Home
Printer-friendly versionSend by email
-A A +A

Thơ Trầm Thiên Thu

Tác giả: 
Trầm Thiên Thu

 

 

CÔ NÀNG DIỄM PHÚC

 

[Niệm ý Mt 26:6-13 ≈ Mc 14:3-9; Ga 12:1-8)

 

Bình bạch ngọc chứa cam tùng

Dầu thơm hảo hạng, khác thường xưa nay

Cô nàng đem đến nơi đây

Xức dầu thơm Chúa khi Ngài đang ăn

Các môn đệ thấy cô làm

Tỏ ra bực tức, càm ràm trách chê

Chúa rằng: “Chớ có nhỏ to

Cớ sao gây chuyện với cô nàng này?

Cô làm việc nghĩa rất hay

Người nghèo luôn có nơi này, nơi kia

Còn Thầy đã sắp hết giờ

Không còn ở mãi, phải ra đi rồi!

Cô này tiên báo ngày mai

Cái ngày mai táng chính Thầy đấy thôi

Tin Mừng này đến mọi nơi

Việc cô làm cũng được người ta khen

Cũng tường thuật việc cô làm

Nhớ tới cô nàng đã xức dầu thơm”

Người đời chưa thật thành tâm

Nên còn chỉ trích, thích dìm hơn nâng

Thấy người làm tốt rõ ràng

Vậy mà vẫn cố bẻ cong mọi điều

Chúa khuyên phải biết thương yêu

Nghe rồi thôi, vẫn sống liều ghét ghen

 

TRẦM THIÊN THU

 

***********

 

ÁNH MẮT YÊU THƯƠNG

 

Dù đau khổ đến tận cùng

Chúa vẫn cam lòng, cố gắng thản nhiên

Đăm chiêu thương xót thế nhân

Muốn quy về một mối trên Nước Trời

Âm thầm, lặng lẽ, không lời

Mắt nhìn tha thiết như mời yêu thương

Nhưng còn thấp thoáng bâng khuâng

Muốn nhân loại sớm mềm lòng, ăn năn

Giê-su, lạy Chúa từ nhân

Giúp con luôn biết quyết tâm đổi đời

Xin cho con biết ý Ngài

Giúp con thực hiện đúng lời Ngài khuyên

 

TRẦM THIÊN THU

Tuần Thánh – 2021

 

**************

 

PHẢN TRẮC

[Niệm ý Mt 26:14-25 ≈ Mc 14:10-21; Lc 22:3-23]

 

Đi gặp các thượng tế, Giu-đa hỏi:

“Nếu tôi nộp ông ấy cho các người

Bao nhiêu tiền, quý vị muốn cho tôi?”

Họ quyết định cho ba mươi đồng bạc

 

Từ lúc đó, hắn cố tìm mọi dịp

Để ra dấu mà nộp Đức Giê-su

Là môn đệ nhưng lòng dạ quỷ ma

Muốn thỏa mãn ý riêng nên bất chấp

 

Trong tuần bánh không men, ngày thứ nhất

Thầy và trò chuẩn bị lễ Vượt Qua

Họ vào thành, đến nhà một người kia

Nói Thầy nhắn: thời của Thầy gần tới

 

Thầy trò cùng vào bàn lúc chiều tối

Người cho biết: “Có người sẽ nộp Thầy”

Các môn đệ buồn rầu, muốn biết ai

Lần lượt hỏi: “Chẳng lẽ con sao chứ?”

 

Chúa nói rằng: “Kẻ chấm chung một đĩa

Đó chính là kẻ rắp tâm nộp Thầy

Dẫu Con Người ra đi như định rồi

Nhưng khốn cho kẻ nào làm như vậy!”

 

Chính Giu-đa, cũng vô tư hỏi lại:

“Thầy ơi Thầy, chẳng lẽ là con sao?”

Thật rõ ràng, vì chẳng ai nói đâu

Mà chính miệng Giu-đa đã xác nhận

 

Thời bây giờ người ta nhẫn tâm lắm

Chẳng khác gì kẻ phản bội Giu-đa

Người ta vẫn dám bán, chẳng sợ gì

Hại lẫn nhau dù chuyện to hay nhỏ

 

Bán công khai, có giấy tờ, chữ ký

Đúng quy trình chứ chẳng lén lút đâu

Họ mua bán chẳng trừ một thứ nào

Cả đồng loại mà họ cũng mua bán

 

Lạy Thiên Chúa, chính Ngài cũng khổ lắm

Khi nhân loại vẫn ác ý, tà tâm

Nói lời hay nhưng mà lại chẳng làm

Ách khổ đau vẫn đè kẻ hèn mọn

 

TRẦM THIÊN THU