cho hai ông. Mắt họ sáng ra và nhận biết Ngài”.

 

Kính thưa Anh Chị em,

 

Câu chuyện Chúa Giêsu tỏ mình cho hai môn đệ Emmaus thật hấp dẫn và lôi cuốn. Sau khi Thầy bị chôn lấp trong mộ, họ khá quẫn trí và dường như không biết phải suy nghĩ gì ngoài việc Thầy đã chết. Không còn gì để hy vọng, họ rời Giêrusalem về quê trong buồn sầu, tan nát. Trên đường đi, có lẽ họ cũng đang bàn tán với nhau về ngôi mộ trống, nhưng không biết phải làm gì. Ngay lúc ấy, Chúa Giêsu hiện ra, giải thích Thánh Kinh cho họ, chứng tỏ cho họ rằng, Ngài ‘vẫn đang sống!’.

 

Qua cuộc đối thoại, hai môn đệ nhận ra ‘người khách lạ’ có một trí tuệ và một hiểu biết đáng kinh ngạc; vì vậy, họ đã mời Ngài ở lại. Chúa Giêsu đồng ý; Ngài vào nhà, ngồi xuống, dùng bữa. Tin Mừng nói, “Ngài cầm bánh, đọc lời chúc tụng, bẻ ra và trao cho hai ông. Mắt họ sáng ra và nhận biết Ngài; đoạn Ngài biến mất”. Lại thật hấp dẫn và lôi cuốn! Tại sao Ngài hiện ra, giấu kín danh tính, ngồi xuống, bẻ bánh, để họ bất ngờ nhận ra và rồi, tan biến vào thinh không? Ồ! Ngài làm điều đó là có lý do, và lý do duy nhất là muốn chứng tỏ, Ngài ‘vẫn đang sống!’.

 

Chúa Giêsu muốn hai môn đệ và chúng ta biết rằng, Ngài, Đấng đã trỗi dậy từ cõi chết ‘vẫn đang sống’, sống dồi dào, sống sung mãn, rất sống động và chúng ta sẽ nhận ra Ngài ‘khi bẻ bánh’; nhận ra Ngài trong Bí tích Thánh Thể! Thực ra, việc ‘tỏ mình Emmaus’ chỉ nhằm dạy chúng ta sự thật đơn giản về sự hiện diện của Ngài trong Bí tích Thánh Thể. Chính vào thời điểm đó, qua việc “Cầm bánh, đọc lời chúc tụng, bẻ ra”, Ngài bỗng nhiên tỏ mình cho tâm trí và linh hồn họ. Ngài đang sống trong Bí tích Thánh Thể; nhưng đồng thời, cũng bị che khuất trong Bí tích này. Sự kết hợp giữa việc ‘ẩn giấu và hiện diện’ đích thực này mang lại cho chúng ta một ‘hiểu biết’ tuyệt vời trong đức tin.

 

Chúa Kitô đang ‘ở đây, lúc này’ trước sự hiện diện của chúng ta, nhưng rất có thể, chúng ta không thấy Ngài. Vậy mà Ngài thực sự ở đây! Hãy xem, hai môn đệ đã ở trước mặt Chúa Giêsu nhưng họ nào nhận ra điều này. Cũng vậy, với chúng ta, chúng ta luôn ở trong sự hiện diện của Chúa Giêsu nhưng chúng ta không nhận ra điều đó. Điều này đặc biệt đúng khi chúng ta tham dự Thánh Lễ, nhưng nó cũng đúng theo vô vàn cách thức khác trong suốt ngày sống của mỗi người. Vì vậy, chúng ta phải giục lòng, ước ao, cam kết nhìn thấy, nhận biết và tôn thờ Ngài; chúng ta phải không ngừng khám phá sự ‘hiện diện phục sinh’ liên lỉ của Đấng ‘vẫn đang sống’ chung quanh chúng ta.

 

Chúng ta thường nghĩ Ngài chỉ hiện diện theo những cách thức khác thường và phi thường. Không đâu! Điều đó không đúng! Ngài thường xuyên hiện diện với chúng ta cách rất bình thường. Ngài đang ở đây với chúng ta giờ này; yêu thương, chuyện trò và mời gọi chúng ta yêu mến Ngài. Từ thời các tông đồ, Ngài đã hiện diện với các tín hữu qua việc bẻ bánh, “Các tín hữu chuyên cần nghe các tông đồ giảng dạy, luôn hiệp thông với nhau, siêng năng tham dự lễ bẻ bánh, và cầu nguyện không ngừng”. Nhận ra sự hiện diện của Chúa Phục Sinh, cùng hoạt động với Ngài, các tông đồ có được sức mạnh của Ngài. Câu chuyện Phêrô và Gioan chữa lành người què qua bài đọc hôm nay là bằng chứng cho thấy Ngài ‘vẫn đang sống’, đang hoạt động; Phêrô và Gioan nhìn anh què và nói, “Anh hãy nhìn chúng tôi… nhân danh Đức Giêsu Kitô Nazareth, anh hãy đứng dậy mà đi!”.

 

Thật độc đáo vị trí của Emmaus! Emmaus ở phía tây so với Giêrusalem, ở phía đông. Emmaus ở hướng tây, hướng hai môn đệ đã đi về; như thế, họ đã đi về phía mặt trời lặn, phía của đêm tối, của tuyệt vọng và chết chóc. May thay, ở đó, Đấng Phục Sinh đã có mặt ‘dù lúc ẩn, lúc hiện’; Ngài ‘vẫn đang sống’, ‘Mặt Trời Giêsu’ vẫn ẩn hiện ở ‘trời tây’; lòng họ nóng lên. Ngài đưa các ông về lại phía mặt trời mọc, Giêrusalem, ‘trời đông’, phía mà ‘Vầng Quang Giêsu’ không còn ẩn giấu, nhưng ngời sáng hơn, sẽ thắp lên trong họ niềm hy vọng đích thực; ở đó, Ngài sẽ hiện ra một lần nữa và ban dẫy đầy Thánh Thần cho những kẻ Ngài yêu mến trong ngày lễ Ngũ Tuần. Không thể tuyệt vời hơn!

 

Anh Chị em,

 

“Christus vivit”, điều này nói gì với mỗi người chúng ta? Đức Phanxicô quả quyết, Đức Kitô ‘vẫn đang sống’, Ngài ở trong chúng ta, ở với chúng ta, không bao giờ rời xa chúng ta. Ngài hiện diện trong đời sống chúng ta qua mọi khoảnh khắc, để ban ánh sáng, xua đi mọi buồn phiền cô đơn; lấp đầy đời sống chúng ta với sự hiện diện vô hình của Ngài; Ngài là niềm hy vọng và là nguồn sống của chúng ta. Mọi sự được Ngài chạm đến đều trở nên trẻ trung, mới mẻ, đầy tràn sức sống. Ngài ‘vẫn đang sống’ và Ngài muốn chúng ta cũng sống thực sự. Thánh Lễ là nơi ‘Mặt Trời Giêsu’ rực sáng; Ngài còn rực sáng trong Lời Ngài, trong tha nhân, trong người nghèo. Hãy khám phá Ngài!

 

Chúng ta có thể cầu nguyện,

 

“Lạy Chúa Giêsu, xin ban cho con đôi mắt đức tin để thấy Chúa ‘vẫn đang sống’, đang hiện diện trong Bí tích Thánh Thể; xin giúp con cũng nhận biết sự hiện diện của Chúa trong mọi sự kiện bình thường và nhất là, trong những anh em ‘rất tầm thường’, nghèo khó nhất chung quanh con”, Amen.

 

(Lm. Minh Anh, Tgp. Huế)